Gả Kim Thoa

Chương 53: Lục Trạc Gần Như Là Chạy Trốn Khỏi Phủ



Trong toàn bộ phủ Anh quốc công, ngoại trừ Lục Trạc ra, Ngụy Nhiêu không hề có thành kiến với bất kỳ ai, thậm chí còn có hảo cảm với họ.

Thế nhưng, khi bị Lục Trạc sỉ nhục như vậy, nếu nàng vẫn cứ tiếp tục vui vẻ cười nói, nịnh bợ nữ quyến Lục gia để xã giao, thì trông nàng chẳng khác nào kẻ nhất định phải bám lấy người nhà hắn để cầu vinh.

Kể từ sau khi "tặng" cho Lục Trạc một bát trà, Ngụy Nhiêu chưa từng chủ động bước ra khỏi Tùng Nguyệt đường lấy một bước. Năm ngày sau, khi Bích Đào và Liễu Nha báo rằng vết thương trên trán Lục Trạc đã hoàn toàn lành lặn, nhận thấy thời cơ đã chín muồi, Ngụy Nhiêu lập tức đến Trung Nghĩa đường.

"Nhiêu Nhiêu, con thấy trong người không khỏe sao? Sao sắc mặt lại nhợt nhạt thế kia?" Anh quốc công phu nhân thấy khí sắc nàng không ổn, liền ân cần hỏi han.

Ngụy Nhiêu vẻ mặt tiều tụy, khẽ rủ hàng mi đáp: "Tổ mẫu đừng lo, thân thể con vẫn tốt, chỉ là tối hôm qua gặp phải ác mộng, nên con muốn đến chùa bái Phật cho thanh thản."

Anh quốc công phu nhân từ ái nói: "Ừ, đi bái Phật một chút cũng tốt. Từ ngày mai Thủ Thành được nghỉ hưu mộc, để nó đi cùng con."

Đầu Ngụy Nhiêu càng cúi thấp hơn: "Thế tử khó khăn lắm mới có ngày nghỉ, cứ để ngài ấy ở lại trong phủ nghỉ ngơi thì hơn. Chẳng giấu gì tổ mẫu, con có chút nhớ ngoại tổ mẫu, sau khi bái Quan Âm xong, con muốn tiện đường ghé qua chỗ bà ở lại một thời gian."

Nghe đến đây, mi tâm Anh quốc công phu nhân khẽ giật một cái. Nữ tử đã xuất giá không lý nào lại vô cớ đòi về nhà ngoại ở lâu như vậy. Ngụy Nhiêu tuy danh tiếng bên ngoài không tốt, nhưng thực chất lại là một cô nương rất hiểu lễ nghĩa, không thể nào vô duyên vô cớ mà dở tính tiểu thư. Chẳng lẽ đứa cháu đích tôn của bà lại bắt nạt con bé rồi?

Anh quốc công phu nhân ra hiệu cho Miêu ma ma dẫn các tiểu nha hoàn lui xuống, sau đó nắm chặt lấy tay Ngụy Nhiêu, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đang cúi gầm của nàng lên và hỏi: "Nhiêu Nhiêu, con nói thật cho ta biết, có phải Thủ Thành lại bắt nạt con không?"

Ngụy Nhiêu nghe vậy, liền gục đầu vào lòng Anh quốc công phu nhân mà khóc một trận nức nở.

"Lão phu nhân, người là tổ mẫu, nếu Trường Ninh muội muội coi trọng một nam nhân và quyết ý muốn gả, chẳng lẽ người có thể nhẫn tâm không màng sống chết của muội ấy mà ngăn cản sao? Ngoại tổ mẫu của con đã từng cự tuyệt Hàn gia một lần, bà thương xót con cháu như vậy, nếu không phải bất đắc dĩ thì sao có thể gật đầu? Thế tử vì hôn sự của biểu tỷ mà tranh luận với con, con liền biện bạch lại, ngài ấy nói ai cũng được, nhưng tại sao lại nhục mạ cha mẹ con? Chẳng giấu gì Lão phu nhân, nếu không phải lúc này hòa ly sẽ mang lại điều tiếng cho gia đình, con thật sự chẳng còn mặt mũi nào mà ở lại phủ Quốc công nữa."

