Gả Kim Thoa

Chương 157: Đế Vương Phiên Bốn



Vân Hải cư

Thất hoàng tử lặng lẽ đi theo sau Kiến Đức đế hướng về phía thư phòng.

Hôm nay là một lần đặc biệt nhất mà phụ hoàng dành cho cậu, ngài vậy mà lại ghé đến Vân Hải cư của cậu.

Thất hoàng tử lờ mờ cảm nhận được, phụ hoàng đến đây không phải là để tiếp tục giáo huấn mình. Phụ hoàng không rảnh rỗi đến mức đó. Những vị hoàng tử ưu tú thì phụ hoàng sẽ coi trọng, còn những hoàng tử bình thường, ngài cũng chẳng mặn mà quản giáo nhiều, chỉ ném họ cho các tiên sinh dạy dỗ mà thôi.

Bước vào thư phòng, Kiến Đức đế đưa mắt nhìn quanh một lượt nơi đọc sách của con trai, sau đó rút từ trên giá sách ra một quyển, đọc lên một đoạn để thử thách kiến giải của Thất hoàng tử.

Thất hoàng tử vẫn đưa ra một câu trả lời hết sức bình thường như mọi khi.

Kiến Đức đế nhíu mày, bảo con trai cứ ở lại thư phòng đọc sách, lát nữa ông sẽ truyền triệu sau.

Thất hoàng tử cứ ngỡ Kiến Đức đế định rời đi, liền cúi đầu nói: "Nhi thần cung tiễn phụ hoàng".

Kiến Đức đế xua xua tay, bảo: "Trẫm ra sảnh đường ngồi một lát, ngươi cứ tiếp tục đọc sách đi. Trước khi đi trẫm tự khắc sẽ phái người đến gọi ngươi".

Trong lòng Thất hoàng tử kinh hãi, phụ hoàng rốt cuộc là muốn làm gì đây?

Kiến Đức đế để lại một vị công công đứng đợi ở bên ngoài thư phòng, trên danh nghĩa là để đốc thúc Thất hoàng tử đọc sách.

Thất hoàng tử vậy là bị giữ chân lại trong thư phòng, không thể ra ngoài.

Kiến Đức đế đi đến đông thứ gian nơi Thất hoàng tử nghỉ ngơi, ngồi xuống rồi phân phó cho đại thái giám Tào công công: "Gọi Lý thị đến đây, trẫm có chuyện muốn hỏi nàng ta".

Tào công công liền lập tức đi truyền gọi Lý Ngọc Nương.

Bình thường, Lý Ngọc nương đều ở trong một viện nhỏ thuộc Vân Hải cư, nơi này chỉ cách chỗ của Thất hoàng tử một bức tường bao, đi qua cánh cửa ngách là tới ngay. Vừa rồi khi biết tin Kiến Đức đế ghé qua, Lý Ngọc nương liền ở yên trong viện của mình chứ không lộ diện. Đây cũng là quy củ trong cung, những phụ nhân như bà nếu không có lệnh tuyên triệu của đế vương thì không nên đến trước mặt hoàng thượng góp vui.

Khi biết Kiến Đức đế muốn gặp mình, ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Lý Ngọc nương là, liệu có phải hoàng thượng muốn nghe ngóng về sinh hoạt thường ngày của Thất hoàng tử hay không?

Nhưng dù Kiến Đức đế muốn làm gì, Lý Ngọc nương cũng chỉ có thể phụng mệnh mà đến.

Đến trước thính đường, Tào công công dừng bước, hạ thấp giọng nói hoàng thượng đang ở gian phòng thứ hai bên trong, bảo Lý Ngọc nương tự đi vào.

Lý Ngọc nương nhìn lướt qua sảnh đường vắng tanh không một bóng người, không khỏi quay sang nhìn Tào công công.

