Gả Kim Thoa

Chương 121: Nhị Đệ Sắp Làm Cha, Chàng Không Gấp Sao?



Mùng mười tháng bảy, Lục Trạc cố ý chọn đúng ngày nghỉ để cùng Ngụy Nhiêu dọn về lại Quốc công phủ.

Đôi vợ chồng trẻ vừa về đến nơi đã đi thẳng đến chỗ Anh quốc công phu nhân để thỉnh an trước.

Tính ra thì Ngụy Nhiêu đã ở phủ quận chúa được hai tháng, cứ mỗi nửa tháng nàng lại trở về thỉnh an các bậc trưởng bối một lần, nên đối với Anh quốc công phu nhân mà nói, cháu dâu dường như cũng chẳng đi đâu quá lâu.

Trong Trung Nghĩa đường, mẹ chồng nàng dâu Nhị phu nhân và Kiều thị cũng có mặt ở đó.

Kiều thị với sắc mặt hồng nhuận, rạng rỡ đang ngồi bên cạnh Nhị phu nhân. Nhìn cặp vợ chồng đang sánh vai đi vào, Lục Trạc vẫn tuấn tú, thanh cao như gió mát trăng thanh, còn Ngụy Nhiêu lại càng thêm phần rực rỡ, diễm lệ, nhìn một cái là biết hai tháng qua nàng sống vô cùng tiêu dao, khoái hoạt. Kiều thị tuy cảm thấy việc Ngụy Nhiêu rời nhà ra ngoài ở như vậy là không đúng quy củ của phận làm dâu, nhưng trong lòng lại không nhịn được mà sinh ra một tia ngưỡng mộ.

Nếu như nàng cũng có được một tòa phủ quận chúa hoàn toàn thuộc về mình, lại có một người mẹ chồng mặc kệ cho nàng cùng trượng phu tự do tự tại ở bên ngoài như thế, thì tốt biết bao.

Nhị phu nhân dĩ nhiên là một người bà mẫu tốt, dạy dỗ con cái có phép tắc, tiếng hiền đồn xa bên ngoài, cũng chưa từng bắt Kiều thị phải theo quy củ hà khắc nào. Chỉ là Kiều thị khi đối mặt với bà mẫu luôn có cảm giác như đang đối diện với một người cha nghiêm khắc, bất kể nàng muốn làm việc gì thì đều phải xin ý kiến của Nhị phu nhân trước, chỉ sợ phạm sai lầm khiến mẹ chồng không vui. Trong khi đó, bà mẫu của Ngụy Nhiêu là Hạ thị, tuy xuất thân không mấy hiển hách nhưng nhìn qua đã biết là một trưởng bối rất hiền hòa, chuyện nội trạch của Đại phòng Lục gia trên thực tế đều do một tay Ngụy Nhiêu làm chủ.

Trước khi xuất các, Kiều thị cũng có chút tính khí tiểu thư không muốn cho người ngoài biết, người trong nhà đương nhiên sẽ không chấp nhặt, nhưng khi đến Lục gia, chẳng cần ai phải nhắc nhở, tự bản thân Kiều thị đã biết thu liễm lại sự thẳng thắn thuở còn làm cô nương, cố gắng đạt đến độ vẹn toàn khiến trượng phu và bà mẫu đều hài lòng. Nàng quả thực đã làm được điều đó, chỉ là, thỉnh thoảng khi lòng tĩnh lại, Kiều thị vẫn sẽ hoài niệm về chính mình của những năm tháng thiếu nữ năm xưa.

Kiều thị biết, hầu như mọi cô nương khi gả chồng đều giống như mình, ở nhà đẻ và ở nhà chồng là hai bộ dáng hoàn toàn khác nhau. Thế nhưng, ngay trước mặt Kiều thị lại có một vị đại tẩu vẫn cứ vô tư vô lo như thời thiếu nữ, đôi mắt long lanh lay động sóng nước, nhìn qua chẳng khác nào một cô nương chẳng chút ưu tư.

