Buổi sáng, khi ánh nắng còn dịu nhẹ, Ngụy Nhiêu thường cưỡi ngựa thong dong bên ngoài, khi thì dạo quanh các thôn trấn lân cận, lúc lại phi nước đại thỏa thích dọc theo quan đạo. Đến khi nắng gắt, nàng mới trở lại xe ngựa nghỉ ngơi. Nhờ sự kết hợp giữa vận động và nghỉ ngơi như vậy, hành trình đi đường bỗng trở nên thú vị hơn hẳn trước kia.
Nàng đi đâu, Lục Trạc cũng luôn theo sát không rời. Trong mắt đoàn người tùy tùng, hình ảnh đó lại hóa thành sự ân ái mặn nồng của đôi vợ chồng trẻ.
Đến ngày thứ sáu của hành trình, mọi người dừng chân nghỉ lại tại một dịch trạm.
Ngụy Nhiêu vẫn ở cùng phòng với Bích Đào, còn Lục Trạc ở ngay gian sát vách.
"Cô nương, Thế tử mỗi ngày đều đi theo người tấc bước không rời, rốt cuộc là có ý gì ạ?"
Trong làn hơi nước mờ ảo, Bích Đào vừa nhẹ nhàng lau người cho chủ tử, vừa hạ thấp giọng hỏi chuyện.
Ngụy Nhiêu ngồi trong thùng tắm, khoan khoái nhắm mắt lại. Nghe Bích Đào hỏi, nàng hừ nhẹ một tiếng: "Còn ý gì được nữa? Hắn là sợ ta chạy loạn rồi xảy ra chuyện, lúc về không biết ăn nói thế nào với lão Thái thái và lão Thái quân thôi."
Vì không có mặt những lúc hai người ở riêng với nhau nên Bích Đào không nhìn ra được gì, nàng kinh ngạc nói: "Cô nương đẹp như thế này, Thế tử gia lại đồng hành cùng người suốt bao nhiêu ngày qua, chẳng lẽ thật sự không có lấy một chút động tâm nào sao?"
Bích Đào thực sự nghĩ không thông. Nhan sắc của cô nương nhà mình đến nàng là phận nữ nhi còn mê mẩn không thôi, chỉ muốn được hầu hạ bên cạnh cả đời, vậy mà Thế tử gia, một nam nhân đang độ tuổi trẻ trung, lại chẳng hề bị cô nương hấp dẫn chút nào sao?
Ngụy Nhiêu lơ đễnh, cười đáp: "Cưới vợ cưới hiền, nạp thiếp nạp sắc. Có những nam nhân chỉ xem mỹ nhân là món đồ chơi, còn cưới vợ thì nhất định phải chọn vị danh môn khuê tú hiền lương thục đức để đẹp mặt mình, đẹp mặt gia tộc. Vị Thế tử bên cạnh chúng ta đây mắt mọc trên đỉnh đầu, khắp nơi nhìn ta không vừa mắt, sao có thể chỉ vì cái mặt này mà động tâm được? Hắn chịu cùng ta diễn kịch bấy nhiêu thôi đã là chuyện hiếm có lắm rồi."
Bích Đào cắn răng: "Thanh danh tốt thì có gì ghê gớm chứ, lúc trước Thế tử gia bệnh nặng đến sắp chết, cái vị Tạ lục tiểu thư kia chẳng phải đã..."
Ngụy Nhiêu lắc đầu, lên tiếng ngắt lời Bích Đào: "Người khác thế nào không liên quan đến chúng ta, cũng đừng bàn tán làm gì."
Bích Đào thôi không nghị luận nữa, nhưng trong lòng vẫn bực dọc vì một vị Thế tử gia trông như thần tiên mà lại là kẻ ngốc nghếch chỉ biết nhìn vào hư danh.
Cũng vì Thế tử không biết nhìn ra giá trị của chủ tử mình, nên lúc lên đường vào ngày hôm sau, Bích Đào chỉ cúi đầu ngồi trong xe đan túi lưới, dù Triệu Tùng có mấy lần đến bắt chuyện, nàng cũng chẳng buồn đoái hoài.
Buổi chiều, cả đoàn người cuối cùng cũng đã đến trước cổng thành Cẩm Thành.
Đây là lần đầu tiên Ngụy Nhiêu rời kinh thành đi xa đến thế. Nàng ngồi trong xe ngựa, ghé đầu sát khe hở rèm cửa, len lén quan sát tình hình bên ngoài.
