Gả Kim Thoa

Chương 153: Nhiêu Nhiêu Quả Hồng - Phiên Hai



Lục Trạc ở trước mặt các đường đệ thì luôn tỏ ra nghiêm túc, đứng đắn, nhưng khi ở riêng tư lại cứ thích kéo Ngụy Nhiêu làm mấy chuyện không đứng đắn chút nào.

Hai vợ chồng họ vốn có sức khỏe tốt, chuyện phòng the lại hòa hợp, nên đến tháng Chín thì Ngụy Nhiêu đã được chẩn đoán ra hỉ mạch.

Người vui mừng nhất chính là Hạ thị, bà liên tục thắp hương khấn vái, cầu xin Bồ Tát phù hộ cho nàng dâu này sinh được một mụn con trai. Hạ thị vẫn luôn có chút ích kỷ tư tâm, trượng phu của bà là trưởng tử của lão quốc công, con trai bà là đích trưởng tôn của lão quốc công và hiện là thế tử gia, tước vị này đáng lẽ phải được truyền lại cho dòng trưởng của đại phòng, như vậy mới không uổng công con trai bà từng hai lần gặp nạn nơi chiến trường.

Hạ thị ngóng trông như thế, mà nghĩ cũng rất xa xôi. Bà nghĩ, nếu cái thai này của Ngụy Nhiêu là con trai, sau này A Bảo là quận chúa, có thể kế thừa phủ công chúa của Ngụy Nhiêu, còn đệ đệ nó sẽ kế thừa phủ Anh quốc công to lớn thế này. Hai chị em một người làm quận chúa, một người làm tiểu thế tử gia, khắp kinh thành này còn có cặp chị em nào có thể vẻ vang, hiển hách hơn cháu trai cháu gái của bà chứ?

"Lời này bà nói với ta là được rồi, đừng có đến trước mặt con dâu mà nhắc tới." Lục Mục thấy thê tử còn kích động hơn cả lúc tự mình mang thai thì mỉm cười nhắc nhở.

Hạ thị hiểu chứ, nữ tử mang thai điều quan trọng nhất là phải giữ cho tâm trạng luôn thoải mái, vui vẻ, bà sẽ không dại gì mà đến làm cho con dâu phải nặng lòng.

Ngụy Nhiêu làm sao lại không biết bà mẫu đang mong ngóng điều gì?

Có điều Hạ thị không đến trước mặt nàng nói ra, Ngụy Nhiêu cũng liền giả vờ hồ đồ. Con trai cũng tốt, con gái cũng hay, nàng và Lục Trạc dù thế nào cũng sẽ không để con mình phải chịu thiệt thòi.

Đến tháng Mười một, kinh thành đón một trận tuyết lớn.

Khi tuyết ngừng, Lục Trạc dẫn theo A Bảo ra ngoài sân đắp người tuyết.

Ngụy Nhiêu không thể để bị nhiễm lạnh, nên chỉ ngồi ở hiên nhà dưới mái ngói cong, mỉm cười nhìn hai cha con đang bận rộn đến mức hừng hực khí thế.

Lục Trạc lăn một viên tuyết nhỏ, sau đó giao cho con gái tiếp tục lăn qua lăn lại khắp sân, còn hắn thì ở nguyên tại chỗ dùng xẻng vun tuyết để làm thân người tuyết.

A Bảo đang tuổi ham chơi, chân đi đôi giày da hươu nhỏ, người mặc áo gấm màu đỏ, vểnh cái mông nhỏ ra sức đẩy quả cầu tuyết lăn đi khắp nơi. Con bé chẳng hề sợ lạnh, mỗi lần cười lên lại phà ra từng ngụm sương trắng.

Hai cha con phân công hợp tác, trước tiên đắp một người tuyết cha, rồi lại đắp một người tuyết mẹ. Tuyết trong sân không đủ dùng, A Bảo đang lúc buồn rầu thì Lục Trạc đột nhiên nhảy lên nóc nhà, xúc lớp tuyết trắng xóa trên mái ngói hất xuống dưới. Ngụy Nhiêu dịch ghế vào phía trong một chút, Lục Trạc thấy nàng đã tránh vào an toàn bèn vung xẻng, từng lớp tuyết trắng liền như thác nước đổ từ dưới mái hiên xuống ngay trước mặt Ngụy Nhiêu, tựa như một tấm rèm làm bằng tuyết.