Nàng nấc nghẹn từng hồi, nước mắt vì tủi thân mà rơi lã chã lên áo Anh quốc công phu nhân. Nhìn cô nương nhỏ bé nằm trong lòng mình khóc rống vì đau lòng, bà cũng không kìm được cảm động mà rơi lệ theo: "Thật khinh người quá đáng! Đợi cái tên hỗn chướng kia về, ta sẽ tự tay đánh nó một trận ra trò!"

Một nam tử hán đại trượng phu cao tám thước, tại sao lại nỡ lòng khi dễ một thê tử vốn đã chịu nhiều thiệt thòi như vậy?

Ngụy Nhiêu lắc đầu, cầm khăn thấm mắt nói: "Người không cần phạt Thế tử đâu ạ. Con vốn tính tình nóng nảy, lúc đó đã cầm canh gà tạt vào người ngài ấy rồi, Thế tử cũng đã thành tâm bồi tội với con. Chỉ là ngài ấy vốn không thích con, chuyện này chẳng thể cưỡng cầu. Con thật sự không trách Thế tử điều gì, chỉ muốn ra ngoài giải sầu một chút. Chờ lòng con nhẹ nhõm hơn, con sẽ về hầu chuyện người."

Ngụy Nhiêu thực tâm không cần Anh quốc công phu nhân trừng phạt thêm Lục Trạc, nàng chỉ muốn bà hiểu rằng mình không phải vô cớ mà dọn ra ngoài.

Anh quốc công phu nhân thấu hiểu nỗi khổ trong lòng Ngụy Nhiêu, nỗi khổ này nhất thời khó lòng tiêu tan, chỉ có thể để nàng đến một nơi không khiến nàng uất ức, không phải lo lắng bị người ta xem thường thì mới mong nguôi ngoai.

"Đi đi, để Trường Ninh đi cùng con cho có bạn, đối ngoại cứ nói con bé ngưỡng mộ danh tiếng Nhàn Trang đã lâu nên muốn đến ở lại vài ngày."

"Tấm lòng của tổ mẫu con xin ghi nhận, chỉ là Trường Ninh muội muội tính tình hồn nhiên ngây thơ, con không muốn muội ấy vì danh tiếng của con mà bị liên lụy."

"Nhưng mà..."

"Tổ mẫu, người cứ để một mình con đi thôi. Người cũng đừng trách cứ Thế tử điều gì, nếu không ngài ấy lại càng thêm hận con. Con chỉ khó chịu một thời gian thôi, ổn rồi sẽ không sao nữa."

Đối diện với đôi mắt đẫm lệ của Ngụy Nhiêu, Anh quốc công phu nhân chỉ biết thở dài một tiếng, sắp xếp hộ vệ của phủ Quốc công hộ tống Ngụy Nhiêu ra khỏi thành ngay trong ngày.

Hoàng hôn vừa buông, Lục Trạc vừa trở về phủ đã lập tức bị người của Anh quốc công phu nhân dẫn tới Trung Nghĩa đường.

"Nói đi, có phải con định ép Nhiêu Nhiêu phải chủ động rời đi không?"

Trông thấy tôn tử, Anh quốc công phu nhân không lòng vòng mà đi thẳng vào vấn đề, sa sầm mặt mày chất vấn.

Lục Trạc kinh ngạc ngẩng đầu. Tính từ cuộc tranh chấp hôm đó đã qua năm ngày, Ngụy Nhiêu cuối cùng vẫn đi cầu xin tổ mẫu làm chủ rồi sao?

"Tổ mẫu, con đã cùng nàng ký kết khế ước năm năm, tuyệt đối sẽ không bức bách nàng điều gì. Hôm đó chỉ là do con nhất thời xúc động lỡ lời, tuyệt không có ý gì khác."

