Gả Kim Thoa

Chương 66: Lục Trạc Đột Nhiên Siết Lấy Eo Nàng



Sau khi bị Lục Trạc hạ thuốc một lần, Ngụy Nhiêu không còn bài xích việc hắn cùng đi săn với mình nữa.

Trước đây nàng kháng cự là vì hai lý do. Thứ nhất, ngoại trừ những lúc phối hợp diễn kịch đầy ăn ý, quan hệ cá nhân giữa hai người chẳng tốt đẹp gì, Lục Trạc xem thường sự phóng khoáng, phá cách của nàng, còn nàng cũng chẳng ưa vẻ tự phụ thanh cao, đạo mạo giả tạo của hắn. Đã không thích, Ngụy Nhiêu đương nhiên chẳng muốn hắn cứ lở vờ trước mặt mình mỗi ngày.

Lý do thứ hai chính là sự tự tin. Ngụy Nhiêu tin rằng với kiếm pháp xuất chúng, nàng hoàn toàn có thể tự bảo vệ mình khi hành tẩu giang hồ, nên nàng phát phiền khi Lục Trạc cứ coi nàng như một tiểu thư khuê các yếu đuối cần được bảo bọc.

Thế nhưng tối hôm qua, Lục Trạc chỉ cần hai miếng bánh ô mai đã khiến nàng ngã gục.

Điều này khiến Ngụy Nhiêu nhận ra rằng, chỉ có kiếm pháp phòng thân là chưa đủ. Nàng còn quá thiếu hiểu biết về những hiểm ác của thế gian. Đi cùng Lục Trạc, có lẽ nàng sẽ học hỏi được nhiều về đạo xử thế.

Đó không phải là học cách khéo léo chu toàn hay đấu đá trong nội trạch, mà là học cách để một mình lưu lạc bên ngoài vẫn có thể sống sót tốt, chẳng hạn như bọc thuốc mê trong tay Lục Trạc, hay thói quen luôn chuẩn bị sẵn thịt khô, lương khô trong túi yên ngựa của hắn.

Tất nhiên, lúc mới phát hiện mình bị hạ dược, Ngụy Nhiêu vẫn vô cùng phẫn nộ. Nàng hận mình thì dốc lòng chuẩn bị luận võ, còn hắn lại lợi dụng lòng tin của nàng để dùng chiêu trò ám muội. Phải mãi đến khi rửa mặt xong, ngồi trước bàn trang điểm, cảm nhận làn tóc dài được Bích Đào nhẹ nhàng chải chuốt, cơn giận trong lòng mới dần tan biến. Ngụy Nhiêu bình tĩnh lại và nghĩ thông suốt nhiều điều.

Nàng ngồi ở nội thất chải đầu, còn Lục Trạc vẫn lặng lẽ ngồi đợi ở sảnh đường.

Dù Ngụy Nhiêu vừa nói lời cảm tạ, nhưng giọng điệu nghiến răng nghiến lợi của nàng cho thấy nàng hẳn là vẫn còn găm hận trong lòng.

Lục Trạc nhìn bát trà trong tay, không hề cảm thấy hối hận.

Nếu hắn thực sự dùng công phu thực lực để thắng nàng trong vòng ba chiêu, với tính khí ngạo nghễ của Ngụy Nhiêu, e rằng nàng sẽ càng tức giận hơn. Sau này mỗi lần gặp mặt, nàng sẽ chỉ nhớ đến nỗi khuất nhục khi bại dưới tay hắn, như vậy thì làm sao có thể chung sống như phu thê thực thụ? Hiện tại hắn cố tình dùng chiêu trò "tam lưu" này để thắng, Ngụy Nhiêu sẽ chỉ nghĩ là do hắn gian trá, bực bội vài ngày rồi thôi, không đến mức ghi hận quá lâu.

Nghĩ đến dáng vẻ cắn răng của nàng, Lục Trạc khẽ mỉm cười.

