Cả nhà Bình Tây hầu đều đã tề tựu đông đủ, bao gồm vợ chồng Bình Tây hầu, Thế tử Thích Bá Uy cùng phu nhân và nhi nữ, cuối cùng là Nhị gia Thích Trọng Khải.
Bầu không khí lẽ ra phải có chút lúng túng. Dù sao thì tại cung yến Tết Đoan Ngọ năm ấy, khi Bình Tây hầu phu nhân dùng chiếc vòng tay để làm nhục Ngụy Nhiêu, Anh quốc công phu nhân cũng có mặt tại hiện trường.
May mắn thay, họ đều là những đương gia chủ mẫu được giáo dưỡng theo chuẩn mực danh môn. Cả Bình Tây hầu phu nhân lẫn Anh quốc công phu nhân đều biểu hiện như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Bình Tây hầu phu nhân thậm chí còn mỉm cười tán dương Ngụy Nhiêu.
Ngụy Nhiêu cũng đáp lại một cách đoan trang, đúng mực.
Chỉ riêng Thích Trọng Khải là nhìn Ngụy Nhiêu bằng ánh mắt đầy phức tạp.
Ngụy Nhiêu khẽ gật đầu chào hỏi rồi lập tức chuyên tâm đi theo bên cạnh Anh quốc công phu nhân.
Ánh mắt Hạ Vi Vũ dạo qua một vòng trên thân hai người họ, rồi lặng lẽ đỡ lấy Hạ thị.
Sau khi thăm hỏi Lục Trạc xong, đám người chia làm ba ngả, Anh quốc công dẫn các nam khách đi, Anh quốc công phu nhân dẫn các nữ khách rời khỏi, còn Thích Trọng Khải vì có tình cảm đặc biệt thân thiết với Lục Trạc nên được ở lại.
Lục Trạc vẫn giữ nguyên tư thế nằm nghiêng.
Thích Trọng Khải đuổi A Quý ra ngoài, kéo một chiếc ghế ngồi xuống trước mặt Lục Trạc. Thế nhưng ngay cả khi đã ngồi, vị trí đầu của hắn vẫn cao hơn Lục Trạc một khoảng lớn.
Lục Trạc thấy bộ dạng của hắn cười không ra cười, khóc không ra khóc, dứt khoát nhắm mắt lại dưỡng thần.
Nửa ngày sau, Thích Trọng Khải thở dài một hơi thật sâu, luồng khí tức phả thẳng vào mặt Lục Trạc, khiến Lục Trạc thậm chí còn biết luôn buổi sáng hắn đã ăn món gì.
"Tránh xa ta ra một chút." Lục Trạc chẳng chút khách sáo mà lên tiếng.
Thích Trọng Khải vạn lần không ngờ tới, hắn hảo tâm tới thăm chí hữu, vậy mà câu đầu tiên chí hữu nói với hắn lại là câu này.
Thích Trọng Khải không nhích ra nửa phân, trừng mắt nhìn Lục Trạc nói: "Huynh có còn là người không hả? Lúc huynh hôn mê, ta lo lắng tới mức ăn ngủ không yên. Nghe tin huynh tỉnh lại, sáng sớm ta đã chạy tới nhìn huynh, vậy mà huynh chê ta ngồi gần? Sao nào, ta cản trở huynh nhìn cái bình phong kia chắc?"
Lục Trạc nín thở, một lát sau mới lạnh lùng buông một câu: "Miệng đầy mùi hành."
Thích Trọng Khải: "..."
Được rồi, bữa sáng hắn đúng là có ăn bánh nướng cuộn hành chấm tương ớt. Tâm trạng nặng nề, chỉ có vị cay nồng mới k*ch th*ch được cảm giác thèm ăn của hắn.
Biết Lục Trạc là kẻ ưa sạch sẽ và trọng lễ nghi, Thích Trọng Khải đành phối hợp dời ghế sang bên cạnh. Ngồi vững vàng rồi, hắn lại tiếp tục dùng ánh mắt phức tạp kia nhìn chằm chằm Lục Trạc.
Lục Trạc: "Có chuyện gì thì nói thẳng."
Thích Trọng Khải nhìn gương mặt tiều tụy của bạn thân, vừa đau lòng vừa tức giận: "Lúc về ta đã nói bao nhiêu lần là đừng có cậy mạnh, huynh nhất quyết không nghe. Lần này hay rồi, giày vò chính mình thành cái dạng nửa người nửa ma thế này, làm Lão phu nhân và mọi người lo lắng bấy lâu, đến cả hôn sự tốt với Tạ Lục cô nương cũng hỏng bét!"
Câu cuối cùng, Thích Trọng Khải nói bằng giọng nghiến răng nghiến lợi.
Lục Trạc liếc nhìn hắn một cái: "Huynh là đang tiếc cho hôn sự của ta với Tạ gia, hay là đang nổi đóa vì ta đã cưới người mà huynh muốn cưới?"
Lục Trạc vẫn chưa quên, trước khi xuất chinh, Thích Trọng Khải đã từng chạy đi tìm Ngụy Nhiêu, dù bị nàng cự tuyệt phũ phàng nhưng vẫn cứ muốn đâm đầu vào. Thậm chí lúc Ngụy Nhiêu tặng dưa hấu, hắn còn nâng niu như báu vật. Lục Trạc thậm chí có thể tưởng tượng ra, nếu Thích Trọng Khải thực sự cưới Ngụy Nhiêu, nhất định sẽ biến thành một kẻ sợ vợ, bị Ngụy Nhiêu dắt mũi như dắt chó mà vẫn cam tâm tình nguyện.
Đối mặt với câu hỏi sắc sảo của Lục Trạc, Thích Trọng Khải sờ sờ mũi, trừng mắt đáp: "Ta chỉ là nghĩ mãi không thông, Lão phu nhân sao đột nhiên lại chạy tới phủ Thừa An bá cầu thân? Chẳng phải huynh vốn không mấy thiện cảm với Tứ cô nương sao?"
Lục Trạc tuy chưa từng nói xấu Ngụy Nhiêu nửa lời, nhưng Thích Trọng Khải vẫn có thể cảm nhận được.
Cái tay Lục Trạc này, bất kể trong lòng nghĩ gì, vẻ ngoài lúc nào cũng tỏ ra là một quân tử mười phân vẹn mười. Lúc hai người cùng nhau tôi luyện ở biên quan, thỉnh thoảng vào thành mua rượu hay lên núi săn bắn, dọc đường gặp không ít cô nương, từ tiểu thư đài các dạo phố cho đến thôn nữ mặc áo vải thô, Lục Trạc đều đối đãi ôn nhã biết lễ. Một bộ túi da* tốt đẹp ấy không biết đã lừa gạt được trái tim của bao nhiêu thiếu nữ rồi.
* Vỏ bọc của con người thể hiện ra trước mặt người khác.
Duy chỉ có trước mặt Tứ cô nương, nụ cười của Lục Trạc chưa bao giờ chạm tới đáy mắt.
Lục Trạc thấp giọng làm sáng tỏ: "Huynh thấy nàng tốt ở điểm nào, thì lão phu nhân cũng thích nàng vì điểm đó, và cũng vì thế mà chọn nàng gả cho ta xung hỉ. Trước đây ta có nghe qua vài lời đồn thổi về Tứ cô nương, quả thực có chút thành kiến, nhưng nay đã thành phu thê, Tứ cô nương lại có ơn cứu mạng với ta, sau này ta tự khắc sẽ thiện đãi nàng, cùng nàng làm một đôi phu thê ân ái."
Thích Trọng Khải mở to hai mắt, phu thê ân ái?
Lục Trạc thu lại nụ cười, nghiêm mặt nói: "Thích huynh, nàng hiện tại là thê tử cưới hỏi đàng hoàng của ta, mong Thích huynh hãy dứt bỏ những tơ vương khi trước. Huynh và ta là huynh đệ đồng sinh cộng tử trên chiến trường, chớ để vì một nữ nhân mà nảy sinh vết nứt."
Thích Trọng Khải nghe vậy liền nổi giận: "Ta là loại người đó sao? Ta đọc sách tuy không nhiều bằng huynh, nhưng đạo lý 'vợ của bạn không thể khinh nhờn' thì ta hiểu rõ hơn ai hết! Huynh cứ việc yên tâm, từ nay về sau nàng chỉ là đệ muội của ta, nếu ta có nửa phân suy nghĩ bất kính hay làm loạn, nguyện chịu thiên lôi đánh xuống không..."
"Không được ăn hành nữa?" Lục Trạc cố ý ngắt lời.
Thích Trọng Khải suýt chút nữa thì tức chết!
Lục Trạc cười nói: "Được rồi, huynh đệ chúng ta việc gì phải thề thốt độc địa như vậy, ta đương nhiên tin huynh."
Thích Trọng Khải hừ hừ vài tiếng. Nhớ đến việc mẫu thân mình vốn không ưa Tứ cô nương, hắn bèn nhắc nhở Lục Trạc: "Huynh đối đãi với nàng tốt một chút, nàng thực sự không xấu xa như lời đồn đại bên ngoài đâu. Đám phụ nhân đó chẳng qua là ghen tị việc mẫu thân nàng tái giá vẫn có thể tiến cung làm Quý nhân, còn các khuê tú thì ghen ghét dung mạo nàng xinh đẹp, nhan sắc bì không kịp nên mới ra sức dẫm đạp thanh danh của nàng."
Lục Trạc hiểu rõ ý này. Hắn chưa bao giờ coi Ngụy Nhiêu là hạng người vì muốn gả vào hào môn mà bất chấp thủ đoạn, nếu không thì hai lần tình cờ gặp gỡ trên núi Vân Vụ, nàng đã tìm cách quyến rũ hắn thay vì lạnh lùng giữ khoảng cách.
Hắn chỉ cảm thấy, Ngụy Nhiêu thân là khuê tú nhà Bá phủ thì không nên "hoang dã" như vậy, ngày tuyết lớn một mình lên núi săn bắn, giữa thanh thiên bạch nhật lại ở trong núi thoát tất nghịch nước. Thanh danh nàng vốn đã bị kẻ xấu cố tình bôi nhọ, càng như vậy nàng càng phải thận trọng lời ăn tiếng nói để bảo vệ chính mình, chứ không phải kiểu "vò đã mẻ lại sứt*" mà làm tới.
* Vò đã mẻ lại sứt: Chỉ tâm lý buông xuôi, phó mặc hoặc thái độ sống bất cần, liều lĩnh kiểu "đã trót xấu/hỏng rồi thì cho hỏng bét luôn", không cần giữ gìn hay sửa chữa nữa.
Biết rõ một việc sẽ bị chỉ trích mà vẫn cứ làm, đó gọi là không tự trọng.
Một mặt ở bên ngoài tùy tâm sở dục, mặt khác lại ở trước mặt các phu nhân danh môn khéo léo đóng vai dịu dàng hòng đổi lấy danh tiếng tốt để gả cao, đúng là dối trá lại tự phụ.
Các phu nhân danh môn đâu phải kẻ ngốc mà bị nàng diễn vài vở kịch lừa gạt. Nếu không phải trời xui đất khiến được tổ mẫu hắn mời về, thì với hành vi cử chỉ của Ngụy Nhiêu, đời này nàng khó mà gả được vào vọng tộc.
.
Đoàn người nhà họ Thích vừa đi, lại có thêm một đợt khách mới kéo đến.
Từ sáng sớm đến tận hoàng hôn, cửa phủ Anh quốc công tấp nập như đi chợ, ngay cả Nguyên Gia đế cũng phái Trịnh công công tới để xác nhận tình hình của Lục Trạc.
Tin vui Lục thế tử tỉnh lại dần dần lan truyền khắp kinh thành.
Tại phủ Thừa An bá, Ngụy lão thái thái vui mừng thắp ba nén nhang lên tượng Phật cung phụng trong nhà. Lục Trạc tỉnh lại là tốt rồi, cửa ải đầu tiên của tôn nữ xem như đã vượt qua. Ngụy lão thái thái chỉ mong Lục Trạc biết trân trọng tôn nữ, đừng sống theo cái thỏa thuận năm năm kia. Tất nhiên, "dưa hái xanh không ngọt", nếu Lục Trạc thực sự không nguyện ý, bà cũng không ép uổng.
Ít nhất là hiện tại, đám người nhiều chuyện sẽ không còn cách nào chỉ trích tôn nữ của bà nữa, chỉ có thể vừa hâm mộ vừa ghen tị mà chẳng làm gì được.
Mẹ con Quách thị và Ngụy Thiền chính là hai trong số những kẻ "nhiều chuyện" đó.
Ngụy Thiền còn cảm thấy đố kỵ và uất ức hơn bất kỳ khuê tú nào thầm thương trộm nhớ Lục Trạc! Bởi người gả cho hắn lại chính là đường muội của nàng, Ngụy Nhiêu. Anh quốc công phu nhân đã nhìn trúng Ngụy Nhiêu, chứng tỏ bà tán thành dòng dõi và thanh danh của phủ Thừa An bá. Nếu không có Ngụy Nhiêu, cơ hội đó chắc chắn phải thuộc về nàng!
Đáng hận nhất là Ngụy Nhiêu giờ đây nở mày nở mặt, còn nàng lại trở thành trò cười trong miệng đám khuê tú vì bị chính đường muội vượt mặt.
Từ lúc biết Lục Trạc tỉnh, Ngụy Thiền ăn không ngon ngủ không yên, trốn trong phòng vừa đập giường vừa ném gối để trút giận.
Quách thị thấy vậy liền an ủi: "Thiền Thiền đừng giận, có gì mà hâm mộ chứ. Anh quốc công phu nhân nhìn trúng Ngụy Nhiêu chẳng qua vì những khuê tú khác không ai dám gả, không dám mạo hiểm làm góa phụ thôi. Anh quốc công phu nhân không còn lựa chọn nào khác mới chọn Ngụy Nhiêu. Giờ Lục Trạc tỉnh rồi, tĩnh dưỡng một thời gian sẽ lại là vị Thế tử gia vạn người mê như trước. Lúc đó, phủ Anh quốc công còn coi trọng một đứa như Ngụy Nhiêu làm cháu dâu trưởng sao? Sớm muộn gì họ cũng tìm lý do bỏ nó thôi. Đức không xứng với vị, kết cục chỉ có thế!"
Ngụy Thiền nghe xong mới thấy dễ chịu hơn đôi chút, nhưng nghĩ đến gương mặt như "hồ ly tinh" của Ngụy Nhiêu, nàng lại lo lắng: "Dung mạo nó như vậy, ngộ nhỡ Lục thế tử bị nó mê hoặc thì sao? Chẳng phải mẫu thân Lục thế tử cũng là con nhà nghèo, năm đó nhờ tư sắc mới gả được vào phủ Anh quốc công sao?"
Quách thị cười khẩy: "Mẫu thân Lục thế tử tuy đẹp nhưng là người thành thật bổn phận, còn Ngụy Nhiêu có bổn phận không? Cứ cho là nó dùng tư sắc quyến rũ được Lục thế tử nhất thời, nhưng lâu dần, cái thói câu tam đáp tứ* bên ngoài của nó lộ ra, sớm muộn gì cũng bị chán ghét thôi. Thiền Thiền của ta yên tâm, năm nay nương sẽ chọn cho con một mối tốt, dù không hiển hách bằng Anh quốc công phủ nhưng cũng đủ để con vinh hiển cả đời."
* Câu tam đáp tứ (勾三搭四): Thành ngữmang ý nghĩa lăng nhăng, lẳng lơ, đong đưa với nhiều người cùng lúc. Từ này thường dùng để phê phán những người không chung thủy trong tình yêu và hôn nhân.
Ngụy Thiền khẽ thở hắt ra một hơi, như vậy là tốt nhất, nàng cũng không muốn gả cho người kém cỏi hơn Ngụy Nhiêu.
Tại ngõ Thanh Bình, phủ họ Tạ.
Tiểu nha hoàn dò la tin tức vừa lui xuống, Dương thị cùng phu quân là Tạ Tam gia ngồi sóng đôi trên sập, gương mặt cả hai đều nặng nề như chì.
Im lặng hồi lâu, Dương thị hối hận tự tát mình một cái: "Đều tại ta, đều tại ta cả! Nếu lúc đó ta gan lớn một chút, đồng ý để Họa Lâu đi xung hỉ cho Anh quốc công phu nhân, thì giờ chức vị Thế tử phu nhân đã là của Họa Lâu rồi. Người được bốn phòng Lục gia cảm kích cũng phải là Họa Lâu nhà mình chứ!"
Tạ Tam gia nhìn vết đỏ trên mặt thê tử, thở dài: "Không trách bà được. Xung hỉ vốn là một canh bạc, Họa Lâu là đứa con gái út ta yêu thương nhất, dù bà có gan lớn thì ta cũng không đành lòng đem hạnh phúc cả đời của nó ra đặt cược. Thôi, đừng nghĩ nữa, đây chính là cái số. Họa Lâu và Thế tử hữu duyên vô phận, bà có tiếc hận thì nói với ta vài câu là được, tuyệt đối đừng đến trước mặt con bé mà nhắc, kẻo nó lại thêm đau lòng."
Dương thị hối hận đến trào nước mắt. Đó là Lục Trạc kia mà! Anh quốc công tương lai, chủ tướng Thần Võ quân tương lai, được hoàng đế trọng dụng, dân chúng kính yêu. Phóng mắt khắp cả triều đại này, tìm không ra người thứ hai có thể sánh được với Lục Trạc, luận về tước vị, dung mạo hay tài cán, hắn đều là hạng nhất!
"Họa Lâu của chúng ta phải làm sao đây? Tuy nói con bé chỉ cần thủ tang một năm, nhưng phận làm cha mẹ như chúng ta chưa hết hiếu thì không tiện đứng ra thu xếp hôn sự. Chậm trễ một cái là mất ba năm, đến lúc bàn chuyện cưới xin lại thì Họa Lâu đã mười chín tuổi rồi, còn đám nào tốt mà chọn nữa?"
Dù có không hối hận về cuộc hôn nhân, Dương thị vẫn còn những nỗi lo khác. Toàn bộ danh tiếng "thanh lưu" của Tạ phủ đều dựa vào lão Thái phó, nay lão Thái phó đã mất, trà đã nguội lạnh. Ba người con trai của Tạ gia chức quan cao nhất cũng chỉ là ngũ phẩm Hình bộ Lang trung. Đã thế, cả ba đều phải từ quan để chịu tang, ba năm sau quan trường xoay vần ra sao chẳng ai hay biết.
Càng nghĩ, Dương thị càng thấy hối hận khôn nguôi!
Tạ Tam gia bực bội xoa xoa trán rồi đi ra linh đường thủ linh.
Tạ lão Thái phó vừa qua đời được ba ngày, vẫn chưa hạ táng.
Dương thị không dám đi gặp con gái Tạ Họa Lâu, cũng không dám cho người báo tin Lục Trạc đã tỉnh cho nữ nhi.
Nhưng chuyện lớn như vậy, lại liên quan trực tiếp đến Tạ phủ, Tạ Họa Lâu vẫn nhận ra điều bất thường qua thái độ của những người xung quanh.
Nàng phái tiểu nha hoàn đi thám thính một chút, liền biết hết ngọn ngành.
Tạ Họa Lâu chưa từng gặp Lục Trạc, nhưng nàng đã nghe vô số lời ca tụng về hắn, nào là dung mạo như Phan An, nào là cưỡi ngựa bắn cung cao minh, nào là dụng binh như thần.
Một nam tử như vậy, dù có phải thủ tiết đi chăng nữa, Tạ Họa Lâu cũng nguyện ý.
Đáng tiếc, người nhà không hề hỏi qua ý tứ của nàng mà đã tự ý lui hôn.
Tạ Họa Lâu chẳng thể nói gì, vì nàng còn phải thủ hiếu cho tổ phụ. Nàng không thể vào lúc này mà cầu xin được gả cho vị đại anh hùng trong lòng mình.
Giờ đây, Lục Trạc đã tỉnh, nhưng hắn mãi mãi không còn liên quan gì đến nàng nữa.