Lần dâng trà này của Ngụy Nhiêu, Anh quốc công phủ rốt cuộc cũng có chút thay đổi.
Ví dụ như Tứ gia vừa mới làm quan trở lại, ông đã cạo sạch bộ râu quai nón rậm rạp từ lần dâng trà trước, chỉ để lại hàng râu ngắn gọn gàng. Gương mặt ông toát lên vẻ nho nhã, ánh mắt ôn hòa, quét sạch vẻ u ám ngày trước, trông vô cùng bình dị gần gũi. Tứ phu nhân với thiên chức làm mẹ thì khí chất lại càng thêm dịu dàng. Trưởng tử An ca nhi mới vừa tròn hai tuổi, mà bụng dưới của Tứ phu nhân đã lại hoài thai, nhô lên mồn một.
Ngoài Tứ phòng ra, một thay đổi khác chính là ở Nhị phòng. Nhị công tử Lục Nhai vừa mới cưới thê tử là Kiều thị vào tháng tám năm ngoái. Kiều thị xuất thân từ danh môn gia thế, tính tình ôn nhu, dung mạo tú mỹ, chính là nàng dâu do đích thân Nhị phu nhân chọn trúng.
Sau khi trò chuyện thân mật với Anh quốc công phu nhân xong, Ngụy Nhiêu liền cùng Lục Trạc sóng đôi đi về phía Tùng Nguyệt đường.
"Tổ mẫu đã nói gì với nàng thế?" Trên con đường nhỏ thanh u uốn lượn, Lục Trạc biết rõ còn cố hỏi.
Ngụy Nhiêu nhìn gương mặt ra vẻ đứng đắn của hắn, bỗng nhiên cảm thấy buồn cười. Vì sao chỉ có nàng mới nhìn thấu được lớp ngụy trang quân tử của Lục Trạc, còn người ngoài đều bị hắn lừa gạt hết vậy chứ? Hay là nói, Lục Trạc chỉ làm ra những chuyện không hề quân tử ở trước mặt nàng thôi?
Bởi vì sự chênh lệch sức mạnh bẩm sinh giữa nam và nữ, tối hôm qua Ngụy Nhiêu bị hắn áp chế suốt một đêm, không có lấy một chút sức lực chống cự. Sáng sớm ra Lục Trạc lại còn trêu chọc nàng. Ngụy Nhiêu đâu chịu để hắn được nước lấn tới, nàng nghĩ ngợi một lát rồi nhếch khóe môi, nhìn ngắm cảnh xuân ven đường, thản nhiên nói: "Hồi mới cưới chúng ta mãi không viên phòng, tổ mẫu có chút lo lắng không biết có phải thân thể chàng có tật hay không, cho nên lần này vẫn chưa hoàn toàn yên tâm."
Sắc mặt Lục Trạc thay đổi. Không phải hắn thật sự tin tổ mẫu sẽ hỏi như vậy, mà là kinh ngạc trước sự táo bạo, không kiêng dè gì của Ngụy Nhiêu.
Lục Trạc đảo mắt nhìn quanh hai bên, xác định những người hầu cận trong phủ ở khoảng cách gần nhất cũng không nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người, hắn mới nhìn lại khuôn mặt trắng nõn của Ngụy Nhiêu, trầm giọng hỏi: "Thế à? Vậy quận chúa đã trả lời thế nào?"
Nụ cười trên môi Ngụy Nhiêu càng thêm sâu. Nàng đi đến bên một gốc liễu, bẻ một đoạn cành, vừa đi vừa nghịch ngợm trên tay. Cành liễu dẻo dai, thon dài, bị những ngón tay búp măng trắng muốt của người đẹp quấn thành một vòng tròn, đến khi buông tay ra, cành liễu lại bật nảy về hình dáng cũ.
Ngụy Nhiêu chẳng nói chẳng rằng, chỉ nở nụ cười đầy ẩn ý.
Nàng chỉ tiếc lúc này không phải đang ở trên bàn ăn. Nếu như có thêm một đĩa giá đỗ nữa, ứng với câu nói năm đó của ngoại tổ mẫu thì mới thật là thú vị.
