Gả Kim Thoa

Chương 16: Mẫu Đơn Thược Dược Chi Tranh



Thái hậu ban tọa cho Ngụy Nhiêu, chiếc ghế gấm dài được đặt ngay cạnh chỗ ngồi của bà.

Ngụy Nhiêu không đoán ra dụng ý của Thái hậu là gì, sau khi tạ ơn liền ung dung ngồi xuống, hơi nghiêng đầu thưởng thức cảnh hồ phía dưới.

Thái hậu nương nương ban cho nàng một đĩa bánh ngọt. Những miếng bánh gạo nếp được nặn thành hình cánh hoa, bên trên phủ một lớp mứt anh đào đỏ thắm, màu sắc vô cùng mê người.

Ngụy Nhiêu cầm một miếng lên, mỉm cười cắn một ngụm nhỏ.

Thái hậu nương nương vẫn luôn dõi mắt nhìn nàng, từ ái hỏi: "Hương vị thế nào?"

Bánh ngọt trong cung, Ngụy Nhiêu chỉ có thể tán dương: "Xốp mịn, chua ngọt vừa miệng, rất ngon ạ."

"Thích thì ăn nhiều một chút." Thái hậu nương nương cười nói, đợi nhìn chằm chằm Ngụy Nhiêu ăn thêm hai miếng mới xoay người sang phía Hoàng hậu, mở lời: "Những năm qua ta đã nhìn qua không ít khuê tú mỹ nhân, nhưng nhìn đi nhìn lại, vẫn chẳng thấy ai duyên dáng được như Nhiêu Nhiêu."

Bà đang trò chuyện với Hoàng hậu, Hoàng hậu còn chưa kịp bày tỏ gì thì Cảnh vương, đích tử của Hoàng hậu ngồi đối diện, vừa nhìn lén Ngụy Nhiêu vừa vô thức gật đầu phụ họa.

Giữa Trích Tinh lâu chỉ có chừng nấy người, động tác ngây ngô của hắn quá đỗi lộ liễu.

Ngụy Nhiêu rủ mắt, coi như không nhìn thấy gì.

Nguyên Gia đế liếc nhìn Cảnh vương một cái, gương mặt uy nghiêm không hề lộ ra cảm xúc gì.

Trong lòng Hoàng hậu bùng lên một ngọn lửa giận. Bà vừa bất mãn vì con trai lộ vẻ không tiền đồ trước mặt phụ hoàng, vừa bực bội vì con mình lại bị Ngụy Nhiêu mê hoặc tâm hồn. Thế nhưng ngoài mặt bà vẫn không thể bộc lộ ra, đành phải phối hợp với Thái hậu, cười nói: "Mẫu hậu nói đúng lắm, quả thực hiếm ai bì kịp Nhiêu Nhiêu. Tuy nhiên, nếu Tạ lục cô nương nhà lão Thái phó cũng ở đây, chắc có lẽ sẽ cân sức ngang tài với Nhiêu Nhiêu chăng."

Thái hậu và Hoàng hậu vốn là cô cháu ruột, trong lời nói sớm đã đạt được sự ăn ý.

Ngụy Nhiêu cũng lập tức hiểu ra, Thái hậu muốn mượn Tạ lục cô nương để giẫm đạp nàng.

Tạ lão Thái phó từng là đế sư, tài học và kiến thức là điều không cần bàn cãi. Tạ gia lại là gia tộc thanh lưu danh tiếng lẫy lừng từ tiền triều, nam tử trong tộc đều là chính nhân quân tử, nữ tử thì trinh thục hiền lương.

Cách Tạ gia dạy dỗ con gái khác một trời một vực so với Thọ An quân. Các cô nương Tạ gia đều "đại môn không ra, nhị môn không bước*", được nuôi dưỡng kỹ lưỡng trong khuê phòng, mỹ danh và tài danh chỉ được truyền tụng qua miệng những người từng đến Tạ gia làm khách.

* Đại môn không ra, nhị môn không bước (hay đại môn bất xuất, nhị môn bất mại) là thành ngữ chỉ lối sống "kín cổng cao tường", chỉ những người chỉ ru rú trong nhà, tuyệt nhiên không bước chân ra ngoài xã hội.

