Gả Kim Thoa

Chương 144:



Lục Trạc cất bước đi về phía Tùng Nguyệt đường.

Hắn cùng Ngụy Nhiêu đã ở Cam Châu ba năm, rồi lại bị trì hoãn ở biên quan suốt ba năm nữa. Thời gian qua đi sáu năm, giờ đây lần nữa bước đi trên con đường này, Lục Trạc cũng không hề có cảm giác xa lạ nào.

A Quý, Triệu Tùng, Triệu Bách đều đi theo phía sau hắn. Trước đó, mặc dù đều nghĩ rằng chủ tử đã tử trận, nhưng bọn họ vẫn tiếp tục ở lại trông nom Tùng Nguyệt đường. Hôm nay biết được chủ tử trở về, ba người tự nhiên đã sớm chạy tới, đứa nào đứa nấy vành mắt đỏ hoe, lặng lẽ nhìn về phía bóng lưng của chủ tử ở phía trước.

Trong lòng Lục Trạc có một khoảng trống vô định.

Hắn tự nhiên là nhớ nhung người nhà, nhớ nhung nữ nhi, thế nhưng người mà hắn muốn gặp nhất lại không nhìn thấy. Cái loại cảm giác vừa mong chờ vừa thất lạc này, tựa như năm đó ở Cẩm thành, hắn vì chuyện trưng binh mà bôn ba ở bên ngoài suốt một tháng trời, vừa làm xong việc liền muốn nhanh chóng trở lại Cẩm thành để đi gặp nàng. Khi đó Lục Trạc thậm chí còn chưa nhìn rõ tình cảm của chính mình mà đã biết thất lạc vì tìm mà không gặp, huống chi là bây giờ...

"Công chúa chuyển về phủ công chúa rồi sao?" Lục Trạc đột nhiên lên tiếng hỏi. Hắn nhớ lại lời của nữ nhi, con bé bảo nương thân muốn đi thăm viếng lão thái quân nên mới đưa con bé tới đây. "Đưa tới đây", tức là đưa từ nơi khác đến, chứ không phải là đang ở trong phủ quốc công.

Lúc Lục Trạc cùng phụ thân tới biên quan, từng ở lại phủ thủ tướng một ngày, liền cũng từ miệng vị thủ tướng kia biết được những chuyện xảy ra sau chiến dịch Thiết Hạt lĩnh. Cho nên, Lục Trạc biết Ngụy Nhiêu từng vì hắn mà lao ra chiến trường, từng dẫn người đến Thiết Hạt lĩnh để tìm kiếm thi thể của hắn, biết Ngụy Nhiêu đã cứu nhị đệ trở về, vạch trần tội ác của cha con Hàn Liêu, và biết nàng đã được phong làm công chúa.

Về phần chi tiết cụ thể trong khoảng thời gian đó, vị thủ tướng kia không cách nào biết được nên cũng không nói quá nhiều. Thế nhưng Lục Trạc hoàn toàn có thể tưởng tượng ra, khi Ngụy Nhiêu lần đầu nghe thấy tin dữ, nàng đã phải thống khổ đến nhường nào.

A Quý cùng anh em Triệu Tùng, Triệu Bách lén lút trao nhau một ánh mắt, tâm trí ai nấy đều rối bời như tơ vò, không biết phải trả lời làm sao cho phải.

Công chúa hoàn toàn chính xác là đã dọn về phủ công chúa, nhưng không phải là để ở tạm, mà là... nàng đã khôi phục lại thân phận tự do.

Lục Trạc đem thần sắc phức tạp của ba người họ lý giải thành việc bọn họ sợ hắn sẽ không vui khi phát hiện ra Ngụy Nhiêu đã dọn ra ngoài sống riêng.

Lục Trạc sao lại có thể vì loại chuyện này mà không vui cho được?

Hắn vốn hiểu rất rõ Ngụy Nhiêu, nàng trời sinh tính tình thích tự do tản mạn, ngay cả khi hắn còn ở kinh thành, hễ đến mùa hè là Ngụy Nhiêu lại muốn dọn đến phủ đệ riêng của mình nghỉ mát cho thoải mái. Ba năm nay hắn không có ở nhà, nếu Ngụy Nhiêu cứ cố thủ ở Tùng Nguyệt đường thì chỉ càng thêm nhìn cảnh sinh tình mà đau lòng, dọn đến phủ công chúa mới giúp nàng có thể dễ chịu hơn đôi chút.

