Lục Tông và Lục Trường Ninh được đà lấn tới, cứ thế hò reo cổ vũ. Lục Trạc chắp tay trái ra sau lưng, tay phải khẽ xoay nhẹ một mũi tên ngắn, mỉm cười nhìn Ngụy Nhiêu mà không nói lời nào. Dáng vẻ ấy rõ ràng là đang đợi nàng, chỉ cần Ngụy Nhiêu gật đầu ứng chiến, hắn nhất định sẽ phụng bồi tới cùng.
Ngụy Nhiêu chợt nhớ tới cuộc thi thuyền rồng dạo nọ. Trong tình cảnh quân Thần Võ có một người ngã ngựa đánh rơi tên, Lục Trạc đã bằng sức một mình kéo thành tích kỵ xạ của cả đội từ cuối bảng lên vị trí thứ hai. Kỹ thuật xuất thần nhập hóa ấy, nàng đã tận mắt chứng kiến, Lục Trạc khi ấy rực rỡ như ánh hồng quang, mũi tên liên hoàn phát ra, mũi nào cũng xuyên hồng tâm, thậm chí là một mũi tên xuyên qua ba tấm bia.
Dù không ưa cái vẻ dối trá của Lục Trạc, nhưng nàng không thể không bội phục võ nghệ của hắn.
Lục Trạc đã lăn lộn thao lược ở biên quan suốt tám năm ròng, trong khi nàng mới chỉ học kiếm pháp được vẻn vẹn bốn năm. Ai mạnh ai yếu, chút tự tôn và sự hiểu biết về bản thân này nàng vẫn luôn có.
"Thôi bỏ đi, ta mà so tài với đại ca các đệ thì thua là cái chắc. Mà kể cả có thắng, thì cũng là do chàng ấy cố ý nhường mà thôi."*
* Trước mặt người ngoài, mình sẽ sử dụng cách xưng hô "chàng-nàng", khi ở riêng thì sẽ là "ngài-cô" nhé
Lục Trạc vốn dĩ rất giỏi làm việc bề nổi, nếu thực sự thi đấu, chắc chắn hắn sẽ giả vờ giả vịt cho xem.
Ngụy Nhiêu chẳng thèm cái sự nhường nhịn đó, nàng thà thua thật còn hơn.
Thấy không có trò hay để xem, Lục Trường Ninh có chút thất vọng.
Lục Tông lùi ra xa một chút, nháy mắt ra hiệu với Lục Trạc: "Đại ca nói thật đi, huynh có nhường đại tẩu không? Lúc tỷ thí với tụi đệ, huynh có bao giờ nương tay đâu."
Lục Trạc cười đáp: "Đã không thi thố thì nói gì đến chuyện nhường hay không? Gió bắt đầu nổi rồi, vào nhà thôi."
Cuộc vui ném thẻ kết thúc, Ngụy Nhiêu cùng Lục Trường Ninh và Hạ Vi Vũ đi tìm các vị trưởng bối.
Vì đông người rôm rả, ai nấy đều cố gắng thức đợi đến giờ Tý để đón năm mới. Ngụy Nhiêu dù đã buồn ngủ đến mức lén ngáp ngắn ngáp dài mấy bận.
Các phủ đều đồng loạt đốt pháo, Anh quốc công phủ tự nhiên cũng không ngoại lệ.
Ngụy Nhiêu khoác áo choàng đứng cạnh Lục Trạc, hai bàn chân tê buốt như sắp đóng băng đến nơi. Chờ đến khi tràng pháo cuối cùng dứt hẳn, Anh quốc công phu nhân rốt cuộc cũng lên tiếng cho phép mọi người trở về phòng nghỉ ngơi.
"Hai đứa về nhớ ngâm chân nước nóng rồi hãy ngủ nhé." Hạ thị vẫn giữ vẻ ân cần như thường lệ. Đến lối rẽ, bà không quên dặn dò nhi tử và con dâu một câu đầy vẻ quan tâm.
Lục Trạc lên tiếng cảm ơn mẫu thân. Đợi bóng dáng mẫu thân và biểu muội đi xa một đoạn, hắn mới cùng Ngụy Nhiêu hướng về Tùng Nguyệt đường.