Lục Trạc nhìn cành liễu trong tay Ngụy Nhiêu, lại nhìn vẻ mặt cười xấu xa của nàng, sắc mặt thay đổi mấy hồi, cuối cùng cũng bật cười theo.
Hạ nhân ở Tùng Nguyệt đường lại một lần nữa tiến lên thỉnh an và hành lễ với Thiếu phu nhân. Sau khi các thủ tục chính sự đã làm xong, Ngụy Nhiêu bảo Lục Trạc cứ ra phía trước đợi, còn nàng muốn về phòng ngủ bù. Tối hôm qua Lục Trạc giày vò như vậy, quấn lấy nàng mãi đến tận canh ba. Cũng may Ngụy Nhiêu là người học võ nhiều năm, thân thể tuy trông yểu điệu nhưng không hề yếu ớt, chứ nếu đổi lại là các khuê tú bình thường, e rằng sáng nay đã không lết nổi xuống giường, thậm chí có khi trực tiếp "hương tiêu ngọc vẫn" luôn rồi cũng nên.
Ngụy Nhiêu có chút mệt mỏi khó chịu, chẳng qua vì chuyện dâng trà nên mới ráng gượng chống đỡ mà thôi.
Trận nghỉ ngơi này của Ngụy Nhiêu kéo dài một mạch tới tận lúc mặt trời khuất bóng phía tây. Khi tỉnh dậy, nàng phát hiện Lục Trạc đang ngồi bên bệ cửa sổ, trên tay cầm một quyển sách.
Sắc mặt Ngụy Nhiêu khẽ biến đổi. Nam nhân này, không phải lại đang xem mấy cuốn sách "thuật phòng the" đấy chứ?
Trong phòng lúc này chỉ có hai người bọn họ, Ngụy Nhiêu lo lắng Lục Trạc lại giở trò làm càn, bèn nhanh tay rung chuông giường, gọi Bích Đào và Liễu Nha vào.
Đến khi Lục Trạc kịp phản ứng thì hai nàng nha hoàn đã đứng ở cửa chờ lệnh.
"Vào đi." Lục Trạc có chút tiếc nuối liếc nhìn tấm màn trướng phía sau bức bình phong.
Chờ đến khi Ngụy Nhiêu sửa soạn, sửa sang lại xiêm y chỉnh tề thì đã là nửa canh giờ sau.
Khoảng cách tới bữa tối vẫn còn sớm, Lục Trạc bèn đề nghị dẫn Ngụy Nhiêu ra hậu hoa viên của Tùng Nguyệt đường đi dạo một vòng.
Ngụy Nhiêu liền cất bước đi theo hắn.
Lục Trạc là Thế tử, địa vị tất nhiên khác biệt hẳn so với bọn người Lục Nhai. Tùng Nguyệt đường vốn là một công trình có kết cấu ba tiến ba ra, rộng lớn bằng cả một tòa viện lạc ba tiến độc lập bên ngoài, nên phần hậu hoa viên của Tùng Nguyệt đường tự nhiên cũng có quy mô khá bề thế.
Trước kia Ngụy Nhiêu từng tới nơi này, khi đó hậu hoa viên trồng nhiều cây xanh nhưng lại ít hoa, nghĩ bụng chắc do Lục Trạc không có tâm trí hay thời gian rảnh rỗi để thưởng hoa ngoạn cảnh. Thế nhưng hôm nay bước tới, Ngụy Nhiêu chợt phát hiện hậu hoa viên đã thay đổi hoàn toàn. Ngay chính giữa hoa viên, người ta vậy mà đã dẫn nước từ hồ cảnh chính của Quốc công phủ vào, xây thành một ao sen tinh xảo, giống hệt như cái ao ở Yến Viên trong Nhàn trang vậy.
Ngụy Nhiêu đi đến bên cạnh ao, cúi đầu nhìn xuống, bên trong những tán lá sen xanh mướt mới nhú, một đàn cá chép đỏ nhỏ bằng bàn tay đang vô tư lự bơi qua bơi lại.