"Tổ mẫu mạnh khỏe, nhị thẩm mạnh khỏe." Ngụy Nhiêu mỉm cười hành lễ với hai vị trưởng bối.

Anh quốc công phu nhân cười tủm tỉm, vẫy vẫy tay bảo Ngụy Nhiêu ngồi xuống bên cạnh mình.

Ngụy Nhiêu thân mật tiến lại gần: "Tổ mẫu, con đã sai người đào ngó sen tươi dưới hồ lên, cũng cho người gửi qua một phần cho người, cho mẫu thân cùng mấy vị thẩm mẫu rồi ạ. Mang hầm chung với xương sườn làm canh uống, vừa có vị ngọt thanh lại vừa thanh nhiệt giải độc đấy ạ."

Anh quốc công phu nhân cười nói: "Tốt tốt tốt, ta đã sớm nghe Thủ Thành khen ngợi cảnh sắc hoa sen trong phủ của con rồi. Ta tuy chưa được ngắm nhìn đầm sen tươi tắn mọng nước kia, nhưng được ăn ngó sen tươi thế này cũng đỡ thèm."

Ngụy Nhiêu nhìn sang Nhị phu nhân: "Không biết nhị thẩm có thích ăn ngó sen không ạ?"

Nhị phu nhân cười đáp: "Thích chứ, quận chúa thật có lòng."

Kiều thị ngồi bên cạnh bà mẫu, nét mặt dịu dàng mỉm cười.

Ngồi trò chuyện khoảng một khắc đồng hồ, Ngụy Nhiêu và Lục Trạc liền cáo lui trước để tiến về Xuân Hòa Đường của Hạ thị.

Đến Xuân Hòa Đường, Ngụy Nhiêu mới nghe được một tin tức từ miệng của Hạ thị, ngay từ sáng sớm hôm qua, Kiều thị đã bị nôn nghén, bắt mạch thì ra là hỷ mạch.

Đứa trẻ trong bụng Kiều thị sẽ là tằng tôn đầu tiên của lão phu nhân, hèn gì Nhị phu nhân vốn bận rộn quán xuyến việc nhà lại có thời gian rảnh rỗi ngồi bầu bạn, nói chuyện phiếm với lão phu nhân như vậy.

Vừa rồi lão phu nhân, Nhị phu nhân và Kiều thị đều không chủ động tiết lộ tin vui này, có lẽ là sợ Ngụy Nhiêu sẽ thấy ngượng ngùng, khó xử, dù sao đi nữa, nàng mới là trưởng tẩu.

Hiển nhiên, Hạ thị không có được sự tinh tế, chu đáo như lão phu nhân. Mong ngóng được bế cháu nội đến mòn mỏi, Hạ thị liền mượn cơ hội này khuyên Ngụy Nhiêu cũng nên mời một vị lang trung đến bắt mạch xem sao, biết đâu chừng cũng đã mang thai rồi thì sao.

Ngụy Nhiêu biết Hạ thị không có ác ý, chỉ là đang ngưỡng mộ Nhị phòng có tin vui mà thôi. Thế nhưng, Ngụy Nhiêu lại chẳng hề thoải mái với kiểu so sánh này, nhất là khi trong sự so kè đó, nàng lại là kẻ "tụt lại phía sau". Tựa như năm đó, luôn có người khen ngợi Tạ cô nương là hoa mẫu đơn để mỉa mai nàng chỉ xứng làm hoa thược dược, Ngụy Nhiêu bề ngoài tỏ ra không bận tâm, nhưng trong lòng làm sao có thể hoàn toàn không nghĩ ngợi cho được?

Ngụy Nhiêu liếc mắt nhìn Lục Trạc.

Lục Trạc lại chẳng hề sốt ruột muốn có con, nhất là vào lúc này, Ngụy Nhiêu đều đã đồng ý sẽ đi biên quan cùng hắn. Nếu như bây giờ bắt mạch ra hỷ sự, Ngụy Nhiêu không thể nào đi theo hắn đến biên quan được nữa, mà vì nàng và đứa trẻ, Lục Trạc cũng phải ở lại kinh thành thêm mấy năm.