Lục Trạc hoàn toàn có thể thấu hiểu điều đó.

Tắm rửa thay y phục xong, Lục Trạc liền chuẩn bị tiến cung. Trước khi đi, hắn phân phó cho Triệu Tùng: "Mau đến Nhàn trang thông báo cho công chúa một tiếng."

Chuyến tiến cung này của hắn không biết sẽ phải trì hoãn đến bao giờ, Lục Trạc đã đợi không kịp nữa rồi, hắn muốn ngay khi vừa trở ra là có thể nhìn thấy Ngụy Nhiêu ngay lập tức.

Lục Trạc vội vã đi hội hợp cùng phụ thân, còn Triệu Tùng thì phi ngựa không dừng vó ra khỏi cửa thành. Gã là người thân cận bên cạnh chủ tử, gã biết rõ tình cảm giữa chủ tử và công chúa sâu đậm đến nhường nào. Ba năm này tất cả mọi người đều tưởng chủ tử đã tử trận, công chúa vì cô tịch quá lâu nên mới sinh ra ý định tái giá, bây giờ chủ tử đã bình an trở về, công chúa khẳng định sẽ vui mừng khôn xiết, khẳng định sẽ lập tức quay lại bên cạnh chủ tử.

Lục Trạc và Lục Mục theo chân Anh quốc công tiến cung.

Trong khi đó, Triệu Tùng cũng đã gặp được công chúa và Lý Úy đang sóng vai cưỡi ngựa ở vùng ngoại ô.

Ngụy Nhiêu nhìn thấy Triệu Tùng, thấy dáng vẻ của gã vội vã hớt hải, điều đầu tiên nàng nghĩ tới chính là nữ nhi, liền nhíu mày lo lắng hỏi: "Có phải quận chúa xảy ra chuyện gì rồi không?"

Triệu Tùng lắc đầu, vội vàng xoay người xuống ngựa, quỳ một gối xuống trước mặt nàng, gương mặt không giấu nổi vẻ vui mừng khôn xiết: "Bẩm công chúa, thế tử gia cùng đại gia đã trở về rồi ạ! Trận chiến trên Thiết Hạt lĩnh năm xưa, thế tử gia bị rơi xuống vách núi trọng thương, liền đánh tráo y phục với một binh sĩ Ô Đạt để giả chết thoát thân. Vì chân bị thương nên ngài ấy phải ẩn cư suốt ba năm qua, chờ đến khi chân lành lặn mới lên đường trở về, không ngờ trên đường đi lại vừa vặn gặp được đại gia, người bị tù đày ở Bắc Hải hơn hai mươi năm, rốt cuộc cũng tìm được cơ hội trốn ra..."

Đây cũng chính là lý do được hai cha con Lục Trạc thương lượng từ trước để bẩm báo với bên ngoài. Chuyện cơ bản đều là thật, chỉ là thay đổi một chút thành hai cha con bị vây khốn ở hai nơi khác nhau, cốt để tránh tin tức truyền đến tai tộc Ô Đạt khiến bọn chúng nghi ngờ lên đầu gia đình Long Bố.

Triệu Tùng biết công chúa thế nào cũng sẽ gặng hỏi, cho nên liền một hơi nói ra rất nhiều điều.

Thế nhưng, Ngụy Nhiêu lúc này tai chỉ nghe lọt đúng một chuyện duy nhất, Lục Trạc đã trở về, hắn vẫn còn sống.

Gió chẳng biết đã lớn lên từ lúc nào, thổi thốc vào gương mặt Ngụy Nhiêu, khiến quá khứ hết thảy như mây khói hiện về trong tâm trí. Ngay khi Ngụy Nhiêu siết chặt dây cương, chuẩn bị phóng ngựa về thành để gặp chàng, thì trong dư quang của nàng, một thớt bạch mã khác khẽ dậm nhẹ móng trước.

Ngụy Nhiêu quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt đầy phức tạp của Lý Úy.

Tựa như đang ở trong một giấc mộng dài, bỗng có người đột nhiên lay tỉnh nàng, kéo nàng trở về với hiện thực phũ phàng.

Nhìn gương mặt tuấn mỹ nhưng đang ngổn ngang trăm mối tơ vò của Lý Úy, Ngụy Nhiêu bỗng nhiên bật cười, cười cho sự tạo hóa trêu ngươi.

