Tùng Nguyệt đường.
Miêu ma ma dẫn theo nha hoàn thân cận của Ngụy Nhiêu canh giữ ở ngoài viện, tất cả những người hầu hạ trong phòng đều giữ khoảng cách nhất định.
Tại gian thứ phía Đông, Anh quốc công phu nhân ngồi chễm chệ trên ghế, Ngụy Nhiêu và Lục Trạc kẻ đứng bên trái người đứng bên phải trước mặt bà.
Ngụy Nhiêu cúi đầu, tay cầm chiếc khăn lụa trắng muốt, thỉnh thoảng lại lau đi những giọt lệ lăn dài nơi khóe mắt.
Nàng không nức nở thành tiếng, nhưng dáng vẻ "lê hoa đái vũ" này lại càng khiến người ta thêm phần xót xa.
"Thủ Thành, những gì Nhiêu Nhiêu vừa nói, có nửa câu nào oan uổng conkhông?" Anh quốc công phu nhân nén cơn giận, trừng mắt chất vấn Lục Trạc.
Lục Trạc mím chặt môi.
Những gì Ngụy Nhiêu nói đều là sự thật, không thêm mắm dặm muối lấy nửa lời.
Chỉ là lúc đó hắn bộc phát lời nói không phải vì lo nàng thua không nổi, cũng chẳng phải sợ nàng thắng tiền bạc của trưởng bối nhà mình, hắn chỉ cảm thấy Ngụy Nhiêu nói vậy là đang cố ý mượn mẫu thân để châm chọc hắn. Thực chất, ngay khi đuổi kịp Ngụy Nhiêu, Lục Trạc đã bắt đầu hối hận. Đường đường là nam tử hán đại trượng phu, không nên so đo chuyện miệng lưỡi với một nữ nhi, nhưng người cũng đã vào tới nơi, Lục Trạc đành phải hỏi thử trình độ chơi bài của nàng thế nào.
Không ngờ phản ứng của Ngụy Nhiêu lại lớn đến thế, nàng chất vấn hắn dồn dập khiến hắn càng nói càng sai, cuối cùng đành dứt khoát quay người bỏ đi.
Tối qua biểu hiện của Ngụy Nhiêu không có chút gì khác thường, Lục Trạc còn tưởng tranh chấp kia đã qua đi, ai ngờ nàng lại khiến cả tổ mẫu cũng phải kinh động. Qua dư quang, thấy Ngụy Nhiêu liên tục lau nước mắt, Lục Trạc không khỏi tự vấn: Có lẽ hắn đã đa nghi quá chăng, lời nàng nói lúc đó thực sự chỉ là vô tâm?
"Tổ mẫu, việc này đúng là tôn nhi thất ngôn trước, vô lễ sau."
Lục Trạc thản nhiên thừa nhận, hắn quay người tạ lỗi với Ngụy Nhiêu, sau đó quỳ xuống trước mặt Anh quốc công phu nhân: "Tôn nhi biết sai, xin tổ mẫu trách phạt."
Anh quốc công phu nhân nhìn về phía Ngụy Nhiêu.
Đôi mắt Ngụy Nhiêu nhòa lệ nhìn lão phu nhân: "Tổ mẫu không cần trách phạt Thế tử, con kinh động đến người không phải để làm khó ngài ấy, con chỉ muốn biết vì sao Thế tử lại nhìn nhận con như vậy. Thanh danh của con không tốt, Thế tử không muốn cùng con làm phu thê con đều chấp nhận, nhưng ngài ấy cũng không thể vô duyên vô cớ khinh rẻ con. Ngay cả đánh bài cũng chất vấn con thua không nổi hay tham tài, nếu thật sự như thế, con thà bị cả kinh thành cười chê mà tự xin về nhà, cũng không dám mặt dày ở lại Quốc công phủ này."
Anh quốc công phu nhân cũng muốn biết rốt cuộc trong đầu đứa tôn tử này nghĩ gì, bà quát lớn: "Con nói đi!"
Lục Trạc không thể nói thật, vì như vậy sẽ liên lụy đến mẫu thân.
