Từ Trung Nghĩa đường trở về, Lục Trạc bồi Ngụy Nhiêu tiếp nhận lễ thỉnh an của đám gia phó trong Tùng Nguyệt đường.
Ngụy Nhiêu phát hiện ra một điều, bên cạnh Lục Trạc vậy mà không có lấy một mống nha hoàn. Toàn bộ Tùng Nguyệt đường, ngoại trừ ma ma lo việc bếp núc, giặt giũ và đám nha đầu sai vặt thô thiển ở vòng ngoài, thì những người có thể đến gần hầu hạ Lục Trạc đều là gã sai vặt.
Khó trách Bích Đào nói Lục Trạc chỉ sai các nàng quét dọn phòng phía Tây, sáng tối bưng nước ra vào, còn những việc khác hắn đều tự thân vận động, không cần người hầu cận thân thiết. Đây có lẽ là gia phong của nhà họ Lục, không có lý do chính đáng thì nam nhi không được nạp thiếp, cũng không được sắp xếp nha hoàn thông phòng, nhằm triệt để ngăn chặn khả năng các vị công tử trẻ tuổi bị nữ sắc làm xao nhãng.
Hoàn tất các tục lệ, Lục Trạc đi tới thư phòng, còn Ngụy Nhiêu trở về Nhã Phong cư ở hậu viện để nghỉ ngơi.
Đến giờ dùng bữa trưa, Lục Trạc mới lại xuất hiện trước mặt Ngụy Nhiêu.
Hắn đưa cho nàng xem một bản danh mục quà cáp cho lễ lại mặt vào ngày mai.
Ngụy Nhiêu xem xét kỹ lưỡng, thầm nghĩ Lục Trạc quả nhiên là người giữ chữ tín. Lễ vật được chuẩn bị hậu hĩnh như thể hắn thực sự vô cùng hài lòng về người thê tử này vậy.
"Thế tử thật dụng tâm." Ngụy Nhiêu nhìn hắn, mỉm cười nói.
Nụ cười ấy mang theo vẻ vũ mị, tình tứ ẩn hiện. Lục Trạc lại dời mắt nhìn đi chỗ khác, giọng lạnh nhạt: "Ở đây không có người ngoài, cô không cần phải làm bộ làm tịch."
Diễn kịch suốt cả buổi sáng, Lục Trạc lúc này chẳng còn tâm trạng đâu mà tiếp tục "diễn" thêm nữa.
Ngụy Nhiêu nhướn mày: "Sao lại gọi là làm bộ làm tịch? Ta chân thành cảm ơn Thế tử vì đã cân nhắc chu toàn không được sao?"
Lục Trạc đáp: "Thực hiện lời hứa mà thôi, không có gì đáng để cảm ơn."
Ngụy Nhiêu đã hiểu. Chỉ cần bước chân vào Nhã Phong cư, dù Lục Trạc có làm gì đi chăng nữa, nàng cứ việc dẹp cái bộ mặt tươi cười đi là xong.
Đám nha hoàn bưng cơm tối lên, Ngụy Nhiêu chủ động chọn ngồi ở chủ tọa hướng Nam, cốt để lúc gắp thức ăn chỉ cần không ngẩng đầu là có thể tránh phải nhìn thấy mặt Lục Trạc.
Hai người không lời nào để nói, bữa cơm này trôi qua trong sự im lặng tuyệt đối.
Lúc kết thúc, Lục Trạc súc miệng xong, liền hỏi Ngụy Nhiêu đang định trở về phòng: "Chiều nay khi nào thì đi dạo vườn?"
Ngụy Nhiêu nghiêng mặt đáp: "Việc đi dạo vườn là để thể hiện tình cảm vợ chồng nồng thắm, nhưng cũng không cần vội vã. Đợi thân thể ngài dưỡng tốt rồi dạo cũng không muộn. Nếu hôm nay đã đi ngay, ta sợ người ta lại nghị luận rằng ta không biết yêu tiếc thân thể của Thế tử."
Lục Trạc đứng dậy nói: "Vậy thì đợi thêm vài ngày nữa."
Đôi vợ chồng mới cưới, một người về phòng nghỉ trưa, một người đi ra tiền viện.