Vừa khuất mắt Hạ thị, Ngụy Nhiêu lập tức trút bỏ vẻ đoan trang, bỏ mặc Lục Trạc lại phía sau, nàng cùng Bích Đào rảo bước thật nhanh về phòng.
Trong phòng tắm, nước nóng luôn được chuẩn bị sẵn. Liễu Nha bảo Bích Đào đi nghỉ sớm, để nàng hầu hạ Ngụy Nhiêu rửa chân.
"Thế tử về rồi đấy, ngươi đi bưng nước cho ngài ấy đi." Ngụy Nhiêu vừa thả chân vào chậu nước ấm, nghe thấy động tĩnh bên ngoài liền bưng chén trà, thong thả phân phó Liễu Nha.
Liễu Nha bước nhanh ra ngoài.
Lục Trạc đang ngồi trên ghế bành, thấy nàng liền hỏi: "Thiếu phu nhân đã ngủ chưa?"
Liễu Nha cúi đầu đáp: "Người vừa mới bắt đầu ngâm chân ạ. Ngài có muốn ngâm không? Nô tỳ đi bưng nước ngay."
Lục Trạc gật đầu, xoay người đi về phía Tây phòng.
Liễu Nha bưng chậu nước rửa chân vào, đặt khăn lau sang một bên rồi định lui ra để lát nữa vào thu dọn.
Lục Trạc chợt gọi lại: "Ta có chuyện muốn nói với thiếu phu nhân, lát nữa nàng rửa chân xong bảo nàng ra sảnh đường gặp ta."
"Vâng." Liễu Nha đáp lời.
Nàng băng qua sảnh đường, đi vào Đông thứ gian, vòng qua bức bình phong rồi đứng trước mặt Ngụy Nhiêu đang thư thái ngâm chân: "Cô nương, Thế tử gia nói có việc muốn bàn với người, bảo người ngâm chân xong thì ra ngoài gặp ngài ấy."
Ngụy Nhiêu uể oải ngáp một cái, chỉ về phía chiếc khăn lau chân.
Liễu Nha liền quỳ xuống tấm đệm cạnh giường, tỉ mẩn hầu hạ chủ tử. Đôi bàn chân của Ngụy Nhiêu trắng trẻo, nuột nà, những ngón chân tròn trịa đáng yêu vô cùng.
"Ngươi ra thưa với Thế tử gia, cứ bảo là ta biết chàng muốn hỏi chuyện gì, nhưng giờ sắc trời đã quá muộn, sáng mai còn phải đi chúc Tết sớm. Ta ngủ trước đây, có chuyện gì thì để ngày mai hãy nói."
Dặn dò xong, Ngụy Nhiêu thu lại đôi bàn chân đã lau khô, chui tọt vào trong chăn ấm để đi gặp Chu Công.
Liễu Nha nhanh chóng thu dọn chậu rửa chân, tắt đèn rồi bưng chậu lui ra ngoài. Vừa xoay người lại, nàng đã bị Thế tử gia đang ngồi lù lù trên ghế bành làm cho giật bắn mình, chậu nước trên tay suýt chút nữa thì đổ nhào.
"Ngài... ngài đã rửa xong rồi ạ?" Liễu Nha vẫn còn chưa hoàn hồn, lắp bắp hỏi.
Lục Trạc khẽ "ừ" một tiếng. Rửa chân thôi mà, có tốn bao nhiêu công sức đâu.
Ánh mắt hắn nhìn xoáy vào phía sau lưng Liễu Nha.
Liễu Nha thấp thỏm truyền đạt lại ý tứ của cô nương nhà mình.
Lục Trạc siết chặt nắm tay. Cái cô Ngụy Nhiêu này, đã biết rõ hắn để tâm chuyện Tứ phu nhân vì sao mà khóc, chỉ vài câu là có thể nói rõ ràng ngay, vậy mà còn muốn kéo dài đến tận sáng mai?
Lục Trạc vô cùng không hài lòng, nhưng Ngụy Nhiêu đã trốn biệt trong nội thất, hắn cũng chẳng thể đường đột xông vào khuê phòng của nàng được.
.
Đêm giao thừa ngủ muộn, nên sáng sớm mùng một Ngụy Nhiêu không dậy luyện kiếm như mọi khi, nàng ngủ một mạch cho đến khi bị tiếng pháo nổ râm ran đánh thức.
