Gả Kim Thoa

Chương 21: Lang Nha Tiễn



Ngụy Nhiêu phi ngựa dạo thêm một vòng, chạy cho đã đời rồi mới nhân lúc trời bắt đầu gay gắt mà thong thả trở về Nhàn Trang.

Nàng vừa xuống ngựa, một hán tử mặc áo ngắn vải thô từ bên trong đi ra, chính là người giữ ruộng dưa của ngoại tổ mẫu.

Hán tử kia nhìn Ngụy Nhiêu đang đội mũ che mặt bằng ánh mắt đầy vẻ không tin nổi, chuyện này... chuyện này là sao...

"Đây là Biểu cô nương, còn không mau hành lễ?" Gã sai vặt canh cổng ở bên cạnh lên tiếng nhắc nhở.

Người giữ dưa vẫn còn đang ngẩn ngơ chưa kịp hoàn hồn.

Ngụy Nhiêu khẽ cười: "Nhất thời ham chơi, làm phiền đại thúc phải chạy một chuyến rồi. Yên tâm đi, ta sẽ giải thích với Lão Thái Quân, người sẽ không trách mắng thúc đâu."

Nói xong, Ngụy Nhiêu giao ngựa cho gã sai vặt rồi tự mình đi vào trong.

Thọ An Quân vốn đã dựa vào lời miêu tả của người giữ dưa về hai kẻ "trộm dưa" mà đoán ra được một người trong đó là Ngụy Nhiêu, bà chỉ tò mò vị võ tướng đi cùng nàng là ai mà thôi.

Ngụy Nhiêu rửa tay lau mặt xong xuôi mới ngồi xuống bên cạnh ngoại tổ mẫu, thành thật khai báo lại toàn bộ cuộc trò chuyện giữa nàng và Thích Trọng Khải.

Thọ An Quân tiếc hận thở dài: "Thích Nhị gia tính tình cương trực phóng khoáng, vốn rất xứng đôi với con. Đáng tiếc Bình Tây Hầu phu nhân lại quá coi trọng thanh danh, tuyệt đối sẽ không đồng ý chuyện này đâu."

Ngụy Nhiêu đáp: "Đúng vậy ạ, lúc xem đua thuyền rồng con còn từng có ý muốn gả cho Thích Nhị gia đấy chứ, kết quả chẳng bao lâu sau đã được lĩnh giáo sự lợi hại của mẫu thân hắn rồi. Một vị bà mẫu như thế, con thực sự không chịu nổi đâu. Đúng rồi ngoại tổ mẫu, biên cương lại có chiến sự, người đã nghe tin gì chưa?"

So với việc hôn nhân, lúc này Ngụy Nhiêu lại để tâm đến chiến sự nơi biên thùy hơn. Giữa tháng sau tửu lâu của nàng sẽ khai trương, nếu biên cương toàn là tin chiến thắng thì không sao, nhưng nếu tướng sĩ bản triều liên tục bại trận, Nguyên Gia Đế tất nhiên sẽ không vui. Khi đó không khí toàn kinh thành chắc chắn sẽ trở nên ngưng trọng, còn cửa hàng nào dám khua chiêng múa trống, đốt pháo mừng khai trương nữa?

Thọ An Quân hạ thấp giọng: "Có nghe nói đã có tin báo hỏa tốc tám trăm dặm truyền vào kinh thành, nhưng tin tức cụ thể thì phải đợi thêm đôi ngày nữa mới rõ được."

Bà vốn thông thuộc quan hệ nhân mạch giữa các phủ đệ, nhưng trước nay hiếm khi can thiệp hay tìm hiểu sâu về triều chính. Thường phải đợi đến khi dân gian bắt đầu xôn xao, người của bà mới mang tin tức chính xác về.

"Cứ kiên nhẫn chờ xem. Nếu tình hình thực sự không ổn, tửu lâu của con cứ lặng lẽ mà khai trương thôi, thà rằng kiếm ít tiền một chút chứ tuyệt đối không được chạm vào vận xui của triều đình lúc này." Thọ An Quân ân cần dạy bảo.

Ngụy Nhiêu hiểu ý, nàng cũng không gấp gáp cần tiền ngay, việc kinh doanh tửu lâu hoàn toàn có thể tính kế lâu dài.

Chẳng bao lâu sau, khắp hang cùng ngõ hẻm ở kinh thành quả nhiên bắt đầu bàn tán xôn xao về chiến sự lần này.

