Gả Kim Thoa

Chương 51: Vệt Máu Đỏ Chói Mắt Từ Trán Lục Trạc Trào Ra



Thọ An quân vừa mới gật đầu đồng ý hôn sự với phủ Tây Đình hầu, ngay lập tức đã phái người đi thông báo cho Ngụy Nhiêu.

Nếu như các quan văn thường lôi kéo bè phái, đấu đá ngầm thì các võ tướng về cơ bản đều có tình giao chiến trường, cùng nhau vào sinh ra tử. Vì vậy, tuy bốn vị chủ tướng của tứ quân đã âm thầm so kè để tranh vị trí võ tướng thế gia đứng đầu, nhưng ngoài mặt vẫn duy trì việc tiệc tùng, đi lại thân thiết. Lục gia thống lĩnh Thần Võ quân, Hàn gia thống lĩnh Long Tương quân, hễ nhà ai có hỷ sự hay tang ma đều sẽ mời nhà còn lại.

Thọ An quân muốn Ngụy Nhiêu sớm chuẩn bị sẵn sàng. Sau khi Chu Huệ Trân gả cho Hàn Liêu, tự nhiên sẽ thường xuyên lộ diện trong các buổi tiệc tùng của các phủ đệ tại kinh thành. Chu Huệ Trân vốn đã ngốc nghếch lại còn một lòng muốn ganh đua cao thấp với Ngụy Nhiêu, chẳng biết chừng sẽ bị kẻ có tâm lợi dụng, vô tình hay cố ý gây ra phiền phức cho Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu bị tin tức về cuộc hôn nhân này làm cho ngẩn ngơ.

Người mà Thọ An quân phái tới truyền lời là Liễu ma ma. Ngụy Nhiêu ngơ ngác nhìn bà, chuyện thế này có nằm mơ nàng cũng không ngờ tới.

Trong sảnh đường không có người ngoài, Liễu ma ma thở dài một tiếng: "Lão thái quân đã từng cự tuyệt một lần, tự nhiên là không hài lòng với bên kia vạn lần. Khốn nỗi Thái thái và Đại cô nương cứ nhất quyết đòi gả. Đại cô nương còn cầm kéo uy h**p Lão thái quân, nói rằng nếu không cho gả thì sẽ cắt tóc đi tu. Lão thái quân bây giờ cũng chẳng còn cách nào, chỉ đành phải gật đầu."

Ngụy Nhiêu có thể tưởng tượng ra nỗi bất đắc dĩ của ngoại tổ mẫu. Đại biểu tỷ dù có hồ đồ đến đâu thì vẫn là người nhà họ Chu, là cháu gái ruột của bà. Ngoại tổ mẫu phàm là còn lựa chọn khác thì đã chẳng bao giờ đồng ý.

"Thiếu phu nhân, Lão phu nhân đã bàn bạc với lão nô rồi. Đợi đến khi Đại cô nương xuất giá, lão nô sẽ đi theo hầu hạ và chiếu ứng. Có lão nô ở đó, nhất định sẽ không để bên kia bắt nạt Đại cô nương quá đáng. Lão thái quân dặn đi dặn lại, mong Thiếu phu nhân hãy cứ chăm sóc tốt cho bản thân mình, đừng vì chuyện của Đại cô nương mà phải bận lòng." Liễu ma ma nhẹ nhàng an ủi Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu lúc này tâm tình vô cùng phức tạp.

Chu Huệ Trân đố kỵ nàng, Ngụy Nhiêu nhìn ra được, nhưng dù sao cũng là chị em họ bấy lâu, Chu Huệ Trân vốn chưa từng làm hại nàng điều gì. Ngụy Nhiêu thực tâm không muốn trông thấy biểu tỷ cứ đần độn mà nhảy vào hố lửa, kể cả là vì ngoại tổ mẫu hay vì biểu muội Huệ Châu, nàng vẫn hy vọng Chu Huệ Trân được bình an khỏe mạnh. Mặt khác, hai người là biểu tỷ muội, Chu Huệ Trân khờ khạo gả cho Hàn Liêu, lúc người ngoài trào phúng biểu tỷ thì mặt mũi Ngụy Nhiêu cũng chẳng lấy gì làm vẻ vang.

