Gả Kim Thoa

Chương 42: Chỉ Là Tính Tình Dã, Tâm Tính Coi Như Chính Trực



Ngụy Nhiêu cùng Lục Trạc tới Xuân Hòa Đường, nơi ở gần nhất.

Trời đã sẩm tối, trong gian phòng phụ đã thắp đèn sáng trưng. Hạ thị và Hạ Vi Vũ đang ngồi đối diện nhau, tỉ mẩn cắt giấy dán hoa.

Quê quán của Hạ thị vốn rất thịnh hành tục lệ dán giấy cắt hoa này, các cô nương ở đó đều lấy kỹ xảo cắt giấy làm niềm kiêu hãnh. Cả Hạ thị lẫn Hạ Vi Vũ đều là những tay nghề điêu luyện, những đóa hoa giấy qua tay họ đều sống động như thật, linh động và tinh xảo vô cùng.

"Tuyết lớn thế này, sao hai đứa lại qua đây?" Hạ thị đang ngồi xếp bằng trên sập ấm, mỉm cười nhìn con trai và con dâu vừa lần lượt bước vào.

"Biểu ca, biểu tẩu, mời ngồi." Hạ Vi Vũ bước xuống sập, đôi mắt hạnh len lén dừng lại trên người Lục Trạc thêm một chút.

Lục Trạc không ngồi xuống, hắn đứng sát bên cạnh Ngụy Nhiêu, ôn tồn nói với Hạ thị: "Mẫu thân, ở trấn Vân Vụ có tiệm Trương Ký làm mứt quả rất tuyệt, Nhiêu Nhiêu cố ý mua mấy phần mang về biếu mọi người nếm thử vị tươi mới."

Bích Đào bưng hộp cơm tiến lên, Ngụy Nhiêu lấy ra một phần mứt quả gồm năm xâu bày ngay ngắn trên đĩa, hai tay nâng đến trước mặt Hạ thị, giọng điệu kiều diễm nhu mì: "Thực ra là tại con thèm ăn, sợ Thế tử gia cười chê nên mới mượn danh nghĩa của mẫu thân cùng các vị trưởng bối và muội muội đó ạ. Nhưng mứt quả nhà Trương Ký quả thực rất ngon, mẫu thân và biểu muội nếm thử xem sao?"

Thấy con dâu có lòng như vậy, Hạ thị cực kỳ hài lòng. Bà đưa cho Hạ Vi Vũ một xâu, tự mình cũng cầm một xâu cắn nhẹ một miếng. Lớp đường phèn chua chua ngọt ngọt mỏng tang, xốp giòn mà không hề dính răng, hạt mận cũng đã được lọc bỏ, quả thực là món mứt quả ngon nhất bà từng ăn.

"Ừm, quả nhiên tay nghề hơn hẳn nhà khác." Hạ thị ăn xong một viên, liền hỏi Ngụy Nhiêu: "Hai đứa đã nếm qua chưa?"

Ngụy Nhiêu cười đáp: "Lúc trên đường đi Nhàn trang con đã ăn một xâu rồi, nếu ăn thêm nữa chắc răng con ê mất thôi."

Hạ thị nghe vậy liền quay sang nhìn con trai mình.

Lục Trạc liền nói: "Nhi tử cũng nếm qua rồi, mẫu thân cùng biểu muội cứ thong thả dùng, chúng con còn phải đi hiếu kính tổ phụ tổ mẫu."

Hạ thị cười bảo: "Mau đi đi, đặc biệt là tam thẩm của con, nàng ấy là người thích ăn mấy món quà vặt này nhất đấy."

Trong đầu Lục Trạc hiện ra gương mặt nghiêm khắc của tam phu nhân mỗi khi răn dạy các đường đệ, hắn thật không cách nào tưởng tượng nổi vị thẩm mẫu này lại có lúc giống Ngụy Nhiêu, cũng là kẻ ham ăn quà vặt.

Hai vợ chồng cáo lui, lúc ra khỏi phòng, Lục Trạc chủ động vén màn che để Ngụy Nhiêu bước qua trước.

Hạ thị vẫn ngồi yên trên sập, còn Hạ Vi Vũ với danh nghĩa biểu muội đã tiễn biểu ca biểu tẩu ra tận sảnh đường. Đứng nhìn đôi nam thanh nữ tú nép dưới một tán ô, dần dần biến mất trong cảnh tuyết trắng xóa, lòng Hạ Vi Vũ tựa như một quả mận bắc chưa chín, chỉ còn lại vị chua chát.

Điểm dừng chân thứ hai của Ngụy Nhiêu và Lục Trạc là Trung Nghĩa đường.

Vợ chồng Anh quốc công đang cùng nhau đánh cờ. Từ lúc Lục Trạc khải hoàn trở về đều bận dưỡng bệnh, Anh quốc công lại phải đợi qua Tết mới được nghỉ, mãi đến giờ mới bớt chút thời gian ở bên bầu bạn với lão thê.

Vào phòng, nhìn thấy tổ phụ tổ mẫu đang ngồi hai đầu bàn thấp, Lục Trạc và Ngụy Nhiêu lại đưa ra lý do thoái thác gần như đúc từ một khuôn.

Anh quốc công vốn chẳng mặn mà gì với món mứt quả, nhưng nể tình đây là tấm lòng hiếu thảo của cháu dâu, ông mỉm cười gật đầu rồi lại tiếp tục nghiên cứu thế cờ.

Anh quốc công phu nhân cầm lấy một xâu, bà vốn thích đồ ngọt nhưng chỉ sợ dính răng, không ngờ lớp đường phèn trên mứt quả này lại chẳng dính chút nào. Bà lập tức cười rạng rỡ, hỏi Ngụy Nhiêu: "Tiệm Trương Ký này có dễ tìm không? Sau này nếu ta thèm, cũng sẽ phái người đến đó mua."

Ngụy Nhiêu đáp: "Dễ tìm lắm ạ, ngay trên trục đường chính của trấn Vân Vụ. Tổ mẫu muốn ăn cứ việc bảo con, con sẽ phái người đi mua ngay."

Anh quốc công thấy lão thê ăn ngon lành như vậy, hừ một tiếng: "Tuổi đã cao rồi còn thèm thứ này."

Lục Trạc đưa Ngụy Nhiêu cáo lui. Hai người vừa ra đến sân đã nghe bên trong truyền đến tiếng Anh quốc công phu nhân cao giọng: "Bỏ xuống! Ông tuổi còn lớn hơn tôi, ăn mứt quả cái nỗi gì!"

Bích Đào không nhịn được "phụt" cười thành tiếng.

Thấy tâm ý của mình được các trưởng bối đón nhận, Ngụy Nhiêu cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

Điểm dừng chân thứ ba là nhị phòng.

Nhị phòng là nơi đông đúc nhất trong bốn phòng của Lục gia. Lúc này, Nhị phu nhân và Tam phu nhân đang cùng nhau bàn bạc chuyện đãi tiệc sau năm mới, cũng như chuẩn bị lễ vật mừng năm mới cho người thân, bạn bè. Lục Trường Ninh bị Nhị phu nhân bắt ngồi bên cạnh học tập nên mặt mày rầu rĩ, vừa thấy đám người Ngụy Nhiêu đến, nàng là người vui mừng nhất.

"Nhiều mứt quả thế này cơ ạ! Nhị ca và mọi người đang uống rượu ngoài vườn, để muội mang ra cho họ."

Lục Trường Ninh cầm lấy một gói mứt quả vừa đủ phần, cười hì hì rồi chạy biến đi.

Nhị phu nhân nhìn theo bóng lưng con gái mà sầu não: "Qua năm là tròn mười lăm tuổi rồi, cái tính nết này thì gả cho ai được đây?"

Lục Trạc cười nói: "Nhà chúng ta chỉ có mỗi Trường Ninh là muội muội, giữ lại thêm vài năm cũng tốt mà, Nhị thẩm không cần phải vội."

Tam phu nhân cũng phụ họa theo, cô nương của Anh quốc công phủ dù có giữ đến mười tám tuổi thì cũng chẳng lo không có nơi rước.

Thấy hai vị phu nhân bận rộn, Lục Trạc không quấy rầy lâu, đưa Ngụy Nhiêu tiếp tục đi đến Tứ phòng.

Đại phòng, Nhị phòng và Tam phòng ở khá gần nhau, riêng Tứ phòng lại nằm ở góc Tây Bắc của Anh quốc công phủ, nơi hẻo lánh nhất.

Lục Trạc hạ thấp giọng nhắc nhở Ngụy Nhiêu: "Tứ thúc tính tình quái gở, chúng ta đưa đồ xong liền đi ngay, đừng lưu lại quá lâu."

Ngụy Nhiêu gả vào đây đã lâu nhưng cũng chỉ mới gặp Tứ gia được vài lần. Nghe nói Tứ gia cùng tuổi với Thế tử Hàn Liêu của Tây Đình hầu phủ, thế nhưng trong khi Hàn Liêu hăng hái như một công tử ngoài đôi mươi, thì Tứ gia nhà họ Lục lại để râu dài, ánh mắt cô tịch như mặt hồ nước lặng, trông già hơn Hàn Liêu cả một bậc.

Theo Ngụy Nhiêu biết, Tứ gia xuất chinh từ thuở thiếu niên, năm mười tám tuổi bị địch tướng chém đứt một chân, sau khi về kinh liền không rời khỏi Quốc công phủ nửa bước. Anh quốc công phu nhân dỗ dành bao năm, cuối cùng Tứ gia mới chịu thành thân vào năm hai mươi bốn tuổi, cưới Tứ phu nhân hiện tại.

Thế nhưng cưới nhau tám năm, hai vợ chồng vẫn không có mụn con nào, khiến Tứ phòng trở thành nơi vắng vẻ nhất phủ.

Ngày Ngụy Nhiêu thành thân, chính Tứ phu nhân là người đón tiếp nàng. Trong ba vị thẩm mẫu, Ngụy Nhiêu cảm thấy thân thiết với Tứ phu nhân nhất, một phần có lẽ vì Tứ phu nhân trẻ tuổi nhất, trông giống một người đại tỷ tỷ hơn.

"Nhiêu Nhiêu thật có lòng, tuyết lớn thế này còn đích thân chạy qua đây, chân có lạnh không?"

Nha hoàn thông truyền một lát, Tứ phu nhân tuy ra tiếp đón hơi chậm nhưng lại vô cùng nhiệt tình với đôi vợ chồng trẻ.

Tứ gia vẫn như cũ không hề lộ diện.

Ngụy Nhiêu tinh ý nhận ra, trên mặt Tứ phu nhân dặm một lớp phấn rất dày, trong mắt vẫn còn vương chút tơ máu, trông như vừa mới khóc xong.

Nàng khẽ liếc nhìn Lục Trạc.

Hắn chỉ rủ mắt uống trà, không rõ là thực sự không thấy hay đang giả vờ hồ đồ.

Giao tình đôi bên còn chưa sâu, Ngụy Nhiêu không tiện hỏi nhiều. Sau khi hàn huyên vài câu đơn giản, lấy lý do trời đã dần muộn, nàng chủ động đề nghị cáo từ.

Lúc rời khỏi Tứ phòng, bông tuyết vẫn đang rì rào rơi xuống.

Bước chân đạp lên lớp tuyết đọng phát ra những tiếng "két, két" đều đặn. Nhớ lời Bích Đào nhắc nhở lúc trước, Ngụy Nhiêu đi sát bên cạnh Lục Trạc. Hai tay nàng giấu kín trong ống ấm bằng lông hồ cáo, hàng mi buông xuống nhìn những dấu chân in trên tuyết, khẽ hỏi: "Tứ phu nhân vừa khóc xong, ngài có nhận ra không?"

Sắc mặt Lục Trạc không đổi, nhưng giọng nói truyền đến lại rất lạnh lùng: "Chuyện không nên hỏi thì chớ có lắm miệng."

Ngụy Nhiêu bị hắn chặn họng đến mức suýt chút nữa thổ huyết: "Đó là thẩm mẫu của ngài, bà ấy khóc tất nhiên là có nguyên nhân, ngài làm chức cháu mà coi như không thấy sao? Cái gì cũng không hỏi, cứ thế coi như không có chuyện gì à?"

Lục Trạc nhíu mày.

Nếu Tứ phu nhân gặp rắc rối, bà có thể thương lượng với Tứ thúc, hoặc thưa chuyện với tổ mẫu, dù thế nào cũng không đến lượt đứa cháu trai như hắn hỏi tới. Hắn và Tứ phu nhân chỉ kém nhau năm tuổi, tuổi tác quá gần, nếu hắn tự tiện nhúng tay vào việc riêng của bà, truyền ra ngoài chỉ e sẽ bị người đời chỉ trích. Nếu Ngụy Nhiêu là thê tử thực sự của hắn, hắn có thể nhờ nàng ra mặt quan tâm một chút, nhưng cuộc hôn nhân này vốn chỉ là một bản hiệp nghị.

Đã là hiệp nghị, Lục Trạc cũng không muốn Ngụy Nhiêu đào sâu vào việc tư của các phòng trong Lục gia.

"Tứ thẩm bôi phấn che giấu, chứng tỏ bà ấy không muốn chúng ta biết, cô hà tất phải nghe ngóng." Lục Trạc nhàn nhạt đáp lời, bước chân dừng lại, nghiêng tán ô tiếp tục che trên đỉnh đầu Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu chỉ cảm thấy thay cho Tứ phu nhân một nỗi lòng giá buốt. Lúc Lục Trạc còn nằm đó nửa sống nửa chết, Tứ phu nhân cùng Nhị phu nhân, Tam phu nhân đã rơi không biết bao nhiêu nước mắt, khi hắn vừa tỉnh lại, ba vị thẩm mẫu vui mừng chẳng khác nào con ruột mình hồi sinh. Vậy mà Lục Trạc thì sao? Hắn biết rõ Tứ phu nhân vừa khóc, vậy mà có thể lý trí đến mức này, một chút quan tâm dư thừa cũng chẳng buồn trao đi.

"Có người da mặt mỏng, rõ ràng khát vọng được quan tâm nhưng lại chẳng dám biểu hiện ra ngoài." Ngụy Nhiêu ngửa đầu, nhìn thẳng vào mắt Lục Trạc: "Tứ phu nhân có lẽ chính là trường hợp này. Ta, vị Thế tử phu nhân này là giả, không có tư cách đi quan tâm bà ấy, nhưng nếu ngài có lương tâm, bản thân không tiện ra mặt thì cũng nên thưa với mẫu thân một tiếng, nhắc nhở người tìm cơ hội hỏi thăm xem sao."

Lục Trạc hỏi ngược lại nàng: "Nếu Tứ thẩm không cần loại quan tâm này, mẫu thân mạo muội đi hỏi khiến tứ thẩm khó xử thì tính sao?"

Ngụy Nhiêu cả giận nói: "Vậy thì cứ đổ hết lên đầu ta! Chỉ cần nói là ta ở trước mặt mẫu thân lắm lời, chẳng liên quan nửa điểm đến ngài là được chứ gì?"

Tứ phu nhân vốn là một mỹ nhân đoan trang diễm lệ như đóa ngọc lan, đối đãi với Ngụy Nhiêu cũng rất ôn hòa, không hề có chút thành kiến nào. Tứ phu nhân khóc, Ngụy Nhiêu đã vô tình bắt gặp thì muốn quản chuyện này. Nếu Tứ phu nhân thực sự cần người nhà quan tâm, Ngụy Nhiêu sẽ thấy vui vì đã giúp được bà, còn nếu Tứ phu nhân giống như lời Lục Trạc lo lắng, chê nàng xen vào việc người khác, thì Ngụy Nhiêu coi như rút kinh nghiệm, sau này không nhúng tay vào nữa là xong.

Lục Trạc nhìn vào đôi mắt sáng ngời đang bừng bừng lửa giận của nàng, im lặng một lát rồi nói: "Cô muốn quản thì cô tự đi nói với mẫu thân."

Đã ở biên quan tám năm, Lục Trạc đối với chính mẫu thân ruột của mình cũng có phần xa lạ. Hắn sẽ quan tâm đến sức khỏe của bà, nỗ lực làm những gì bà yêu cầu, nhưng chuyện của Tứ phu nhân, Lục Trạc thực sự không biết mở lời thế nào với mẫu thân. Thậm chí ngay cả bản thân hắn khi gặp rắc rối, dù lớn hay nhỏ, hắn cũng chẳng bao giờ muốn nói cho mẫu thân biết.

Ngụy Nhiêu nhìn vị Thế tử gia vốn được đồn đại là "ôn nhuận như ngọc" này với vẻ mặt không thể tin nổi.

"Đi thôi, trời sắp tối rồi." Lục Trạc đưa mắt nhìn quanh, nói năng như không có chuyện gì xảy ra, khóe miệng thậm chí còn thoáng hiện nụ cười dối trá thường lệ.

Ngụy Nhiêu chợt nhận ra, Lục Trạc không chỉ vô lễ với nàng, mà đối với chính người nhà mình, hắn cũng vô cùng lạnh lùng.

Biết hắn là hạng người gì, Ngụy Nhiêu không còn ngạc nhiên nữa. Đi theo hắn một đoạn, nàng lên tiếng: "Thay vì để mẫu thân đi hỏi, chi bằng ta tìm cơ hội nói chuyện riêng với Tứ phu nhân. Nếu bà ấy thực sự không muốn người khác điều tra việc riêng, thì càng ít người biết bà ấy càng đỡ thấy mất mặt. Nhưng đây là chuyện nhà họ Lục các người, nếu ngài ngại ta nhúng tay vào, ta sẽ đi mời mẫu thân ra mặt."

Lục Trạc không đáp lời ngay lập tức.

Chuyện này có thể dính dáng đến bí mật của Tứ thẩm, vạn nhất Tứ thẩm hoàn toàn coi Ngụy Nhiêu là cháu dâu mà dốc bầu tâm sự, liệu Ngụy Nhiêu có giữ kín được bí mật không?

Một bông tuyết từ bên cạnh bay vào, đậu trên mặt Lục Trạc.

Hắn đột nhiên nhớ tới ngày đi săn ở núi Vân Vụ, Ngụy Nhiêu sau khi phát hiện cả hai con lợn rừng đều là do hắn truy đuổi thì đã không ngần ngại từ bỏ con mồi của mình. Lại nhớ đến yến tiệc Đoan Ngọ trong cung, nếu không nhờ Ngụy Nhiêu kịp thời cứu cháu gái Thích Diệu Diệu của Thích Trọng Khải, tiểu nha đầu kia e là đã chẳng đợi được ngự y tới.

Ngụy Nhiêu người này, dường như chỉ là tính tình hơi dã, nhưng tâm tính coi như chính trực.

Ngay cả chuyện của Tứ thẩm, nàng hoàn toàn có thể mặc kệ, vậy mà nàng thà tranh cãi với hắn cũng muốn biết tại sao bà ấy lại khóc.

"Cô cứ ra mặt đi. Nhưng nếu Tứ thẩm không muốn nói nhiều, cũng không cần phải dây dưa." Lục Trạc nhìn Ngụy Nhiêu, ánh mắt mang theo vẻ cảnh cáo kín đáo.

Ngụy Nhiêu cười lạnh: "Chút nhãn lực ấy ta vẫn có, không phiền Thế tử phải lắm lời.".