"Mẫu thân, con có biết chẩn mạch." Lục Trạc mỉm cười nói, "Mỗi buổi sáng con đều bắt mạch cho Nhiêu Nhiêu, người muốn làm tổ mẫu thì e là còn phải đợi thêm một thời gian nữa."

Hạ thị kinh ngạc: "Ta biết con có hiểu chút y thuật, nhưng con còn biết cả bắt mạch cơ à?"

Lục Trạc: "Vâng, năm đó lúc học dược lý, con đều có đọc lướt qua."

Hạ thị: "Nhưng con là một đại nam nhân, thật sự hiểu thế nào là hỷ mạch sao?"

Đối mặt với sự chất vấn của mẫu thân, Lục Trạc bình tĩnh giải thích một hồi về sự khác biệt giữa hỷ mạch và mạch tượng bình thường.

Hạ thị nghe đến mức vô cùng nghiêm túc, ánh mắt nhìn con trai cũng tràn đầy vẻ khâm phục và tự hào. Hóa ra con trai của bà không chỉ võ nghệ cao cường, mà ngay cả y lý cũng tinh thông đến thế.

Hai mẹ con một hỏi một đáp, Ngụy Nhiêu ở bên cạnh phải cố nhịn cười. Lục Trạc làm gì có chuyện bắt mạch cho nàng bao giờ, cũng chỉ có Hạ thị là dễ lừa gạt mà thôi.

Hạ Vi Vũ nghe nói biểu ca và biểu tẩu đã về, liền dẫn theo nha hoàn đến diện kiến, hành lễ.

Lục Trạc ra hiệu cho Ngụy Nhiêu trò chuyện với Hạ Vi Vũ, còn hắn thì đơn độc gọi Hạ thị ra một góc, thấp giọng nói: "Mẫu thân, con chuẩn bị sang năm sẽ chuyển đi, mang theo Nhiêu Nhiêu cùng đến biên quan."

Hạ thị vừa rồi còn đang nghi hoặc không biết con trai muốn nói gì với mình, nghe xong lời này thì biến sắc, trên mặt lộ ra một nỗi xót xa, không nỡ nhưng lại ra sức che giấu vì không muốn làm con trai phải khó xử.

Lục Trạc đột nhiên cảm thấy áy náy, hắn không hề phụ lòng dạy dỗ và kỳ vọng của tổ phụ, nhưng lại chẳng phải là một đứa con trai hiếu thảo.

Hạ thị giống như có thể thấu hiểu được suy nghĩ của con trai, bà cố gắng nặn ra một nụ cười, nói: "Tốt, tốt lắm, con rất giống cha con, là người có chí hướng lớn, chút đất kinh thành này sao có thể giữ chân được con."

Lục Trạc hướng về phía mẫu thân bảo đảm: "Nhi tử hiện tại còn trẻ, muốn ở bên ngoài học hỏi, rèn luyện kinh nghiệm nhiều hơn. Nhưng xin mẫu thân yên tâm, lần tới nhi tử trở về, trừ phi gặp phải chiến sự, hoặc trừ phi hoàng thượng có mệnh lệnh, nếu không nhi tử sẽ không tự cầu chuyển đi nơi khác nữa."

Trong ba năm tới, Ngụy Nhiêu hẳn là sẽ mang thai sinh con, khi đó tổ phụ cũng đến lúc lui về dưỡng lão. Chờ đến khi Lục Trạc trở lại kinh thành, hắn sẽ gánh vác trách nhiệm của một thế tử, bên ngoài chính thức tiếp quản Thần Võ quân, bên trong nắm toàn bộ việc dạy dỗ, nuôi nấng các nhi tử và chất tử. Còn về vụ việc nội trạch, Lục Trạc tin tưởng Ngụy Nhiêu có thể quản lý tốt thảy mọi chuyện của Quốc công phủ.

