Gả Kim Thoa

Chương 127: Chàng Sắp Được Làm Cha Rồi



Lục Trạc thì thèm muốn Ngụy Nhiêu, còn Ngụy Nhiêu lại muốn học cách cầm quân dẫn binh từ hắn. Chỉ đọc binh thư thôi thì không đủ, tự nhiên cũng có những lúc nàng cần Lục Trạc giảng giải cho nghe, và cứ mỗi lần như thế, nàng lại trở thành người chủ động đưa mình tới cửa.

"Bị sạm đen rồi này." Lục Trạc hôn lên cổ nàng, chú ý tới vệt màu mờ mờ có thể nhìn thấy rõ ranh giới nơi cổ áo, thấp giọng trêu chọc.

Ngụy Nhiêu nếu nói hoàn toàn không bận tâm thì khẳng định là giả. Bất quá loại sạm da ngắn hạn này, quay về dưỡng lại một thời gian là sẽ trắng trẻo như cũ. Giống như Lục Trạc vậy, nước da của hắn giữa mùa đông và mùa hè luôn có sự thay đổi, mùa hè bôn ba ngoài đường có chút sạm đen, nhưng cứ đến mùa đông là rất nhanh sẽ khôi phục lại nước da như ngọc.

"Chàng còn đen hơn ấy." Ngụy Nhiêu nâng cằm hắn lên, nhìn ngắm gương mặt hắn rồi nói.

Lục Trạc tới quân doanh trước nàng, phơi nắng nhiều ngày, lại không chịu giống Ngụy Nhiêu cứ trước khi đi ngủ là bôi cao dưỡng nhan trân phẩm của cung đình, nên ranh giới đen trắng trên cổ hắn so với Ngụy Nhiêu còn rõ ràng hơn.

"Có đen nữa thì cũng là nam nhân của nàng." Lục Trạc đột nhiên dùng lực, chặn đứng lời chế giễu của Ngụy Nhiêu.

Những cuộc gặp gỡ riêng tư vào buổi trưa như thế này vô cùng vui vẻ, Lục Trạc thích mà Ngụy Nhiêu cũng thích. Chỉ là một khi bước ra khỏi doanh trướng, cả hai đều phải đổi lại sắc mặt, cố ý dẫn dắt người khác hiểu sai vệt đỏ nhạt trên mặt họ thành cơn lửa giận khi gặp nhau không vui vẻ gì.

Bất quá, Ngụy Nhiêu bận rộn thao luyện nên cũng không có quá nhiều tinh lực và thể lực để bồi Lục Trạc hồ nháo. Lục Trạc lại càng bận rộn hơn nàng, hai mươi vạn quân đóng giữ ở Cam Châu không phải tất cả đều tập trung ở đại doanh Cam Châu, mà được chia ra trú binh ở bốn nơi, Cam Châu, Túc Châu, Ninh Châu và Lương Châu mỗi nơi năm vạn quân. Hiện tại Lục Trạc phụ trách thao luyện mười vạn tướng sĩ ở Cam Châu và Túc Châu, còn Mông Khoát suất lĩnh mười vạn quân ở Ninh Châu và Lương Châu. Vì vậy, Lục Trạc phải thường xuyên đi lại giữa Cam Châu và Túc Châu.

Một tháng sau, tên tiểu binh dưới trướng Hạ tham tướng xin nghỉ phép để kết hôn đã quay trở lại và về đơn vị vào ngày hôm đó.

Ngụy Nhiêu đối với việc thao luyện binh sĩ như thế nào thì đã lĩnh hội được hòm hòm, nhưng nàng vẫn chưa muốn sớm quay về thành Cam Châu.

Lục Trạc cũng không nỡ thả nàng về. Ngụy Nhiêu mới chỉ học được cách thao luyện binh sĩ đơn giản nhất, còn muốn thực sự học được cách cầm quân dẫn binh thì vẫn còn phải học nhiều.

Thế là, Ngụy Nhiêu lợi dụng thân phận biểu đệ của Lục Trạc để tiếp tục lưu lại quân doanh. Ban ngày Lục Trạc đi đâu cũng đều mang nàng theo, đích thân chỉ dạy cho nàng, Ngụy Nhiêu vừa lắng tai nghe vừa tận mắt quan sát, chạng vạng tối hai người lại cùng nhau nghiên cứu binh thư, gần hai tháng cứ thế bất tri bất giác trôi qua.

Ngày hôm đó, Lục Trạc muốn suất lĩnh năm vạn tinh binh đi tới một thung lũng nằm giữa Túc Châu và Ninh Châu để tiến hành diễn trận tác chiến với năm vạn tinh binh của Mông Khoát.