Ánh mắt Tào công công quét từ đôi giày thêu của Lý Ngọc nương lên trên, lướt qua vóc dáng đầy đặn quyến rũ, cuối cùng dừng lại trên đôi mắt đan phượng long lanh, diễm lệ của bà. Sợ bà không biết điều làm hỏng hứng thú của hoàng thượng, Tào công công trầm giọng nhắc nhở: "Chúng ta làm người hầu hạ trong cung, sinh tử đều nằm trong một ý niệm của hoàng thượng. Hầu hạ tốt thì có thưởng, bằng không, rơi đầu cũng chỉ là chuyện một câu nói."

Tim Lý Ngọc nương lập tức chìm xuống.

"Mời vào cho?" Tào công công bước lên một bước, giơ tay ra hiệu.

Lý Ngọc nương cụp mắt đi vào trong. Ngay khoảnh khắc này, sự che chở của Trang phi dành cho bà ở trong cung Dực Khôn, cùng ánh mắt nhìn ngó của Kiến Đức đế nhanh chóng hiện lên trong đầu bà. Lý Ngọc nương bỗng nhiên hiểu ra, vì sao ngày hôm đó Trang phi lại chọn gọi bà qua đó để hỏi mấy lời không quan trọng.

Hóa ra cái gọi là bậc đế vương, chung quy cũng không thoát khỏi sự điều khiển của thú vui x*c th*t tầm thường.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, không hề để lại cho Lý Ngọc nương bao nhiêu thời gian để suy tính cách đối phó. Dường như chỉ trong vài cái chớp mắt, bà đã bước vào gian phòng bên trong và nhìn thấy Kiến Đức đế đang ngồi trên ghế. Bà không nhìn vào mặt Kiến Đức đế, mà chỉ chú ý tới bàn tay đang đặt trên đầu gối của ngài ta.

Kiến Đức đế đã hơn bốn mươi tuổi. Ở độ tuổi này, mỗi năm đều có biết bao mỹ nhân tươi non như nước dâng lên cho ngài ta hưởng dụng, chắc là đã chán vị tươi mới rồi, nên nhất định phải nếm thử thân thể có chút chín muồi này của bà.

"Thần phụ bái kiến hoàng thượng." Lý Ngọc nương quỳ xuống hành lễ.

Kiến Đức đế hơi nheo mắt lại.

Trước mắt Kiến Đức đế, Lý Ngọc nương mang một đôi giày vải đế bồi màu xanh mộc mạc, trên đầu chỉ cài một chiếc trâm bạch ngọc, ăn mặc bình thường, không có gì khác biệt so với các nhũ mẫu ma ma khác, chẳng chút trưng diện. Thế nhưng tư sắc của bà vốn rực rỡ diễm lệ, một người chỉ cần nhìn thẳng vào mặt bà thì nhất định sẽ không thể ngó lơ nhan sắc tuyệt mỹ ấy.

Hôm đó sau khi gặp Lý Ngọc nương ở cung Dực Khôn, Kiến Đức đế liền hiểu ra tất cả chuyện này đều là do Trang phi sắp xếp. Người nữ nhân kia sợ ngài ta trách phạt, nên đã sớm chuẩn bị một món quà tạ lỗi cho ngài.

Đối với món quà tạ lỗi này, Kiến Đức đế rất hài lòng. Đã lâu lắm rồi ngài ta chưa bị ai khơi gợi cảm giác ngứa ngáy, cồn cào trong lòng đến thế.

Là một đấng quân vương, vàng bạc châu báu Kiến Đức đế muốn bao nhiêu là có bấy nhiêu, duy chỉ có những k*ch th*ch về mặt tâm lý là ngài ta không thể mở miệng đòi hỏi các đại thần, lại càng không thể dễ dàng tìm thấy trong cung.

"Ngươi là nhũ mẫu của lão Thất?" Kiến Đức đế lên tiếng hỏi.

Lý Ngọc nương cúi đầu đáp: "Dạ phải."

Kiến Đức đế lại hỏi phu quân của bà là người phương nào.

