Gả Khéo

Chương 10



 

"Chỉ thế thôi á? Chỉ chút chuyện cỏn con này thôi á? Cho nên không phải là muốn tạo phản?"

 

Sở Du khẽ cười khổ.

 

"Không biết tỷ muội hai người nghe được từ đâu, Nhị hoàng huynh và Thái t.ử tình cảm rất thắm thiết như ruột thịt vậy, sao có thể tạo phản chứ?"

 

Tốt quá rồi, không cần c.h.ế.t nữa, tỷ tỷ không cần c.h.ế.t, Khương gia cũng sẽ không sao.

 

Trong lòng ta yên tâm hẳn thả lỏng một hồi, hưng phấn ôm lấy Sở Du.

 

"Vậy chúng ta mau quay về xem xem."

 

Khi quay trở lại lều trại, chỉ thấy Thái t.ử sắc mặt xám ngoét ngồi một bên, một thiếu nữ xinh đẹp ngồi cạnh hắn, đang cúi đầu khóc nức nở. Rèm trướng của Nhị hoàng t.ử đóng c.h.ặ.t, cửa còn có thân binh canh gác.

 

Sở Du bày ra vẻ mặt xem kịch vui.

 

"Chu Vũ An, đàn ông trong thiên hạ chẳng lẽ c.h.ế.t hết rồi sao, hà tất cứ phải nhìn chằm chằm Nhị ca ta không buông?"

 

Chu Vũ An ngẩng đầu lên,nước mắt lưng tròng, phẫn nộ c.ắ.n môi.

 

"Sở Du, huynh dám xem trò cười của ta?"

 

Nói xong ánh mắt quét qua người ta, khóe môi nhếch lên đầy châm chọc.

 

"Đây là thứ nữ Khương gia sao? Biểu ca, muội không muốn gả cho Nhị hoàng t.ử nữa, muội muốn gả cho Sở Du, huynh đuổi cái ả gai mắt này đi cho muội."

 

Ta: "......"

 

Sở Du: "Đầu óc có bệnh à, Uyển Nhi, đừng để ý đến bọn họ."

 

19.

 

Ta tưởng mọi chuyện cứ thế trôi qua kết thúc tất cả rồi, ai ngờ đến tối, Thái t.ử đích thân chặn ta lại ở phía sau lều trại.

 

"Lăng Thanh Tuyết, Khương gia các ngươi lòng lang dạ sói, ngươi và tỷ tỷ ngươi đều không phải thứ tốt lành gì. Ngươi tự xin hưu đi, nếu không Cô nhất định sẽ bẩm báo với Phụ hoàng vạch trần hết chuyện xấu xa, ô nhục của nhà các ngươi."

 

Ta mím môi, cố gắng lấy hết can đảm từ chối.

 

"Ngươi, ngươi đừng hòng, đừng có mơ, Sở Du không thích Chu Vũ An, chàng sẽ không cưới cô ta đâu."

 

Thái t.ử khẽ cười thành tiếng.

 

"Chuyện nào ra chuyện đó, đó là chuyện của nó. Còn việc dọn dẹp nhà cửa cho đệ đệ, lại là chuyện của Cô. Lăng Thanh Tuyết, Cô không nói đùa với ngươi đâu, cho ngươi thời gian một ngày cuối cùng, ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ."

 

Ta thất thần, hồn vía trên mây trở về phòng, khóc không ra nước mắt.

 

Tính tình Thái t.ử thực sự cố chấp kỳ quái, tại sao cứ phải nhìn chằm chằm vào tỷ muội chúng ta không buông chứ. Bây giờ tỷ tỷ không sao rồi, ta lại càng không thể liên lụy tỷ ấy, liên lụy Khương gia.

 

Nhưng Sở Du tốt như vậy, chúng ta tối qua mới vừa động phòng, ta thật sự không nỡ xa chàng a.

 

Hay là, ta tự mình nói sự thật cho chàng biết? Sở Du liệu có giúp ta không?

 

Ta hoảng hốt nhớ lại, tối qua lúc tình nồng ý đậm, Sở Du thì thầm bên tai ta, hình như đã nói một câu sau này sẽ luôn bảo vệ ta.