Nhờ có lớp tuyết trên nóc nhà, A Bảo và cha lại đắp thêm hai người tuyết nhỏ.

"Đây là con, còn người nhỏ hơn là muội muội." A Bảo vừa cắm hai "búi tóc bằng tuyết" tròn tròn lên đầu người tuyết nhỏ, vừa nghiêm túc nói.

Lục Trạc mỉm cười hỏi: "A Bảo không thích đệ đệ sao?"

A Bảo thích đệ đệ chứ, thế nhưng trong phủ Quốc công ngoại trừ con bé ra, nhà của nhị thúc, tam thúc, tứ thúc sinh ra toàn là ca ca và đệ đệ, A Bảo muốn có một muội muội để chơi cùng mình hơn.

Lục Trạc hiểu ý, xoa đầu con gái bảo: "Được, vậy cứ để nương sinh cho A Bảo một muội muội nhé."

Ngụy Nhiêu nghe thấy thì không biết nên nói gì cho phải. Làm cha như hắn nói sao mà dễ dàng thế, cứ như thể chắc chắn sẽ làm cho con gái toại nguyện không bằng. Vạn nhất A Bảo tin là thật, đến lúc sinh ra lại là đệ đệ thì con bé khóc nhè thì sao?

Điều càng khiến Ngụy Nhiêu dở khóc dở cười hơn là, khi Hạ thị sang đây thăm nàng, nhìn thấy mấy người tuyết trong sân, bà đã thừa lúc A Bảo không chú ý mà lén cạy phăng hai cái búi tóc trên đầu người tuyết nhỏ đi!

Ngụy Nhiêu suýt chút nữa thì cười đến đau cả bụng.

A Bảo vẫn chưa phát hiện ra, nhưng Lục Trạc đã thấy trước. Hắn rất sợ con gái nổi giận nên đã tranh thủ đắp bù hai cái búi tóc nhỏ trở lại.

Ngụy Nhiêu giống như đang xem kịch, nhìn ba tổ tôn bọn họ hết bày trò này đến bày trò khác.

Qua năm mới, bụng của Ngụy Nhiêu bắt đầu lộ rõ. Bụng ngày một lớn dần, nàng cũng không tiện thường xuyên ra ngoài phủ nữa.

Vừa vặn lúc ấy thê tử của Lục Triệt là Trần thị cũng mang thai, Hạ thị liền đứng ra tổ chức sòng bài. Bà cùng Anh quốc công phu nhân, Ngụy Nhiêu và Trần thị lập thành một sòng cùng nhau đánh bài. Tiểu A Bảo có đôi khi sẽ ngồi bên cạnh xem các trưởng bối chơi, có lúc lại đến học đường lên lớp, khi khác lại chạy đi chơi đùa cùng các ca ca đệ đệ. Con bé vốn thông minh, chỉ nhìn vài lần mà vậy mà đã học lỏm được.

Ngày hôm đó trúng kỳ nghỉ của Lục Trạc, Ngụy Nhiêu mời Hạ thị sang chơi, chuẩn bị cho người nhà tụ tập giải trí một chút.

Hạ thị liền hỏi trước: "Thủ Thành biết đánh bài không đấy?"

Ngụy Nhiêu cười đáp: "Không biết thì càng tốt, để chàng thua bạc cho chúng ta."

Lục Trạc hoài nghi nàng lại đang muốn tính nợ cũ với mình, nhưng càng như thế hắn lại càng phải ở lại hộ tống, chỉ lấy làm lạ hỏi: "Chúng ta chỉ có ba người chơi sao?"

Món bài này phải có bốn người cùng chơi thì mới có không khí.

Hắn vừa dứt lời thì A Bảo đã lạch bạch chạy tới.

Lục Trạc ngạc nhiên nói: "A Bảo cũng biết đánh bài cơ à?"

A Bảo mới sáu tuổi cười đầy đắc ý: "Con biết từ lâu rồi, con còn từng giúp tổ mẫu thắng được bạc nữa đấy."

Cứ như vậy, một nhà bốn người ba thế hệ đã gầy được một bàn bài.

Vì có Lục Trạc tham gia nên đánh bạc ăn tiền không còn thú vị nữa, Ngụy Nhiêu bèn đề nghị, mỗi ván ai thua nhiều nhất sẽ bị bôi son phấn lên mặt, bôi ở trán, lông mày hay cằm là do người thắng quyết định.

A Bảo là người đầu tiên vỗ tay tán thành.

Hạ thị mỉm cười nhìn về phía con trai.