Đáng tiếc việc đã đến nước này, chút tổn thất mặt mũi ấy nàng chắc chắn không tránh khỏi.

Mà mặt mũi hay không cũng chẳng quan trọng, mấu chốt là cuộc sống của Chu Huệ Trân sau này sẽ ra sao.

Liễu ma ma vốn từ trong cung ra, đã từng kinh qua biết bao sóng gió, có bà ở bên cạnh che chở, Ngụy Nhiêu và ngoại tổ mẫu quả thực có thể bớt đi phần nào lo lắng.

"Vậy thì trăm sự nhờ ma ma chiếu ứng biểu tỷ giúp con." Ngụy Nhiêu cười khổ nói với Liễu ma ma.

Liễu ma ma mỉm cười đáp: "Chẳng giấu gì Thiếu phu nhân, lão nô đi theo Lão thái quân qua hơn hai mươi năm thanh tịnh, ngày ngày chỉ quanh quẩn nơi trang tử, sớm đã thấy đủ rồi. Nay có thể theo Đại cô nương ra ngoài hoạt động gân cốt một chút, lão nô chỉ mới nghĩ thôi đã thấy người trẻ lại hẳn ra."

Nhà họ Chu tuy không có nam nhân chống đỡ, nhưng Nguyên Gia đế lại vô cùng kính trọng Thọ An quân, người chính là chỗ dựa lớn nhất phía sau Chu gia. Thái hậu nương nương không sợ bị mang tiếng bất hiếu với Nguyên Gia đế nên mới dám nhắm vào Thọ An quân, chứ phu nhân Tây Đình hầu liệu có dám cược không?

Bởi vậy, Liễu ma ma chẳng mảy may lo lắng việc mình đến phủ Tây Đình hầu sẽ phải chịu khổ, cùng lắm cũng chỉ là không ngừng động não, "so chiêu" với đám phụ nữ trẻ con bên đó mà thôi.

Sau khi tiễn Liễu ma ma, Ngụy Nhiêu đi tới Trung Nghĩa đường.

Trong phủ có khách tới đương nhiên sẽ đều bẩm báo lên Anh quốc công phu nhân. Trông thấy Ngụy Nhiêu, bà quan tâm hỏi một câu: "Có phải Nhàn Trang xảy ra chuyện gì không con?"

Ngụy Nhiêu cũng không giấu giếm nỗi bất đắc dĩ của mình: "Thế tử phủ Tây Đình hầu ngưỡng mộ biểu tỷ của con, đã hai lần nhờ người tới cầu hôn. Ngoại tổ mẫu bị thành ý của hắn làm cho cảm động nên đã đồng ý hôn sự này."

Anh quốc công phu nhân tỏ ra rất đỗi ngạc nhiên, bà ngập ngừng một lát rồi nói: "Hàn Liêu cũng coi như là đứa trẻ ta nhìn từ nhỏ đến lớn, tư thế hiên ngang, văn võ song toàn. Tuy tuổi tác có hơi lớn một chút, nhưng nếu hắn thực tâm đối đãi với biểu tỷ con, thì đây cũng được coi là một đôi trai tài gái sắc."

Mối hôn sự này, kẻ nam thì tham sắc, người nữ lại cầu lợi, người tinh tường chỉ nhìn qua là đủ hiểu. Đối diện với Ngụy Nhiêu, Anh quốc công phu nhân cũng chỉ có thể nói những lời êm tai nhất để an ủi.