"Ta nhớ, quận chúa rất thích ngắm cá." Lục Trạc đứng bên cạnh Ngụy Nhiêu, nhưng ánh mắt lại rơi vào chiếc ghế mỹ nhân tựa trong đình. Cho đến tận ngày hôm nay, hắn vẫn nhớ như in cái ngày đến Yến Viên tìm Ngụy Nhiêu để bàn chuyện cùng đi Cẩm thành. Hôm đó Ngụy Nhiêu mặc một chiếc váy dài màu đỏ thắm, chân đi giày đế mỏng màu hồng hải đường, nàng ghé vào chiếc ghế mỹ nhân, cúi đầu cho cá ăn. Phần cổ trắng ngần như tuyết hơi hạ xuống, thân hình thướt tha mềm mại như không xương tựa vào thành ghế, dưới tà váy lộ ra một góc mũi giày thêu.
Dẫu biết "phi lễ chớ nhìn", nhưng một màn kia đã cắm rễ sâu sắc trong lòng Lục Trạc, khó lòng quên được.
Ngụy Nhiêu quả thực rất thích. Nàng liếc xéo Lục Trạc một cái bằng ánh mắt như sóng nước mùa thu, rồi mỉm cười đi về phía lối vào đình nghỉ mát, khẽ nhấc tà váy bước vào trong.
Cảnh xuân tươi đẹp, tòa đình mới xây này vừa vặn có thể thu hết những cảnh trí tinh xảo, đẹp đẽ nhất trong hoa viên vào tầm mắt. Phía đông là một rừng trúc, dọc theo mương nước ở bức tường phía bắc là một dải liễu rủ, cầu nhỏ và giả sơn đan xen nhau. Trên bức tường phía tây, những dây tường vi mới bò lên xanh ngắt một mảng lớn, cách đó không xa còn có xích đu và giàn nho. Khi thu tầm mắt lại gần hơn, ngay đối diện ao sen, còn có một vườn hoa, bên trong trồng... toàn là hoa thược dược.
Ngụy Nhiêu khẽ cắn bờ môi đỏ mọng.
Lục Trạc vẫn luôn quan sát sắc mặt của nàng, thấy vậy liền nói: "Nếu quận chúa không thích thược dược, ta sẽ bảo thợ hoa đổi thành loại hoa khác."
Từ rất lâu trước đây, Ngụy Nhiêu đã bị người ta ví với hoa thược dược. Những kẻ rảnh rỗi kia dùng thược dược để mỉa mai nàng không đủ đoan trang. Thế nhưng Lục Trạc lại cảm thấy, thược dược đích thực là loài hoa lột tả được trọn vẹn nhất vẻ đẹp của Ngụy Nhiêu. Cho nên sau khi Ngụy Nhiêu rời đi, Lục Trạc đã tự tay trồng một vạt thược dược trong hoa viên, mỗi khi đến mùa hoa nở, hắn lại ở nơi này nhìn vật nhớ người.
Nhưng Lục Trạc không chắc chắn liệu Ngụy Nhiêu sẽ vui vì tâm ý của mình, hay là sẽ giận vì nghĩ hắn dùng thược dược để nhục mạ nàng, mặc dù Lục Trạc tuyệt đối không hề có ý đó.
Ngụy Nhiêu mãi không lên tiếng, Lục Trạc bỗng nhiên cảm thấy có chút thấp thỏm. Tính khí của Ngụy Nhiêu rất lớn, nếu nàng thực sự nổi giận, hắn cũng sẽ thấy đau đầu.
"Thế tử thích thược dược sao?" Ngụy Nhiêu nghiêng đầu, nhìn Lục Trạc rồi hỏi: "Trước khi gặp ta, trước khi chàng nghe người ta bàn tán về mẫu đơn hay thược dược, Thế tử đã từng thích loài hoa nào chưa?"
Lục Trạc ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Chưa từng, ta không có cái nhã hứng ngắm hoa làm thơ."