Ngày kế tiếp là một ngày thời tiết rất đẹp, bầu trời xanh thẳm, ánh nắng tươi sáng, ngay cả những cơn gió lạnh không ngừng của tháng Chạp cũng đã ngừng thổi.
Đám hạ nhân lặng lẽ khuân lễ vật lại mặt lên xe ngựa, Ngụy Nhiêu và Lục Trạc cùng đi chào tạm biệt vợ chồng Anh quốc công.
Anh quốc công phu nhân dù còn giận nhưng vẫn rất quan tâm đến Lục Trạc: "Vết thương của con vừa mới kết vảy, lát nữa hãy cùng Nhiêu Nhiêu ngồi xe ngựa đi."
Lục Trạc mỉm cười: "Tổ mẫu quá lo lắng rồi, vết thương của tôn nhi không còn đáng ngại. Hai nhà lại ở gần nhau, cưỡi ngựa đi thong thả sẽ không ảnh hưởng gì đến vết thương đâu ạ."
Ngụy Nhiêu đứng về phía trưởng bối, ôn nhu khuyên nhủ: "Thế tử hay là nghe lời, cùng thiếp ngồi xe đi. Trước đây chàng bệnh nặng chính là vì vết thương bị rách đi rách lại nhiều lần, trước khi khỏi hẳn hoàn toàn, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn."
Anh quốc công phu nhân tán thưởng gật đầu. Bị trưởng tôn làm cho bẽ bàng như thế mà vẫn quan tâm đến nó, đúng là một cô nương tốt biết bao.
Anh quốc công trực tiếp ra lệnh cho Lục Trạc: "Nghe lời tức phụ con đi, chờ con khỏe hẳn rồi muốn cưỡi ngựa bao nhiêu tùy ý."
Lục Trạc một mình không đấu lại ba người, đành phải đồng ý ngồi xe ngựa.
Rời khỏi Trung Nghĩa đường, đến trước cổng chính rộng rãi khí phái của phủ Anh quốc công, hai chiếc xe ngựa cùng đám nha hoàn, gã sai vặt tùy tùng đều đã chuẩn bị sẵn sàng.
"A Quý, ngươi đỡ Thế tử lên xe, cẩn thận một chút."
Phu xe vừa đặt ghế nhỏ xuống, Ngụy Nhiêu đã ấm giọng phân phó A Quý. A Quý nhanh nhảu chạy đến bên cạnh Thế tử gia, thầm nghĩ thân thể này của Thế tử quả thực chỉ có gã mới giúp được, đám nha hoàn làm gì có đủ sức.
Lục Trạc thực ra không hề suy yếu đến mức đó, hắn liếc nhìn cánh tay đang bị A Quý ôm chặt lấy, cuối cùng cũng đành nén giận mà nhẫn nhịn.
Lục Trạc bước vào trong trước, Ngụy Nhiêu mới mỉm cười lên xe.
Đoàn xe ngựa bắt đầu xuất phát.
Ngụy Nhiêu và Lục Trạc mỗi người ngồi một đầu của băng ghế dài. Lục Trạc khẽ rủ mắt, khóe môi hơi nhếch lên, như vậy dù rèm cửa có tình cờ bị gió thổi mở, người ngoài nhìn vào cũng sẽ thấy một vị Thế tử phủ Anh quốc công đang có tâm trạng cực kỳ vui vẻ, hân hoan bồi tân hôn thê tử về lại mặt.
Ngụy Nhiêu thong thả tựa vào thành xe, tay mân mê miếng ngọc bội bên hông, nhẹ giọng giới thiệu với Lục Trạc về người nhà của mình. Nhân khẩu của phủ Thừa An bá đơn giản hơn phủ Anh quốc công nhiều, có Ngụy lão thái thái, vợ chồng Thừa An bá và Quách thị, cùng hai anh em Ngụy Tử Giám, Ngụy Thiền. Đại đường tỷ của Ngụy Nhiêu là Ngụy Xu đã xuất giá làm Đoan Vương phi, nhị đường tỷ Ngụy Nhàn thì gả xa, nhà chồng không ở kinh thành.