Trong suốt hai mươi năm qua, giữa các bộ lạc người Hồ trên thảo nguyên và Trung Nguyên tuy có tiểu chiến nhưng chưa từng xảy ra đại chiến diệt quốc, đôi bên đều có cơ hội nghỉ ngơi dưỡng sức. Trung Nguyên chỉ có một vị hoàng đế duy nhất là Nguyên Gia Đế, nhưng thảo nguyên lại chia năm xẻ bảy thành mười hai bộ lạc, nay anh cướp địa bàn của tôi, mai tôi đoạt đất của anh, nội đấu không ngừng. Thế nhưng ngay năm ngoái, thảo nguyên đã được Hô Luân Khả Hãn suất lĩnh tộc Ô Đạt thống nhất hoàn toàn.

Hô Luân Khả Hãn dã tâm bừng bừng, tựa như một con hùng ưng đã đủ lông đủ cánh. Sau khi chỉnh đốn lại thảo nguyên, hắn lập tức đưa mắt nhìn về dải đất Trung Nguyên trù phú. Cách đây không lâu, hắn đã suất lĩnh ba mươi vạn thiết kỵ, chia làm ba đường xuôi nam, mưu đồ chiếm lấy giang sơn Trung Nguyên.

Để ứng chiến, Nguyên Gia Đế phái hai quân Thần Võ và Hùng Hổ trong hàng Thượng Tứ Quân xuất chinh, cùng với sự hỗ trợ của các đạo cấm quân nơi biên thùy, tổng cộng bốn mươi lăm vạn đại quân nghênh địch.

Bình Tây Hầu là chủ tướng của Hùng Hổ quân. Thích Trọng Khải vốn ngứa nghề, đã chủ động lên trước mặt Hoàng thượng xin đi giết giặc, muốn cùng phụ thân ra trận. Phía Thần Võ quân thì do lão tướng Anh Quốc Công đã gần lục tuần cùng Thế tử Lục Trạc đích thân suất lĩnh, ngay cả đường đệ của Lục Trạc cũng đi theo một người.

Chiến hỏa bùng nổ nơi biên cương, kinh thành vẫn giữ được vẻ phồn hoa an bình vốn có. Chỉ riêng tại các sòng bạc, có những kẻ gan to tày trời đã lén lút mở độ, đặt cược vào kết quả thắng bại của hai nước.

Ngụy Nhiêu đương nhiên hy vọng bản triều đại thắng, tốt nhất là đánh cho Ô Đạt diệt quốc, khiến thảo nguyên hoàn toàn thần phục Trung Nguyên, không bao giờ dám quấy nhiễu biên thùy nữa.

Trong thời gian ở lại Nhàn Trang, biểu ca Hoắc Quyết đã tìm cho nàng một vị Tống chưởng quỹ vô cùng khôn ngoan và thạo việc. Vị chưởng quỹ này định kỳ đều gửi báo cáo về tiến độ chuẩn bị của tửu lâu, bốn vị đầu bếp đã nghiên cứu ra mười hai món ăn "đinh", trong đó có tám món là những mỹ vị hiếm thấy ở các tửu lâu lớn tại kinh thành. Từ phụ bếp, học đồ trong phòng bếp cho đến tiểu nhị chạy bàn đều đã được huấn luyện bài bản, nguồn cung cấp thịt cá, rau củ cũng đã ký kết khế ước đầy đủ.

Ngày lành khai trương càng lúc càng gần, cuối cùng, biên cương cũng truyền về một tin chiến thắng mà Ngụy Nhiêu hằng mong đợi, trong trận chiến vừa kết thúc, Thần Võ quân đã chém gọn ba vạn thiết kỵ Ô Đạt, giáng một đòn chí mạng vào nhuệ khí lộ quân Tây Bắc của chúng!

Tình hình trong cung ra sao Ngụy Nhiêu không rõ, nhưng trăm họ kinh thành đều vô cùng phấn khởi trước tin thắng trận này. Tống chưởng quỹ quả là người nhạy bén, ông đề xuất vào ngày khai trương tửu lâu, thay vì dùng danh nghĩa "giảm giá mừng khai trương" thông thường, ông sẽ đổi thành "giảm giá mừng tin thắng trận biên thùy", xem như mượn sức nóng của niềm vui chung để tăng thêm không khí hỉ khánh.