Nàng đã nhớ nhung Lục Trạc suốt ba năm trời, nghĩ đến hôm nay mới muốn thử xem liệu có nam nhân nào khác khiến mình động lòng được nữa hay không. Trên suốt quãng đường đi, cái tên Lục Trạc vẫn cứ nhảy ra nhiễu loạn tâm trí nàng. Ấy thế mà, hắn sớm không về, muộn không về, lại nhất định phải trở về đúng vào cái ngày nàng vừa xem mặt một loạt đệ tử thế gia, đúng vào cái ngày nàng cùng Lý Úy rầm rộ cưỡi ngựa ra khỏi thành.

Ngụy Nhiêu không hề hối hận vì chuyện xem mặt mấy tháng qua, cũng chẳng hối hận vì hôm nay đã cùng Lý Úy ra ngoài, bởi vì Lục Trạc đã chết ba năm rồi. Ba năm qua nàng buồn bực chán chường, việc xem mặt những công tử kia đã mang lại không ít niềm vui cho hai mẹ con nàng, và ngày hôm qua khi nhìn thấy Lý Úy, ánh mắt nàng cũng từng có một thoáng sáng lên.

Cho đến ngày hôm nay, người dân khắp kinh thành ai ai cũng nghĩ nàng đã sớm bước ra khỏi nỗi bi thương mất chồng, đều tưởng nàng đã quên Lục Trạc và đang vô cùng hứng khởi chuẩn bị tái giá. Lục Trạc vừa mới trở về, hắn hiện tại có thể chưa biết, nhưng chậm nhất là đêm nay, hắn sẽ biết hết thảy những chuyện này. Đến lúc đó, Lục Trạc liệu có còn muốn nhìn thấy người "thủy tính dương hoa", thay lòng đổi dạ như nàng vợ trước này nữa không?

Đoán chừng là không muốn nhìn đâu.

Nhưng việc này thì trách ai được chứ?

Trách Lục Trạc giả chết ba năm sao? Nhưng hắn cũng đâu có muốn vậy.

Trách Ngụy Nhiêu không chịu vì hắn mà thủ tiết, giữ mình ư?

Thế nhưng chính Lục Trạc là người đã bỏ rơi hai mẹ con nàng trước! Hắn có tình huynh đệ, có gia quốc đại nghĩa của hắn cần phải thủ hộ, thế nhưng Ngụy Nhiêu nàng cũng chẳng có điểm nào có lỗi với hắn cả! Hắn giả chết ba năm, có lẽ ngày đêm đều nhớ thương nàng, nhưng Ngụy Nhiêu phải chịu đựng đâu chỉ có nỗi nhớ nhung như triều dâng thác đổ, nàng phải gánh chịu cái đau đớn tột cùng của cảnh âm dương cách biệt. Nàng phải trơ mắt nhìn những đôi phu thê khác ân ái mặn nồng, trơ mắt nhìn nữ nhi ngưỡng mộ các ca ca đệ đệ có phụ mẫu song toàn. Chỉ có hai mẹ con nàng, một người thì không có nam nhân nương tựa, một người thì không có cha yêu thương!

Ngụy Nhiêu không có một chút nào hối hận cả.

Lục Trạc nếu muốn trách nàng, thì cứ việc trách đi.

"Ta biết rồi. Vậy cứ để quận chúa ở lại quốc công phủ chơi thêm mấy ngày nữa, khi nào con bé muốn về thì các ngươi hãy đưa con bé trở lại phủ công chúa." Ngụy Nhiêu cười nhạt nói. Dứt lời, nàng thúc ngựa vòng qua người Triệu Tùng, điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra mà tiếp tục chậm rãi thả cương đi về hướng kinh thành.

Triệu Tùng ngây dại cả người.

Lý Úy cũng kinh ngạc nhìn theo bóng lưng của Ngụy Nhiêu.

Vừa nghe tin Lục Trạc còn sống trở về, Lý Úy cứ ngỡ bản thân mình đã triệt để hết hy vọng, thế nhưng thái độ này của Ngụy Nhiêu xem ra giống như nàng chẳng hề bận tâm đến Lục Trạc vậy?

Lý Úy liền thúc ngựa đuổi theo: "Công chúa, Lục Trạc hồi kinh rồi, người và hắn... liệu có nối lại tiền duyên?"