Ngụy Nhiêu cũng muốn đi theo.

Trời chưa sáng, các tướng sĩ đều đã trở dậy. Ngụy Nhiêu đến chỗ Lục Trạc để dùng điểm tâm. Hôm nay năm vạn tướng sĩ sắp sửa xuất phát, vì để phấn chấn sĩ khí nên nhà bếp đã làm bánh thịt và món hầm, đồ ăn của Lục Trạc và Ngụy Nhiêu dĩ nhiên cũng giống hệt như dưới nhà bếp.

Trong bánh thịt có kẹp một chút dưa muối, mặt bánh được nướng chín vàng ươm, tỏa ra mùi thơm phức của dưa muối hòa quyện với thịt mỡ.

Ngụy Nhiêu từ bên ngoài bước vào, lập tức bị thứ mùi vị kia xộc thẳng vào mũi. Bình thường nàng vẫn thấy mùi này khá thơm, nhưng giờ khắc này trong dạ dày lại một trận nôn nao cồn cào, nàng vội vàng lui ra ngoài.

"Biểu công tử?" Triệu Tùng kỳ quái hỏi.

Ngụy Nhiêu khoát khoát tay, quay lưng về phía gã để lặng lẽ bình phục lại.

Lục Trạc bước ra, thấy nàng đứng ở một bên với sắc mặt không tốt cho lắm liền quan tâm hỏi: "Nàng sao thế?"

Trong lòng Ngụy Nhiêu ẩn ẩn có một suy đoán. Mẫu thân của Lục Trạc là Hạ thị vốn một lòng mong ôm cháu trai, nên từng nói với nàng đủ loại triệu chứng có thể xảy ra vào thời kỳ đầu mang thai. Lúc Ngụy Nhiêu chưa nôn thì còn không có cảm giác gì, bây giờ đột nhiên nhớ lại, trước khi tới quân doanh nàng vừa mới sạch nguyệt sự, thế mà chuyển mắt một cái đã hai tháng trôi qua, vậy mà kinh nguyệt vẫn chưa thấy đến lại.

Hôm nay xem xong trận diễn luyện chiến sự này nàng phải quay về thành Cam Châu thôi, sau khi trở về sẽ mời lang trung đến bắt mạch xem sao.

"Không có gì, mũi thiếp hơi ngứa chút thôi." Ngụy Nhiêu mỉm cười nói.

Lục Trạc nhìn lướt qua chiếc mũi thanh tú của nàng, vén rèm mời nàng đi vào.

Dùng xong điểm tâm, năm vạn đại quân cũng đã tập hợp hoàn tất. Lục Trạc lên ngựa, Ngụy Nhiêu đi sóng đôi bên cạnh hắn, đội ngũ trùng trùng điệp điệp hướng về địa điểm diễn trận mà tiến phát.

Hành quân suốt một ngày, đến chạng vạng tối thì tới thung lũng, đại quân bắt đầu hạ trại đóng quân tạm thời.

Sáng sớm hôm sau, hai bên quân đội chính thức giao đấu.

Lục Trạc là chủ soái nên không cần tự mình xông pha trận mạc. Hắn dẫn theo thân vệ đi lên một ngọn đồi cao, đứng từ xa quan chiến và chỉ huy.

Thời tiết hôm nay vốn rất trong xanh, nhưng mười vạn đại quân vừa giao phong đã kéo theo cát bụi bay cao hàng trượng, che khuất cả bầu trời. Năm vạn quân của Mông Khoát thế như một đàn trâu điên, hùng hổ lao thẳng vào đội hình của Lục Trạc. Thế nhưng, năm vạn tướng sĩ của Lục Trạc lại nhanh chóng chia tách thành từng trận đội nhỏ, giống như một đàn sói đi săn, rất nhanh đã chia cắt được đàn trâu kia, rồi lại cấp tốc biến hóa trận hình, hợp lực vây khốn quân địch.

Đây chính là "Lang Sát Trận" do Lục Trạc tự mình sáng tạo ra để khắc chế "Thiết Ngưu Đoàn" vốn là niềm kiêu ngạo bấy lâu nay của Mông Khoát. Mỗi trận đội một trăm người sẽ tính là một đàn sói nhỏ, một khi đã chia cắt được quân địch, năm tiểu trận ở gần nhau sẽ lập tức hợp thành một đàn sói lớn, vây quét và tiêu diệt đám địch binh bị nhốt ở bên trong.