Thực ra lúc nàng nổi giận trông sinh động hơn hẳn vẻ dịu dàng ngoan ngoãn giả tạo khi ở nội trạch. Ở Anh Quốc công phủ, nàng giống như một mỹ nhân trong tranh, chỉ khi bộc lộ tính cách thật, mỹ nhân ấy mới bước ra khỏi họa đồ, từng cái nhíu mày hay nụ cười đều lay động lòng người.

Tiếng bước chân vang lên, Lục Trạc nhìn về phía cửa phòng trong.

Bích Đào vén rèm, Ngụy Nhiêu bước ra. Vì đi săn nên nàng thay một bộ cẩm bào màu xanh ngọc, chiếc mũ quan màu trắng đính một viên trân châu sáng bóng. Bộ trang phục này cực kỳ kén người mặc, người thường diện vào sẽ chỉ làm lộ ra những khuyết điểm về khí chất, nhưng với Ngụy Nhiêu, dù là y phục thanh quý hay trang sức hoa lệ cũng đều trở thành thứ làm nền cho nàng.

Đám nha hoàn của dịch quán đang đứng đợi dưới hiên. Lục Trạc đặt bát trà xuống, trêu chọc: "Phu nhân ăn mặc thế này, e là anh em nhà họ Dương nhận không ra, lại tưởng ta dẫn theo vị huynh đệ nào trong tộc đi cùng."

Ngụy Nhiêu mỉm cười hành lễ: "Vậy phiền huynh trưởng dẫn kiến giúp cho."

Nói xong, nàng ngẩng đầu, đôi mắt trong vắt như suối nguồn bình thản nhìn Lục Trạc.

Hắn nhận ra ngay là nàng đã hết giận chuyện bị hạ thuốc, ít nhất là không còn gay gắt như lúc sáng sớm.

Bản lĩnh kiềm chế cảm xúc này khiến Lục Trạc không khỏi khâm phục, nếu đổi lại là Thích Trọng Khải, có lẽ hắn đã đuổi theo mắng chửi Lục Trạc suốt mấy ngày rồi.

Hai người cùng dùng điểm tâm, nghỉ ngơi một lát rồi xuất phát.

Ngụy Nhiêu cưỡi trên con chiến mã màu đỏ thẫm, Lục Trạc cưỡi Phi Mặc sóng vai đi bên cạnh. Cả hai đều mặc cẩm bào sáng màu, nước da trắng trẻo như ngọc. Dân chúng hai bên đường mới nhìn thoáng qua cứ ngỡ là hai huynh đệ ruột thịt, mãi đến khi hai thớt ngựa tiến lại gần, mọi người nhìn kỹ mới phát hiện, người trên ngựa đen là vị công tử khôi ngô vĩ ngạn, còn người trên ngựa đỏ lại là một mỹ kiều nương với đôi mắt diễm lệ quyến rũ.

Triệu Tùng và Triệu Bách đi theo phía sau, rõ ràng cả hai đều là những thanh niên cao lớn, khôi ngô, nhưng dưới hào quang rực rỡ của hai vị chủ tử, họ bỗng chốc trở nên mờ nhạt như những hạt cát vô danh.

Vừa ra khỏi cổng thành Cẩm Thành, huynh đệ Dương Yến cùng đám thị vệ tùy tùng đã đứng đợi sẵn từ lâu.

Dương Yến hôm nay vận trang phục nữ nhi, làn da màu mật ong không hề làm giảm đi nhan sắc của nàng, ngược lại càng tăng thêm vẻ anh thư hào sảng. Khi thấy hai người Ngụy Nhiêu và Lục Trạc tiến tới, mới đầu nàng không dám nhận ra ngay, mãi đến khi Ngụy Nhiêu mỉm cười, Dương Yến mới thúc ngựa chạy tới, lượn quanh ngựa của Ngụy Nhiêu một vòng, kinh diễm thốt lên: "Thiếu phu nhân mặc nam trang lại còn đẹp hơn cả nữ trang nữa!"