Ba ngày sau khi tửu lâu khai trương, Hoắc Quyết trở về Nhàn Trang một chuyến, cười bảo Ngụy Nhiêu hãy cứ yên tâm.

Việc kinh doanh của tửu lâu còn tốt hơn cả mong đợi của hai anh em, đặc biệt là món "Dê Hồ nướng than", gần như bàn nào cũng gọi. Thực chất giống dê Hồ này vốn được đưa từ thảo nguyên về Trung Nguyên nuôi dưỡng từ lâu, chứ chẳng phải vận chuyển tức thời từ vùng chiến sự về. Thế nhưng các thực khách đang lúc hưng phấn vì tin thắng trận, miệng ăn thịt dê Hồ mà lòng cứ ngỡ như chính mình cũng đang góp một phần sức lực để áp chế nhuệ khí quân Hồ vậy.

.

Ngụy Nhiêu ở lại Nhàn Trang cho đến cuối tháng Sáu, chẳng đợi Ngụy lão thái thái phải thúc giục đã ngoan ngoãn trở về Thừa An Bá phủ.

Thời gian này không còn cái nóng hầm cập như đỉnh điểm mùa hè, lại thêm việc ở Nhàn Trang ăn ngon ngủ kỹ nên khi về phủ, gương mặt nhỏ nhắn của Ngụy Nhiêu trông trắng hồng rạng rỡ. Ngụy lão thái thái dù sao cũng đã gần hai tháng không gặp cháu gái, nay trùng phùng, bà cứ cảm thấy đóa thược dược nhỏ này dường như lại lặng lẽ nở rộ thêm một chút, dù nàng có khéo léo trang điểm để che bớt đi thì cũng khó lòng giấu nổi vẻ rực rỡ, lung linh động lòng người.

"Tổ mẫu, con nghe nói trong kinh mới mở một tửu lâu, món chính ở đó ngon lắm, hay là người đưa con đi nếm thử nhé?" Ngụy Nhiêu nũng nịu vòi vĩnh.

Ngụy lão thái thái mỉm cười đầy ẩn ý, ghé sát tai tôn nữ nói nhỏ: "Tiệm đó là con mở đúng không?"

Ngụy Nhiêu không giấu nổi vẻ kinh ngạc trong đôi mắt.

Ngụy lão thái thái khẽ gõ nhẹ vào đầu nàng: "Con tưởng ta già lẩm cẩm rồi sao? Lần nào biểu ca con đến, hai đứa cũng phải đứng ngoài hành lang thầm thì một lúc lâu. Con lại là đứa có chủ kiến, mua đất xong rồi, bước tiếp theo chẳng lẽ không phải là mở tiệm?"

Ngụy Nhiêu tâm phục khẩu phục, nàng cứ ngỡ mình có thể tạo cho tổ mẫu một bất ngờ lớn cơ đấy.

"Cứ từ từ đã, đột nhiên đòi đi tửu lâu, bá mẫu của con có thể sẽ sinh nghi. Đợi đến trước Trung thu, chúng ta lấy cớ ra ngoài ngắm đèn rồi ghé qua đó dùng bữa một thể." Ngụy lão thái thái dàn xếp ổn thỏa.

Ngụy Nhiêu đành phải kiên nhẫn chờ đợi.

Chiến báo từ biên cương vẫn lục tục truyền về kinh thành, có tin mừng cũng có tin lo, nhưng chỉ cần triều đình không bại trận liên tiếp thì láng giềng bách tính vẫn còn tâm trí để nói cười, đùa giỡn.

Sáng sớm hôm trước ngày Trung thu, Ngụy lão thái thái gọi con trai là Thừa An Bá tới, bảo rằng đêm nay muốn ra ngoài ngắm đèn, cơm tối dứt khoát dùng ở bên ngoài luôn, dặn Thừa An Bá hãy đặt trước một bàn ở tửu lâu.

Thừa An Bá hiếu thuận hỏi: "Mẫu thân có tâm đắc tửu lâu nào không ạ?"

Ngụy lão thái thái đáp: "Ta nghe người ta nói, tiệm Quảng Hưng Lâu mới mở không tệ?"