Hạ thị liền bị những lời này của con trai an ủi. Điều bà sợ nhất chính là con trai vừa đi một cái lại là tám năm ròng rã như trước.

"Ừm, thế thì tốt. Trước kia chỉ có một mình con ở biên quan, nương luôn không yên lòng, lần này mang theo cả Nhiêu Nhiêu, có con bé chăm sóc con, nương cũng bớt lo lắng." Dù vẫn không nỡ, nhưng ít ra Hạ thị đã có thể che giấu tâm tư rất tốt.

Lục Trạc khựng lại một chút, rồi nói: "Mẫu thân, vì con phải mang theo Nhiêu Nhiêu đi cùng, nên trong nửa năm tới, con sẽ không để nàng mang thai."

Hạ thị sửng sốt. Chuyện, chuyện này mà con trai cũng tự khống chế được sao? Chẳng lẽ con trai tạm thời không muốn cùng phòng với con dâu nữa?

Hạ thị rất muốn hỏi, lại ngại bàn chuyện riêng tư kín đáo này với con trai, đành phải hàm hồ gật đầu: "Được rồi, trong lòng con có tính toán là tốt rồi. Các con còn trẻ, đến biên quan rồi sinh nở cũng được."

Lục Trạc mỉm cười: "Đa tạ mẫu thân thành toàn."

Khuôn mặt tươi cười kia của hắn, đến các khuê tú ngoài kia còn không chống đỡ nổi, huống chi là người làm mẹ như Hạ thị, bà chỉ cảm thấy con trai muốn làm gì, bà đều sẽ vui vẻ ủng hộ.

Trên đường trở về Tùng Nguyệt đường, Ngụy Nhiêu tò mò hỏi Lục Trạc: "Chàng vừa nói gì với mẫu thân thế?"

Trước khi hai mẹ con họ nói chuyện riêng, tâm trí Hạ thị đều đặt hết lên bụng của nàng. Thế mà sau khi trò chuyện xong, Hạ thị lại không hề hé môi nhắc đến một chữ nào nữa. Hơn nữa Ngụy Nhiêu nhìn ra được, Hạ thị là thật tâm không muốn nhắc đến, chứ không phải bị Lục Trạc dạy bảo nên mới ấm ức nín nhịn.

Xung quanh không có người ngoài, Lục Trạc bèn thành thật kể lại mọi chuyện.

Ngụy Nhiêu vốn thông minh vô cùng, lập tức liền hiểu ra ngay. Lục Trạc là vì không muốn nàng bị Hạ thị lải nhải giục giã chuyện mang thai, nên mới nói với Hạ thị rằng chính hắn không muốn nàng mang thai vào năm nay.

Kỳ thực, Hạ thị có lải nhải bên tai thì Ngụy Nhiêu tuy có bực bội, nhưng cũng chẳng tính là phiền phức gì lớn. Với tính cách của Hạ thị, thậm chí chỉ cần nàng hơi sa sầm mặt xuống là bà đã không dám nói thêm gì nữa rồi. Có điều làm như vậy thì trong lòng Hạ thị rốt cuộc vẫn sẽ có chút không thoải mái, mà Ngụy Nhiêu cũng không muốn phải bày sắc mặt với bà.

Để Lục Trạc ra mặt giải quyết việc này chính là biện pháp thích hợp nhất.

Nàng chỉ mới liếc nhìn Lục Trạc một cái, hắn đã lập tức giải quyết êm đẹp ngay tại chỗ.

Lục Trạc chỉ dùng chất giọng bình thản để thuật lại, cũng không hề có ý tranh công hay tỏ vẻ mình đã giúp nàng một ơn huệ lớn lao. Thế nhưng, trong lòng Ngụy Nhiêu lại vô cùng dễ chịu và vui vẻ. Niềm vui này rất khác với việc nghe hắn nói những lời mật ngọt ở chốn phòng the, lời ngon tiếng ngọt có khi chỉ là thuận miệng nói ra, còn việc hắn làm mới là thật lòng thật dạ.