"Xúc động? Sao con không xúc động với người khác đi? Bên ngoài ai nấy đều khen con là bậc quân tử như ngọc, nhưng chính con tự soi xét lại mình xem, những việc con làm với Nhiêu Nhiêu có điểm nào giống một quân tử?" Anh quốc công phu nhân tức giận rời khỏi ghế, chống gậy đi tới trước mặt Lục Trạc, ánh mắt không giấu nổi vẻ thất vọng: "Lúc phụ thân Nhiêu Nhiêu bị gian thần hại chết, con bé mới có tám tuổi. Tuổi còn nhỏ đã mất cha, mẫu thân sau đó cũng rời bỏ con bé. Con là một đại nam nhân, tranh luận cái gì không tốt, nhất định phải đem cha mẹ người ta ra nói, đây chính là đạo quân tử mà ta dạy con sao?"

Lục Trạc quỳ xuống, rũ mắt đáp: "Tôn nhi biết tội."

Anh quốc công phu nhân vẫn không thể hiểu nổi: "Nhiêu Nhiêu rốt cuộc đã đắc tội gì với con mà con lại ác tâm đối xử với con bé như vậy? Cho dù con bé có điểm cần nhờ vả Lục gia, nhưng lúc con nằm trên giường sinh tử khó liệu, các khuê tú khác đều tránh không kịp, thì chính Nhiêu Nhiêu đã nguyện ý đến xung hỷ cho con. Con chẳng lẽ không có lấy một chút lòng cảm kích nàng sao?"

Lục Trạc thực sự không cảm kích. Bởi vì hắn không tin thần Phật, không tin chuyện xung hỷ. Việc hắn tỉnh lại chẳng liên quan gì đến Ngụy Nhiêu, và việc Ngụy Nhiêu gả cho hắn cũng không phải vì thiện tâm muốn cứu hắn, mà chỉ là vì bị tổ phụ tổ mẫu chặn mất đường lui, nàng đành phải tận lực vãn hồi tổn thất mà thôi.

Về chuyện xung hỷ, Lục Trạc đối với Ngụy Nhiêu chỉ có áy náy. Áy náy vì chính hắn đã khiến nàng rơi vào hoàn cảnh không thể không gả. Cho nên lúc đó, nếu Ngụy Nhiêu yêu cầu hắn thực hiện hôn ước, làm phu thê thực sự, Lục Trạc dù không cam lòng đến mấy cũng sẽ đồng ý. Thế nhưng Ngụy Nhiêu không cần sự đền bù đó. Nàng không chào đón hắn, không muốn làm thê tử của hắn, nàng chỉ cần sự che chở của Lục gia trong năm năm. Sau năm năm, nàng sẽ hòa ly.

Lục Trạc đã ký khế ước với Ngụy Nhiêu, hắn luôn tuân thủ nghiêm ngặt các điều khoản, bên ngoài cùng nàng giả vờ làm phu thê ân ái, cho nàng đủ thể diện để chặn miệng những kẻ rỗi hơi muốn xem trò cười của nàng.

Điều duy nhất hắn thấy mình có lỗi với Ngụy Nhiêu, chính là nhiều lần xuyên tạc ý tứ của nàng, và trong lúc xúc động đã mạo phạm nàng.

"Tổ mẫu, con cam đoan, đây là lần cuối cùng."

Anh quốc công phu nhân cười khổ: "Lần trước con cũng đã hứa với ta, kết quả thì sao? Thủ Thành à, ban đầu ta còn hy vọng con và Nhiêu Nhiêu sớm chiều chung sống có thể lâu ngày sinh tình, giờ náo loạn đến mức này, ta chẳng dám trông mong gì nữa. Nhưng dù sao người cũng đã gả về đây, nếu con không thích Nhiêu Nhiêu, thì hãy cứ xem con bé như khách nhân đang ở tạm nhà chúng ta được không?"

Lục Trạc hổ thẹn đáp ứng.

Anh quốc công phu nhân ngồi trở lại trên ghế, day day trán nói: "Nhiêu Nhiêu chịu lời mắng nhiếc của con, hôm nay tìm ta xin đi Nhàn trang ở vài ngày cho khuây khỏa, ta đã đồng ý rồi. Đứa trẻ đó trong lòng chịu nhiều khổ cực, cứ để con bé sống ở đó thêm mấy ngày đi. Từ ngày mai con được nghỉ hưu mộc, hãy sang đó mà bồi tội. Cứ coi như con bé chưa tha thứ cho con thì con tự mình đi về, đến ngày hai mươi lại qua đó diễn kịch một chút, cuối tháng mới thực sự đón về. Họa do con gây ra, tùy con nghĩ cách gì thì nghĩ, đều phải đón được người về cho ta. Mà phải là đón về trong lúc con bé đã hết giận, vui vẻ thuận lòng mà về."