Ngụy Nhiêu khẽ cười, dư quang để ý thấy ngay khi Dương Yến vừa chạy tới, Lục Trạc đã chủ động dừng ngựa lại, không biết có phải vì lời bịa chuyện trước đó của nàng mà hắn đang muốn tránh hiềm nghi hay không.

Ngụy Nhiêu ra hiệu bảo hắn tiến lại, rồi giới thiệu với Dương Yến: "Đây là Thế tử, hôm nay chàng vừa vặn rảnh rỗi nên cũng muốn vào núi dạo chơi một chuyến."

Dương Yến gật đầu chào Lục Trạc, sau khi hành lễ xong liền gọi hai người ca ca tới để giới thiệu.

Lục Trạc và anh em nhà họ Dương vốn đã gặp mặt thoáng qua trước đó, lúc này chỉ gật đầu thăm hỏi xã giao.

Ngụy Nhiêu mỉm cười quan sát Dương Nhị Lang và Dương Tam Lang. Cả hai đều khoảng chừng đôi mươi, mày mắt có vài phần tương đồng với Dương Yến nhưng trông cường tráng và kiên nghị hơn nhiều, ngồi trên ngựa vững chãi như những ngọn núi nhỏ. Lục Trạc có chiều cao tương đương họ, nhưng bờ vai thanh mảnh hơn hai vòng, khi đi cùng nhau, họ giống như một cây ngân thương đứng cạnh những thanh đại đao, mỗi người một vẻ, đều có thế mạnh riêng.

Dương Nhị Lang vốn am hiểu giao tiếp nên trò chuyện khá cởi mở với Lục Trạc, còn Dương Tam Lang có phần chất phác, nội liễm hơn, chỉ lặng lẽ đi bên cạnh huynh trưởng.

Cả hai huynh đệ họ chỉ nhìn lướt qua Ngụy Nhiêu một cái rồi thôi, không hề có chút cử chỉ nào thất lễ.

Sau khi lên núi, mọi người xuống ngựa chuyển sang đi bộ. Huynh đệ nhà họ Dương đi trước dẫn đường, Lục Trạc và Ngụy Nhiêu giữ khoảng cách tầm mười bước chân theo sau.

Đang tiết tháng Ba, cây cối trong núi bắt đầu xanh tươi trở lại, những mầm non xanh mướt trên ngọn cây đang tham lam hấp thụ ánh nắng mặt trời, tạo nên một khung cảnh tràn đầy sức sống.

Sau những ngày dài bôn ba vất vả trên đường, chuyến đi săn hôm nay đối với Ngụy Nhiêu giống như lần rời kinh thành để về thăm Nhàn Trang của ngoại tổ mẫu, khiến tâm hồn nàng trở nên thư thái và nhẹ nhõm vô cùng.

Đi được một đoạn đường, huynh đệ nhà họ Dương dừng lại nghỉ chân uống nước.

Lục Trạc thấy vậy liền đưa một túi nước cho Ngụy Nhiêu.

Bên hông hắn treo hai túi nước, cái đưa cho Ngụy Nhiêu có buộc một sợi dây màu ở miệng túi để làm dấu phân biệt.

Dương Yến nhìn nhị ca của mình đang ngửa cổ tuống nước ừng ực, rồi lại tò mò quan sát đôi phu thê phía dưới.

Lục Trạc chú ý tới tầm mắt của nàng, liền mỉm cười giải thích: "Túi của ta là nước trắng, phu nhân không thích vị thanh đạm, nên túi của nàng rót trà nhài."

Ngụy Nhiêu đang uống nước, vốn dĩ vì giữ lễ nghĩa nên hơi xoay lưng về phía trên, không hề biết Dương Yến đang nhìn mình. Đột nhiên nghe Lục Trạc bịa ra chuyện "trà nhài", nàng không kịp phòng bị nên bị sặc, nước đổ ra một chút.