Kỳ thực, Kiến Đức đế đã sớm điều tra rõ mồn một gia thế của Lý Ngọc nương rồi, chẳng qua là ngài ta muốn khơi gợi cho bà nói thêm vài câu, bởi giọng nói của Lý Ngọc nương vừa dịu dàng lại vừa mang nét lấp lửng quyến rũ, nghe rất lọt tai.

Ngài ta hỏi cái gì, Lý Ngọc nương liền trả lời cái đó.

Kiến Đức đế bỗng nhiên nói: "Chân của trẫm hơi đau mỏi, ngươi thay trẫm xoa bóp chút đi."

Hàng mi của Lý Ngọc nương khẽ động, lập tức nhận lệnh. Bà quỳ gối, nhích dần đến trước mặt Kiến Đức đế, cúi đầu bóp chân cho ngài ta.

Kiến Đức đế nhìn ngắm Lý Ngọc nương ở khoảng cách gần, ngắm nghía gương mặt xinh đẹp, ngoan ngoãn phục tùng của bà. Chỉ mới được bà xoa bóp chân, Kiến Đức đế đã dâng trào hứng thú.

Ngài ta liền nắm chặt lấy tay Lý Ngọc nương.

Khi thấy bậc đế vương thật sự động tay động chân, Lý Ngọc nương mới bỗng nhiên gạt tay ngài ta ra, cấp tốc lùi lại phía sau, dập đầu nói: "Thần phụ thân phận ti tiện, không muốn làm vấy bẩn long thể, xin hoàng thượng lượng thứ."

Kiến Đức đế đang lúc cao hứng nên cũng không tức giận, chỉ đầy ẩn ý nhìn bà: "Nếu trẫm không chê ngươi ti tiện, nhất định bắt ngươi hầu hạ thì ngươi tính thế nào?"

Lý Ngọc nương ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Kiến Đức đế nói: "Nếu hoàng thượng đã kiên quyết, thần phụ xin cam chịu theo hoàng thượng. Chỉ là hoàng thượng có được cả thiên hạ, tiếng hiền vang xa, nay lại vì một hai canh giờ hoan lạc mà làm tổn hại đến anh danh của ngài, để lại một nét mực mập mờ, ám muội trong sử sách, thần phụ thiết nghĩ thật không đáng giá."

Kiến Đức đế nghe vậy, khóe miệng khó lòng nhận biết mà giật giật một cái.

Một hai canh giờ hoan lạc?

Chẳng lẽ tên tiểu quan cửu phẩm Chu Trí kia lại có thể kiên trì trong chuyện này tới một hai canh giờ sao?

Thời còn trẻ, nếu tính cả màn dạo đầu trước sau, Kiến Đức đế có lẽ có thể duy trì được nửa canh giờ, chứ một hai canh giờ thì căn bản là chuyện không tưởng.

Giống như vừa bị người ta tạt thẳng một gáo nước lạnh vào mặt, hứng thú đang hừng hực của Kiến Đức đế bỗng chốc nguội lạnh đi vài phần.

Ngài ta không đời nào muốn để Lý Ngọc nương biết được, đường đường là một bậc đế vương như mình mà giờ đây chỉ có thể cho bà hơn một phút.

Về phần những lý do mà Lý Ngọc nương đưa ra, Kiến Đức đế căn bản chẳng thèm để tâm. Chỉ cần ngài ta không nói, Lý Ngọc nương không hé môi, hai người lén lút hành sự thì bên ngoài cùng lắm cũng chỉ có vài lời đàm tiếu xầm xì, chứ ai dám lưu lại chứng cứ rành rành trong sử sách?

"Thôi được rồi, ngươi đã không muốn, trẫm cũng không miễn cưỡng ngươi."

Kiến Đức đế ra hiệu cho Lý Ngọc nương lui ra. Sau đó, ngài ta bước ra thính đường, phái người đi truyền Thất hoàng tử đến.

Khi Thất hoàng tử đi tới thì Lý Ngọc nương đã không còn ở đó nữa.