Đến đêm, sau khi đi ngủ, Lục Trạc hiếm khi không rướn người áp sát qua.

Ngụy Nhiêu bật cười trêu hắn: "Trước khi xuất phát đi biên quan, chàng thật sự định làm hòa thượng luôn đấy à?"

Lục Trạc bóp bóp tay nàng, trêu chọc ngược lại: "Tối hôm qua mai nở ba độ*, quận chúa còn chưa thỏa mãn sao?"

* Mai nở ba độ (Mai khai tam độ): là một cách nói ẩn dụ chỉ việc vợ chồng ân ái ba lần trong một đêm.

Ngụy Nhiêu cảm thấy da mặt nóng bừng, nàng hất tay hắn ra rồi hung hăng nhéo hắn một cái.

Hai người người tránh ta đuổi, đùa giỡn một hồi, cuối cùng lại ôm chầm lấy nhau.

Ngụy Nhiêu lúc này mới biết biện pháp tránh thai mà Lục Trạc nói tới hoàn toàn không gây ảnh hưởng gì đến nàng, chỉ có bên phía Lục Trạc là phải hao chút tâm lực mà thôi.

Sau khi nằm ngay ngắn trở lại, Ngụy Nhiêu khẽ chọc chọc vào ngực Lục Trạc: "Nhị đệ sắp được làm phụ thân rồi, chàng làm đại ca mà thật sự không hâm mộ sao?"

Lục Trạc nắm lấy tay nàng: "Hâm mộ chứ, chờ chúng ta đến biên quan, ta sẽ phấn chấn tiến lên, lúc đó quận chúa chớ có từ chối là được."

Ngụy Nhiêu nghe vậy liền lại nhéo hắn một cái.

.

Lục Trạc tiếp tục đến quân doanh Thần Võ quân để làm nhiệm vụ, đồng thời cũng đệ đơn xin chuyển đi nơi khác. Trong lúc chờ Nguyên Gia đế phê duyệt tấu chương, tiệm điêu khắc gỗ của Ngụy Nhiêu cũng đã chuẩn bị hòm hòm.

Từ tháng tư nàng đã có được mười bộ bản vẽ chi tiết về điêu khắc gỗ, trước đó Ngụy công công cũng đã tìm được ba vị sư phụ điêu khắc già có tay nghề cao cùng mười mấy học đồ. Trong hai tháng Ngụy Nhiêu đi tránh nóng, các vị sư phụ đã dẫn theo đồ đệ dốc lòng điêu khắc. Nhóm sản phẩm tinh xảo và bình dân đầu tiên đã sớm được đưa đến cho Ngụy Nhiêu xem qua, việc tiếp theo chỉ là điêu khắc thêm nhiều bộ hơn nữa mà thôi.

Đầu tháng tám, tiệm điêu khắc gỗ của Ngụy Nhiêu mang tên "Nhàn Thú Các" đã tưng bừng khai trương trên con phố sầm uất bậc nhất kinh thành.

Phía ngoài cửa tiệm bày sẵn mười bộ tượng gỗ bình dân, phàm là người lớn hay trẻ nhỏ đi ngang qua đều có thể nhìn thấy rõ ràng. Đồng thời, tửu lầu Quảng Hưng Lâu của Ngụy Nhiêu cũng có hoạt động giảm giá phối hợp, phàm là khách nhân đến tửu lầu dùng bữa, tùy thuộc vào số tiền cơm chi tiêu nhiều hay ít mà đều có thể được tặng một con hoặc một bộ búp bê gỗ. Cho dù những người lớn này không thích, nhưng chỉ cần họ mang món đồ đó về nhà, những đứa trẻ trong nhà nhìn thấy thì không đứa nào là không mê mẩn.

Chẳng bao lâu sau, lũ trẻ đã xem việc sở hữu được tượng gỗ của Nhàn Thú Các làm niềm tự hào. Khi tụ tập vui đùa cùng nhau, đứa này khoe khoang mình có hai bộ nào đó, đứa kia lại hếch mũi bảo mình đã có ba bộ kia. Còn những đứa trẻ chưa có tượng gỗ thì vừa về đến nhà đã liền nài nỉ trưởng bối mua cho bằng được.