Liễu Nha và Bích Đào vào phòng hầu hạ nàng.
Ngụy Nhiêu vừa dụi mắt vừa hỏi: "Thế tử đã dậy chưa?"
Bích Đào vẻ mặt lạ lẫm nói: "Dậy sớm lắm ạ. Lúc em đi từ phía sau lên đã thấy Thế tử gia đang luyện võ rồi. Xem chừng vết thương của ngài ấy đã hoàn toàn bình phục."
Ngụy Nhiêu đang ngáp dở bỗng khựng lại. Lục Trạc muốn luyện võ, nàng cũng muốn luyện kiếm, cái sân nhỏ này làm sao mà đủ chỗ cho cả hai? Phen này phải nói với Lục Trạc một tiếng, sau này bảo hắn ra tiền viện mà luyện, sẵn tiện gọi A Quý hầu hạ rửa mặt luôn, đỡ tốn công sức của Bích Đào và Liễu Nha.
Sáng nay Quốc công phủ có lễ tế tổ, Ngụy Nhiêu ăn vận lộng lẫy để bày tỏ lòng kính trọng với tiên tổ họ Lục, thế nên thời gian trang điểm cũng lâu hơn thường lệ.
Trong khi đó, Lục Trạc ngồi ở sảnh đường chờ đợi đến mức sắp mất hết kiên nhẫn.
Từ khi hắn dọn vào hậu viện, Ngụy Nhiêu ngày nào cũng luyện kiếm, ngay cả khi tuyết rơi cũng không bỏ sót buổi nào. Lục Trạc đang nóng lòng muốn biết chuyện của Tứ phu nhân, thậm chí còn trái lời dặn của ngự y mà dậy sớm luyện võ, mục đích chính là để sớm gặp mặt Ngụy Nhiêu nghe nàng kể lại ngọn nguồn. Ai mà ngờ được, đúng lúc hắn có việc cần thì nàng lại ngủ nướng một giấc dài.
Tấm rèm che phía Đông lại được vén lên, Lục Trạc khẽ liếc mắt nhìn sang.
Ngụy Nhiêu rủ mắt bước ra, khoác trên mình bộ hồng trang của tân nương, đầu cài trâm ngọc, gương mặt vừa rửa xong không lâu kiều diễm rạng rỡ như hoa xuân.
Lục Trạc vốn đã quen với việc Ngụy Nhiêu không còn che giấu dung mạo mị hoặc, nhưng đột nhiên thấy nàng sửa lại kiểu vẽ môi, biến thành đôi môi anh đào nhỏ nhắn, đoan trang nhã nhặn, hắn không khỏi ngẩn người một thoáng.
Ngụy Nhiêu khẽ mỉm cười nhạt với hắn: "Thế tử dậy sớm thật đấy, năm mới như ý."
Chúc Tết sáng mùng Một là quy củ đã định, Lục Trạc nén lại sự bực bội trong lòng, đáp lại một tiếng: "Năm mới như ý."
Đôi vợ chồng mới cưới ăn mặc chỉnh tề, sóng vai tiến về Xuân Hòa Đường của Hạ thị.
Lục Trạc ra hiệu cho Bích Đào giữ khoảng cách, sau đó xích lại gần Ngụy Nhiêu, thấp giọng hỏi: "Tối qua cô đã hỏi Tứ thẩm chưa?"
Ngụy Nhiêu khẽ nghiêng đầu, vẻ mặt lộ ra chút khó xử như có điều khó nói: "Hỏi rồi, chỉ là quan hệ đến bí mật của Tứ thẩm. Ta đã hứa với người là sẽ giữ kín như bưng, Thế tử không cần nghe ngóng thêm đâu."
Thực tế Ngụy Nhiêu chẳng hỏi ra được gì cả, nhưng nàng đời nào lại nói thật với Lục Trạc? Nếu không chẳng phải là chủ động đưa nhược điểm để hắn châm chọc nàng tự chuốc nhục nhã sao?
Lục Trạc nhướng mày. Rõ ràng đó là Tứ thúc, Tứ thẩm của hắn, vậy mà ngữ điệu của Ngụy Nhiêu nghe như thể hắn mới là người ngoại cuộc vậy.