Việc Ngụy Nhiêu dọn đi Nhàn trang, những kẻ có tâm đều nhìn thấy rõ, không tránh khỏi lại có kẻ nghi kỵ nàng bị nhà chồng chán ghét vứt bỏ. Ngụy Nhiêu bị tôn tử làm cho tổn thương thấu lòng, chán nản chẳng buồn quan tâm dư luận, nên Anh quốc công phu nhân đành phải đứng ra thu dọn tàn cuộc cho hai đứa trẻ. Chuyện trượng phu làm tiểu tức phụ giận dỗi bỏ chạy, rồi phải chạy đi chạy lại dỗ dành đón người về, vốn là lẽ thường tình, dễ bề giải thích.

Lục Trạc chỉ nghe thấy đúng một câu, Ngụy Nhiêu vậy mà đã đi rồi?

Năm ngày nay, hắn không hề gặp mặt nàng lấy một lần. Hắn biết nàng sẽ không dễ dàng nguôi giận, nhưng không ngờ tới nàng lại chọn cách rời đi.

Nàng kiêu ngạo đến thế, có lẽ đúng như nàng nói, nếu không phải hiện tại hòa ly sẽ quá thua thiệt cho nàng, nàng đã triệt để đoạn tuyệt quan hệ với hắn mà trở về nhà rồi.

Lục Trạc mang tâm trạng phức tạp trở về Tùng Nguyệt đường.

A Quý vội vàng hớt hải chạy ra đón: "Gia cuối cùng cũng về rồi! Thiếu phu nhân dọn đi Nhàn trang, trước đó chẳng đánh tiếng lấy một câu, chuyện này rốt cuộc là sao ạ?"

A Quý tuy chưa thành thân, nhưng cũng phát giác ra quan hệ giữa Thế tử gia và Thiếu phu nhân có gì đó không ổn.

"Không sao, ở vài ngày rồi về thôi, chuẩn bị cơm đi." Lục Trạc giữ nụ cười quen thuộc trên môi, định đi vào nội thất thay quần áo.

Ngay khoảnh khắc sau, Hạ thị với vẻ mặt ưu sầu từ bên trong đi ra. Con dâu chạy mất, bà đã ngồi đợi con trai ròng rã nửa ngày trời.

Anh quốc công phu nhân biết rõ nội tình nên chỉ việc trực tiếp giáo huấn tôn tử, còn Hạ thị cái gì cũng không biết, vừa sốt ruột vừa lo lắng khiến lời nói càng thêm lộn xộn, chỉ muốn con trai mau chóng giải thích cho bà biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Lục Trạc bị những lời càm ràm dông dài của mẫu thân làm cho đau hết cả đầu, đặc biệt là chỗ trán từng bị nện trúng, cảm giác như thể Ngụy Nhiêu đang đứng ngay đối diện, đôi mắt rưng rưng nhìn hắn chằm chằm.

Thế nhưng không phải, nếu như là Ngụy Nhiêu ở đây, hắn sẽ không cảm thấy bực bội, càng không muốn bỏ đi như lúc này.

"Con lỡ làm nàng tức giận." Lục Trạc nhìn về phía mẫu thân, cố tỏ ra bình tĩnh nhưng lại càng lộ vẻ vô tình, phảng phất như việc làm khí chạy thê tử chẳng có gì đáng để ngạc nhiên.

Hạ thị kinh ngạc lui lại mấy bước, khó mà tin được nhi tử lại lãnh huyết đến thế: "Con... con đã làm gì mà khiến Nhiêu Nhiêu giận đến vậy?"

Lục Trạc không muốn nói, chỉ rũ mắt ngồi đó, lạnh lùng như băng phong.

Hạ thị ngơ ngác nhìn, càng nhìn càng thấy đứa con trai này thật xa lạ, lạnh lùng đến xa lạ, trầm mặc cũng đến xa lạ.