Đến nước này, Lý Úy cũng chẳng thèm giấu giếm mà nghĩ sao nói vậy.

Ngụy Nhiêu khẽ mỉm cười, quay sang hỏi ngược lại hắn: "Nếu đổi lại ngươi là hắn, vào giờ phút này ngươi sẽ nghĩ thế nào?"

Lý Úy khựng lại một chút, lập tức hiểu ra ngay.

Phải rồi, hắn biết rõ công chúa lúc này không hề có ý với hắn, thế nhưng những người ngoài nhìn thấy hắn và công chúa đồng hành ra khỏi thành làm sao biết được điều đó? Chờ đến khi những lời đàm tiếu truyền vào tai Lục Trạc, liệu Lục Trạc có đủ lòng dạ rộng lượng để bao dung? Nhất là khi đặt lên bàn cân so sánh với mẫu thân của Lục Trạc, một người trượng phu "chết" hơn hai mươi năm vẫn một lòng không rời không bỏ, còn một người trượng phu mới "chết" chưa đầy một năm đã dọn ngay ra phủ công chúa, tròn ba năm một cái liền chính thức mãn tang, bắt đầu không ngừng xem mặt nam nhân mới...

Nếu như Lý Úy là Lục Trạc, hắn có thế nào cũng không cách nào tha thứ cho một người thê tử như vậy.

Nhưng Lý Úy không phải là Lục Trạc. Ngụy Nhiêu đối với Lục Trạc bạc tình, Lục Trạc đối với Ngụy Nhiêu sinh oán hận, đây chẳng phải là thời cơ tốt nhất để hắn chen chân vào hay sao?

"Ước hẹn cùng công chúa đi ngắm đèn đêm Nguyên Tiêu, liệu có còn tính?" Lý Úy hỏi.

Ngụy Nhiêu phóng tầm mắt nhìn lên bầu trời, nhàn nhạt cười nói: "Đêm đó ta và quận chúa nhất định sẽ đi ngắm đèn, còn Tam công tử có đến hay không, tự nhiên là tùy ý ngươi."

Dứt lời, Ngụy Nhiêu trực tiếp quay trở về phủ công chúa.

Trong hoàng cung, hai cha con Lục Trạc và Lục Mục đã diện kiến Nguyên Gia đế, bẩm báo lại chân tướng thực sự về quá trình thoát khốn của hai người. Vào tháng Chín, hai cha con họ đã khôi phục được tự do, thế nhưng trên đường tiến về biên quan lại phải đi qua phạm vi thế lực của Tướng quân Hưu Cát. Khi ấy, Lục Trạc vẫn chưa biết Hàn gia đã tạo phản, nhưng hắn tin chắc việc nhị đệ bị rơi vào trận mai phục có mối quan hệ không thể tách rời với Hàn gia. Nếu như có thể bắt sống được Hưu Cát, có lẽ sẽ vạch trần được âm mưu của cha con Hàn Liêu.

Thế là hai cha con âm thầm ẩn nấp bên cạnh Hưu Cát, thừa dịp hắn đi săn liền ra tay bắt sống, một mực áp giải về kinh thành.

"Hoàng thượng, cũng nhờ có Long Bố mạo hiểm cứu mạng, cha con thần mới có thể đoàn tụ để trở lại kinh thành. Cha con thần đối ngoại dựng lên một bộ thuyết từ khác, là vì không muốn liên lụy đến cả nhà bọn họ, kính xin hoàng thượng thành toàn."

Cha con Lục Trạc dập đầu tấu trình.

Nguyên Gia đế hoàn toàn thấu hiểu. Lục Trạc và Lục Mục có thể bình an trở về đã là phúc phận của Đại Tề, chỉ cần người bình an vô sự là tốt rồi, mấy lời thuyết từ đối ngoại kia không quan trọng.

Đối với Lục Trạc, Nguyên Gia đế chỉ là sự thưởng thức dành cho một hậu bối xuất sắc, ông và Lục Mục mới thực sự là người cùng một thế hệ. Năm xưa khi Lục Mục thống lĩnh đại quân xuất chinh, chính vị hoàng đế trẻ tuổi Nguyên Gia đế lúc bấy giờ đã đích thân tiễn bọn họ ra khỏi cửa thành.

Gặp lại Lục Mục, Nguyên Gia đế bùi ngùi mãi không thôi. Quân thần ôm lấy nhau, ai nấy nước mắt đều đã dâng đầy hốc mắt.