Thừa An Bá mỉm cười. Cái tiệm Quảng Hưng Lâu đó nghe đồn đầu bếp đều là người từ nơi khác mời về, các món "đinh" cũng toàn là mỹ vị hiếm thấy ở kinh thành. Mới mở được hai tháng mà nơi đây đã trở thành địa điểm tiếp khách sang trọng bậc nhất của giới quyền quý. Cảm tưởng như ai ở kinh thành mà chưa nếm qua món ăn của Quảng Hưng Lâu thì coi như đã lạc hậu, không theo kịp thời thế vậy.

Chính Thừa An Bá cũng từng được đồng liêu mời tới đây dùng bữa một lần, hương vị quả thực rất tuyệt vời.

"Để nhi tử đi đặt thử xem sao, hy vọng là vẫn còn chỗ."

Tống chưởng quỹ sớm đã nhận được tin từ Ngụy Nhiêu nên cố ý giữ lại một gian nhã phòng* Hoàng hôn ngày hôm đó, Ngụy Nhiêu cùng tổ mẫu và gia đình đại bá lần đầu tiên quang lâm tửu lâu của chính mình.

*Nhã phòng: Phòng riêng, phòng bao

Ngay lúc các đạt quan quý nhân ở kinh thành đang hân hoan đón Tết Trung thu, thì tại thảo nguyên xa xôi, Thích Trọng Khải đang dẫn binh mở một trận đột kích ban đêm vào đại doanh của thiết kỵ Ô Đạt.

Trong khi đó, Lục Trạc suất lĩnh năm ngàn tinh nhuệ lẳng lặng đi đường vòng, mai phục sẵn tại con đường mà quân Ô Đạt bắt buộc phải đi qua khi bại lui, chuẩn bị chặn đánh.

Đêm thảo nguyên giữa tháng Tám, gió bấc đã mang theo cái lạnh thấu xương. Lục Trạc cùng thuộc hạ ẩn mình sau những vách núi đá, không một ai lên tiếng, chỉ nghe thấy tiếng gió núi gào thét bên tai.

Phía xa, tiếng chém giết từ đại doanh Ô Đạt vọng lại, Thích Trọng Khải đã bắt đầu tấn công.

Lục Trạc ngưng thần quan sát, đột nhiên hắn phát hiện những bó đuốc trong đại doanh Ô Đạt trong nháy mắt đồng loạt sáng rực lên từ phía bên ngoài, tựa như một con mãng xà lửa khổng lồ, đầu đuôi chạm nhau, bao vây chặt chẽ một nhóm đốm lửa nhỏ ở giữa vào trong lòng.

Điều này nói lên điều gì?

Điều đó nói rõ rằng đại doanh Ô Đạt đã sớm có phòng bị đối với trận tập kích đêm này. Chúng cố ý lộ ra sơ hở để dẫn dụ Thích Trọng Khải cùng thuộc hạ lọt vào vòng vây, sau đó mới tung quân vây sát!

"Đi!"

Lục Trạc thúc ngựa lao thẳng vào màn đêm tĩnh mịch, dẫn theo năm ngàn tinh nhuệ phía sau tức tốc tiến đến giải cứu cánh quân đang bị vây hãm của Thích Trọng Khải.

Lục Trạc không cho binh sĩ đốt đuốc. Ngay khi tiếp cận đại doanh Ô Đạt, hắn hạ lệnh cho toàn bộ tướng sĩ cùng đồng thanh hô vang để truyền tin cho Thích Trọng Khải: "Thích tướng quân chớ lo, hai vạn quân Thần Võ đã tới ngay sau lưng!"

Giữa đêm đen kịt, không ai có thể nhìn rõ quân số của ai. Chiến sĩ Ô Đạt nghe tin có tới hai vạn quân Thần Võ đang áp sát, vốn là đội quân có sức chiến đấu khủng khiếp gấp nhiều lần cấm quân thông thường, thì sĩ khí lập tức dao động, thế vây công bỗng chốc yếu đi rõ rệt. Ngược lại, các tướng sĩ Trung Nguyên đang bị vây hãm nghe thấy tiếng cứu viện thì tinh thần đại chấn, chém giết càng thêm dũng mãnh.

Chỉ có Thích Trọng Khải là hiểu rõ, viện binh chỉ có thể là năm ngàn nhân mã của Lục Trạc mà thôi. Hai bên hợp binh lại cũng mới chỉ có hơn một vạn người, khó lòng địch nổi năm vạn thiết kỵ trong đại doanh.

Dùng kỳ binh để chiến thắng lúc này đã là không thể, Thích Trọng Khải chỉ cầu có thể mở ra một con đường máu, giảm thiểu tổn thất đến mức thấp nhất.