"Con không nguyện ý nói với ta cũng được, nhưng làm gì có đôi vợ chồng trẻ nào vừa thành thân đã náo loạn đến mức bỏ về nhà ngoại. Thừa dịp cửa thành còn chưa đóng, con mau đi Nhàn trang đi! Buổi tối dỗ dành Nhiêu Nhiêu cho tốt, sáng mai trực tiếp từ bên đó đến quân doanh, hoàng hôn lại đón Nhiêu Nhiêu cùng trở về." Hạ thị hỏi không ra nguyên nhân, lại bị cái vẻ lạnh nhạt của nhi tử làm cho không dám hỏi thêm, trực tiếp đưa ra cách giải quyết.

Ý định của Anh quốc công phu nhân là, Tôn tử đã nhục mạ cha mẹ Ngụy Nhiêu, chứng tỏ trong lòng nó chán ghét con bé đến cực điểm, căn bản sẽ không thành tâm bồi tội. Nếu đi ngay đêm nay, Ngụy Nhiêu và Thọ An quân cũng chẳng cảm kích, lại thêm trời tối lửa tắt chẳng mấy ai thấy, chi bằng đợi đến ngày nghỉ, bảo tôn tử mang theo lễ vật nhận lỗi thật rình rang, cho Ngụy Nhiêu đủ mặt mũi.

So với cái "thành ý" không đáng một xu của tôn tử, thì cái "mặt mũi" mà nó cung cấp có lẽ lại khiến Ngụy Nhiêu và Thọ An quân hài lòng hơn.

Còn Hạ thị lại nghĩ khác, phải rèn sắt khi còn nóng, con dâu hôm nay bỏ chạy thì nhi tử phải hôm nay đi dỗ, như thế mới dễ làm lành.

Lục Trạc thấy đầu mình như muốn nổ tung vì các vị trưởng bối trong nhà. Thà đi khỏi thành còn hơn là ở lại đây nghe mẫu thân quở trách.

"Mẫu thân nói đúng, nhi tử sẽ đi ngay."

Lục Trạc đến quan bào cũng chẳng buồn thay, nhấc chân định đi luôn.

Hạ thị vẫn không quên dặn dò thêm một tràng dài.

Bước chân Lục Trạc ngày càng nhanh, khi sắp bước ra khỏi đại môn Tùng Nguyệt đường, hắn lại đụng mặt Tứ gia đang được A Thạch đẩy xe lăn đi tới.

Lục Trạc đầy mắt kinh ngạc.

Tứ gia mặt lạnh như sương, khẽ hất cằm nhìn chằm chằm Lục Trạc, gằn giọng: "Nam nhi họ Lục ta, xa không nói, tính ngược lên ba đời vẫn chưa có một ai để thê tử phải tức giận bỏ về nhà ngoại. Ngươi thật sự là có bản lĩnh đấy!"

Hạ thị nói rất nhiều lời lặp đi lặp lại khiến Lục Trạc tâm phiền ý loạn, nhưng Tứ gia lời ít mà ý nhiều, khí thế uy nghiêm, chỉ vài câu ngắn ngủi đã khiến Lục Trạc xấu hổ khôn cùng. Tứ thúc vốn thâm cư quả lạc, xưa nay không màng tục vụ, vậy mà hôm nay lại vì chuyện riêng của hắn mà đích thân tới giáo huấn!

Tứ gia cũng chẳng ngờ được, thê tử của mình không hiểu sao lại vô cùng yêu quý Ngụy Nhiêu. Thấy Ngụy Nhiêu dọn đi Nhàn trang, nàng sốt ruột cả ngày trời. Vì ngại phận thím mà tuổi tác lại chỉ lớn hơn chất tử vài tuổi nên nàng không tiện ra mặt hỏi han, đành thúc giục trượng phu đi một chuyến. Tứ gia vì thê tử nên mới phải nhọc công thế này.

"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Đợi cửa thành đóng hẳn rồi mới chịu đi sao?"

"Vâng, con đi ngay đây."

Dưới ánh mắt lạnh lùng của Tứ gia, Lục Trạc gần như là chạy trốn khỏi phủ.