Lục Trạc ghi nhớ từng người, rồi hỏi nàng: "Ước hẹn năm năm, có cần nói cho lão thái thái biết không?"
Ngụy Nhiêu lắc đầu: "Thôi, cứ giấu tổ mẫu và ngoại tổ mẫu của ta đã. Ta không muốn trong năm năm tới các bà phải lo lắng cho mình. Nói cho lão phu nhân là vì bà không cần phải lo ta chịu uất ức ở chỗ ngài, chuyện này không giống với việc cô nương gả đi bình thường."
Lục Trạc đáp: "Tùy cô quyết định. Sau này nếu không muốn giấu nữa thì báo ta một tiếng."
Ngụy Nhiêu: "Được."
Hai chiếc xe ngựa một trước một sau vững vàng tiến về phía trước. Dân chúng trên phố nhận ra phù hiệu của phủ Anh quốc công nên tò mò vây quanh, đuổi theo hỏi thăm đám hạ nhân như Bích Đào đang đi theo xe.
A Quý cười hớn hở nói: "Thế tử gia nhà chúng ta thân thể đã bình phục, hôm nay bồi Thiếu phu nhân về lại mặt đây!"
A Quý kiên định tin rằng Thế tử tỉnh lại hoàn toàn là công lao của Thiếu phu nhân, nên gã cười đặc biệt rạng rỡ. Dân chúng nghe vậy, nhìn biểu cảm của gã liền suy đoán rằng Thế tử gia hẳn là rất hài lòng với vị kiều thê mới cưới này.
"Nghe nói Ngụy gia Tứ cô nương sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, cùng với Tạ Lục cô nương được ví như mẫu đơn và thược dược. Mỹ nhân như thế, lại có ơn xung hỉ, Thế tử gia đương nhiên là phải thích rồi."
"Nói đi cũng phải nói lại, vẫn là Thế tử gia có phúc nhất. Nếu không bị thương thì gặp ngay lúc Tạ gia có tang, tuổi này rồi còn phải chậm trễ thêm ba năm mới được thành thân. Nay bị thương một cái, lại đổi được mỹ nhân cưới sớm vào cửa, diễm phúc không hề nhỏ đâu."
"Nhưng mà Tạ Lục cô nương danh tiếng vẫn tốt hơn..."
"Danh tiếng tốt có thể đem ra ăn được chắc? Thành thân sinh con thì cũng chỉ là mấy chuyện đó thôi, dung mạo xinh đẹp lại biết sinh con, thế là đủ rồi. Dù sao phủ Anh quốc công cũng là vọng tộc đỉnh cấp ở kinh thành, cưới cô nương nhà ai mà chẳng là 'cưới thấp'."
"Ngụy Tứ cô nương lần này đúng là vớ được món hời lớn, gả cho lang quân như ý mà ai ai cũng hâm mộ. Chỉ khổ thân Tạ Lục cô nương, bị tang sự làm chậm trễ, ba năm sau thành gái già, liệu còn dễ gả nữa không?"
"Người ta dù có tệ đến đâu cũng là đệ nhất tài nữ, đệ nhất mỹ nhân kinh thành, đến lượt ngươi lo lắng chắc?"
Đủ loại nghị luận loáng thoáng truyền vào trong toa xe.
Ngụy Nhiêu khẽ liếc nhìn Lục Trạc.
Hắn vẫn nhắm mắt dưỡng thần, góc nghiêng gương mặt ôn nhuận như ngọc.
Ngụy Nhiêu nhìn về phía rèm cửa, chợt nhớ đến ngày trước Thái hậu và Hoàng hậu nương nương còn dùng hôn sự của Tạ Lục cô nương và Lục Trạc để châm chọc nàng không gả đi đâu được. Kết quả chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi, mối "hảo hôn sự" này lại rơi xuống đầu nàng. Chắc hẳn vị ở trong cung kia lúc này lòng dạ cũng chẳng dễ chịu gì đâu nhỉ?
Còn về vị Tạ Lục cô nương chưa từng gặp mặt kia, tương lai hôn sự tốt xấu ra sao thực sự chẳng liên quan gì đến Ngụy Nhiêu.
