Nhà họ Khương gả con gái, riêng sính lễ thôi cũng đã sáu mươi bốn rương lớn, vô cùng rình rang.
Chỉ vì đường sá xa xôi, để bảo vệ số sính lễ cùng tiểu thư, Khương lão gia còn đặc biệt bỏ ra khoản tiền lớn, thuê tiêu cục nổi danh nhất phái người hộ tống.
Thế nhưng, dù là như vậy, vẫn không tránh khỏi gặp phải sơn tặc.
Lũ sơn tặc tràn tới như hổ dữ xuống núi, các vị tiêu sư tuy thân thủ bất phàm, nhưng rốt cuộc lực bất tòng tâm trước thế đông người mạnh của đối phương.
Tiêu sư, cùng bà mối đưa dâu đều bị sát hại.
Ta và nha hoàn Thải Liên nhân lúc hỗn loạn, ôm túi hành lý trốn vào rừng cây ẩn nấp.
Thấy đám sơn tặc khiêng hết sính lễ rời đi, ta tạm thời thở phào một hơi.
Quay đầu định trấn an Thải Liên.
Kết quả trán lại hứng trọn một đòn nặng nề.
…
Ta tỉnh lại giữa cơn đau nhức dữ dội.
Nỗi đau trong khoang miệng khiến toàn thân ta run rẩy.
Theo bản năng, ta ngỡ mình đã bị đám sơn tặc phát hiện.
Nào ngờ vừa ngẩng đầu, lại đối diện với khuôn mặt của Thải Liên.
Trên má nàng vương vài vệt máu, khiến ta kinh hoảng lùi người ra sau.
Cúi mắt xuống, liền trông thấy trong tay nàng nắm chặt một chiếc kéo.
Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia
Chiếc kéo nhuốm đầy máu, mà nửa đầu lưỡi của ta, lại rơi ngay bên chân nàng.
“Ư… ư ư!”
Ta há miệng định lên tiếng, nhưng chưa kịp nói thì m.á.u đã tuôn trào.
Đau đớn tột cùng khiến ta không dám bật thêm âm thanh nào.
“Đi theo Khương Nhược Thảo ngươi, ta đúng là xui xẻo đến tận mạng! Ở nhà họ Khương phải chịu đủ khổ sở, bị khinh rẻ đủ đường, giờ ra ngoài lại gặp sơn tặc, suýt nữa mất mạng!”
Thải Liên trừng mắt nhìn ta, giọng đầy căm hận.
Còn ta thì chỉ biết trân trối nhìn nàng, không thể tin vào những gì trước mắt.
Nàng vốn là nha hoàn theo hầu ta từ nhỏ.
Bề ngoài là chủ tớ, nhưng giữa ta và nàng thân thiết như tỷ muội.
Khi mẫu thân qua đời, còn từng dặn ta và Thải Liên phải chăm lo lẫn nhau.
“Ngươi chỉ là thứ nữ không được sủng ái, giữ ta bên người để làm gì? Đại tiểu thư muốn ta, ngươi đưa đi là xong, sao cứ cố giữ lấy không buông?”
Trong mắt Thải Liên tràn đầy oán hận.
Thì ra… là vì chuyện đó.
Ta lắc đầu, nhưng lại chẳng thể biện bạch nổi một lời.
Trưởng tỷ cùng cha khác mẹ của ta - Khương Ngạo Tuyết, từ nhỏ đã được nâng niu cưng chiều, tính tình ương ngạnh vô cùng.
Chỉ cần nàng không vui, đến cả đại nha hoàn thân cận cũng có thể bị đánh c.h.ế.t ngay tại chỗ, huống hồ là Thải Liên?
“Ngươi hèn mọn, lại muốn kéo ta cùng ngươi chìm xuống bùn nhơ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Thải Liên lạnh giọng, nói xong liền cúi người, lấy kéo dí sát vào cổ ta.
“Có điều ta lòng dạ từ bi, ta cho ngươi hai con đường để chọn!”
Ánh mắt nàng trầm xuống.
“Một, ta sẽ g.i.ế.c ngươi ngay lập tức, tiễn ngươi một đoạn đường.”
Giọng nàng không hề mang theo nửa phần đùa cợt, sát ý trong mắt dày đặc.
“Hai là kể từ ngày hôm nay, chúng ta hoán đổi thân phận. Ta làm chủ tử, còn ngươi là nha hoàn.”
Ánh mắt Thải Liên gắt gao khóa chặt lấy ta.
Giờ phút này, chỉ cần ta chọn sai, nàng lập tức sẽ lấy mạng ta ngay.