Lục Trạc lập tức lấy khăn tay trắng từ trong ống tay áo ra, bước tới một tay đỡ lưng nàng, một tay nhẹ nhàng lau khóe môi cho nàng. Ánh mắt hắn vừa bất đắc dĩ vừa tràn đầy vẻ cưng chiều: "Từ từ thôi."

Ngụy Nhiêu trừng mắt nhìn hắn đầy cảnh cáo.

Lục Trạc chỉ mỉm cười, sau khi lau xong gương mặt kiều diễm như hoa của nàng, hắn dời mắt xuống bàn tay dính nước của nàng.

Ngụy Nhiêu liền ném trả túi nước cho hắn, xoay người đi: "Ta tự làm được."

Nàng thầm nghĩ không biết khăn của Lục Trạc có sạch sẽ không, nên lại lén dùng khăn tay của mình lau kỹ lại khóe miệng lần nữa.

Chứng kiến cảnh phu thê ân ái như vậy, huynh đệ nhà họ Dương sớm đã biết ý mà dời mắt nhìn đi chỗ khác. Gương mặt Dương Yến khẽ ửng hồng, trước đây nàng cảm thấy chẳng nam nhi nào xứng với mình, nhưng nếu gặp được một người như Thế tử gia, vừa tuấn mỹ phi phàm lại vừa ôn nhu chu đáo, thì nàng cũng nguyện ý gả.

Tiến sâu vào rừng, năm người chia thành hai nhóm để hành động độc lập. Ngụy Nhiêu và Lục Trạc tự nhiên là một tổ.

Không có người ngoài, không cần phải diễn kịch nữa, Ngụy Nhiêu mặc kệ Lục Trạc, cứ thế đi thẳng về phía trước, chuyên tâm quan sát con mồi xung quanh.

Lục Trạc tụt lại phía sau vài bước, ánh mắt phần lớn thời gian đều dừng lại trên gò má của nàng.

Hắn bỗng nhớ lại lần đầu tiên hai người gặp mặt, khi đó cũng là trong rừng đi săn. Ngụy Nhiêu vận một bộ y phục đỏ thẫm từ trên cây nhảy xuống, khinh công nhẹ nhàng lướt vài cái đã tìm được chỗ ẩn nấp, sau đó một mũi tên bắn trúng con heo rừng mà hắn và Thích Trọng Khải đã đuổi theo từ lâu.

Hồi đó, Lục Trạc cứ ngỡ nàng là một thiếu niên lang, thầm khen ngợi thân thủ cùng tiễn thuật của nàng. Khi Ngụy Nhiêu nhận ra con heo rừng đã có chủ, nàng lập tức rời đi ngay chứ không hề có ý tranh giành, đủ thấy tâm tính chính trực. Lục Trạc vốn đã nảy sinh ý định kết giao, nào ngờ khi nàng quay người lại, đó lại là một nữ lang với dung mạo diễm lệ tuyệt trần.

Rừng sâu núi thẳm, cô nam quả nữ, Lục Trạc tự nhiên phải giữ khoảng cách, đồng thời trong thâm tâm hắn cũng cho rằng một nữ tử mà lại chạy vào chốn thâm sơn đi săn là chuyện không thỏa đáng.

Nàng chắc chắn đã nhìn thấu suy nghĩ đó, vậy nên ngay từ lần đầu gặp gỡ, cái "nợ" giữa hai người đã sớm kết lại.

Ai mà ngờ được, trời xui đất khiến thế nào, giờ đây họ lại trở thành phu thê.

Ngụy Nhiêu đột nhiên quay đầu, ra hiệu bằng tay cho hắn.

Lục Trạc dừng bước, nhìn theo hướng tay nàng chỉ. Ở phía xa trong bụi rậm, dường như có một khối đen thẫm, nếu không phải khối đen ấy thỉnh thoảng hơi rung động nhