Gả Kim Thoa

Chương 110: Là Ta Sắc Mê Tâm Khiếu, Không Liên Quan Gì Đến Quận Chúa



Hôm nay Ngụy Nhiêu thức dậy muộn hơn so với hôm đi dâng trà một chút, bất quá lần này là do nàng tự mình tỉnh giấc. Nàng thư thái, dễ chịu lật người nửa vòng trên giường, khi mở mắt ra thì cảm thấy tinh thần sảng khoái, phảng phất như nửa đêm qua không hề bị Lục Trạc dây dưa, quấy rầy vậy.

Hồi tưởng lại lúc ấy, ánh mắt Ngụy Nhiêu khẽ lưu chuyển, nàng kìm lòng không đặng liền rụt đầu vào trong chăn.

Buồn ngủ thì đúng là buồn ngủ thật, nhưng một khi đã bắt đầu thì lại khiến người ta đắm chìm vào đó, vừa có chút xấu hổ lại vừa vui sướng. Vô luận ban ngày có đoan trang giữ lễ nghĩa đến nhường nào, thì đến lúc kia đều thẳng thắn đối diện với nhau. Hắn chẳng còn là vị Thế tử gia thanh cao ôn nhuận, nàng cũng không phải là nàng Quận chúa kiêu kỳ phóng túng. Nàng và Lục Trạc, chung quy cũng chỉ là một người nam nhân và một người nữ nhân, hơi thở dây dưa, thân mật khăng khít không một kẽ hở.

Nguyên lai đây chính là đạo phu thê.

Đám nha hoàn tiến vào hầu hạ nàng rời giường. Đến khi Ngụy Nhiêu bước ra khỏi nội thất, Lục Trạc cũng vừa vặn đi tới. Hắn thức dậy sớm như vậy, thế mà hiện tại vẫn chưa dùng điểm tâm.

"Thế tử gia bảo muốn đợi Quận chúa cùng dùng bữa." Bích Đào mỉm cười giải thích.

Ngụy Nhiêu liếc xéo Lục Trạc một cái.

Lục Trạc liền chủ động kéo ghế ra, mời nàng ngồi xuống.

Điểm tâm vẫn chuẩn bị canh bổ như cũ, Ngụy Nhiêu uống nửa bát, sắc mặt trắng hồng hào trông càng thêm nhuận sắc tốt tươi.

Thời gian lúc này tính ra không muộn, nhưng cũng chẳng tính là quá sớm. Ăn xong bữa sáng, Ngụy Nhiêu cùng Lục Trạc liền xuất phát.

Xe ngựa từ sớm đã được chuẩn bị sẵn sàng, Lục Trạc đỡ Ngụy Nhiêu lên xe. Bước vào trong toa xe, hai người lại một lần nữa ở riêng với nhau. Dẫu sao cũng là tân hôn, cứ mỗi khi ở không gian riêng tư thế này, Ngụy Nhiêu lại không tự chủ được mà nghĩ đến những chuyện xảy ra ban đêm. Nàng không biết đằng sau lớp ngụy trang quân tử kia Lục Trạc đang suy nghĩ điều gì, lại sợ hắn dùng ánh mắt nóng bỏng ấy nhìn mình, dứt khoát nàng bèn tựa vào thành xe, nhắm mắt lại giả vờ chợp mắt ngủ.

Lục Trạc tư thế ngồi đoan trang, hai tay đặt quy củ trên đầu gối. Dù vậy, dư quang của hắn vẫn thu trọn gương mặt trắng nõn, đôi má ửng hồng cùng bờ môi diễm lệ của nàng. Tiếng bánh xe chuyển động "lăn lốc" đều đều ngoài kia càng làm cho bầu không khí trong xe trở nên quá đỗi yên tĩnh. Sự yên ắng này khiến hắn liên tưởng đến ban đêm, những đêm dài hai người có thể tùy ý làm càn. Đôi bàn tay của nàng phảng phất như vẫn đang ôm chặt lấy cổ hắn, và những tiếng hừ nhẹ, khóc nức nở của nàng dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.

Đến tận lúc này, Lục Trạc mới biết cái gọi là định lực của mình khi đứng trước mặt nàng lại chẳng đáng một xu.

"Trước khi quận chúa xuất giá, thái độ của nương nương đối với ta thế nào?" Lục Trạc nhấp một ngụm nước trà, chủ động lên tiếng để đánh lạc hướng sự chú ý của chính mình.

Hàng mi dài của Ngụy Nhiêu khẽ động, nàng thật thà đáp: "Ta đã nguyện ý gả cho chàng, lại thêm Hoàng thượng ban hôn, nương nương đương nhiên hy vọng hai ta có thể phu thê ân ái. Có điều, trong lòng nương nương vẫn còn oán hận chàng, thời gian ngắn trước mắt đại khái là sẽ không cho chàng sắc mặt tốt đâu."

Lục Trạc hoàn toàn có thể lý giải được.

Sự che chở, lo lắng của các bậc cha mẹ dành cho con cái luôn có điểm khác biệt. Thí dụ như, nếu có kẻ ám toán hắn, Lục Trạc có thể kiên nhẫn từ từ truy tra manh mối. Nhưng nếu có kẻ dám ám toán đến tính mạng của con hắn, Lục Trạc hận không thể lập tức ra tay, một đòn đoạt mạng đối phương.

Những lần hắn mạo phạm Ngụy Nhiêu trước kia, lúc đó hắn đều có lý do riêng của mình. Sau này hắn biết lỗi, lập tức đến bồi tội với Ngụy Nhiêu, hy vọng có được sự thông cảm của nàng. Thế nhưng, nếu tương lai con rể cũng mạo phạm con gái hắn giống như cách hắn từng mạo phạm Ngụy Nhiêu, liệu Lục Trạc có đứng từ góc độ của con rể mà cân nhắc vấn đề không? Không bao giờ. Hắn sẽ chỉ túm cổ tên con rể đó lại giáo huấn cho một trận nhớ đời, bắt gã cút xéo đi thật xa, rốt cuộc không được phép xuất hiện trước mặt con gái hắn nữa.

Nghĩ đến đây, Lục Trạc càng thêm cảm thấy may mắn.

Hắn có thể theo đuổi lại Ngụy Nhiêu là vì nàng đã trưởng thành, vì nàng có đủ sự tự do, cho hắn cơ hội được gặp nàng. Nếu như Ngụy Nhiêu vẫn là một tiểu cô nương sống trong sự bao bọc của cha mẹ, nếu như nàng là một nữ tử ngoan ngoãn chỉ biết nghe theo lời cha mẹ, Lục Trạc có lẽ đã thực sự bỏ lỡ nàng rồi.

Lục Trạc đưa tay ra, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn đang đặt trên đùi của Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu giật mình kinh hãi, mở to mắt nhìn qua. Ngay khoảnh khắc nàng định trách cứ hắn không nên làm càn thì lại chạm phải ánh mắt tràn ngập vẻ áy náy của Lục Trạc.

"Nếu như mọi chuyện có thể quay trở lại từ đầu, ta nhất định sẽ không đối xử với nàng như thế nữa." Lục Trạc trầm giọng nói.

Ngụy Nhiêu ngẫm nghĩ một lát rồi mỉm cười: "Nếu như có thể quay trở lại từ đầu, chàng đã có thể tránh được tai mắt của quân địch nơi chiến trường, như vậy liền sẽ không bị thương. Chàng không bị thương thì làm sao có chuyện ta gả cho chàng để xung hỷ?"

Lục Trạc thoáng ngẩn người.

Ngụy Nhiêu nhìn hắn bằng ánh mắt đầy châm biếm: "Nếu thật sự như thế, có lẽ Thế tử đã trồng hoa mẫu đơn ở hậu hoa viên rồi."

Nàng tuy đang mỉm cười nhưng ánh mắt đã bắt đầu lạnh đi. Lục Trạc phản ứng nhanh nhạy vô cùng, liền cười đáp: "Ý ta nói 'quay trở lại từ đầu' là chỉ có thời gian quay ngược về quá khứ, còn ta thì vẫn nhớ kỹ nàng. Đã nhớ kỹ nàng rồi, ta làm sao có thể cưới người khác được chứ? Nhất định ta sẽ hủy bỏ hôn ước trước kia, rồi đường đường chính chính chuẩn bị sính lễ, đi rước dâu sáu bước để cầu hôn Quận chúa."

Ngụy Nhiêu khẽ hừ một tiếng: "Thế thì tổ mẫu, thậm chí là người của cả kinh thành này đều sẽ nghi ngờ chàng bị trúng tà đấy."

Lục Trạc nhìn nàng, sâu sắc nói: "Không phải trúng tà, là trúng mị thuật của thược dược tinh."

Ngụy Nhiêu nghe vậy liền gạt phắt tay hắn ra, thấp giọng mắng: "Ai thèm thi triển mị thuật với chàng chứ? Rõ ràng là bản thân chàng ham mê nữ sắc, chỉ khéo giả vờ làm người quân tử mà thôi."

Lục Trạc liền cười làm lành: "Phải, phải, phải, là ta sắc mê tâm khiếu, không liên quan gì đến Quận chúa cả."

Thấy hắn nói năng ngọt xớt dẻo miệng, Ngụy Nhiêu lườm hắn một cái sắc lẹm rồi quay mặt đi chỗ khác, không thèm đếm xỉa đến hắn nữa.

Dỗ dành nàng xong, trong toa xe lại khôi phục vẻ yên tĩnh. Lúc này Lục Trạc mới có chút sợ hãi mà nghĩ đến một khả năng khác, nếu như năm đó hắn không bị thương trên chiến trường, cũng không hề quen biết Ngụy Nhiêu, vậy thì hôn sự giữa hắn và Tạ Lục cô nương chắc chắn sẽ diễn ra như thường lệ...

Ý nghĩ ấy vừa mới nhen nhóm đã bị Lục Trạc lập tức chặt đứt, đồng thời đây cũng là lần đầu tiên hắn cảm thấy may mắn vì trận trọng thương năm đó.

Hoàng thành đã đến.

Lục Trạc xuống xe trước, hắn vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Hàn Liêu đang mặc quan bào màu vàng sẫm của Long Tương quân từ bên trong bước ra.

Lục Trạc coi như không thấy, chỉ khẽ nhắc nhở Ngụy Nhiêu đội mũ có rèm che vào.

Thông thường tiến cung thì không nên đội, nhưng trên xe ngựa của các nữ quyến đều luôn chuẩn bị sẵn mũ rèm hoặc mạng che mặt. Lục Trạc đơn giản là không muốn để Hàn Liêu nhìn thấy dung nhan của Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu còn đang kỳ quái không hiểu vì sao Lục Trạc lại đưa ra yêu cầu này, thì bên ngoài đột nhiên truyền đến một giọng nói có chút quen thuộc: "Thủ Thành đưa Quận chúa đến thỉnh an nương nương đó à?"

Thế mà Lục Trạc lại hoàn toàn ngó lơ người kia.

Ngụy Nhiêu đội chiếc mũ rèm ngay ngắn rồi từ trong xe bước ra. Nàng chuyển tầm mắt, rốt cuộc cũng nhìn thấy Hàn Liêu đang sải bước đi tới bên cạnh Lục Trạc.

Mặc dù Hàn Liêu đã cưới biểu tỷ Chu Huệ Trân, nhưng lần duy nhất Ngụy Nhiêu gặp mặt hắn ở khoảng cách gần vẫn là từ bốn năm trước tại hội đua thuyền rồng. Khi ấy, Hàn Liêu cùng Lục Trạc, Thích Trọng Khải và những người khác sau khi tỷ thí xong đã cùng lên Trích Tinh lâu để bái kiến Nguyên Gia đế cùng Thái hậu nương nương. Về sau Hàn Liêu có đến Nhàn trang làm khách, Ngụy Nhiêu với tư cách là nữ quyến cũng không có cơ hội gặp hắn, mà dẫu cho có cơ hội, nàng cũng chẳng mảy may hứng thú.

Ngụy Nhiêu mơ hồ nhớ rằng, bốn năm trước khi mới gặp Hàn Liêu, trong ấn tượng của nàng hắn là một nam tử đường đường, trông rất trẻ trung. Cách biệt bốn năm gặp lại, Hàn Liêu rốt cuộc cũng ra dáng một nam nhân trung niên ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi. Khi cười, khóe mắt hắn hằn rõ mấy nếp nhăn. Hơn nữa, dù dung mạo có phần xuất chúng nhưng ánh mắt hắn lại vẩn đục, hoàn toàn không có vẻ nho nhã tuấn dật như Tứ thúc của Lục Trạc.

Kẻ háo sắc thì làm sao có được khí độ tốt cho cho đành.

"Nhiêu biểu muội, chúc mừng tân hôn nhé." Nhìn thấy Ngụy Nhiêu, ánh mắt Hàn Liêu rực lên tia nhìn nóng bỏng, tựa như muốn nhìn xuyên thấu qua lớp lụa mỏng của chiếc mũ rèm.

Ngụy Nhiêu suýt nữa thì bị hắn làm cho buồn nôn, nàng thản nhiên đáp: "Hàn đại nhân tốt nhất vẫn nên gọi ta là Quận chúa."

Hàn Liêu tựa như nghe không ra ý vị ghét bỏ của Ngụy Nhiêu, vẫn cố tình bắt quàng làm họ: "Chúng ta vốn là quan hệ thông gia, giữa biểu muội và tỷ phu, gọi..."

Hắn còn chưa dứt lời, Lục Trạc đã trực tiếp nắm lấy tay Ngụy Nhiêu, vượt qua người Hàn Liêu để đi thẳng vào trong cửa cung.

Hàn Liêu không xứng được nhìn mặt Ngụy Nhiêu, càng không xứng để Ngụy Nhiêu phải phí lời với hắn.

Ngụy Nhiêu hiểu ý Lục Trạc, nàng chẳng thèm quay đầu lại mà cất bước đi tiếp.

Đôi phu thê sóng vai tiến bước, một người thẳng tắp như trúc tuấn tú, một người thướt tha mềm mại như nhành dây leo. Hàn Liêu đứng chôn chân bên ngoài cửa cung, nhìn theo bóng lưng của Ngụy Nhiêu, khẽ nheo hai mắt lại.

Những chuyện Ngụy Nhiêu làm với Lục Trạc trước khi cưới, nào là ném bát trà, nào là bắt Lục Trạc phải lội xuống nước hái thuốc, đám phụ nhân ngoài kia chỉ trích nàng không đủ đoan trang, nhưng Hàn Liêu lại chỉ cảm thấy ngọn lửa trong lòng mình càng lúc càng bùng cháy dữ dội. Ngụy Nhiêu trong mắt hắn tựa như một vị tiên nữ đích thực, dung mạo tuyệt mỹ đã đành, đối với người phàm lại cao ngạo chẳng thèm ngó ngàng tới. Thế nhưng nàng càng như vậy, lại càng khiến hắn khao khát muốn đoạt lấy nàng vào tay, để tự tay hủy hoại tất cả sự kiêu ngạo ấy của nàng.

"Về sau nếu có chạm mặt hắn, một lời nàng cũng không cần phải nói."

Đi được một đoạn xa, Lục Trạc lộ rõ vẻ không vui trên gương mặt, trầm giọng dặn dò Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu gật gật đầu, ngược lại tò mò hỏi: "Ta ghét hắn là vì biểu tỷ không thích hắn, còn chàng và hắn có hiềm khích gì sao?"

Hai người trước đây từng tranh chấp một trận vì chuyện Chu Huệ Trân muốn gả cho Hàn Liêu, nhưng trọng điểm lúc đó không nằm ở Hàn Liêu. Mà cái tật háo sắc của Hàn Liêu cũng chưa đến mức khiến Lục Trạc khinh thường đến mức không buồn khách sáo xã giao với hắn. Vừa rồi khi nàng còn chưa xuống xe, Hàn Liêu cũng chưa kịp bắt quàng làm họ, Lục Trạc đã tỏ thái độ thất lễ với đối phương rồi.

Sắc mặt Lục Trạc lạnh hơn, thấp giọng giải thích: "Hồi hắn mới đính hôn với biểu tỷ nàng, từng tìm ta bắt chuyện. Trong lời nói có vài phần bất kính đối với hai tỷ muội nàng."

Ngụy Nhiêu nhíu mày, cái loại miệng chó không mọc nổi ngà voi như Hàn Liêu thì có thể thốt ra lời tốt đẹp gì chứ, nghĩ một chút là đoán được ngay.

"Cho nên khi đó ta mới muốn thông qua nàng để thuyết phục lão thái quân thay đổi chủ ý." Lục Trạc nhìn Ngụy Nhiêu bằng ánh mắt thâm trầm. Lúc ấy hắn còn chưa nhận ra, giờ nghĩ lại mới thấy, hóa ra từ lúc đó hắn đã để ý đến Ngụy Nhiêu rồi, bằng không sao hắn lại rảnh rỗi đi quản chuyện bao đồng của Chu Huệ Trân làm gì.

Ngụy Nhiêu nào biết trong đầu hắn đang suy tính chuyện gì, nàng chỉ nghĩ Lục Trạc lại đang nhấn mạnh chuyện Hàn Liêu không phải là lương duyên của biểu tỷ.

Nàng cũng cảm thấy mất mặt thay cho lựa chọn của biểu tỷ, nhưng đặt vào tình cảnh lúc ấy, ngoại tổ mẫu cũng chẳng còn cách nào tốt hơn.

"Con cháu đều là nợ nần kiếp trước, chờ chàng tới tuổi của ngoại tổ mẫu thì chàng sẽ hiểu thôi." Vì chuyện này trước đây hai người đã từng cãi nhau một trận nên lần này Ngụy Nhiêu không muốn bàn sâu thêm.

Lục Trạc lại bị dáng vẻ bà cụ non của nàng chọc cười, bèn trêu chọc: "Quận chúa nhanh như vậy đã muốn gánh 'nợ' cho ta rồi sao?"

Ngụy Nhiêu nghi hoặc nghiêng đầu nhìn hắn, chợt kịp phản ứng ra ẩn ý, gương mặt lập tức đỏ bừng như ráng chiều. Nhờ màn trêu chọc này mà gã Hàn Liêu kia liền bị hai người ném ra sau đầu.

Quý phi nương nương cư ngụ tại Chiêu Ninh cung.

Khi Lục Trạc và Ngụy Nhiêu được cung nhân dẫn vào điện, họ phát hiện Tứ hoàng tử cũng có mặt ở đó.

Tứ hoàng tử năm nay đã sáu tuổi. Hồi năm ngoái gặp mặt ở hành cung, Ngụy Nhiêu đã nhận thấy đứa em trai này đã hiểu chuyện và biết giữ lễ nghĩa hơn rất nhiều. Giờ đây lại sống trong cung thêm nửa năm, chút ngây thơ ít ỏi còn sót lại trên người Tứ hoàng tử dường như cũng đã biến mất sạch sẽ. Từng cử chỉ hành động của cậu bé đều rất ra dáng một vị hoàng tử được nuôi dưỡng từ nhỏ trong thâm cung, vô cùng chững chạc.

"Thần bái kiến Tứ điện hạ." Lục Trạc cung kính hành lễ với Tứ hoàng tử.

Tứ hoàng tử gật gật đầu bảo miễn lễ. Khi ánh mắt rơi trên gương mặt Ngụy Nhiêu, cậu bé rốt cuộc cũng lộ ra nụ cười: "Tỷ tỷ và Thế tử đợi một lát, mẫu phi sẽ ra ngay."

Ngụy Nhiêu không vội, nàng ngồi xuống cạnh em trai, nhẹ giọng hỏi thăm xem cậu ở trong cung có quen thuộc hay không.

Tứ hoàng tử mấp máy cái miệng nhỏ.

Cậu không thích hoàng cung chút nào, nơi này vừa nhỏ hẹp, mà những kẻ đáng ghét lại đặc biệt nhiều.

Ở Chiêu Ninh cung thì còn đỡ, chứ sang các điện khác, đám tiểu thái giám và cung nữ rất thích nói xấu sau lưng. Tứ hoàng tử đã nghe rất nhiều lời không hay về mẫu phi và tỷ tỷ của mình. Cậu rất tức giận, bèn mách với mẫu thân để mẫu thân trừng phạt bọn họ. Thế nhưng mẫu thân lại bảo: "Quản được miệng chứ không quản được lòng người, cách tốt nhất là mặc kệ họ, bản thân mình không thẹn với lương tâm là được."

Tứ hoàng tử không hiểu lắm. Mẫu thân khoan dung, cậu bèn đi tìm phụ hoàng nhờ đòi lại công đạo. Phụ hoàng lại bảo cậu là hoàng tử, chỉ cần cung nhân phạm lỗi thì cậu có quyền trừng phạt. Tứ hoàng tử bèn bắt hai ả cung nữ ra đánh bằng roi. Thế nhưng khi tận mắt chứng kiến hai người họ bị đánh đến mức khóc lóc thảm thiết, trong lòng cậu cũng chẳng hề thấy thoải mái chút nào.

Sau đó, phụ hoàng liền tìm cho cậu một vị tiên sinh nghe nói là rất nghiêm khắc. Đột nhiên phải gánh thêm rất nhiều bài vở, Tứ hoàng tử bận rộn đến mức chẳng còn thời gian chạy lung tung ngoài ngự hoa viên để nghe mấy lời nhàn nhạt kia nữa...

Tứ hoàng tử còn chưa kịp kể hết những nỗi phiền muộn của mình với tỷ tỷ thì tiểu Chu thị bước ra.

Bà chỉ liếc nhìn Lục Trạc một cái, rồi ra hiệu bảo Ngụy Nhiêu đi theo mình vào nội điện.

Ngụy Nhiêu khẽ cắn môi. Nàng đoán chắc mẫu thân và ngoại tổ mẫu cũng sẽ giống như Anh quốc công phu nhân, gặng hỏi chuyện động phòng của hai vợ chồng nàng cho mà xem.

Tiểu Chu thị đương nhiên là phải quan tâm rồi. Đây chính là đại sự liên quan đến việc nữ nhi sau khi xuất giá có được hạnh phúc hay không. Tên Lục Trạc kia trước đây đáng ghét như vậy, nếu đến cả chuyện trên giường mà cũng không hầu hạ tốt cho nữ nhi của bà, thì gả cho hắn làm cái tích sự gì?

Chẳng những quan tâm, tiểu Chu thị hỏi còn có phần cặn kẽ và rõ ràng hơn Anh quốc công phu nhân nhiều. Đây cũng là do chính Lục Trạc tự làm tự chịu. Ai bảo lần thành hôn đầu tiên hắn lại làm ra những chuyện gây nghẹn lòng như thế, bằng không, với thân phận võ tướng của hắn, tiểu Chu thị thật sự chẳng cần phải lo lắng về năng lực của con rể làm gì.

Dĩ nhiên, món nợ này của Lục Trạc, người phải chịu xấu hổ lại là Ngụy Nhiêu.

"Nương sao lại giống hệt ngoại tổ mẫu thế không biết!" Ngụy Nhiêu bụm mặt oán trách.

Tiểu Chu thị liền mắng yêu: "Nói nhảm, ai bảo ta là do ngoại tổ mẫu của con sinh ra chứ?"

Ngụy Nhiêu không trốn tránh được, đành phải thành thật trả lời những câu hỏi của mẫu thân.

Tại ngoại điện, Tứ hoàng tử lúc thì nhìn Lục Trạc, lúc lại quay đi chỗ khác. Cậu vừa muốn tỏ ra chững chạc, nhưng vì tuổi đời còn quá nhỏ nên đã vô tình để lộ sự xoắn xuýt của mình.

"Điện hạ có điều gì phiền muộn sao?" Lục Trạc khéo léo và tâm lý lên tiếng hỏi.

Tứ hoàng tử nhìn chằm chằm vào hắn rồi nói: "Mẫu phi bảo, trước kia ngươi căn bản không hề thích tỷ tỷ, ngươi đã khiến tỷ tỷ phải chịu uất ức lớn lắm."

Lục Trạc có chút hổ thẹn, gật đầu thừa nhận: "Thần quả thực đã khiến Quận chúa phải chịu nhiều ấm ức, nhưng tuyệt đối không phải là không thích."

Tứ hoàng tử không tin: "Nếu ngươi thích tỷ tỷ, sao lại làm tỷ tỷ phải khóc?"

Lục Trạc cười khổ: "Điện hạ có chỗ chưa biết. Thích một người cũng giống như việc học hỏi tri thức vậy, có người bẩm sinh đã tự hiểu, nhưng có người lại quá đỗi ngu muội, rõ ràng là thích người ta nhưng lại không biết phải yêu thích thế nào cho đúng. Thần chính là kẻ ngu muội dốt nát ấy."

Tứ hoàng tử thấy dáng vẻ của hắn vô cùng thành khẩn, bèn nghiêng đầu ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: "Giống như việc ta thích một con chim, nhưng lại dùng sai phương pháp, đem nhốt nó vào trong lồng, ngược lại lại khiến nó chết nuôi?"

Lục Trạc kinh ngạc nhìn đứa trẻ sáu tuổi trước mặt.

Tứ hoàng tử vừa nhìn là biết ngay mình đã đoán đúng, ánh mắt nhìn Lục Trạc lập tức trở nên hung dữ hơn: "Ngươi làm hại tỷ tỷ của ta bị thương rồi sao?"

Lục Trạc vội vàng giải thích: "Thần không dám! Thần chỉ là... chỉ là vụng đường ăn nói, nên đã làm tổn thương tấm lòng của Quận chúa mà thôi."

Tứ hoàng tử tức giận quát: "Làm tổn thương tấm lòng cũng không được!"

Lục Trạc cúi đầu: "Điện hạ nói rất phải. Cho nên thần đã biết sai rồi, về sau tuyệt đối sẽ không để Quận chúa phải đau lòng nữa."

Ở bên trong nội điện, hai mẫu tử Ngụy Nhiêu vừa nói xong chuyện riêng tư định bước ra thì vừa vặn nghe được lời cam đoan này của Lục Trạc.

Ngụy Nhiêu quay sang nhìn mẫu thân.

Tiểu Chu thị tỏ ra vô cùng vui mừng. Những điều bà được học tuy có hạn, chưa chắc đã dạy dỗ nổi con trai cách để trở thành một vị hoàng tử xuất chúng, nhưng bà nhất định sẽ dạy cho con mình biết cách làm một người đệ đệ tốt.