Ngụy Nhiêu hiểu rõ, biểu tỷ vốn chỉ có nhan sắc chứ không có phụ huynh làm chỗ dựa vững chắc, Hàn Liêu gần như đã là nam nhân có thân phận cao nhất mà nàng có thể gả vào. Ngụy Nhiêu chỉ hy vọng biểu tỷ đạt được cái danh phận Thế tử phu nhân là đủ thỏa mãn rồi, tuyệt đối đừng vọng tưởng Hàn Liêu sẽ toàn tâm toàn ý với mình, nếu không chắc chắn sẽ bị hắn làm cho tổn thương thấu tâm can.

Chuyện hôn sự của biểu tỷ, Ngụy Nhiêu chủ động báo cho Anh quốc công phu nhân là vì lễ nghĩa, còn đối với một Lục Trạc vốn "bằng mặt không bằng lòng", nàng chỉ im lặng dùng bữa, không nhắc lấy một lời.

Lục Trạc vốn đi sớm về trễ, thỉnh thoảng mới tới thỉnh an Anh quốc công phu nhân. Bà cứ ngỡ Lục Trạc đã biết chuyện nên cũng không mảy may nhắc tới chủ đề này.

Mãi đến đầu tháng Hai, Chu Huệ Trân và Hàn Liêu chính thức trao đổi thiếp canh, hôn sự xem như ván đã đóng thuyền. Một ngày nọ gặp nhau trong cung, Hàn Liêu cười hớn hở đuổi theo Lục Trạc, rất đỗi thân thiết mà vỗ vai hắn: "Thủ Thành à, sau này chúng ta là anh em đồng hao rồi đấy, khi nào rảnh cùng đi uống rượu chứ?"

Dù diện mạo của Hàn Liêu trông còn trẻ trung, nhưng khi đứng cạnh Lục Trạc, sự chênh lệch tuổi tác vẫn hiện lên rõ rệt.

Đối mặt với ánh mắt đầy thâm ý của Hàn Liêu, Lục Trạc khẽ mỉm cười: "Nhất định rồi."

Hàn Liêu nhìn khuôn mặt tuấn mỹ trẻ trung của Lục Trạc, chậc chậc vẻ hâm mộ: "Đáng tiếc thật, muội muội xinh đẹp nhất đã bị ngươi nhanh chân cưới mất rồi."

Lời này tràn đầy sự thèm muốn đối với Ngụy Nhiêu và cả sự khiêu khích dành cho Lục Trạc. Sắc mặt Lục Trạc trầm xuống, hắn gạt tay Hàn Liêu ra rồi quay người bước đi.

Hàn Liêu cũng chẳng thèm đuổi theo để phân bua hay bù đắp điều gì. Đám tiểu bối như Lục Trạc và Thích Trọng Khải đã nhiều lần bất kính với hắn, hắn chỉ là đang nho nhỏ đáp trả một lần mà thôi.

Lục Trạc đưa lưng về phía Hàn Liêu, rảo bước về hướng cửa cung. Dưới vẻ ngoài ôn nhuận như ngọc, thực chất hắn đang suy xét về lời của Hàn Liêu. Hắn ta đã nói muốn làm anh em đồng hao, lại còn gọi Ngụy Nhiêu là "muội muội xinh đẹp", chứng tỏ hắn ta sắp cưới một người chị của Ngụy Nhiêu. Lục Trạc lục lại trí nhớ về đám tỷ muội nhà ngoại lẫn nhà nội của nàng, những người chưa xuất giá chỉ còn lại Ngụy Tam cô nương của phủ Thừa An bá và Đại cô nương nhà họ Chu – trưởng tôn nữ của Thọ An quân.

Hàn Liêu từng cầu thân nhà họ Chu và bị từ chối, chẳng lẽ lần này kẻ hắn cưới lại là Ngụy Tam cô nương?

Chạng vạng tối hồi phủ, Lục Trạc nhìn gã sai vặt A Quý vốn dĩ tin tức linh thông, nhưng cuối cùng hắn vẫn quyết định đi hỏi trực tiếp Ngụy Nhiêu.

Hai người gặp mặt, tất nhiên là trên bàn cơm.

Các nha hoàn dọn xong thức ăn liền lui ra ngoài. Ngụy Nhiêu đúng lúc đang kỳ nguyệt sự, Bích Đào dặn nhà bếp nấu một bát canh gà đen táo đỏ. Ngụy Nhiêu không thấy chỗ nào khó chịu, mà món canh này vị lại ngọt thanh, rất hợp khẩu vị của nàng. Trước khi dùng bữa, Ngụy Nhiêu múc cho mình nửa bát canh gà, đang định nhấm nháp thì bỗng chú ý tới ánh mắt của Lục Trạc đang hướng về phía mình.

"Thế tử nếu muốn dùng, cứ tự nhiên múc là được." Ngụy Nhiêu nhìn bát canh gà được Bích Đào đặt bên phía mình, hào phóng nói.

Lục Trạc không có hứng thú với canh gà, thản nhiên đáp: "Hôm nay ta gặp Thế tử Tây Đình hầu Hàn Liêu trong cung. Hắn rất đỗi vui mừng nói muốn làm anh em đồng hao với ta. Đáng tiếc là ta hoàn toàn không biết hắn định cưới cô nương nhà ai, nếu không phải ta kịp thời ứng phó, cái danh mỹ miều 'phu thê ân ái' của hai ta e là đã bị hắn vạch trần ngay tại chỗ rồi."

Nhà ai mà tỷ muội bên vợ sắp xuất giá, người vợ lại không hé môi nửa lời với chồng mình cơ chứ?

Ngụy Nhiêu kinh ngạc đặt chén canh xuống.

Trách nàng sơ suất, vốn tưởng rằng chỉ có phụ nhân nơi nội trạch mới bàn tán về hôn sự của biểu tỷ, còn đám nam nhân sẽ không thèm nghe ngóng nên nàng mới không báo cho Lục Trạc. Chẳng ngờ Hàn Liêu lại là kẻ lắm miệng, còn chủ động chạy tới trước mặt Lục Trạc lôi kéo làm quen. Cái gã Hàn Liêu đó, tuổi tác tương đương với Tứ thúc, vậy mà cũng mặt dày đòi xưng huynh gọi đệ với Lục Trạc cho được.

Hàn Liêu đã đáng ghét, Lục Trạc cũng chẳng khá hơn là bao, rõ ràng có thể trực tiếp hỏi nàng xem Hàn Liêu cưới ai, vậy mà nhất định phải mỉa mai nàng một câu mới chịu.

Phàm là Lục Trạc khách khí với nàng một chút, thì nàng đâu đến mức ngay cả một câu xã giao cũng chẳng muốn nói với hắn?

"Là Chu gia biểu tỷ của ta. Ta cứ ngỡ Thế tử không đủ kiên nhẫn để nghe mấy chuyện này nên mới không báo cho ngài." Ngụy Nhiêu thuận miệng đáp, nói xong liền bắt đầu nhấm nháp món canh gà mỹ vị.

Nàng cúi đầu, hàng mi dài cong vút rủ xuống, đôi môi kiều diễm như cánh hoa nhấp nhẹ vào vành bát sứ trắng. Khi đôi môi căng mọng ấy rời khỏi bát, làn nước canh khiến cánh môi càng thêm ướt át, mê hoặc lòng người.

Lục Trạc quỷ thần xui khiến thế nào, bỗng nhiên nhớ lại lần từng tình cờ gặp Chu Huệ Trân trên núi Vân Vụ.