Cẩm Thành là phủ thành của Thanh Châu, cũng là một cứ điểm quân sự trọng yếu phương Bắc, tường thành dày đặc, cao vút, khí thế vô cùng uy nghiêm.
Nhìn người qua lại nơi cửa thành, bất kể nam hay nữ dường như đều cao hơn người dân ở kinh thành một bậc. Nam tử cười nói oang oang, nữ tử cử chỉ cũng phóng khoáng, cởi mở hơn.
Nàng nghiêng mình nhìn ra ngoài đầy say sưa. Lục Trạc ngồi ngay ngắn một bên, đối với những hành động này của nàng, hắn đã chẳng còn thấy kinh ngạc, cũng chẳng có ý định can thiệp.
Trong Cẩm Thành có dịch quán dành cho quan viên, đây sẽ là nơi nghỉ chân của cả đoàn trong hơn hai tháng tới.
Quan viên tại dịch quán nhiệt tình ra đón tiếp Lục Trạc.
Năm nay Thần Võ Quân có đợt chiêu binh, vốn đã phái người báo trước cho quan địa phương. Dịch quán đã chuẩn bị chu tất mọi thứ, Lục Trạc vừa đến không lâu, các quan chức như Tri phủ Cẩm Thành, Tham tướng cũng đồng loạt kéo đến bái kiến. Lục Trạc bảo Ngụy Nhiêu đi nghỉ ngơi trước, còn hắn thì đến phòng khách của dịch quán để xã giao cùng đám quan viên.
Dịch quán phái bốn tiểu nha hoàn và hai bà tử đến hầu hạ Lục Trạc và Ngụy Nhiêu. Giờ đây ở hậu trạch, ngoại trừ Bích Đào ra toàn là người ngoài, tối nay chắc chắn Lục Trạc phải ngủ cùng một phòng với nàng.
Nhân lúc Lục Trạc đang bận xã giao, Ngụy Nhiêu đi ngâm mình trong bồn nước nóng trước.
Mãi đến khi màn đêm buông xuống, Lục Trạc mới trở về, hắn vốn đã dùng bữa ở bên ngoài.
Ngụy Nhiêu đang ngồi trên giường đọc sách, Bích Đào cung kính hỏi: "Thế tử gia có muốn tắm rửa không ạ?"
Lục Trạc đưa mắt nhìn về phía Ngụy Nhiêu.
Nàng khẽ hạ quyển sách trên tay xuống, tỏ vẻ không mấy để tâm mà nói với hắn: "Ta tắm xong cả rồi, nếu Thế tử muốn tắm thì lát nữa cứ bảo bà tử khiêng thùng tắm vào nội thất. Sau khi họ lui ra, người ở bên trong tắm, ta ngồi bên ngoài xem sách, Thế tử tắm xong thì ta mới vào."
Dưới ánh đèn nhu hòa trong phòng, gương mặt nàng vẫn còn lưu lại vài phần ửng hồng sau khi tắm, tư thái tùy ý, giọng điệu lại mang theo nét lười biếng đầy quyến rũ. Nàng giống như chẳng mấy mặn mà với nam nhân trước mắt, nhưng lại không biết rằng chính sự hờ hững ấy lại càng dễ khơi gợi h*m m**n chinh phục của nam nhân, khiến người ta muốn nâng cằm nàng lên, ép đôi mắt ấy phải nhìn thẳng vào mình.
Ý nghĩ đó lướt nhanh qua tâm trí Lục Trạc, nhanh đến mức tưởng như chưa từng xuất hiện.
Hắn điềm nhiên sai Bích Đào đi chuẩn bị nước, sau đó ngồi xuống cạnh giường, giống như những đôi phu thê bình thường khác mà kể cho Ngụy Nhiêu nghe đêm nay đã gặp những ai, ngày mai có lịch trình sắp xếp thế nào.
Đến khi Bích Đào dẫn các bà tử khiêng nước vào, hai người vẫn duy trì dáng vẻ kề tai nói nhỏ đầy thân mật.
Sự quản thúc hạ nhân trong dịch quán không nghiêm ngặt như ở các danh môn thế gia. Một bà tử sau khi khiêng nước từ nội thất ra đã lén ngẩng đầu nhìn trộm đôi phu thê Thế tử Anh Quốc công trên giường. Đập vào mắt bà ta đầu tiên là hình ảnh Thế tử gia đang nằm nghiêng, dùng khuỷu tay chống nửa thân trên, gương mặt tuấn mỹ không giống như người phàm trần. Thế tử gia ngồi rất sát Thế tử phu nhân, hắn khẽ cúi đầu, chỉ cần nghiêng thêm chút nữa là có thể gối đầu lên đôi chân đang ngồi xếp bằng của nàng.