Con đường im lặng không đáp cũng bị tổ mẫu chặn đứng, vậy thì chỉ còn cách nói dối.
Hắn rủ mắt, trầm giọng: "Ngụy cô nương vì tôn nhi mà xung hỉ, tôn nhi vốn đã nợ nàng một ân tình. Nếu nàng ở trong phủ chúng ta mà thua tiền, tôn nhi sẽ càng thêm áy náy, bởi vậy mới đề nghị nàng tìm cớ từ chối cuộc bài. Chỉ là tôn nhi vụng chèo khéo chống, ngôn từ không thỏa đáng khiến giữa tôn nhi và Ngụy cô nương nảy sinh hiểu lầm."
Lời nói dối này nghe mới nực cười làm sao?
Ngay cả Anh quốc công phu nhân cũng không tin. Nếu tôn tử thật sự tự giác nợ Ngụy Nhiêu ơn xung hỉ thì đã chẳng chọn cách làm phu thê hờ.
Bà định mắng tiếp thì Ngụy Nhiêu đã ngừng khóc, vẻ mặt đầy hổ thẹn nói: "Hóa ra chỉ là một trận hiểu lầm, tổ mẫu mau bảo Thế tử đứng dậy đi ạ. Nói đi cũng phải nói lại, con cũng có lỗi, lẽ ra con nên hỏi rõ Thế tử, kết quả lại chỉ lo tự mình suy diễn lung tung, làm phiền tổ mẫu một phen rồi."
Ngụy Nhiêu chẳng mảy may tò mò về lý do của Lục Trạc, vì trong lòng nàng quá rõ, Lục Trạc chính là coi thường nàng, cho rằng nàng thua không nổi.
Nàng sai Bích Đào đi cáo trạng là để Lục Trạc nhớ kỹ, mạo phạm nàng là phải trả giá, đừng hòng mong nàng cam chịu uất ức. Anh quốc công phu nhân là tổ mẫu của Lục Trạc, nếu hắn không sợ làm phiền lão phu nhân thì mấy trò xiếc này Ngụy Nhiêu có thể diễn cùng hắn mỗi ngày.
Giờ đây thấy Lục Trạc vừa tạ lỗi vừa quỳ xuống, bất kể là thật lòng hay giả ý, cơn giận của Ngụy Nhiêu cũng đã tan biến. Nàng thuận thế cho hắn một bậc thang đi xuống, lại còn thể hiện được sự rộng lượng, bao dung của mình.
Anh quốc công phu nhân thừa hiểu tôn tử đang tìm cớ, bà biết Ngụy Nhiêu chắc chắn cũng không tin, nhưng tiểu cô nương này sao mà tốt đến thế cơ chứ, thà rằng tự mình chịu chút ủy khuất cũng không muốn tiếp tục truy cứu.
Bà rất cảm kích sự rộng lượng của Ngụy Nhiêu, bởi tôn tử đã nói dối thì dù có gặng hỏi tiếp cũng chẳng ra được lời nào tử tế, đến lúc đó đôi bên làm loạn lên chỉ thêm khó coi, e là khó mà kết thúc êm đẹp.
"Nhiêu Nhiêu không cần xin tha cho nó, cứ cho là hiểu lầm đi nữa thì thái độ của nó trước đó cũng quá tệ bạc."
Anh quốc công phu nhân hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nhìn Lục Trạc vẫn đang quỳ dưới đất: "Con phạm sai lầm, tổ mẫu nhất định phải trách phạt. Nhưng con đã lớn thế này, ta dùng gậy gộc đánh con thì truyền ra ngoài chỉ tổ mất mặt Anh quốc công phủ, phạt con chép chữ thì lại quá nhẹ nhàng. Thế này đi, con đã làm Nhiêu Nhiêu khóc, ta phạt con phải hứa với Nhiêu Nhiêu một việc. Sau này chỉ cần Nhiêu Nhiêu có điều gì cầu cạnh, yêu cầu không vi phạm lễ pháp đạo nghĩa, con đều phải đáp ứng nàng, tuyệt đối không được chối từ."
Ngụy Nhiêu trong lòng khẽ động, cái giá bồi thường này nghe ra cũng không tệ.
Ngay khi Ngụy Nhiêu định giả vờ từ chối đôi chút, Lục Trạc đã lên tiếng ứng thuận: "Vâng, xin tổ mẫu làm chứng, tôn nhi hôm nay nợ Ngụy cô nương một lời hứa."
Anh quốc công phu nhân lập tức nhìn về phía Ngụy Nhiêu: "Nhiêu Nhiêu đã nghĩ kỹ muốn Thủ Thành làm chuyện gì chưa? Cứ việc nói ra, tổ mẫu chống lưng cho con, nó không dám nuốt lời đâu."
Ngụy Nhiêu thẹn thùng đáp: "Đa tạ tổ mẫu, chỉ là trong lúc nhất thời con thật sự chưa nghĩ ra nên yêu cầu điều gì."
Anh quốc công phu nhân bảo: "Không gấp, con cứ từ từ mà nghĩ, tốt nhất là nghĩ chuyện gì thật lớn lao vào, không thể để nó được lợi dễ dàng như vậy."
Ngụy Nhiêu mỉm cười cảm kích.
Sau khi đứng dậy trấn an Ngụy Nhiêu thêm một lúc, Anh quốc công phu nhân mới mang Lục Trạc rời đi.
Ngụy Nhiêu đưa mắt nhìn theo bóng lưng Lục Trạc với vẻ dò xét.
Nhưng hắn vẫn nhìn thẳng phía trước, mặt không cảm xúc bước theo sau tổ mẫu.
Về đến tiền viện, Anh quốc công phu nhân lại đơn độc thẩm vấn Lục Trạc một lần nữa, nhưng hắn nhất quyết không hé răng nửa lời.
Bà không làm gì được, bèn nện mạnh quải trượng xuống đất hai cái: "Cái đồ lừa bướng này! Ta chẳng thèm quản con nữa, nhưng con nhớ cho kỹ, nàng là một cô nương nhà người ta, con đường đường là nam nhi đại trượng phu, dù không thích nàng cũng không được cay nghiệt với nàng. Bằng ngần này tuổi rồi mà đến cả Triệt ca nhi còn hiểu chuyện hơn ngươi!"
Lục Trạc lúc này mới mở miệng: "Tổ mẫu yên tâm, tôn nhi ghi nhớ rồi."
Sau này bất kể Ngụy Nhiêu nói gì làm gì, trừ phi liên lụy đến thể diện của toàn bộ Anh quốc công phủ, bằng không hắn sẽ không can dự nữa. Thậm chí dù nàng có công khai châm chọc, hắn cũng tuyệt đối không cãi lại, tránh để nàng có cơ hội đi cáo trạng với tổ mẫu.
.
Trận cãi vã lần này chỉ giới hạn trong phạm vi chủ tớ Ngụy Nhiêu và hai bà cháu Lục gia, không hề kinh động đến người ngoài. Anh quốc công phu nhân có ý muốn giúp Ngụy Nhiêu giải khuây nên đã đem chuyện nàng biết kiếm pháp kể cho Lục Trường Ninh và Hạ Vi Vũ nghe. Lục Trường Ninh lập tức kéo Hạ Vi Vũ tìm đến tận nơi, đòi bái Ngụy Nhiêu làm sư phụ.
Ngụy Nhiêu cười nói: "Bái sư thì thôi đi, ta chỉ biết chút da lông thôi. Các muội muội nếu muốn học, mỗi sáng cứ đến chỗ ta luyện tập nửa canh giờ là được."
Lục Trường Ninh xoa xoa hai tay, hưng phấn hỏi: "Tẩu tử có thể múa một đoạn kiếm cho tụi muội xem trước được không?"
Ngụy Nhiêu trêu: "Sao thế, sợ công phu của ta không ra gì, không đủ tư cách dạy các muội à?"