Kỳ thực, Chu Huệ Trân và Ngụy Nhiêu trông rất giống nhau, cứ như là một cặp tỷ muội song sinh, ngay cả đôi mắt cũng đều là đôi mắt phượng với phần đuôi hơi hếch lên. Thế nhưng, phàm là ai đã từng gặp qua Ngụy Nhiêu thì đều có thể dễ dàng phân biệt được hai người, bởi lẽ từng đường nét trên người Ngụy Nhiêu đều toát ra mị sắc đến cực điểm. Đôi mắt nàng dù có trừng lên nhìn người cũng giống như đang câu dẫn, làn môi nàng dường như lúc nào cũng đang mời gọi người ta nếm thử, ngay cả giọng nói cũng ngọt ngào pha chút nũng nịu, tỏa ra một loại sức hút khiến nam nhân phải ngứa ngáy khắp toàn thân.

Nhan sắc cỡ này quả thực có thể đứng đầu kinh thành, nhưng cũng chính nhan sắc ấy khiến người ta cảm thấy Ngụy Nhiêu không phải hạng khuê tú nhà lành, tuyệt đối không phải là hình mẫu hiền thê lương mẫu.

Lục Trạc lại nghĩ tới bốn đứa em họ trong nhà mình, đứa nào đứa nấy đều nhìn Ngụy Nhiêu đến ngẩn cả người.

Ngay cả khi đi tham gia cung yến dịp Tết Đoan Ngọ, Ngụy Nhiêu còn biết tự họa mặt sao cho ra vẻ đoan trang ôn nhu nhất có thể, vậy mà tại sao gả về đây rồi lại không trang điểm như vậy nữa? Chẳng lẽ nàng cảm thấy bộ dạng quyến rũ này rất đẹp, nhất định phải câu dẫn cho bằng được mọi nam nhân, khiến ai nấy đều phải nhìn nàng, mê đắm nàng thì mới thể hiện được năng lực của mình hay sao?

Đám anh em trong nhà hắn còn đủ bổn phận, không bị nàng dắt mũi, Thích Trọng Khải dù thích nàng nhưng lại coi trọng tình nghĩa huynh đệ hơn, vì tránh hiềm nghi mà ngay cả phủ Quốc công cũng ít khi tới. Thế nhưng cái gã Hàn Liêu kia là hạng người gì chứ? Lần đầu hắn tới Chu gia cầu hôn có lẽ là vì bắt gặp một Chu Huệ Trân đang rêu rao trên núi Vân Vụ, nhưng lần thứ hai tới cầu hôn, sau khi được chấp thuận lại chạy tới trước mặt hắn khiêu khích, hiển nhiên là Hàn Liêu đã bị Ngụy Nhiêu mê hoặc rồi. Không có được Ngụy Nhiêu nên hắn mới lùi bước mà cầu điều kế tiếp, thà chấp nhận rủi ro bị Thọ An quân cự tuyệt lần nữa cũng phải cầu cưới cho được Chu Huệ Trân.

Sâu xa hơn, Chu Huệ Trân và Ngụy Nhiêu giống nhau đến thế, khi Hàn Liêu và Chu Huệ Trân hành phòng, e là trong đầu hắn chỉ toàn nghĩ về Ngụy Nhiêu mà thôi.

Sắc mặt Lục Trạc ngày càng khó coi. Cho dù Ngụy Nhiêu chỉ là thê tử trên danh nghĩa, hắn cũng không thể chịu đựng nổi việc Hàn Liêu dùng phương thức đó để khinh nhờn Ngụy Nhiêu.

"Hàn Liêu vốn phong lưu háo sắc, chẳng lẽ Thọ An quân lại tin rằng hắn hai lần tới cầu hôn là vì thực tâm muốn cưới biểu tỷ của cô sao?" Lục Trạc nhìn Ngụy Nhiêu hỏi, nếu có thể, hắn hy vọng Thọ An quân sẽ thay đổi ý định.

Ngụy Nhiêu nhìn chằm chằm vào hắn, đáp: "Ngoại tổ mẫu vẫn chưa già lú đến mức đó, nhưng cữu mẫu và biểu tỷ của ta đều nguyện ý, bà còn có thể làm gì được?"