Ngay khi viện binh của Lục Trạc vừa tới, Thích Trọng Khải ăn ý dẫn đội ngũ công phá mãnh liệt vào mảng quân vây hãm phía Lục Trạc.

Hai người trong ứng ngoại hợp, hư hư thực thực xen kẽ, vậy mà thực sự đục thủng được một lỗ hổng. Hai cánh quân vừa chạm mặt liền lập tức cùng nhau mở đường tháo lui theo lối cũ.

Đại quân Ô Đạt kịp phản ứng, chúng không hề hoảng loạn, gào thét đuổi theo sát nút.

"Bắn tên!"

Từ phía thiết kỵ Ô Đạt đột nhiên vang lên một đạo hiệu lệnh hùng hồn. Thích Trọng Khải vừa giục ngựa phi nước đại vừa quay đầu nhìn lại, nhưng đáng tiếc sau lưng chỉ là một mảnh đen ngòm, chẳng thể nhìn rõ bất cứ thứ gì.

"Mẹ kiếp! Kế hoạch hoàn hảo như vậy, sao lại bị chúng tương kế tựu kế được chứ?" Thích Trọng Khải nghĩ mãi không thông.

Lục Trạc trầm giọng đáp: "Có kẻ đã tiết lộ bí mật."

Trận đại chiến này, triều đình vốn đã nắm phần thắng trong tay. Chính vào lúc này, những kẻ tiểu nhân nấp trong bóng tối vì mưu cầu lợi ích và tranh đoạt công trạng đã không từ thủ đoạn.

Giữa lúc hai người đang nói chuyện, tiếng tên bay "vút vút" xé gió đầy rợn người bắt đầu dội tới từ phía sau, khiến da đầu ai nấy đều phải tê dại.

"Chia ra!" Giọng Lục Trạc lạnh lùng vang lên, hắn dẫn đầu toán quân của mình đâm nghiêng sang một hướng khác mà lao đi.

"Lục Trạc, huynh tuyệt đối đừng có mà chết trước lão tử đấy!"

Gió lạnh rít gào, tiếng tên xé gió còn chát chúa hơn cả tiếng gió hú. Thích Trọng Khải ngoái nhìn về hướng Lục Trạc lần cuối, cười lớn quát lên.

Giọng Thích Trọng Khải vốn dĩ đã vang, nay hắn lại cố ý gào thét, tiếng như sấm rền vọng khắp vùng thảo nguyên này.

Thế nhưng, kẻ vừa bị hắn khiêu khích lại không hề đáp lại.

Tim Thích Trọng Khải đột nhiên thắt lại một nhịp.

Thực ra Lục Trạc vốn nghiêm túc hơn hắn nhiều, số lần phớt lờ hắn cũng chẳng ít, nhưng giữa chiến trường cửu tử nhất sinh này, sự im lặng của Lục Trạc khiến Thích Trọng Khải thấy sợ.

"Lục Trạc! Lão tử còn đang đợi về kinh uống rượu mừng của huynh đấy!"

Thích Trọng Khải lại rống lên một câu về phía hảo hữu vừa rời đi, tay vẫn không quên thúc ngựa liều mạng đào thoát.

Cuối cùng, một giọng nói thanh lãnh, không mấy rõ ràng cũng truyền tới: "Ngậm miệng!"

Đối mặt với mưa tên mà còn la lối om sòm, bộ sợ cung thủ Ô Đạt nhắm không chuẩn hay sao?

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, lòng Thích Trọng Khải mới dịu lại. Hắn không lên tiếng nữa, rạp người về phía trước, dốc sức chạy như điên dại.

Bành! Một tiếng động khô khốc vang lên ngay bên cạnh, một binh sĩ cùng ngựa của hắn ngã rạp xuống đất.

Thích Trọng Khải chỉ nghe tiếng thôi đã biết, bên phía Ô Đạt đã dùng đến Lang Nha Tiễn, loại tên đoạt mạng có sức công phá ngang ngửa trường mâu*!

* Trường mâu (hay mâu) là loại vũ khí dạng giáo có cán dài (trường) và phần đầu nhọn làm bằng đồng hoặc sắt.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng Thích Trọng Khải, tận xương tủy cũng cảm thấy lạnh lẽo.

Xong đời rồi, có lẽ hắn thực sự không thể sống sót trở về gặp Tứ cô nương được nữa!