Ngụy Nhiêu tựa vào thành ghế, hướng mắt về phía vạt hoa thược dược kia mà nói: "Hồi còn nhỏ ta thích hoa hải đường. Mẫu đơn hay thược dược trong mắt ta lúc ấy đều chẳng có gì khác biệt, đều rất đẹp, chỉ là cài lên đầu thì to quá, không tiện, không giống như hải đường nhỏ nhắn tinh xảo, hồng hồng mềm mại, có thể cài thành một vòng trên đầu. Về sau trưởng thành, nghe người ta nói ta giống thược dược, nghe người ta bàn tán thược dược không tốt, ta liền đi quan sát kỹ lưỡng loài hoa này, rồi từ đó cũng thích luôn."
Thược dược cũng được, mẫu đơn cũng tốt, Ngụy Nhiêu đều thích. Những bông hoa kiều diễm và xinh đẹp đến nhường ấy thì biết cái gì đâu chứ, chúng chỉ lặng lẽ sinh trưởng rồi lặng lẽ nở rộ mà thôi. Ngụy Nhiêu thích hoa thược dược, và nàng cũng thích cả tâm tư của Lục Trạc khi vì nàng mà trồng vạt hoa này.
"Không cần đổi đâu, cứ để thế này rất tốt." Ngụy Nhiêu mỉm cười với Lục Trạc. Gió xuân thổi qua làm lòa xòa một lọn tóc mai của nàng, Lục Trạc liền đưa tay vén lọn tóc ấy ra sau tai cho nàng.
Hai gò má Ngụy Nhiêu hơi ửng hồng, nàng đứng dậy nói: "Tiếp tục đi dạo thôi, qua mấy ngày nữa ta sẽ dẫn chàng đi xem phủ Quận chúa của ta."
Lục Trạc trong lòng khẽ động, liền hỏi nàng: "Quận chúa phủ, nàng dự định sẽ sắp xếp thế nào?"
Phủ đệ lớn như vậy, nếu Ngụy Nhiêu không ở thì để trống cũng thật đáng tiếc, nhưng hắn lại là Thế tử, cũng không tiện cùng Ngụy Nhiêu dọn ra ngoài sống riêng.
Ngụy Nhiêu trước khi xuất giá đã cân nhắc qua vấn đề này, nay Lục Trạc hỏi đến, nàng liền thẳng thắn nói: "Tổ mẫu vẫn còn đây, nên ta tính chỉ đến Quận chúa phủ vào mùa hè thôi. Bên đó nhiều nước, không khí mát mẻ, rất thích hợp để tránh nóng. Còn ba mùa khác, ta đều sẽ ở lại đây để hiếu kính tổ mẫu."
Hiện tại đang là Nhị phu nhân và Tam phu nhân cùng nhau quản lý gia sự, Ngụy Nhiêu cũng chưa có ý định sẽ lập tức tiếp quản quyền quản gia ngay. Bản thân nàng đã nắm trong tay rất nhiều sản nghiệp, chi bằng thừa dịp còn trẻ, cứ tiêu dao tự tại thêm vài năm thì hơn. Chờ đến khi lão phu nhân trăm tuổi già, hậu trạch không còn lão phu nhân tọa trấn nữa, lúc đó Ngụy Nhiêu mới chính thức làm một Tông phụ gánh vác Lục gia. Có điều, thân thể lão phu nhân vẫn còn rất dẻo dai khỏe mạnh, giờ mà tính đến chuyện đó thì vẫn còn quá sớm.
"Thế tử cảm thấy thế nào?" Ngụy Nhiêu hỏi. Dù sao hai người cũng đã là phu thê thật sự, nàng cũng cần phải cân nhắc đến thái độ của Lục Trạc. Nếu như Lục Trạc hy vọng nàng lập tức đứng ra thiết lập uy nghiêm của đích tôn Lục gia, thì Ngụy Nhiêu cũng sẽ tôn trọng ý muốn của hắn.