Lục Trạc không phải do nàng tranh giành mà có, là vợ chồng Anh quốc công tự thân tới cửa cầu nàng gả đi đấy chứ.
Rất nhanh, xe ngựa đã dừng trước phủ Thừa An bá.
Ngụy Nhiêu xuống xe trước, sau đó cùng A Quý một trái một phải đỡ Lục Trạc xuống.
Trong ngõ Vĩnh Ninh sớm đã vây kín quần chúng xem náo nhiệt. Tận mắt thấy vị Thế tử phủ Anh quốc công được hôn sự "xung hỉ" cứu sống, thấy một Lục Trạc tuy có chút tiều tụy nhưng dường như không còn gì đáng ngại, lại sóng vai đứng cạnh Ngụy Nhiêu như đôi tiên nam tiên nữ hạ phàm, thần sắc của đám khán giả trở nên đặc sắc vô cùng.
Hâm mộ, ghen tị, tán thưởng... tóm lại, sự xuất hiện của Lục Trạc đã khiến ngõ Vĩnh Ninh náo nhiệt hơn bao giờ hết.
Bên trong phủ Thừa An bá, ba đời tổ tôn nhà họ Ngụy đều đã tề tựu đông đủ tại đại sảnh.
Ngụy Thiền đứng cạnh mẫu thân là Quách thị, nhìn Lục Trạc và Ngụy Nhiêu ngày càng tiến lại gần. Chứng kiến dung mạo thoát tục như thần tiên của Lục Trạc, lại nghĩ đến việc nam nhân ưu tú như thế giờ đã thành người chung gối của Ngụy Nhiêu, lòng Ngụy Thiền như đổ nhào mấy hũ giấm chua, chua đến mức mắt nàng ta muốn đỏ lên.
Nếu là Tạ Lục cô nương có mỹ danh, có tài danh gả cho Lục Trạc, Ngụy Thiền còn tâm phục khẩu phục. Nhưng đổi thành Ngụy Nhiêu, Ngụy Thiền chỉ thấy Ngụy Nhiêu hoàn toàn không xứng! Nàng ta chỉ cảm thấy nếu Ngụy Nhiêu có thể gả, vậy nếu vận khí của mình tốt hơn một chút, vị trí thê tử của Lục Trạc cũng có thể là của nàng ta!
Ngụy Thiền nhìn Ngụy Nhiêu, ánh mắt gần như không thể che giấu nổi sự ghen ghét đố kỵ.
Ngụy Nhiêu chỉ cảm thấy mất mặt thay cho nàng ta.
Chỉ là một nam nhân có vẻ ngoài tuấn mỹ chút thôi, có đáng để Ngụy Thiền phải như vậy không? Nàng ta ở đó ghen ghét chị em trong nhà, chẳng lẽ không nghĩ tới Lục Trạc có khi đang thầm coi thường giáo dưỡng của nữ nhi Ngụy gia, giống như cái cách hắn từng cao cao tại thượng ám chỉ trên núi Vân Vụ rằng nàng và hai vị biểu muội bị nam nhân lạ nhìn thấy chân là do các nàng không tự trọng, tự làm tự chịu đó sao?
Lục Trạc không hề hay biết mình đã sớm trở thành lang quân như ý trong mộng của đám khuê tú, hắn cũng không cho rằng Ngụy Thiền muốn gả cho mình, chỉ là nhìn ánh mắt Ngụy Thiền nhìn Ngụy Nhiêu, hắn biết ngay mối quan hệ giữa hai tỷ muội này không hề hòa hợp. Ngụy Thiền rõ ràng là không cam lòng trước việc Ngụy Nhiêu được gả vào nhà hào môn.
Trong mắt Lục Trạc, Ngụy Nhiêu chẳng qua là kẻ "không tự trọng", còn Ngụy Thiền ghen ghét cả chị em ruột thịt thì đã thuộc hàng "ác độc" rồi.
"Thủ Thành à, việc Nhiêu Nhiêu gả đi là do Lão phu nhân làm chủ. Lúc đó con vẫn đang hôn mê bất tỉnh, đám trưởng bối chúng ta cũng không biết thái độ của con ra sao. Giờ con đã gặp Nhiêu Nhiêu rồi, liệu có thấy hài lòng không?"