Lục Trạc bất đắc dĩ nói: "Nàng rõ ràng là đang muốn trêu chọc ta mà."

Ngụy Nhiêu hứ một tiếng: "Không muốn chơi cùng chúng ta thì chàng đi đi."

Lục Trạc nào dám đi, đi lúc này chẳng khác nào một lúc đắc tội cả mẫu thân, thê tử lẫn con gái. Để không bị bôi son phấn lên mặt, Lục Trạc đã dồn hết mười hai phần tâm trí vào canh bạc. Thế nhưng đánh bài ngoài kỹ năng ra thì vận khí cũng cực kỳ quan trọng, Lục Trạc dù có lợi hại đến đâu thì cũng có lúc phải thua.

Qua vài vòng bài, gương mặt tuấn mỹ trắng trẻo kia đã bị quẹt đầy son phấn đỏ hồng. Ban đầu chỉ có Ngụy Nhiêu và A Bảo ra tay với hắn, về sau Hạ thị nhìn thấy cũng ngứa tay, bèn bồi thêm cho con trai một nét. Lục Triệt hộ tống thê tử Trần thị sang bên này làm khách, nghe nói bốn người bọn họ đang đánh bài, hai vợ chồng bèn ghé tai nhau tiến vào xem thử.

Lục Trạc ngồi quay lưng về phía cửa nên lúc Lục Triệt mới bước vào chưa phát hiện ra điều gì. Đến khi đi thẳng tới trước bàn bài, hắn mới nhìn rõ gương mặt của vị đại ca mà mình kính trọng nay đã biến thành bộ dạng gì. Lục Triệt kinh hãi đến ngây người, ánh mắt dán chặt vào mặt Lục Trạc, không tài nào rời ra được.

Thần sắc của Lục Trạc vẫn rất ôn hòa, thậm chí còn mỉm cười với ngũ đệ và ngũ đệ muội.

Trần thị mím môi cười khẽ, thầm nghĩ đại ca tính tình thật là tốt.

Lục Triệt thì hoàn toàn là một cảm giác khác. Ánh mắt đại ca nhìn hắn rõ ràng là không hề hoan nghênh, như đang đuổi khéo hắn mau đi cho khuất mắt.

Lục Triệt không dám nán lại lâu, tranh thủ thời gian gọi Trần thị cáo từ.

Dù là như thế, về sau khi các huynh đệ có dịp tỷ thí võ nghệ, Lục Trạc vẫn ra tay "chỉ điểm" cho Lục Triệt một trận ra trò.

.

Xuân về hoa nở, bụng của Ngụy Nhiêu ngày một lớn hơn, Anh quốc công phu nhân nhìn qua thì đoán có vẻ như là song thai.

Mời ngự y đến xem, sau khi vừa bắt mạch vừa quan sát kỹ vị trí thai động, liền xác định đúng là song thai thật.

Mang song thai hầu như đều sẽ chuyển dạ sớm hơn một tháng. Ngày dự sinh ban đầu của Ngụy Nhiêu là vào dịp Tết Đoan Ngọ, bây giờ tính ra sẽ sớm hơn vào khoảng tháng Tư, nghĩa là cũng chẳng còn bao lâu nữa.

Các ma ma ở Tùng Nguyệt đường đều đã sớm chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ.

A Bảo cảm nhận được bầu không khí thay đổi, con bé cũng ngày càng thêm mong đợi.

"Nương, con muốn có một muội muội. Nương mang tận hai em bé, kiểu gì cũng phải có một em là muội muội chứ ạ?" A Bảo có chút lo lắng nói. Nếu cả hai đều là đệ đệ, con bé chắc chắn sẽ khóc nhè mất.

Ngụy Nhiêu dịu dàng hỏi con gái: "Chưa bàn đến chuyện có muội muội hay không, nhưng A Bảo đã biết cách chăm sóc muội muội chưa nào?"

A Bảo chưa từng nghĩ qua chuyện này, chẳng phải đợi muội muội ra đời rồi thì con bé chỉ cần chơi cùng muội muội là được sao?

Ngụy Nhiêu nói: "Làm gì có chuyện đơn giản như thế. Con lúc nhỏ thích chơi đồ chơi, đệ đệ muội muội ra đời rồi cũng sẽ thích. Bọn trẻ thấy con có đồ gì tốt, nói không chừng sẽ giành giật với con. A Bảo có sẵn lòng nhường đồ chơi của mình cho đệ đệ muội muội không?"