Kiến Đức đế tùy tiện kiểm tra bài vở của Thất hoàng tử một chút, chỉ điểm đôi ba câu rồi rời đi.

Sau khi tiễn Kiến Đức đế, Thất hoàng tử liền gọi Khang công công, người vốn luôn túc trực ở bên ngoài vào để hỏi thăm xem vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.

Khang công công cúi đầu, tường thuật lại ngọn ngành không dám giấu diếm.

Cậu đoán hoàng thượng muốn sủng hạnh Lý Ngọc nương, có điều Lý Ngọc nương lại trở ra nhanh như vậy, không biết là do bà đã nói gì hay tự bản thân hoàng thượng mất đi hứng thú.

Thất hoàng tử tuy mới mười một tuổi nhưng lại sinh trưởng ở trong cung, đối với chuyện nam nữ cũng đã có chút hiểu biết.

Cậu biết rõ nhũ mẫu của mình dung mạo xinh đẹp, thế nhưng nhũ mẫu là vợ của thần tử, phụ hoàng sao có thể động lòng tà với nhũ mẫu cho được?

Mà phụ hoàng đã gặp nhũ mẫu từ khi nào chứ?

Thất hoàng tử im lặng hồi tưởng lại một lát, lập tức xâu chuỗi được mọi chuyện lại với nhau.

Cậu thiếu niên siết chặt nắm đấm, tâm cơ của mẫu phi thật đáng sợ, thậm chí đến cả người bên cạnh cậu mà bà cũng tính kế đem vào vòng xoáy này.

.

Đến chập tối, lúc sắp dùng bữa, Lý Ngọc nương mới đi tới chính viện.

Bà thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, đứng ra sắp xếp cho các tiểu cung nữ bày biện mâm cơm.

Thất hoàng tử ngồi trên ghế, trầm mặc quan sát bà.

Sau khi dùng bữa xong, ngay lúc Lý Ngọc nương định lui ra, Thất hoàng tử mới gọi bà lại.

"Nhũ mẫu, ta đã lớn rồi, không cần người phải vì ta mà vất vả cực khổ nữa. A Phù còn nhỏ, ta sẽ sắp xếp cho người xuất cung để chăm sóc con bé, người thấy thế nào?"

Thất hoàng tử nhìn Lý Ngọc nương, khẩn thiết nói.

Cậu tin rằng nhũ mẫu chắc chắn sẽ rất vui khi được xuất cung, thay vì phải ở lại nơi cung cấm này để trở thành công cụ cho mẫu phi, hay thành món đồ chơi bị phụ hoàng giam cầm.

Thất hoàng tử biết mình không thể chống lại mẫu phi hay phụ hoàng, điều duy nhất cậu có thể làm lúc này là đưa nhũ mẫu rời khỏi đây.

Lý Ngọc nương hiểu rõ tâm ý của Thất hoàng tử. Bà nở một nụ cười, tâm trạng đầy phức tạp đáp lời: "Điện hạ đã nói ra những lời này, chắc hẳn là đã hiểu được ý đồ của hoàng thượng. Nếu đã như vậy, điện hạ nghĩ xem, nương nương liệu có cho phép ta xuất cung hay không?"

Bà vốn là người được Trang phi tuyển chọn vào cung rồi sắp xếp đến bên cạnh Thất hoàng tử. Bà phục vụ Thất hoàng tử, nhưng Trang phi mới thực sự là người nắm giữ quyền đi hay ở của bà. Chuyện đã đi đến nước này, trước khi Kiến Đức đế xác nhận đã hoàn toàn mất hứng thú với bà, Trang phi tuyệt đối không đời nào để bà xuất cung, vì như thế chẳng khác gì đắc tội với Kiến Đức đế.

Thất hoàng tử vốn thông minh, vừa rồi chỉ vì hành động theo cảm tính, muốn bảo vệ nhũ mẫu nên mới không suy xét kỹ càng đến vậy.