Lục Trạc vốn rất tín nhiệm phẩm hạnh của Nhị phu nhân và Tam phu nhân. Các vị thẩm mẫu đã cùng nhau quản lý việc nhà hơn hai mươi năm qua, chưa từng làm việc gì tư lợi, đối với mẫu thân của hắn cũng chu toàn mọi bề. Thấy Ngụy Nhiêu vẫn muốn tiêu dao tự tại thêm mấy năm, Lục Trạc cũng chẳng có lý do gì để bắt ép nàng phải lập tức tiếp quản nội vụ của Quốc công phủ.
"Như vậy cũng tốt. Qua hai năm nữa ta có khả năng sẽ bị điều phái làm quan ở bên ngoài, nàng không vướng bận việc nhà, vừa vặn có thể cùng đi với ta."
Ngụy Nhiêu kinh ngạc nói: "Chẳng phải chàng đang là Phó tướng của Thần Võ quân sao? Khi không có chiến sự, vì lý do gì lại bị điều phái ra bên ngoài chứ?"
Lục Trạc giải thích: "Kinh thành là nơi an nhàn, có thể luyện binh chứ không thể luyện ra lương tướng. Thân là tướng lĩnh thì nhất định phải hiểu rõ tình hình nơi biên quan. Hơn nữa, các tướng lĩnh vùng biên viễn cứ ba năm lại thay đổi một lần, làm vậy cũng là để phòng ngừa tệ nạn tướng lĩnh ủng binh tự trọng, tự lập thế lực riêng."
Ngoại trừ việc chủ tướng của bốn quân doanh lớn ở kinh thành luôn được chọn lựa từ những người hiền tài trong các gia tộc Lục, Hàn, Thích, Lý ra, thì các tướng lĩnh biên cương khác đều sẽ định kỳ luân chuyển.
Ngụy Nhiêu hiểu rõ điều này, nhưng nàng không lập tức hứa hẹn là nhất định sẽ đi biên quan cùng Lục Trạc. Người thân của nàng đều ở kinh thành, nàng tạm thời chưa muốn theo hắn bôn ba đến nơi xa xôi như thế.
"Sao vậy, nàng không muốn đi cùng ta à?" Lục Trạc nhạy bén nhận ra tâm tư của nàng.
Ngụy Nhiêu giả vờ ngốc nghếch, cười nói: "Chính chàng cũng bảo phải hai năm nữa mới đi mà, đến lúc đó rồi tính tiếp. Nói không chừng khi ấy lại chẳng đến lượt chàng đâu."
Nàng chạy đến bên chiếc xích đu, ngồi lên đó rồi nở nụ cười rạng rỡ như hoa, gọi Lục Trạc đến đẩy giúp mình.
Lục Trạc mỉm cười đáp lại, nhưng ngay khi bước ra phía sau lưng nàng, nụ cười ấy liền vụt tắt.
Hắn vốn dĩ đã biết rõ, Ngụy Nhiêu gả cho hắn không phải vì thích hắn đến nhường nào, mà là vì nhìn khắp kinh thành này chẳng có nam tử cùng trang lứa nào ưu tú hơn hắn. Nhược bằng có một người như vậy, và người đó cũng nhiệt tình theo đuổi Ngụy Nhiêu, thì nàng hoàn toàn có thể triệt để ngó lơ hắn để vui vẻ sà vào lòng người khác.
Ngụy Nhiêu gả cho hắn giống như là vì thỏa mãn lòng hư vinh nhiều hơn. Vì để trả đũa sự thanh cao tự ngạo trước kia của hắn, trả đũa những kẻ từng xem thường nàng, và cũng vì nàng thực sự đã gả được cho vị đệ tử xuất sắc nhất của thế gia trong kinh thành. Tựa như nam nhân luôn lấy việc có được tuyệt thế mỹ nhân làm niềm kiêu hãnh, thì Lục Trạc hắn trong mắt Ngụy Nhiêu cũng giống như một món chiến lợi phẩm để nàng mang đi khoe khoang, thu hoạch về vô số sự ngưỡng mộ, ghen tị của người đời.