Khuôn mặt nhỏ của Lục Trường Ninh đỏ bừng lên. Thật sự vì vị tẩu tử này trông quá đỗi yểu điệu, nàng quả thật có chút lo lắng thầm kín. Ngụy Nhiêu mỉm cười, bảo Liễu Nha đi lấy thanh kiếm gỗ nàng dùng từ hồi mới tập võ ra.
Sau khi khởi động gân cốt, Ngụy Nhiêu cầm kiếm gỗ, ngay tại sân nhỏ của Nhã Phong cư mà phô diễn một đoạn kiếm pháp. Đây chỉ mới là tầng thứ nhất của "Thất Tinh Kiếm", nhưng bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến Lục Trường Ninh và Hạ Vi Vũ phải ôm ngực kinh ngạc, hoa cả mắt, trong lòng thực sự kính nể vô cùng.
"Tẩu tử, tẩu lợi hại quá đi mất! Muội muốn học, muội nhất định phải học!"
Tiếng reo hò của Lục Trường Ninh quá lớn, khiến Lục Trạc đang đọc sách trong thư phòng ở tiền viện cũng nghe thấy. Đường muội muốn học cái gì từ Ngụy Nhiêu cơ? Lục Trạc buông sách, một mình rảo bước đi tới.
Hắn vận một bộ cẩm bào cổ tròn màu xanh nhạt, đai lưng khảm ngọc phác họa rõ nét thân hình của một võ tướng trẻ tuổi với bờ vai rộng và vòng eo săn chắc. Lục Trạc cao tám thước, dáng người thẳng tắp như tùng, khí độ lại ôn nhuận, hoàn toàn không có vẻ thô lỗ thường thấy ở giới võ biền. Khi chậm rãi rảo bước dưới hành lang, trông hắn giống một vị phiên phiên giai công tử hơn — kẻ mà chỉ cần mở miệng là có thể ngâm thơ, hạ bút có thể vẽ nên cảnh sắc phong nguyệt hữu tình.
Ngụy Nhiêu chỉ liếc qua một cái liền thu hồi ánh mắt. Loại ngụy quân tử như Lục Trạc, cũng chỉ có thể lừa gạt được đám khuê tú chẳng rõ sự đời mà thôi.
Lục Trường Ninh lúc này một lòng muốn học kiếm, đối với phong thái của đại đường ca chẳng mảy may hứng thú.
Ngược lại, Hạ Vi Vũ lại cảm thấy tim đập nhanh hơn, nhưng nàng không dám biểu lộ ra ngoài, chỉ hơi co quắp nhìn Lục Trạc.
Lục Trạc là biểu ca của Hạ Vi Vũ, nhưng khi Hạ Vi Vũ được đón vào Anh quốc công phủ để làm bạn với Hạ thị, Lục Trạc đã được sắp xếp đi biên quan lịch luyện. Suốt nhiều năm qua, Hạ Vi Vũ chỉ được nghe kể về sự tích thời thiếu niên của Lục Trạc qua lời cô mẫu và người nhà Lục gia, chưa từng gặp mặt. Mãi đến đầu năm nay, khi Lục Trạc hồi kinh đính hôn cùng Tạ lục cô nương, Hạ Vi Vũ mới rốt cuộc gặp được vị biểu ca này.
Giống như bao khuê tú khác, Hạ Vi Vũ đối với Lục Trạc vừa gặp đã cảm mến.
Hạ Vi Vũ tự biết thân phận, chưa từng mơ mộng đến vị trí thê tử, chỉ cần được làm thiếp thất cho biểu ca là đã mãn nguyện lắm rồi.
Gia phong Lục gia Hạ Vi Vũ vốn đã biết rõ, nhưng nàng tự nhủ mình khác với những người khác. Nàng là biểu muội của Lục Trạc, lại được cô mẫu và Anh quốc công phu nhân yêu quý. Chỉ cần nàng ngoan ngoãn, không tranh giành tình cảm với Ngụy Nhiêu, hẳn là sẽ có cơ hội khiến biểu ca phá lệ mà nạp nàng làm thiếp.
"Có phải chúng ta đã làm phiền Thế tử rồi không?"