A Bảo ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: "Cái nào con không chơi nữa thì có thể cho em, còn cái nào con đang chơi thì sẽ không cho đâu."

Ngụy Nhiêu mỉm cười hỏi tiếp: "Nếu bọn trẻ cứ nhất định đòi đúng món đồ chơi con đang thích thì sao?"

A Bảo chớp chớp mắt, cười hắc hắc: "Vậy thì con sẽ bảo cha đi mua một cái giống hệt như đúc cho các em ạ."

Ngụy Nhiêu vui vẻ hôn con gái một cái: "Thật là thông minh. Còn nữa, nếu sinh muội muội thật, A Bảo có biết chải đầu cho muội muội không?"

Khoản này thì A Bảo chịu rồi, tóc của con bé đều là do các ma ma chải giúp cho cả.

A Bảo đột nhiên tìm được việc để làm, con bé muốn học cách chải đầu cho người khác.

Học được vài ngày, A Bảo đã biết làm, bèn đòi chải đầu cho nương thân.

Những kiểu tóc con bé học đều là kiểu búi tóc của các tiểu cô nương. Ngụy Nhiêu trong lòng khẽ động, mỉm cười bảo: "A Bảo đừng vội, đợi cha con về, con hãy chải cho cha nhé."

Đôi mắt A Bảo lập tức sáng bừng lên. Nương thân thích trêu chọc cha, con bé cũng thích y như vậy.

Chạng vạng tối, Lục Trạc vừa về đến nhà đã nhận được sự chào đón nồng nhiệt từ con gái. A Bảo giống như một chú chim yến nhỏ mới tập bay, hớn hở nhào vào lòng cha.

"Nhớ cha đến thế cơ à?" Lục Trạc bế bổng con gái lên, mỉm cười hỏi.

A Bảo nhìn lên mái tóc dài búi trên đỉnh đầu của cha trước, sau đó mới nhìn vào mắt cha, dùng sức gật đầu: "Dạ nhớ, con và nương đều nhớ cha. Cha mau đi thay quần áo đi, chúng ta cùng vào gặp nương."

Nữ nhi đã có lệnh, Lục Trạc sao dám không nghe?

A Bảo đứng đợi ở bên ngoài, Lục Trạc nhanh chóng rửa mặt rồi đổi sang một bộ cẩm bào màu xanh thiên thanh.

Khi hắn bước ra, A Bảo ngửa đầu ngắm nghía cha mình. Cha thật là tuấn tú nha, nếu như ăn mặc trang điểm thành một cô nương, đại khái cũng là một mỹ nhân tuyệt sắc đấy nhỉ?

A Bảo không đợi được nữa, liền kéo cha ra hậu viện.

Ngụy Nhiêu vừa mới đi dạo một vòng quanh sân, lúc này đang ngồi ở trên giường, cười nói với Lục Trạc: "A Bảo mới học được cách chải đầu đấy. Cái thai này nếu thật sự là một muội muội, A Bảo khẳng định sẽ là một người tỷ tỷ tốt."

Lục Trạc nghe vậy liền lập tức khen ngợi A Bảo khéo tay.

A Bảo ấn hắn ngồi xuống: "Cha còn chưa thấy con chải đầu bao giờ mà, nương nói con biết làm là cha tin ngay sao?"

Lục Trạc nhìn nụ cười tinh quái giấu không nổi của con gái, đột nhiên đoán ra được điều gì đó.

A Bảo đã vòng ra phía sau hắn, bắt đầu giúp hắn tháo dây buộc tóc, kích động nói: "Con chải cho cha một kiểu nhé!"

Lục Trạc có ý muốn khuyên can con gái: "Muội muội không có mái tóc dài như của cha đâu, hay là A Bảo đi tìm mấy tiểu nha đầu mà chải thử xem sao?"

A Bảo hứ một tiếng: "Không muốn đâu, con chỉ thích tóc của cha thôi."

Lục Trạc bất lực nhìn sang "con hồ ly lớn" đang lặng lẽ xem trò vui ở bên cạnh cầu cứu: "Tóc của cha cứng lắm, tóc của nương con mới mềm mại, chải lên mới đẹp mắt."

A Bảo đáp: "Con đã chải cho nương rồi, giờ phải chải cho cha một cái nữa. Như vậy sau này nếu tóc của muội muội cũng cứng như tóc của cha thì con vẫn biết cách chải."