Thế nhưng, tối hôm qua hai người họ đã làm ra những chuyện thân mật đến thế, hắn đã khiến nàng vui sướng đến thế, vậy mà Ngụy Nhiêu thậm chí đến cả việc đi theo hắn ra biên quan cũng không tình nguyện sao?
Lục Trạc bỗng nhớ lại mấy lời tán gẫu của đám binh lính mà hắn từng nghe được ở biên cương. Trong mắt những tên binh lính thô lậu còn chưa cưới được vợ ấy, nữ nhân là những người rất dễ phục tùng. Chỉ cần có được thân thể của họ là họ sẽ một lòng một dạ với nam nhân, bằng không, cứ để họ sinh một đứa con thì họ cũng sẽ cam tâm tình nguyện ở lại, từ đó toàn tâm toàn ý hầu hạ trượng phu.
Lục Trạc chưa bao giờ coi Ngụy Nhiêu giống như những nữ nhân dịu dàng ngoan ngoãn ngoài kia, hắn cũng khinh thường việc dùng đứa trẻ để trói buộc trái tim nàng. Thế nhưng đêm qua, hắn thật sự đã tưởng rằng Ngụy Nhiêu đã thần phục trong vòng tay mình.
Kết quả là đêm muộn nàng ôm hắn chặt cứng như thế, trời vừa sáng ra liền quên sạch sành sanh rồi?
Bàn tay Lục Trạc đột nhiên dùng lực.
Lúc trước hắn đều đẩy nhẹ nhàng, đưa qua đưa lại khiến Ngụy Nhiêu rất thoải mái. Nhưng khi chiếc xích đu đột ngột bay cao lên, tim Ngụy Nhiêu phảng phất như cũng hẫng một nhịp theo. Nàng vừa dùng cả hai tay nắm chặt lấy dây thừng, vừa hét lớn gọi tên hắn: "Lục Trạc!"
Lục Trạc hoàn hồn thì thấy nàng đã theo xích đu bay lên giữa không trung, tà váy màu đỏ diễm lệ tung bay như cánh bướm. Sau khi khựng lại một nhịp ngắn ngủi trên cao, nàng liền theo đà nhanh chóng lao vút xuống về phía hắn.
Cảnh tượng đẹp thì đẹp thật, nhưng Lục Trạc lại kinh hãi đến mức toát mồ hôi hột. Với lực đẩy này, vạn nhất nàng bị tuột tay thì chẳng phải sẽ bị ngã văng từ trên không trung xuống hay sao?
Lục Trạc kịp thời điều chỉnh vị trí. Ngay khoảnh khắc xích đu rơi xuống điểm thấp nhất, một tay hắn giữ chặt lấy dây thừng, tay còn lại lao ra ôm lấy eo Ngụy Nhiêu, quát lớn: "Buông tay ra!"
Ngụy Nhiêu nghe thấy tiếng liền lập tức buông dây thừng, nhưng vẫn chậm một bước. Chiếc xích đu kéo theo nàng và Lục Trạc cùng lùi về phía sau, chiếc xích đu trống không tiếp tục bay cao lên, còn nàng và Lục Trạc thì ngã nhào ra đất!
Điều duy nhất Lục Trạc có thể làm lúc đó là kịp thời đưa tay ra đỡ lấy sau gáy của Ngụy Nhiêu.
Một tiếng "bịch" vang lên, đôi phu thê mới cưới ngã huỵch xuống nền đất.
Ngụy Nhiêu vốn ngồi ở vị trí thấp trên xích đu, sau gáy lại được Lục Trạc che chở nên ngã không đau lắm. Thế nhưng nàng lại bị Lục Trạc ngã áp sát ngay theo sau đè lên, khiến lồng ngực không khỏi nghẹn lại, có chút tức thở.
Nàng hít một hơi khí lạnh, vừa mở to mắt định mắng Lục Trạc một trận, thì ánh sáng trên đỉnh đầu bỗng tối sầm lại. Lục Trạc đã cúi đầu xuống, hung hăng hôn lên môi nàng!