Ngụy gia và Tạ gia vốn không có qua lại, Ngụy Nhiêu cũng chưa từng tận mắt chứng kiến dung mạo của Tạ lục cô nương. Nhưng vì nhan sắc hai người được xưng tụng là ngang ngửa nhau, nên đám khuê tú vốn không ưa Ngụy Nhiêu thường thích lấy Tạ lục cô nương ra để đả kích nàng. Bọn họ nói Ngụy Nhiêu cùng lắm chỉ là đóa thược dược yêu kiều nhưng thiếu cốt cách, còn Tạ lục cô nương mới là đóa mẫu đơn ung dung đoan trang. Thược dược bị văn nhân chê bai, chỉ có mẫu đơn mới thật sự là quốc sắc thiên hương.

Bốn chữ "Tạ lục cô nương" này, Ngụy Nhiêu nghe nhiều đến mức tai sắp đóng kén.

Thật chẳng ngờ, Thái hậu và Hoàng hậu cũng học theo thói nông cạn của đám thiếu nữ khuê các mà chơi trò này.

Ngụy Nhiêu khẽ cụp hàng mi dài, tỏ vẻ khiêm nhường.

Chủ đề đã được Hoàng hậu dẫn dắt thành công sang Tạ lục cô nương, Thái hậu vẻ đầy hứng thú hỏi: "Tạ lục cô nương? Cô nương Tạ gia được nuôi trong khuê phòng nên ta chưa từng gặp, con bé thật sự đẹp như ngươi nói sao?"

Hoàng hậu đáp: "Con cũng là nghe đám tiểu cô nương đồn đại thôi. Nghe nói giới khuê tú kinh thành đều công nhận Tạ lục cô nương có tư sắc của mẫu đơn, còn Ngụy tứ cô nương có vẻ đẹp của thược dược."

Nghe xem, ban nãy còn bảo "cân sức ngang tài", giờ đã phân ra "mẫu đơn" và "thược dược", rõ ràng là muốn phân cao thấp.

Thái hậu nhìn Ngụy Nhiêu, kinh ngạc nói: "Thật khó tưởng tượng trong kinh thành còn có cô nương nào xinh đẹp như Nhiêu Nhiêu. Tiếc là nữ tử Tạ gia không dễ ra khỏi cửa, chẳng biết khi nào mới có duyên chiêm ngưỡng phong thái."

Hoàng hậu cười đáp: "Sắp thôi ạ. Tháng ba vừa qua Tạ lục cô nương đã đính hôn với Thế tử Lục Trạc của phủ Anh quốc công, hôn kỳ định vào tháng chạp. Đợi Tạ lục cô nương gả đi rồi là có thể vào cung thỉnh an ngài ngay thôi."

Ngụy Nhiêu hơi ngạc nhiên. Vì hai tháng nay nàng không ra ngoài làm khách nên chưa hề nghe về hôn sự này.

Nhưng xét về mỹ danh và gia thế, Tạ lục cô nương gả cho Lục Trạc đúng là môn đăng hộ đối, châu liên bích hợp.

"Mấy đứa nhỏ này lớn nhanh thật, chớp mắt đã đến lúc xuất giá." Thái hậu nương nương cảm thán, ánh mắt lại lần nữa xoáy vào Ngụy Nhiêu: "Nhiêu Nhiêu cũng đã cập kê rồi, đã hứa hôn cho nhà ai chưa?"

Ngụy Nhiêu đứng dậy trả lời: "Lão thái thái không nỡ để thần đi, nói là muốn giữ thần lại thêm hai năm nữa."

Ai mà chẳng biết tự dát vàng lên mặt mình chứ? Nàng, Ngụy Nhiêu, không phải không gả đi được, mà là vì trưởng bối quá yêu thương nàng nên không nỡ gả sớm.

Ngụy Nhiêu tỏ vẻ thẹn thùng như thể thực tế đúng là vậy, chứ không phải vì nàng tiếng xấu vang xa nên chẳng ai thèm đến cầu thân.

Những người ngồi đây đều là kẻ lõi đời, ai nấy đều hiểu rõ ngọn ngành. Thái hậu nở một nụ cười đầy ẩn ý, cuối cùng cũng chịu buông tha, không tiếp tục nhắm vào nàng nữa.

Ngụy Nhiêu vừa định lùi về chỗ ngồi, phía Nguyên Gia đế bỗng có vật gì đó rơi xuống, lăn vòng vòng rồi dừng ngay dưới chân nàng.