Sau lễ ra mắt, Ngụy lão thái thái cười híp mắt trêu chọc hỏi.
Lục Trạc đưa đôi mắt đen láy đầy tình tứ nhìn về phía Ngụy Nhiêu. Thấy nàng đỏ mặt cúi đầu, hắn mới mỉm cười nói với Ngụy lão thái thái: "Nhiêu Nhiêu rất tốt. Con còn phải cảm ơn tổ mẫu đã đồng ý mối hôn sự này, để con có phúc phần được kết thành phu thê với nàng ấy."
Ngụy lão thái thái vui mừng ra mặt: "Hai nhà chúng ta môn đăng hộ đối có chút chênh lệch, con không cảm thấy ủy khuất là tốt rồi."
Lục Trạc đứng dậy, chân thành nói: "Tổ mẫu nói vậy thật khiến con tổn thọ. Cái mạng này của cháu là do Nhiêu Nhiêu cứu về, con cảm kích nàng còn không kịp, sao có thể thấy ủy khuất được."
Ngụy Nhiêu đúng lúc nũng nịu xen vào: "Tổ mẫu, người đừng nói mấy lời đó nữa. Một người thì hạ thấp con, một người lại tâng bốc con, làm con xấu hổ cũng chẳng phải mà vui mừng cũng chẳng xong."
Ngụy lão thái thái cười ha hả: "Tốt, tốt, tốt! Đúng là con gái gả đi như bát nước hắt ra, ta làm tổ mẫu mới lải nhải vài câu đã không cho rồi."
Nói xong, Ngụy lão thái thái sắp xếp cho cha con Thừa An bá đi tiếp đãi Lục Trạc, còn bà gọi Ngụy Nhiêu đến bên cạnh, hai bà cháu nắm tay nhau đi vào trong.
Quách thị và Ngụy Thiền định bám theo nhưng đều bị lão thái thái bực mình đuổi khéo đi.
Khi chỉ còn lại hai bà cháu để nói chuyện riêng tư, Ngụy Nhiêu đã nói dối. Nàng khẳng định mình và Lục Trạc đã là phu thê thực thụ.
Ngụy lão thái thái vẫn chưa tin hẳn: "Tỉnh lại thấy thê tử bị đổi người, Thế tử một chút phản kháng cũng không có sao?"
Ngụy Nhiêu khẽ hừ một tiếng: "Ngài ấy phản kháng cái gì chứ? Cưới được con là phúc đức của ngài ta, có thầm vui mừng cũng là lẽ đương nhiên."
Lão thái thái thử dò hỏi: "Vậy... hai đứa đã động phòng chưa?"
Ngụy Nhiêu nghĩ đến những hình ảnh nam nữ ôm ấp không đứng đắn trong mấy cuốn "sách nhỏ", mặt nàng đỏ bừng lên. Nàng cúi gầm mặt, vò nát chiếc khăn tay, nửa như thẹn thùng nửa như chán ghét mà nói: "Vâng... ngài ấy đúng là đồ ngụy quân tử, vết thương còn chưa lành hẳn đã đòi bắt nạt người ta. Nếu không phải sợ đụng trúng vết thương của hắn, con đã đá ngài ta xuống giường rồi."
Ngụy lão thái thái biết tiểu tôn nữ nhà mình biết võ, vội vàng dặn: "Tuyệt đối đừng làm thế! Nó có bắt nạt con thì cũng là vì thích con thôi, con đừng có mà động thủ đấy."
Ngụy Nhiêu vùi đầu vào lòng tổ mẫu, giả bộ thẹn thùng không muốn nói thêm nữa.
Chiêu này nàng có thể dùng với cả Anh quốc công phu nhân, nhưng Ngụy Nhiêu không muốn. Nàng cố tình để Anh quốc công phu nhân gây rắc rối cho Lục Trạc, cốt để ngay từ đầu vở kịch, Lão phu nhân sẽ không vội vàng đòi bế chắt hay nghi ngờ sức khỏe của nàng có vấn đề. Ngược lại, nếu tổ mẫu hay ngoại tổ mẫu hỏi đến, nàng đều có thể đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Lục Trạc "nhu cầu quá cao" là xong.