Ghét thì ghét thật, nhưng trước mặt Lục Trường Ninh và Hạ Vi Vũ, Ngụy Nhiêu vẫn phải diễn kịch cho trọn vai. Nàng nở nụ cười rạng rỡ với Lục Trạc.
Lục Trạc cũng mỉm cười đáp lại, hắn bước đến bên cạnh nàng, ôn tồn hỏi: "Mọi người đang làm gì mà náo nhiệt vậy?"
Lục Trường Ninh ôm chặt lấy cánh tay Ngụy Nhiêu, phấn khích khoe: "Đại ca, huynh có biết tẩu tử biết kiếm pháp không? Tẩu tử vừa múa một đoạn, trông thanh thoát như nước chảy mây trôi, còn đẹp mắt hơn cả mấy đường thương của các huynh nhiều!"
Lục Trạc lộ vẻ kinh ngạc nhìn về phía Ngụy Nhiêu: "Nàng biết kiếm pháp sao?"
Ngụy Nhiêu thầm nghĩ, nàng sáng tối đều luyện kiếm hai lượt, Lục Trạc thật sự không biết hay sao? Diễn cũng giống thật đấy. Nghĩ vậy, nàng khẽ gật đầu.
Lục Trường Ninh lo lắng đường huynh sẽ không cho phép mình luyện kiếm, liền nhanh nhảu cướp lời: "Tổ mẫu, Đại bá mẫu và Tứ thẩm đều đã biết chuyện, mọi người đều ủng hộ tụi muội học kiếm cùng tẩu tử, Đại ca chắc sẽ không phản đối chứ?"
Lục Trạc cười đáp: "Ta không phản đối, nhưng còn Nhị thẩm thì sao, bà ấy nói thế nào?"
Lục Trường Ninh cười hì hì đáp: "Mẹ muội nói rồi, chỉ cần muội không sợ vất vả thì tùy muội muốn luyện bao lâu cũng được."
Lục Trạc khẽ nắm lại bàn tay đang đặt sau lưng. Nhị thẩm vốn là người coi trọng lễ pháp nhất, vậy mà cũng đồng ý sao?
Ngụy Nhiêu chẳng thèm để tâm đến hắn, nàng gọi Lục Trường Ninh và Hạ Vi Vũ sang một bên để kiểm tra lực tay của hai người. Nếu ngay cả kiếm cũng cầm không vững thì phải bắt đầu luyện từ những thứ cơ bản nhất như đứng trung bình tấn và rèn luyện cánh tay.
Lục Trường Ninh vốn một lòng hướng võ, lại từng lén lút học theo các ca ca vài năm nên nền tảng đã rất vững chắc, có thể trực tiếp luyện kiếm ngay. Còn Hạ Vi Vũ thì hoàn toàn không có chút cơ sở nào, đúng nghĩa là một tiểu thư "trói gà không chặt", vì thế Ngụy Nhiêu để nàng đứng tấn ở một góc sân.
Lục Trạc lặng yên quan sát một lát rồi bước tới, nhẹ giọng nói với Hạ Vi Vũ: "Nếu không muốn học thì muội không cần phải miễn cưỡng bản thân."
Hắn cảm giác biểu muội giống như bị đường muội ép uổng kéo đến đây hơn.
Được biểu ca quan tâm, đôi gò má Hạ Vi Vũ đỏ bừng lên. Nàng vừa run rẩy đôi chân mảnh khảnh vừa lắp bắp đáp: "Muội muốn học mà, biểu ca không cần lo lắng, muội chịu khổ được."
Chỉ có đi theo Lục Trường Ninh học kiếm, nàng mới có thêm cơ hội thường xuyên đến Tùng Nguyệt đường để tiếp xúc với biểu ca. Hạ Vi Vũ lấy hết dũng khí, ngước mắt nhìn về phía người trong mộng.
Lục Trạc nhìn thấy sự kiên định trong mắt biểu muội, thấy nàng thực lòng muốn học võ như vậy, hắn bèn ôn tồn động viên vài câu rồi xoay người rời đi.