Đó là một quả hạch đào* bằng vàng ròng khảm phỉ thúy, những viên phỉ thúy xanh mướt được bao bọc bởi lớp vàng ròng chạm khắc vân hạch đào, vừa sang trọng vừa nhã nhặn.

* Hạch đào: (hay còn gọi là hồ đào, hồ đào nhục) chính là hạt óc chó.

Ngụy Nhiêu vội vàng nhặt lên, định giao cho Khang công công, vị đại thái giám đang hớt hải chạy tới.

"Nếu quả hạch đào này đã thích ngươi, vậy ban cho ngươi chơi đấy." Nguyên Gia đế thản nhiên nói.

Thái hậu lập tức can ngăn: "Hoàng thượng bận rộn chính sự, hằng ngày phê duyệt tấu chương mỏi mệt dẫn đến đau cổ tay, nên ngự y mới lệnh cho thợ làm đôi hạch đào này để Ngài xoay trong tay cho giãn gân cốt. Vật này liên quan đến long thể của Hoàng thượng, sao có thể tùy tiện ban cho người khác?"

Nguyên Gia đế xoay quả còn lại trong tay: "Bảo thợ làm lại theo mẫu này là được, viên kia đã không có duyên với trẫm, không cần giữ lại cũng chẳng sao."

Thái hậu mím môi im lặng.

Ngụy Nhiêu cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay Đế vương còn sót lại trên quả hạch đào vàng, nhưng nàng không đoán nổi đây là vì Ngài thấy "có duyên" thật, hay Ngài cố ý ban thưởng để bù đắp cho sự ủy khuất mà nàng vừa phải chịu từ Thái hậu và Hoàng hậu?

Nhưng có một điều Ngụy Nhiêu rất rõ, Nguyên Gia đế đã vì quả hạch đào này mà làm phật ý Thái hậu, nàng tuyệt đối không được không biết điều.

"Thần nữ khấu tạ long ân."

Nhận vật ngự ban, Ngụy Nhiêu quỳ xuống dập đầu tạ ơn.

Nguyên Gia đế gật đầu, không buồn bố thí thêm một ánh mắt nào cho nàng nữa, Ngài nói với Trịnh công công đang chờ bên ngoài: "Bắt đầu đi."

Mục đích duy nhất của Ngài là xem đua thuyền.

Trịnh công công lĩnh mệnh, ra hiệu cho tiểu thái giám phất cờ thưởng, phát tín hiệu cho sáu đội đang chờ bên bờ cỏ.

Cuộc thi sắp bắt đầu, Thái hậu và những người khác cũng biết ý ngậm miệng, không trò chuyện nữa.

Ngụy Nhiêu cầm quả hạch đào vàng mới được ban cho ngồi xuống, mắt nhìn xa xăm về phía trường đấu, bàn tay nhỏ lặng lẽ xoay nhẹ quả hạch đào. Những vân vàng chạm khắc lăn trên lòng bàn tay mềm mại mang lại cảm giác hơi ngứa, nhưng ngoài ra chẳng còn gì khác, nàng không thể phán đoán được liệu nó có tác dụng chữa trị xương khớp thật hay không.

Vì quả hạch đào này mà Ngụy Nhiêu mất đi hứng thú với cuộc đua bên dưới, thi thoảng nàng lại liếc nhìn Nguyên Gia đế.

Thái hậu nói không sai, Nguyên Gia đế đúng là một vị minh quân cần chính thương dân. Từ khi kế vị trong cảnh thù trong giặc ngoài, Ngài dồn hết tâm trí vào việc cường binh quốc trị, không hề đam mê sắc dục. Đăng cơ bao năm chưa từng tuyển tú, ngoài mẫu thân nàng là tân quý nhân được sắc phong vài năm trước, thì Hoàng hậu và ba vị phi tần còn lại đều là người cũ từ thời Ngài còn ở Đông cung.

Trong mắt bách tính, Nguyên Gia đế gần như không có khuyết điểm, điều duy nhất khiến người ta đàm tiếu là Ngài đã phong một góa phụ không chịu thủ tiết cho chồng làm quý nhân, mà người chồng quá cố của góa phụ đó lại chính là vị thanh quan trung thần mà Ngài hết lời ca ngợi.

Cảm xúc của Ngụy Nhiêu đối với Nguyên Gia đế cũng rất phức tạp.