"Thần vô năng, đã phụ sự kỳ vọng cao dày của hoàng thượng." Lục Mục lòng tràn đầy hổ thẹn. Ông không phải chưa từng nghĩ đến cái chết, nhưng lại không cam tâm, ông muốn sống, muốn một ngày nào đó lại được đặt chân trở về mảnh đất quê hương.

Nguyên Gia đế nắm chặt lấy bờ vai ông, đỏ hoe mắt nói: "Nơi Bắc Hải khổ hàn, tộc Ô Đạt hành hạ mài giũa ái khanh như thế mà vẫn không làm lay chuyển được một lòng trung trinh của ái khanh, sao có thể nói là phụ trẫm cho được? Ái khanh trở về, trẫm như thể được nối lại cánh tay đã mất, nguyện cả nước cùng chúc mừng!"

Quân thần ôn chuyện cũ, đám văn võ đại thần nghe tin chạy tới cũng nhao nhao hết lời khen ngợi sự kiên nghị, bất khuất của Lục Mục.

Trời lúc này đã tối muộn, Nguyên Gia đế quyết định ngày mai sẽ thiết yến trong cung để chúc mừng cha con Lục Trạc trở về.

Ba thế hệ tổ tôn Lục gia lúc này mới bái biệt xuất cung.

Nguyên Gia đế sau đó đi đến cung của tiểu Chu thị. Vốn tưởng tiểu Chu thị sẽ vui mừng khôn xiết vì nhi tử và con rể đều đã trở về, nào ngờ lại thấy bà rõ ràng là vừa mới khóc xong.

"Nàng sợ Thủ Thành sẽ oán trách Nhiêu Nhiêu sao?" Nguyên Gia đế khẽ suy nghĩ một chút liền đoán ra được nguyên nhân.

Tiểu Chu thị im lặng ngầm thừa nhận, ánh mắt sầu muộn nhìn ra phía ngoài cửa sổ.

Bà mừng cho nữ nhi, nhưng cũng xót xa cho nữ nhi vô cùng. Người người đều biết Lục Trạc sống không dễ dàng, nhưng có ai thấu hiểu được nỗi khổ của nữ nhi bà? Nam nhân góa vợ mới một năm rưỡi mà tái giá thì chẳng một ai oán trách hay bảo kẻ đó bạc tình bạc nghĩa, còn nữ nhân thì sao? Ngươi không thủ tiết cả đời thì liền bị coi là không chịu nổi cô đơn, là loại thủy tính dương hoa.

.

Lục Trạc trở về quốc công phủ.

Người của Lục gia đã tề tựu đông đủ một nhà, duy chỉ có không thấy bóng dáng Ngụy Nhiêu.

Ánh mắt hắn không ngừng tìm kiếm hình bóng nàng, nhìn đến mức tim của Anh quốc công phu nhân đều thắt lại.

Anh quốc công phu nhân liền gọi Lục Trạc vào thư phòng.

Lục Trạc rũ mắt xuống, trong lòng hắn đã đoán được phần nào.

Một cô nương do Thọ An quân một tay nuôi dạy, có ai lại chịu tuổi còn trẻ đã ở vậy thủ tiết vì một người?

Khoảng thời gian ở thảo nguyên, lúc đôi chân không thể cử động, Lục Trạc không phải chưa từng nghĩ đến chuyện này. Chỉ là, hắn cứ ngỡ Ngụy Nhiêu đối với hắn là duy nhất và khác biệt. Hắn cứ tưởng, sau khi hai người đã cùng nhau trải qua nhiều biến cố đến thế, dù hắn có chết đi, Ngụy Nhiêu cũng sẽ giống như mẫu thân hắn, cả đời này trong lòng chỉ chứa đựng một mình hắn mà thôi.

Nhất là khi nghe vị thủ tướng biên quan kể lại những việc Ngụy Nhiêu đã vì hắn mà làm, hắn lại càng thêm tin chắc rằng, Ngụy Nhiêu nhất định đang chung thủy đợi hắn trở về.