"Ta sẽ đi cầu xin mẫu phi." Thất hoàng tử vẫn muốn thử một lần.

Lý Ngọc nương lắc đầu, cười khổ: "Việc này ngay cả nương nương cũng không tự quyết định được, còn phải xem ý tứ của hoàng thượng thế nào."

Thất hoàng tử định lên tiếng phản bác theo bản năng, nhưng rồi cậu cũng phải thừa nhận rằng nhũ mẫu nói đúng.

Nếu như phụ hoàng đã có ý với nhũ mẫu, thì dù bà có xuất cung, ngài ấy vẫn sẽ có cách để triệu bà trở về. Đến lúc đó, chuyện kinh động lớn hơn, gia đình nhũ mẫu sẽ càng bị ảnh hưởng nặng nề, chi bằng cứ ở lại trong cung. Còn nếu phụ hoàng thực sự không còn ý định gì nữa, thì nhũ mẫu tiếp tục ở lại đây vẫn có thể bình an vô sự.

Thất hoàng tử cúi đầu, nửa ngày sau mới ngập ngừng hỏi: "Hôm nay, người và phụ hoàng..."

Lý Ngọc nương nói thật mọi chuyện, chỉ lược bớt câu nói về "hai canh giờ" kia. Bà kể như thể Kiến Đức đế hoàn toàn bị những lời can gián của bà thuyết phục, quyết định tiếp tục giữ vững hình tượng một vị minh quân.

Thất hoàng tử bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Nhũ mẫu không phải chịu thiệt thòi là tốt rồi, phụ hoàng vẫn còn chịu nghe lời khuyên răn là tốt rồi.

.

Đêm tối người yên, Thất hoàng tử nằm trên giường, trằn trọc ngủ không yên giấc.

Mẫu phi hãm hại Nhị hoàng tử là vì muốn trừ khử đi một hoàng tử xuất sắc, dọn đường đẩy cậu lên.

Mẫu phi lợi dụng nhũ mẫu là muốn tranh sủng nơi phụ hoàng, khiến phụ hoàng năng ghé qua cung Dực Khôn hơn.

Nhưng nếu như cậu có thể giống như Tam ca, trở thành người ưu tú nhất trong số các hoàng tử, trở thành người được phụ hoàng coi trọng nhất, phụ hoàng tự nhiên sẽ lui tới cung Dực Khôn nhiều hơn. Đến lúc đó, mẫu phi đạt được tâm nguyện thì sẽ không cần lợi dụng nhũ mẫu nữa, mà phụ hoàng nhìn vào thể diện của cậu, có lẽ cũng sẽ không còn đánh bạo ý đồ với nhũ mẫu.

Kể từ đêm nay, Thất hoàng tử quyết định không giấu dốt nữa.

Các tiên sinh dạy Văn lẫn Võ của các hoàng tử là những người đầu tiên nhận ra sự thay đổi ở Thất hoàng tử. Cậu thiếu niên mười một tuổi bỗng chốc tựa như một thanh bảo kiếm vừa mới khai phong, sắc bén lẫm liệt, hào quang tỏa rạng không ai bì kịp. Thậm chí ngay cả Tam hoàng tử đã khuất, nếu đứng trước Thất hoàng tử lúc này cũng phải chịu phần ảm đạm.

Khắp cả hoàng cung đều chấn động trước sự thay đổi của Thất hoàng tử.

Trang phi vừa kinh hỉ vừa kiêu ngạo, nhưng ngay sau đó là cảm giác nghẹn lòng đến thắt lại.

Bà đã mong mỏi bấy lâu, hết lời khuyên nhủ, khuyên răn con trai tiến thủ nhưng con trai không chịu phối hợp. Nay Lý Ngọc nương vừa bị bà đẩy ra, con trai vậy mà vì muốn bảo vệ Lý Ngọc nương mà không màng che giấu bản thân nữa. Hóa ra, người mẫu thân mang nặng đẻ đau này, trong lòng con trai lại chẳng bằng một đứa nhũ mẫu nhận tiền làm việc hay sao?