Bà tử nhìn sang lần thứ hai, thấy Thế tử phu nhân ngồi bên cạnh Thế tử gia đang mặc một chiếc áo mỏng màu xanh nhạt, mái tóc đen nhánh như mây cài một chiếc trâm khảm bảo thạch. Thế tử phu nhân hơi cúi mặt, nhẹ giọng thì thầm không biết đang nói gì với Thế tử gia. Bà tử rõ ràng chưa nhìn kỹ dung mạo nàng, nhưng lại cảm thấy vị phu nhân này đẹp đến nao lòng.
Chỉ nhìn trộm hai lần như thế, bà tử còn chưa thấy đủ thì đã đi đến cửa phòng ngoài.
Bà ta tuy hơi thất vọng nhưng lại vô cùng hưng phấn, dù sao cũng phải hầu hạ ở đây hơn hai tháng, sau này lại có thêm chuyện để tán gẫu rồi.
Đám hạ nhân vừa đi khỏi, Lục Trạc không chút chậm trễ ngồi dậy ngay. Hắn đứng dưới đất, liếc nhìn Ngụy Nhiêu vẫn đang thản nhiên đọc sách trên giường.
Lục Trạc thu lại ánh nhìn, bước vào nội thất tắm rửa.
Khi cởi y phục, Lục Trạc dường như vẫn còn ngửi thấy hương hoa quế thanh khiết thoang thoảng trên người nàng, đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng ngần cầm cuốn sách của nàng cũng như đang hiện ra ngay trước mắt.
Nếu hai người là phu thê thật sự, thì trạng thái chung sống vừa rồi xem ra cũng không tệ.
Cởi bỏ quần áo, Lục Trạc bước vào thùng tắm. Nghĩ đến Ngụy Nhiêu đang đọc sách trên giường ngay sát vách, hắn chủ động thả nhẹ mọi động tác.
Ngụy Nhiêu có thể nghe thấy tiếng nước róc rách của hắn, nhưng âm thanh này đối với nàng cũng chẳng khác gì tiếng Bích Đào hay Liễu Nha giặt khăn là mấy. Nàng tâm bình khí hòa, hoàn toàn không chút tò mò về hình ảnh Lục Trạc lúc tắm rửa.
Lục Trạc tắm rất nhanh, chỉ khoảng một khắc đồng hồ đã bước ra khỏi thùng, lau khô người và thay y phục. Khi hắn trở ra, trên người chỉ mặc duy nhất một bộ trung y bằng lụa trắng.
Ngụy Nhiêu ngước mắt nhìn, thấy một Lục Trạc như vậy thì lập tức thu lại tầm mắt ngay.
Lục Trạc thấp giọng giải thích: "Đến giờ ngủ rồi, nếu còn mặc ngoại bào thì ngược lại sẽ khiến người ta sinh nghi."
Ngụy Nhiêu vẫn nhìn vào trang sách, đáp: "Không sao, mấy ngày Thế tử hôn mê bất tỉnh, ta cũng đã thấy qua rồi."
Lục Trạc chẳng muốn gợi lại ký ức về bản thân khi đó, bèn hỏi Ngụy Nhiêu: "Muốn đánh cờ không?"
Ngụy Nhiêu không mấy hứng thú: "Kỳ nghệ của ta không tinh, cũng không thích chơi."
Lục Trạc gọi Bích Đào dẫn người vào dọn dẹp, sau đó ngồi xếp bằng bên cạnh Ngụy Nhiêu, cúi đầu nhìn cuốn sách trên tay nàng.
Ngụy Nhiêu chỉ nghĩ là hắn lại muốn bắt đầu diễn kịch, bèn mỉm cười, dịch cuốn sách sang phía hắn một chút.
Lục Trạc đọc vài hàng, phát hiện đây là một cuốn thoại bản kể về các anh hùng võ hiệp, xem ra khá phù hợp với tính cách của Ngụy Nhiêu.
"Toàn là chuyện thêu dệt vô căn cứ, nàng cũng tin sao?" Lục Trạc bình phẩm.
Ngụy Nhiêu đáp: "Tin hay không không quan trọng, đọc thấy thú vị thì đã là sách hay rồi."