Lục Trạc nhíu mày: "Thọ An quân là chủ gia đình, chỉ cần bà không đồng ý thì biểu tỷ nàng sẽ không cách nào gả đi được."

Ngụy Nhiêu cười lạnh: "Ngài nói thật nhẹ nhàng. Biểu tỷ của ta đã quyết tâm muốn gả cho Hàn Liêu, ngoại tổ mẫu mà không đáp ứng, nàng có thể sẽ hận bà cả đời. Thay vì cưỡng ép nàng, chẳng thà cứ để nàng tự mình đi đâm đầu vào tường. Đâm cho đau rồi tự khắc nàng sẽ hối hận, tự khắc sẽ hiểu thấu khổ tâm của ngoại tổ mẫu. Đến lúc đó hòa ly về nhà, có tiền có bạc, vẫn cứ sống những ngày tháng tốt lành như thường."

Lục Trạc chưa từng nghe qua luận điệu nào hoang đường đến thế, hắn cách bàn ăn tranh luận với Ngụy Nhiêu: "Đạo làm nữ tử phải thủ tiết một lòng. Thọ An quân chỉ cần nhẫn tâm một chút là có thể chọn cho biểu tỷ cô một môn đình tử tế, hôn sự tốt đẹp. Tại sao nhất định phải để cháu gái ruột đi đâm đầu vào tường, chịu người đời chỉ trích?"

Ngụy Nhiêu thấy nực cười: "Cá không phải là chim sao biết chim bay mệt. Biểu tỷ của ta hiện tại chỉ thấy Hàn Liêu là tốt nhất. Ngài tìm cho nàng người khác, trừ phi gia thế, dung mạo, tài tình của nhà đó đều thắng được Hàn Liêu, nếu không gả cho ai nàng cũng sẽ không cam lòng. Đến lúc đó lại còn liên lụy nhà trai cưới phải một người vợ oán phụ, để làm gì? Lại nói, Chu gia không có cái quy tắc nhất định phải thủ tiết một lòng. Nam nhân mà khốn nạn thì tại sao phải trông chừng hắn cả đời? Cứ khư khư giữ lấy cái tiết hạnh đó mới là ngu xuẩn."

Lời này của Ngụy Nhiêu là có ý chỉ người thật việc thật, ví như cuộc hôn nhân đầu của dì cả Chu thị. Gã dượng trước đạo mạo nghiêm nghị kia thực chất hở ra là động tay động chân, dì không về nhà chẳng lẽ ngồi chờ bị hắn đánh chết?

Thế nhưng vào tai Lục Trạc, lại bị ánh mắt trào phúng của nàng khích tướng, hắn liền cảm thấy Ngụy Nhiêu đang châm chọc mẫu thân, Nhị thẩm và Tam thẩm của hắn là những kẻ phụ nhân ngu xuẩn!

Cơn giận xông lên não, Lục Trạc lạnh lùng chất vấn: "Vậy còn mẫu thân cô trở về nhà, chẳng lẽ cũng là vì lệnh tôn khốn nạn sao?"

Hắn vừa dứt lời, nửa bát canh gà ấm nóng đã tạt thẳng vào mặt, dội cho hắn đầy đầu đầy cổ. Lục Trạc nhắm mắt lại, mặc kệ nước canh lăn dài trên gương mặt.

Ngụy Nhiêu vẫn chưa hả giận, vung tay ném luôn chiếc bát trong tay vào trán Lục Trạc.

Chiếc bát xé gió lao đi, Lục Trạc vốn có thể tránh, nhưng khi nghe thấy tiếng nức nở xa lạ kia, hắn lại đứng yên không nhúc nhích.

Một tiếng "cộp" trầm đục vang lên, chiếc bát bị va chạm văng ra ngoài, rơi xuống đất vỡ tan tành.

Vệt máu đỏ chói mắt từ trán Lục Trạc trào ra, chảy qua đuôi lông mày rồi uốn lượn lăn xuống.