Lúc nghe Lục Trạc giảng giải về trận pháp này, Ngụy Nhiêu đã cảm thấy nó rất lợi hại, giờ đây tận mắt chứng kiến uy lực của Lang Sát Trận, lồng ngực nàng không khỏi dâng lên một nỗi niềm sục sôi bành trướng. Nàng lặng lẽ nghiêng đầu nhìn Lục Trạc, chỉ thấy hắn mặc một bộ ngân giáp hiên ngang trên lưng ngựa, ánh mắt phóng tầm nhìn ra chiến Tr**ng X* xôi phía trước, khuôn mặt ôn nhuận, thần thái bình thản thanh cao, trông hệt như một gã thư sinh.

Quỷ thần xui khiến thế nào, Ngụy Nhiêu đột nhiên lại nhớ tới một Lục Trạc ở trong trướng, mạnh mẽ, bá đạo, dường như mỗi một cái va chạm đều muốn đánh tan lý trí của nàng, giống hệt như con sói hoang đang xông vào đàn trâu kia vậy.

Toàn thân bất giác nóng bừng lên, Ngụy Nhiêu vội vàng thu hồi tầm mắt, tiếp tục tập trung quan chiến.

Qua nửa ngày kịch chiến, Mông Khoát bại trận, bị người ta vây công bắt sống rồi áp giải đến trước mặt Lục Trạc.

Gương mặt Mông Khoát xanh mét.

Lục Trạc đích thân tiến tới tự tay cởi trói trên người ông ta, mỉm cười nói: "Thiết Ngưu Quân của Phó tướng uy chấn Tây Bắc, vãn bối trên đường tới Cam Châu đã bắt đầu mưu tính phương pháp phá trận, chẳng qua là lấy hữu tâm đấu vô tâm nên mới may mắn thắng được một ván. Nay Phó tướng đã lĩnh giáo qua Lang Sát Trận của vãn bối, đợi một thời gian nữa, Phó tướng nhất định cũng sẽ nghĩ ra kế sách phá trận. Đến lúc đó hai ta tái chiến, ai thắng ai thua vẫn còn chưa biết được."

Mông Khoát thua trận, vốn tưởng rằng tên hậu sinh Lục Trạc này sẽ thừa cơ chế giễu mình một phen, không ngờ Lục Trạc lại có thể nói ra những lời khiêm nhường như vậy.

Kỳ thực Mông Khoát đã sớm nghe nói đến việc Lục Trạc đang tập luyện Lang Sát Trận, chỉ là chưa từng tự mình lĩnh giáo qua nên đâm ra khinh địch. Đúng như lời Lục Trạc nói, chỉ cần cho ông ta thời gian, ông ta nhất định có thể tìm lại thể diện của mình.

Mông Khoát tuy có lòng tin này, thế nhưng bại chính là bại, chiến trường thực tế sẽ không bao giờ cho ông ta cơ hội thứ hai. Lục Trạc tuổi còn trẻ mà đã có thể đánh thắng mình, Mông Khoát hoàn toàn tâm phục khẩu phục!

"Tướng quân không cần phải khiêm tốn. Đợi đến khi ta nghiên cứu ra cách phá Lang Sát Trận thì có lẽ ngài đã tập luyện xong trận pháp mới rồi. Thần Võ Quân uy chấn thiên hạ, nam nhi Lục gia quả nhiên ai nấy đều là hào kiệt, Mông Khoát ta phục rồi!" Mông Khoát đập mạnh một nắm đấm lên ngực, quỳ một gối xuống trước mặt Lục Trạc, "Trước kia là Mông Khoát có mắt không thấy Thái Sơn, từ hôm nay trở đi, Mông Khoát nguyện nghe theo mọi sự điều động của tướng quân!"

Lục Trạc dùng cả hai tay đỡ ông ta dậy, nói: "Vãn bối tuổi đời và kinh nghiệm còn non nớt, rất cần Phó tướng dốc lòng phụ tá. Ta cùng ngài sẽ cùng nhau trấn giữ để biên cương được một đời an ổn."

Mông Khoát nặng nề gật đầu một cái.

.

Lục Trạc còn phải dẫn quân rút về doanh trại, còn Ngụy Nhiêu thì được Triệu Tùng trực tiếp hộ tống quay trở về thành Cam Châu.

"Quận chúa, người rốt cuộc cũng chịu về rồi, sao lại để bị phơi nắng đến mức đen nhẻm thế này?" Bích Đào và Liễu Nha tíu tít chạy ra. Nhìn thấy vị chủ tử vốn có làn da trắng ngần nay lại bị sạm đi, hai nàng nha hoàn xót xa đến chết đi được.