"Vậy có chuyện gì cần mẫu thân hay tổ mẫu giúp đỡ không?" Im lặng một lát, Lục Trạc lại hỏi.
Ngụy Nhiêu cười đáp: "Không cần đâu, Tứ thẩm tự mình có thể ứng phó được."
Nàng diễn như thật, khiến Lục Trạc không thể nào dò hỏi thêm được nữa. Vạn nhất đúng là chuyện tư mật của phụ nữ, hắn quả thực không nên hỏi quá sâu.
.
Ngụy Nhiêu là nàng dâu mới của Lục gia, lúc chúc Tết, trưởng bối các phòng đều lì xì cho nàng những bao hồng bao dày cộm.
Mấy người em họ của Lục Trạc dù nhỏ tuổi nhất cũng đều là thiếu niên thanh tú, giữa tẩu tử và thúc bá cần giữ kẽ né hiềm nghi, nên Ngụy Nhiêu chỉ chuẩn bị tiền mừng tuổi cho Lục Trường Ninh và Hạ Vi Vũ.
Dùng xong điểm tâm, Ngụy Nhiêu trở về Tùng Nguyệt đường, nhận lấy mấy bao hồng bao từ chỗ Bích Đào. Nàng lấy ra đúng số tiền mình đã phát đi, số còn lại toàn bộ đưa cho Lục Trạc: "Quà cáp ngày lễ giữa hai phủ chúng ta có qua có lại, nhưng số tiền mừng tuổi này chỉ mình ta có còn ngài thì không. Ta không muốn chiếm tiện nghi của Lục gia các người, ngài cứ thu lại đi, đợi sau này chúng ta hòa ly thì tìm cơ hội trả lại cho các vị trưởng bối."
Lục Trạc thờ ơ nhìn nàng: "Lục gia chúng ta còn chưa nghèo đến mức ấy."
Ngụy Nhiêu cười nói: "Chẳng liên quan gì đến giàu nghèo cả. Chính miệng Thế tử đã nói, chúng ta là phu thê trên danh nghĩa, sòng phẳng chuyện tiền bạc thì tốt hơn. Chơi bài thắng được dù sao cũng là do kỹ nghệ của ta, còn số bạc cho không này nếu ta nhận, cả đời này trước mặt Thế tử ta sẽ không ngóc đầu lên nổi, cần gì chứ. Ngay cả đồ trang sức các trưởng bối tặng, ta sẽ đeo thỉnh thoảng để tỏ ý trân trọng, nhưng khi ta rời đi, một món cũng sẽ không thiếu mà để lại hết."
Lục Trạc không còn gì để nói, hắn thu lại mấy bao hồng bao, sa sầm mặt đi vào Tây phòng, rồi rất nhanh sau đó lại trở ra tiền viện.
Ngụy Nhiêu ngồi trên ghế bành, mỉm cười nhìn theo bóng lưng hắn, cảm thấy vô cùng hả dạ.
Mấy ngày tiếp theo, Ngụy Nhiêu theo chân Anh quốc công phu nhân đi dự tiệc khắp nơi. Có bà làm chỗ dựa, những vị quan phu nhân từng công khai chế giễu hay ghét bỏ nàng đều phải thu lại thái độ, cư xử chừng mực hơn.
Qua mùng Tám tháng Giêng, Anh quốc công, Lục Trạc và Lục Nhai đều phải trở lại Thần Võ quân nhậm chức.
Chập tối mùng Bảy, Lục Trạc thương lượng với Ngụy Nhiêu, sau này mỗi tháng hắn chỉ ngủ lại hậu viện mười lần, cứ ba ngày một lần. Dù sao thời gian tân hôn cũng đã qua, hắn lại phải đi thống lĩnh binh sĩ ở Thần Võ quân, đêm nào cũng ngủ lại hậu trạch e là sẽ khiến người ta đánh giá là ham mê nữ sắc. Tần suất ba ngày một lần là điều Lục Trạc cho là hợp lý.
Ngụy Nhiêu thấy sự sắp xếp này cũng ổn, điều đáng tiếc duy nhất là Lục Trạc vẫn phải quay về hậu trạch để dùng bữa tối.