Ngài kính trọng ngoại tổ mẫu, sủng ái mẫu thân nàng, vì thế nàng cũng kính trọng Ngài. Nhưng chính Ngài đã đưa mẫu thân và đệ đệ đi Tây Sơn hành cung, khiến hai năm qua nàng không được gặp mặt họ. Ngay cả vị đệ đệ chưa từng thấy mặt ấy, không biết đến bao giờ mới có ngày đoàn tụ. Sự chia cắt mịt mờ đó khiến Ngụy Nhiêu vô cùng khổ tâm.

"Ôi!"

Cạnh chỗ Hoàng hậu bỗng vang lên tiếng kinh hô. Suy nghĩ của Ngụy Nhiêu bị cắt đứt, nàng tập trung nhìn xuống dưới. Phần thi cưỡi ngựa bắn tên đã đi được nửa chặng đường. Đội đỏ của Thần Võ quân và đội vàng của Long Tương quân đang dẫn trước bốn đội còn lại khoảng nửa vòng sân. Ngay lúc mấu chốt, con tuấn mã của một thành viên đội Thần Võ quân khi vượt rào chướng ngại vật đã bất ngờ ngã khuỵu khi tiếp đất, người lính đó ngã văng xuống ngựa rất mạnh.

Phần thi này theo thể thức tiếp sức, mỗi đội có mười ba người, người trước phải hoàn thành và về đích thì người sau mới được xuất phát. Nói cách khác, nếu người lính Thần Võ quân bị thương quá nặng, mất quá nhiều thời gian để leo lên ngựa hoặc thậm chí không thể đứng dậy, thì năm nay Thần Võ quân chắc chắn sẽ đứng cuối.

"Ngựa quỵ rồi!"

"Đứng lên đi!"

Các thành viên Thần Võ quân ở hai đầu đường đua đồng loạt hét lên cổ vũ. Khoảng cách quá xa nên Ngụy Nhiêu không nhìn rõ mặt từng người, nhưng vào giây phút này, nghe những tiếng hò hét lo lắng, không cam lòng nhưng đầy hào hùng ấy, nàng cũng không tự chủ được mà căng thẳng theo. Nàng hy vọng người đàn ông đó có thể đứng dậy, hoàn thành phần thi vì vinh quang của Thần Võ quân, dù có thua cũng phải thua trong danh dự.

Có lẽ tiếng gọi của đồng đội đã có tác dụng, người lính đó khó khăn bò dậy. Những bước chân đầu tiên cho thấy hắn đang rất đau đớn, nhưng sau đó hắn di chuyển ngày một nhanh hơn, cứ như thể chân tay không hề hấn gì. Hắn nhặt túi tiễn bị văng ra, đi đến bên con tuấn mã đang nằm phủ phục, dùng sức kéo nó đứng dậy rồi tiếp tục cuộc đua.

Thế nhưng thời gian trì hoãn đã quá lâu. Khi các đội khác đã có tám người hoàn thành, Thần Võ quân mới chỉ có sáu người xong lượt.

Các thành viên tiếp theo của Thần Võ quân rõ ràng đã tăng tốc, những bộ phục trang đỏ rực như những ngọn lửa rít gào lướt qua.

Nếu như từ người thứ bảy đến mười hai đều là những ngọn lửa, thì người cuối cùng xuất phát, người thứ mười ba, chính là một ngôi sao băng đỏ rực. Hắn nhanh đến mức không ai nhìn kịp động tác giương cung bắn tên, chỉ thấy những mũi tên liên tiếp lao đi như ánh chớp, xé gió găm thẳng vào mục tiêu.

Phần thi cưỡi ngựa bắn tên kết thúc.

Thành tích cưỡi ngựa và bắn tên được tính riêng. Thần Võ quân xếp thứ ba về thuật cưỡi ngựa, nhưng về xạ thuật lại đứng đầu.

Trịnh công công báo cáo kết quả cho Nguyên Gia đế.

Cảnh vương mười tám tuổi, con trai Hoàng hậu, thắc mắc hỏi: "Thuật cưỡi ngựa của Thần Võ quân rất cao minh, về thứ ba thì rõ như ban ngày, nhưng người lính bị thương kia bắn trượt phát cuối cơ mà, sao tổng thành tích xạ thuật của Thần Võ quân vẫn đứng thứ nhất được?"