Mà Lục Tân, lục tiểu công tử của Anh quốc công phủ đã hạnh phúc có được trọn vẹn cả bộ. Từ đó trở đi, người mà cậu bé yêu thích nhất sau cha mẹ mình đã đổi từ đại ca Lục Trạc thành đại tẩu Ngụy Nhiêu.

Cuối tháng tám, Tứ phu nhân lại hạ sinh thêm một đứa con trai, đặt tên là Lục Hoán, mẹ tròn con vuông.

Tính đến thời điểm này, đời của Lục Trạc đã có bảy người anh em họ, mà cả bảy anh em đều là con dòng đích.

Với nhà võ tướng, điều đáng mừng nhất chính là con cháu đầy đàn, tông tộc thịnh vượng. Đợi đến khi bảy anh em Lục Trạc lần lượt thành gia lập thất rồi sinh con đẻ cái, Lục gia sẽ chỉ ngày càng phồn thịnh hơn. Cho dù trong đó có kẻ không làm nên trò trống gì, nhưng số lượng con cháu đủ nhiều thì kiểu gì cũng bồi dưỡng ra được hai ba tử đệ ưu tú.

Thấm thoắt đã đến tháng mười, lão tam Lục Tông cũng thành thân rồi!

Lão tam thì thành thân, con dâu của lão nhị thì đã mang long thai, phàm là khách khứa đến Lục gia chúc mừng, có ai mà không chúc tụng lão phu nhân phúc lộc song toàn, con cháu đề huề?

Thích lão thái thái của Bình Tây hầu phủ nhìn sang mà ngưỡng mộ Anh quốc công phu nhân đến đỏ cả mắt.

Tính ra thì Anh quốc công phu nhân có tới bảy đứa cháu trai, trong khi bà chỉ có hai đứa. Trưởng tôn mới sinh được một trai một gái, còn thứ tôn Thích Trọng Khải thì đến vợ còn chưa cưới được về nhà!

"Lão tỷ tỷ đừng ngưỡng mộ nữa, qua tháng giêng là Vi Vũ sẽ gả sang bên đó rồi. Vóc dáng con bé nhìn một cái là biết kiểu người dễ sinh nở, nuôi con khéo lắm." Anh quốc công phu nhân mỉm cười trấn an Thích lão thái thái.

Thích lão thái thái cũng chỉ biết hy vọng như vậy.

Ở tiền sảnh, Thích Trọng Khải tận mắt nhìn Lục Tông vận một bộ hỷ bào đỏ rực, mặt mày hớn hở, đắc ý bước ra ngoài xuất phát đi đón dâu, trong lòng không khỏi hâm mộ.

Thích Trọng Khải không muốn chịu cảnh cô đơn ghen tị một mình, bèn sáp lại gần Lục Trạc hỏi: "Lão nhị sắp làm cha đến nơi rồi, huynh có sốt ruột không?"

Lục Trạc: "Không vội."

Thích Trọng Khải hừ hừ: "Ta thì vội chết đi được. Lão nhị tính tình thành thật không nói làm gì, chứ lão tam thì ngứa đòn lắm, nếu thật sự bị hắn giành trước sinh được một đứa nhóc, hắn chắc chắn sẽ chạy đến trước mặt ta khoe khoang cho mà xem."

Trong lòng Lục Trạc khẽ động. Tam đệ dĩ nhiên là không dám đến trước mặt hắn khoe khoang rồi, nhưng nếu như biểu muội lại mang thai trước Ngụy Nhiêu, Thích Trọng Khải sẽ thế nào đây?

Cũng may là sau khi biểu muội xuất các, hắn và Ngụy Nhiêu cũng sắp lên đường. Hắn cố gắng thêm một chút, có lẽ vẫn sẽ dẫn trước Thích Trọng Khải được một bước.