Kiến Đức đế thì không chạnh lòng như vậy, ngài ta vô cùng mừng rỡ trước sự ưu tú của Thất hoàng tử. Thậm chí, việc Thất hoàng tử giấu dốt trước kia và bộc lộ tài năng lúc này, trong mắt Kiến Đức đế, đều là tâm cơ và bản lĩnh cần có của một hoàng tử xuất sắc. Có chăng là Thất hoàng tử còn quá nhỏ tuổi, làm việc khó tránh khỏi đôi chút cảm tính.

Thực chất, Kiến Đức đế chưa từng quên Lý Ngọc nương. Ngài ta chỉ đang chờ một vị đan dược, loại đan dược có thể khiến nữ nhân đê mê, phiêu diêu tựa tiên. Có vị thuốc này rồi, ngài ta có thể mang lại cho Lý Ngọc nương sự hoan lạc vượt xa tên Chu Trí kia, không còn sợ bị bà cười nhạo nữa.

Sự thay đổi của Thất hoàng tử đối với Kiến Đức đế mà nói chỉ là một niềm vui bất ngờ. Với tư cách một người đàn ông, Kiến Đức đế cần Lý Ngọc nương, nhưng với tư cách một bậc đế vương, Kiến Đức đế cần một vị hoàng trữ ưu tú. Nhị hoàng tử tuy tốt nhưng vẫn có chỗ chưa toàn vẹn, nay có thêm Thất hoàng tử, Kiến Đức đế đã có thể chọn người xuất sắc nhất để định đoạt ngôi báu, chứ không còn phải mang theo nuối tiếc mà chọn bừa Nhị hoàng tử nữa.

Đến cả Trang phi còn nhìn ra Thất hoàng tử muốn bảo vệ Lý Ngọc nương, thì Kiến Đức đế lại càng thấy rõ mười mươi. Điều này khiến hứng thú của Kiến Đức đế đối với Lý Ngọc nương càng thêm nồng đượm. Ngài ta tò mò không biết một nhũ mẫu nhỏ bé rốt cuộc đã làm những gì, mà có thể khiến Thất hoàng tử vì mình làm đến như vậy?

Sau đó, Kiến Đức đế lại tới Vân Hải cư thêm hai lần. Nhưng lần nào ngài ta cũng chỉ ở lại trò chuyện với Thất hoàng tử chứ không hề triệu kiến Lý Ngọc nương.

Thấm thoắt lại đến cuối tháng. Cứ mỗi dịp cuối tháng, Lý Ngọc nương lại được phép xuất cung để về thăm người nhà.

Vừa bước chân ra khỏi cửa cung, lòng Lý Ngọc nương đã như lửa đốt, chỉ muốn ước sao về nhà ngay lập tức. Bà nhớ phu quân, nhớ ba đứa con thơ đến da diết.

Thế nhưng, khi về đến nhà, bà lại bàng hoàng phát hiện phu quân Chu Trí đã nhận lệnh điều động từ ba ngày trước để đi nơi khác nhậm chức. Ông chỉ để lại cho bà một bức thư dài, dặn dò bà phải biết tự trân trọng bản thân.

Lý Ngọc nương cầm bức thư trên tay, nhìn lại hai đứa con lớn đang vây quanh bên mình, rồi nhìn sang đứa con gái út còn đang được nhũ mẫu bế trên tay. Bà gượng nở một nụ cười, xoa đầu con trai trưởng rồi dịu dàng bảo: "Không sao đâu, cha đi nơi khác làm quan, ba năm là có thể được điều chuyển về thôi."

Bản thân bà ở trong cung còn đang lành ít dữ nhiều, phu quân rời xa kinh thành, bớt nghe đi những lời đàm tiếu xầm xì, có khi ngày tháng trôi qua lại được yên ổn hơn.

Lý Ngọc nương chỉ biết tự trấn an bản thân mình như vậy.