Ngụy Nhiêu cũng phải bội phục sự nhạy bén của con gái, nghe lời này mà xem, đã chặn đứng mọi cái cớ của Lục Trạc lại rồi.

Lục Trạc nhìn bụng của Ngụy Nhiêu, trong lòng thở dài một tiếng, quyết định chiều theo hai mẹ con nàng.

Tóc của hắn quả thực quá dài, A Bảo cứ uốn qua uốn lại chải rất lâu, cuối cùng tết cho cha hai cái búi tóc củ tỏi hai bên đầu.

Lục Trạc nhắm nghiền hai mắt.

Ngụy Nhiêu đi đến trước mặt hắn, không khỏi cảm thấy rất nuối tiếc. Lục Trạc tuấn tú thì có tuấn tú, nhưng lại không có nửa điểm khí chất âm nhu, thêm vào đó tay nghề của con gái còn chưa thành thục, nên Lục Trạc lúc này chỉ khiến người ta nhìn vào là thấy buồn cười, chứ chẳng thấy ra dáng một tuyệt thế mỹ nhân chút nào.

"Hay là, quẹt thêm chút son phấn nữa thì nhìn mới đẹp." Ngụy Nhiêu nháy mắt với A Bảo.

Con bé bận rộn chạy đi lục lọi hộp trang điểm của nương thân ngay.

Lục Trạc liền thừa lúc con gái không chú ý, nhanh chóng gỡ mái tóc ra, rồi đổ thừa là do tóc tự tuột.

Cũng đã đến lúc dùng bữa tối, Ngụy Nhiêu liền không vạch trần hắn nữa.

Trong đêm, Lục Trạc nâng mặt Ngụy Nhiêu lên hết hôn má lại hôn môi: "Hiện tại thân thể nàng không tiện, ta tùy ý để nàng giày vò. Nhưng ta đều ghi nợ cả rồi đấy, đợi nàng ở cữ xong, xem ta tính sổ với nàng thế nào."

Ngụy Nhiêu cười đáp: "Tính thì tính, nếu lại làm ta mang thai, chàng vẫn cứ phải tiếp tục nhịn thôi."

Động tác của Lục Trạc khựng lại, tay hắn chuyển lên cái bụng lớn của nàng, thầm nghĩ đợi sinh xong đôi này, hắn sẽ không để nàng sinh nữa.

.

Trung tuần tháng Tư, hoa thược dược trong khu vườn nhỏ ở Tùng Nguyệt đường đua nhau nở rộ. A Bảo chạy ra hái mấy đóa, c*m v** bình hoa mang đặt trong phòng của nương thân.

"Nương, nương thích hoa thược dược, con cũng thích hoa thược dược, muội muội khẳng định cũng sẽ thích cho mà xem."

"Trẻ nhỏ vừa ra đời vẫn chưa nhìn rõ được đâu."

"A, vậy muội muội có ngửi thấy hương hoa không ạ?"

"Có lẽ là có đấy."

Ngay đêm hôm đó, khi A Bảo đang ngủ say giấc nồng thì Ngụy Nhiêu chuyển dạ, đến nửa đêm thì sinh hạ một cặp song sinh trai.

Ngụy Nhiêu nhìn bình hoa thược dược ở đằng xa, rồi lại nhìn hai đứa con trai đang nằm trong tã lót, liền hỏi Lục Trạc: "Đều tại chàng nói chắc chắn có muội muội, giờ làm sao đây?"

Lục Trạc trầm mặc một lát, chỉ vào đứa nhỏ sinh sau nói: "Hay là, gạt A Bảo đây là muội muội nhé?" Đứa nhỏ này nhìn qua có nét giống Ngụy Nhiêu hơn.

Ngụy Nhiêu trừng mắt nhìn hắn: "Chàng nghĩ A Bảo ngốc chắc?"

Lục Trạc liền bó tay chịu thua.

Đến khi trời sáng, A Bảo chạy tới, biết được nương thân đã sinh cho mình hai đứa đệ đệ. Vượt ngoài dự kiến của mọi người, A Bảo không hề khóc nhè.

Anh quốc công phu nhân hỏi con bé: "A Bảo không thích muội muội nữa sao?"

A Bảo lắc đầu: "Thích chứ ạ, nhưng nương con cũng sinh xong mất rồi, con biết làm sao được nữa." Bộ dạng bà cụ non chững chạc đàng hoàng của cô bé làm cho cả phòng đều bật cười ha ha.