 

Không biết là lời ngon tiếng ngọt thuận miệng nói ra trong lúc triền miên, hay chàng thực sự để tâm đến ta.

 

Đợi khi Sở Du trở về, ta xoắn xuýt hồi lâu, do dự không biết nên mở lời thế nào.

 

Sở Du đặt cuốn sách trong tay xuống, bất đắc dĩ nhìn ta.

 

"Uyển Nhi, nàng đi vòng quanh trong trướng nhiều vòng như vậy, ta nhìn đến ch.óng cả mặt rồi, rốt cuộc nàng muốn nói gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta ấp a ấp úng sán đến trước mặt chàng.

 

"Lời chàng nói tối qua còn tính không?"

 

Sở Du nhướng mày.

 

"Câu nào?"

 

"Sau này đều để nàng sung sướng như thế này?"

 

Cái gì vậy trời! Mặt ta đỏ bừng, lao tới bịt miệng chàng lại.

 

"Không phải câu này!"

 

Sở Du lại nói thêm một câu nữa, ta càng không còn mặt mũi nào mà nghe, ấn c.h.ặ.t miệng chàng, Sở Du cười ôm lấy ta.

 



 

Lần này, ta thật sự nghe rõ rồi, Sở Du nói bên tai ta: "Uyển Nhi, nàng yên tâm, ta sẽ luôn bảo vệ nàng."

 

20.

 

Cuối cùng ta vẫn đem hết sự thật kể hết cho Sở Du, nói xong, ta xấu hổ cúi gằm mặt xuống. Ta chỉ là một thứ nữ, thực sự không xứng với thân phận Hoàng t.ử của chàng, không biết chàng nghe xong, có ghét bỏ ta hay không.

 

Ai ngờ, chàng nửa ngày không có phản ứng, ta thấp thỏm lo âu bất an ngẩng đầu nhìn chàng, lại va phải một đôi mắt sáng như sao đang chứa ý cười.

 

"Ừ, biết rồi."

 

Bình thản vậy sao?

 

Ta nóng ruột cuống lên.

 

"Sở Du, ta không nói đùa với chàng đâu."

 

Ta còn lôi cả hai gói t.h.u.ố.c ra, đưa cho chàng xem.

 

"Đây là t.h.u.ố.c Thái t.ử hai lần bảo ta bỏ, Thái t.ử không muốn hại tính mạng chàng, nhưng không biết vì sao lại bắt ta hạ độc."

 

Ta vỗ tay một cái thật mạnh, bừng tỉnh đại ngộ.

 

"Ta biết rồi, hắn muốn đợi ta hạ độc, sau đó nhân cơ hội vu oan ta là thích khách, rồi dùng t.h.u.ố.c giải cứu chàng?"

 

Sở Du thở dài, xé gói t.h.u.ố.c ra, đưa tay chấm một ít bột t.h.u.ố.c bỏ vào miệng. Ta kinh hãi biến sắc, nhào tới cướp, nhưng không kịp ngăn cản, trơ mắt nhìn chàng nuốt độc d.ư.ợ.c xuống.

 

"Đây là bột Tam thất, hoạt huyết tiêu ứ. Uyển Nhi, trí tưởng tượng của nàng e là phong phú quá rồi đấy."

 

"Thái t.ử có chút ham chơi nghịch ngợm, nhưng bản tính không xấu."

 

Sở Du buông vài câu nhẹ bẫng, coi như cho qua chuyện này. Ta vẫn không dám tin, sao mọi chuyện lại thuận lợi như vậy, chuyện lớn của Khương gia như thế, Sở Du thế mà lại không truy cứu.

 

Trong lòng ta vừa mừng nhưng cũng hoảng sợ vô cùng.

 

Sau tiệc tối, Thái t.ử giữ riêng hai chúng ta lại.

 

"Tam đệ, nữ nhi Khương gia tham mộ hư vinh, tiếp cận đệ có mục đích khác, tại sao đệ cứ không chịu tin?"

 

Sở Du nhàn nhạt nhìn hắn một cái, cúi đầu uống rượu.

 

"Hoàng huynh lo xa rồi, thần đệ cảm thấy Khương Uyển rất tốt."