Triệu Tùng lúc này đang đứng ngay sau lưng Quận chúa, gã nhìn lướt qua gương mặt mà theo gã thấy là vẫn còn vô cùng trắng trẻo, sạch sẽ của nàng, rồi lại nhìn bộ dạng xót xa của Bích Đào, trong lòng bất chợt trĩu nặng. Quận chúa như thế này mà còn bị coi là đen, vậy thì gương mặt của gã chẳng phải là đen thùi lùi như than đá rồi sao? Gã mà đen búa xua thế này, nếu sau này gã thực sự hướng Quận chúa để cầu xin cưới Bích Đào, liệu Bích Đào có thèm đồng ý không chứ?

Ngụy Nhiêu trấn an hai nàng nha hoàn, mỉm cười nói với Triệu Tùng: "Được rồi, ngươi rút quân về doanh đi, nhớ báo một tiếng bình an cho Thế tử."

Triệu Tùng gật đầu, lén nhìn Bích Đào một cái rồi mới leo lên ngựa rời đi.

Sau khi Triệu Tùng đi khỏi, Ngụy Nhiêu mới nói với A Quý đang đứng một bên: "Nắng nôi gay gắt quá, ta thấy trong người có chút không khỏe, ngươi đi mời một vị lang trung tới đây."

A Quý nghe vậy liền lập tức sắp xếp cho một gã sai vặt nhanh chân nhẹ tay đi mời vị lang trung giỏi nhất trong thành. Còn Bích Đào và Liễu Nha thì sốt sắng đỡ Ngụy Nhiêu vào hậu trạch, hết lòng hỏi han quan tâm.

Ngụy Nhiêu tắm rửa qua một lượt rồi thay lại nữ trang. Vừa mới chải tóc xong xuôi thì lang trung cũng đã tới.

Hai nàng nha hoàn cùng nhau tháp tùng nàng ra tiền viện. Họ tấc bước không rời canh chừng bên cạnh Ngụy Nhiêu, còn A Quý thì đứng canh ngay ở cửa. Vạn nhất Quận chúa mà thực sự đổ bệnh, gã còn phải lập tức phái người đi thông báo cho Thế tử biết nữa.

Vị lão lang trung đức cao vọng trọng bắt mạch cho Ngụy Nhiêu một lát, liếc mắt nhìn A Quý đang dáo dác ngó nghiêng ở bên ngoài, rồi thấp giọng hỏi nàng mấy câu. Sau khi xác thực được các dấu hiệu, lão lang trung mỉm cười nói: "Chúc mừng Quận chúa, đây là hỷ mạch. Xem mạch tượng thì đứa trẻ đã được hơn một tháng rồi."

Trong lòng Ngụy Nhiêu vốn đã có suy đoán từ trước, nên khi nghe vậy nàng chỉ khẽ mỉm cười.

Bích Đào và Liễu Nha thì vui sướng đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên. A Quý đứng ở bên ngoài cũng nghe thấy rõ mồn một, đợi lang trung vừa đi, gã liền hưng phấn hỏi Ngụy Nhiêu: "Quận chúa, chuyện vui lớn thế này, hay là người viết một bức thư để tiểu nhân phái người đưa ngay cho Thế tử gia nhé?"

Ngụy Nhiêu lắc đầu, dặn dò gã: "Ta muốn dành cho Thế tử một sự bất ngờ, các ngươi ai cũng không được phép tiết lộ nửa phong thanh."

A Quý đã hiểu, liên tục vâng dạ cam đoan sẽ giữ kín bí mật.

Ngụy Nhiêu cúi đầu nhìn xuống bụng mình, chợt nghĩ đến việc hồi ở quân doanh, nàng và Lục Trạc mỗi lần hành sự đều phải mượn đủ loại danh nghĩa, lại còn lén lén lút lút như ăn trộm, chút âm thanh nhỏ nhất cũng không dám để lọt ra ngoài. Nàng tự phụ cho rằng ngay cả Triệu Tùng cũng chẳng thể biết hai người họ làm những gì, nhưng bây giờ đến con cũng có rồi, Triệu Tùng chỉ cần ngẫm lại một chút là có thể đoán ra ngay.

Gương mặt Ngụy Nhiêu thoáng ửng hồng. Triệu Tùng dù sao cũng là người của Lục Trạc, để gã biết những chuyện này thật có chút ngại ngùng khó nói.

Ba ngày sau, Lục Trạc trở về.

Từ Triệu Bách, A Quý cho đến Bích Đào, Liễu Nha, ai nấy đều giả vờ như trong phủ mọi việc vẫn diễn ra như bình thường.