Lục Trạc không tranh luận thêm, nhưng vì không còn chuyện gì để nói, hắn liền cùng nàng đọc sách.
Lúc Bích Đào dẫn các bà tử khiêng nước ra ngoài, thoáng thấy Thế tử gia và cô nương ngồi trên giường gần như đã tựa sát vào nhau. Đặc biệt là Thế tử gia chỉ mặc mỗi trung y, một người mặt đẹp như ngọc, một người dung mạo kiều mị, một đôi đẹp đẽ như thế khiến Bích Đào không khỏi cảm thấy tiếc nuối, giá như đây là thật thì tốt biết bao nhiêu.
Diễn xong vở kịch, Ngụy Nhiêu sắp xếp cho Bích Đào xuống ngủ ở nhĩ phòng, dặn không cần phải gác đêm ở phòng chính.
Khi Bích Đào lui xuống, Ngụy Nhiêu bảo Lục Trạc đi đóng cửa lớn bên ngoài lại.
Đến khi Lục Trạc đóng cửa, tắt bớt đèn ở sảnh đường rồi trở vào gian ngoài, chỉ thấy Ngụy Nhiêu đã ôm một chiếc chăn và gối từ bên trong ra, ném lên giường ở gian ngoài, vỗ vỗ đôi bàn tay nhỏ nhắn bảo hắn: "Hơn hai tháng này, ngài cứ ngủ ở bên ngoài đi."
Lục Trạc cười đáp: "Được."
Ngụy Nhiêu chẳng buồn quan tâm hắn trải chăn thế nào, quay người trở về nội thất, đóng cửa rồi cài then kỹ lưỡng.
Tiếng then cài cửa vang lên rõ mồn một, giống như Ngụy Nhiêu đang trợn mắt cảnh cáo Lục Trạc rằng chớ có nảy sinh tâm tư không nên có với nàng.
Lục Trạc cười khổ, cứ cái đà này, mẫu thân còn mong sớm có cháu bế sao?
Hắn tự mình trải chăn gối, tắt đèn rồi nằm xuống chiếc giường lạ lẫm trong dịch quán.
Lục Trạc bình thường rất ít khi nằm mơ, nhưng đêm nay chẳng hiểu thế nào, hắn lại mơ thấy một giấc mộng.
Trong mơ vẫn là tòa dịch quán này, hai người vẫn đang diễn kịch, Ngụy Nhiêu ngồi đọc sách, còn hắn ngồi bên cạnh bầu bạn với nàng. Sau khi nha hoàn lui xuống, Ngụy Nhiêu cũng ôm một chiếc chăn ra, chỉ có điều Ngụy Nhiêu trong mộng không hề lạnh lùng rời đi, mà lại rất mực ôn nhu, ân cần giúp hắn trải chăn như một người thê tử thực thụ.
Lục Trạc bị sự dịu dàng của nàng thu hút, không kiềm lòng được mà bước tới ôm lấy nàng từ phía sau.
Nàng thế mà lại không hề kháng cự, thẹn thùng nhắm mắt lại. Hương hoa quế ngọt ngào trên người nàng càng thêm nồng đượm, Lục Trạc khó lòng kiềm chế, vừa khẽ vùi đầu vào cổ nàng ngửi hương thơm, vừa hỏi nàng có nguyện ý làm thê tử của hắn không.
Nàng vô cùng mừng rỡ, gật đầu đồng ý.
Lục Trạc liền ép nàng xuống giường, thân thể nàng đúng như những gì hắn hằng tưởng tượng...
Mơ đến đây, đại khái không nam nhân nào nỡ tỉnh giấc, nhưng Lục Trạc lại đột ngột bừng tỉnh vì cảm thấy bản thân đang mạo phạm Ngụy Nhiêu.
Giữa đêm khuya đen kịt không thấy rõ năm ngón tay, chỉ nghe thấy tiếng th* d*c nặng nề của hắn.
Trước khi mở mắt, Lục Trạc đưa tay quờ quạng sang bên cạnh.
Nơi đó trống không.
Xác nhận lại Ngụy Nhiêu không có ở bên cạnh, những gì vừa xảy ra chỉ là một giấc mộng hoang đường, nhịp thở của Lục Trạc mới từ từ bình ổn lại.
Ngụy Nhiêu đã không muốn trao thân, thì ngay cả trong mơ, Lục Trạc cũng không muốn chiếm lấy của nàng dù chỉ nửa phần tiện nghi.