"Thủ Thành, con đừng trách Nhiêu Nhiêu. Là ta cùng nương con không muốn làm lỡ dở cuộc đời con bé, chính chúng ta đã chủ động mở lời khuyên con bé tái giá." Anh quốc công phu nhân nhìn gương mặt trưởng tôn ngày một lạnh căm, vành mắt bà đỏ hoe, "Nhiêu Nhiêu vì con đã hy sinh nhiều như vậy, trong lòng con bé làm sao có thể không có con cho được? Thủ Thành nghe lời tổ mẫu, con đi tìm Nhiêu Nhiêu đi, con bé nhất định sẽ quay về."

Lục Trạc lúc này chỉ muốn bật cười chua chát.

Có lẽ đúng là tổ mẫu và mẫu thân đã mở lời trước, nhưng nếu như Ngụy Nhiêu thực sự muốn vì hắn mà thủ tiết, nàng đã tuyệt đối không đáp ứng. Thậm chí, việc tổ mẫu và mẫu thân lên tiếng khuyên nhủ, chẳng qua cũng là vì họ đã sớm nhìn ra Ngụy Nhiêu không hề có ý định ở vậy thờ chồng.

"Tổ mẫu, đến giờ khai tiệc rồi, chúng ta qua đó thôi." Lục Trạc ngẩng đầu lên, gương mặt lại khôi phục nét ôn nhuận, nhã nhặn như thường ngày.

Anh quốc công phu nhân nhìn dáng vẻ ấy của hắn mà lại muốn rơi nước mắt.

Lục Trạc không cho tổ mẫu thêm cơ hội để khuyên can mình nữa.

Hắn đi tham gia yến tiệc, A Bảo ngồi ngay bên cạnh hắn. Vừa mới có lại được cha, đêm nay cô bé trôi qua vô cùng vui vẻ và phấn khích.

"Cha ơi, ngày mai con dẫn cha đi tìm nương nhé." Trước khi chìm vào giấc ngủ, A Bảo dụi dụi mắt, ngọt ngào nói.

Lục Trạc mỉm cười, khẽ xoa mái tóc mềm mại của nữ nhi: "Ngoan, ngủ đi con, chuyện ngày mai để ngày mai hãy tính."

Ban ngày A Bảo chơi đùa quá mệt mỏi, vừa dứt lời một lát liền ngủ thiếp đi.

Lục Trạc trở lại tiền viện, trước tiên gọi Triệu Tùng vào hỏi xem lúc hắn đi tìm Ngụy Nhiêu ban ngày, tình hình cụ thể là như thế nào.

Triệu Tùng vốn không muốn nói, thế nhưng chuyện này căn bản không thể giấu giếm, thế tử chỉ cần hỏi thăm qua một chút là sẽ biết ngay.

Hắn liền quỳ sụp xuống, một năm một mười đem toàn bộ sự việc khai ra sạch sẽ.

Lục Trạc phẩy tay cho hắn lui ra, rồi đổi A Quý vào trong. Hắn hỏi A Quý về tất cả những tin tức của công chúa trong suốt ba năm qua.

A Quý cũng tương tự không muốn hé răng. Công chúa ngày thường thích vui đùa, thích dẫn theo quận chúa cùng nhau sống vui vẻ tự tại, nhưng những lời này thế tử nghe xong có lẽ sẽ chẳng thể nào vui nổi.

Thế nhưng A Quý vẫn phải bấm bụng kể hết, bởi những chuyện đó vốn dĩ không giấu được ai, bao gồm cả việc mấy tháng gần đây công chúa vẫn luôn liên tục xem mặt các tài tuấn mới nổi trong kinh thành.

"Lui ra đi."

A Quý không dám ngẩng đầu lên, khom lưng cung kính lui ra ngoài.

Trong căn phòng không hề thắp đèn. Giữa tháng Chạp đông tàn, vầng trăng tròn treo lơ lửng giữa tầng không, hắt thứ ánh sáng lạnh lẽo, thê lương xuống gương mặt còn giá băng hơn cả ánh trăng của nam nhân.

Lục Trạc cứ thế ngồi lặng câm dưới bậu cửa suốt một đêm ròng.

Phủ công chúa.

Ngụy Nhiêu quấn chặt chiếc áo choàng, nằm nghiêng trên mái nhà. Gió đêm rét buốt thấu xương, thế nhưng cái lạnh cắt da cắt thịt này lại có thể trấn áp được cõi lòng đang dậy sóng hỗn loạn của nàng. Đôi mắt nàng đăm đăm nhìn lên vầng trăng sáng trên bầu trời cao, cứ thế thức trọn một đêm không ngủ.