Trịnh công công ra hiệu cho võ quan truyền tin giải thích.

Vị võ quan nói: "Mục tiêu tổng cộng có ba hàng. Bắn trúng hồng tâm hàng thứ nhất được điểm tối đa. Nếu người bắn quá dũng mãnh, mũi tên xuyên thấu mục tiêu hàng thứ nhất mà vẫn bắn trúng hàng thứ hai, hàng thứ ba, thì sẽ được cộng thêm điểm thưởng. Chỉ huy của Thần Võ quân mỗi phát bắn đều xuyên thấu tới tận hàng mục tiêu thứ ba. Điểm thưởng của một mình hắn đã kéo toàn bộ thành tích của Thần Võ quân lên vị trí dẫn đầu."

Nguyên Gia đế hỏi: "Chỉ huy Thần Võ quân, có phải Lục Trạc, người xuất phát cuối cùng không?"

Võ quan đáp: "Hoàng thượng anh minh, chính là Lục thế tử."

Kể từ khi Ngụy Nhiêu bước vào Trích Tinh lâu, đây là lần đầu tiên Nguyên Gia đế để lộ một nụ cười.

Thái hậu thấy vậy cũng cười khen: "Hèn chi Anh quốc công nhẫn tâm ném Lục Trạc ra biên quan suốt tám năm. Bản lĩnh này đúng là khác biệt, Lục gia xem như đã có người kế vị xứng đáng."

Nguyên Gia đế cười: "Đúng vậy, Quốc công gia quả thực dụng tâm lương khổ, trẫm chỉ có khâm phục."

Thái hậu đưa mắt ra hiệu cho Hoàng hậu. Hoàng hậu đành phải gượng ép bẻ lái chủ đề: "Lục thế tử dũng mãnh nhất kinh thành, Tạ lục cô nương quả là có phúc khí, không biết bao nhiêu tiểu cô nương phải ghen tị với nàng ta đâu."

Lời này vừa thốt ra, nụ cười trên môi Nguyên Gia đế nhạt dần.

Ngụy Nhiêu phải cố lắm mới nhịn được cười.

Tiên đế hậu phi vô số, Thái hậu nương nương nửa đời trước sống trong cẩn trọng, có lẽ vì đã quá kìm nén nên khi làm Thái hậu, bà bắt đầu buông thả. Dù sao Nguyên Gia đế cũng là con trai bà, Ngài có không hài lòng cũng chẳng thể làm gì bất hiếu.

Còn Hoàng hậu, tính cả mẫu thân bà ta thì hậu cung mới chỉ có bốn đối thủ, không có mấy sự tranh đấu nên tâm cơ của Hoàng hậu nông cạn đến đáng thương. Biết rõ Nguyên Gia đế mới là người mình nên lấy lòng nhất, vậy mà bà ta cứ mải nịnh bợ Thái hậu, chuyên dội nước lạnh vào hứng thú của Hoàng đế.

Nguyên Gia đế đang muốn xem đua thuyền, muốn thấy thực lực của tinh binh lục quân, vậy mà Hoàng hậu lại lôi chuyện Tạ lục cô nương ra nói. Chuyện này khác gì giữa đám khuê tú đang ngắm hoa làm thơ, lại có kẻ oang oang bàn về nông nghiệp thủy lợi cơ chứ?

Mẹ nào con nấy, hèn chi Cảnh vương đã mười tám tuổi mà tâm tư vẫn cứ lộ hết ra ngoài mặt.

Bị Cảnh vương nhìn lén quá nhiều lần, Ngụy Nhiêu cuối cùng cũng bố thí cho hắn một ánh mắt, vừa vặn đối diện với cái nhìn lén lút của hắn.

Kết quả là Cảnh vương còn giật mình hơn cả Ngụy Nhiêu, vội vàng dời mắt đi chỗ khác như thể Ngụy Nhiêu là loài rắn độc rết dữ.

Thấy nửa khuôn mặt Cảnh vương đỏ bừng, Ngụy Nhiêu bỗng thấy hơi tiếc nuối.

Nếu Cảnh vương không phải con trai Hoàng hậu, nếu đường tỷ không làm Đoan vương phi, nếu nàng có thể gả cho Cảnh vương, nhất định ngoại tổ mẫu và tổ mẫu sẽ hài lòng.

Đáng tiếc...

Nàng và vị trí Vương phi, chú định là vô duyên.