Lục Trạc trước tiên tắm rửa ở tiền viện để gột rửa sạch bách một thân mồ hôi nóng, sau đó liền không kịp chờ đợi mà nôn nóng sải bước về hậu trạch tìm Ngụy Nhiêu.

Hắn vừa đến, Bích Đào và Liễu Nha đều rất biết ý mà lui ra ngoài hiên đứng.

Ngụy Nhiêu đang lười biếng tựa mình trên sập, trên tay cầm một cuốn binh thư. Lục Trạc bước vào, nàng cũng chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn một cái rồi lại tiếp tục đọc sách.

Dù đang là ban ngày, nhưng nỗi nhớ nhung cùng ngọn lửa tình trong lòng hắn không tài nào kìm nén được nữa. Hồi ở quân doanh lúc nào cũng phải vụng trộm s* s**ng, nay rốt cuộc cũng được về nhà, Lục Trạc bế bổng Ngụy Nhiêu lên, đi thẳng vào bên trong nội thất.

Ngụy Nhiêu như một bộ xuân nhuyễn không xương nép vào lòng hắn, ngoan ngoãn để mặc cho hắn ôm hôn, cảm nhận trọn vẹn sự nhiệt tình cuồng nhiệt của Lục Trạc dành cho mình. Đợi đến khi bàn tay Lục Trạc định lần tìm dắt cạp váy của nàng, Ngụy Nhiêu mới ghé sát vào tai hắn, khẽ thì thầm: "Nói cho chàng nghe một bí mật này."

Động tác của Lục Trạc bỗng khựng lại, hắn ngẩng đầu lên khỏi hõm cổ nàng.

Ngụy Nhiêu ôm lấy cổ hắn mà cười, đôi mắt đẹp quyến rũ như tơ.

Lục Trạc nuốt nước bọt, cổ họng nhấp nhô: "Bí mật gì mà nhất định phải nói vào lúc này?" Nếu như là chuyện không quan trọng, hắn thèm vào bận tâm.

Ngụy Nhiêu lại càng muốn trêu chọc hắn: "Chàng đoán xem."

Lục Trạc chẳng muốn đoán, lại một lần nữa cúi đầu đè xuống. Ngụy Nhiêu trêu đùa thế là đủ rồi, lúc này mới túm lấy tóc hắn mà nói: "Chàng sắp được làm cha rồi."

Lời còn chưa dứt, Lục Trạc bỗng nhiên ngẩng bật đầu lên, nhìn nàng với ánh mắt đầy vẻ khó tin.

Ngụy Nhiêu thẹn thùng lườm hắn một cái: "Đều tại chuyện tốt do chàng làm cả, lần này người khác đều đoán được chúng ta đã làm những gì rồi."

Lục Trạc vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui sướng tột cùng khi sắp được làm cha. Hắn cúi đầu nhìn về phía bụng dưới của Ngụy Nhiêu, nơi này... đang mang cốt nhục của hai người bọn họ sao?

"Đã mời lang trung đến xem chưa?" Tim Lục Trạc đập liên hồi như trống trận, nhưng lại lo lắng Ngụy Nhiêu đang lừa mình. Nàng hệt như một con hồ ly xảo quyệt, rất thích trêu chọc hắn để làm thú vui.

Ngụy Nhiêu hừ khẽ: "Không tin thì chàng đi mà hỏi A Quý ấy."

Lục Trạc vậy mà thật sự đứng phắt dậy, chỉnh đốn lại trang phục rồi sải bước đi thẳng ra ngoài. Ngụy Nhiêu ngơ ngác ngồi thẫn thờ trên giường. Cũng chẳng bao lâu sau, Lục Trạc đã đi mà quay lại, ôm lấy nàng rồi hôn lấy hôn để.

Ở một bên khác, Triệu Tùng cũng nghe được tin vui của Quận chúa từ miệng đệ đệ Triệu Bách.

Triệu Tùng chỉ khẽ mỉm cười, chẳng có lấy một chút kinh ngạc. Mặc dù mỗi lần Thế tử mời Quận chúa vào lều đều lấy danh nghĩa là giảng giải binh thư, nhưng trong suốt những khoảng thời gian kéo dài tới nửa canh giờ ấy, gã canh gác ở ngoài trướng làm sao mà không nghe thấy một chút thanh âm ái muội nào cho được? Các chủ tử còn sợ gã học lỏm hay sao?

Triệu Tùng chỉ mong sao cái thai này của Quận chúa là một vị tiểu thiếu gia. Được hoài thai ngay trong quân doanh, đứa trẻ này lớn lên tất nhiên sẽ vô cùng bất phàm.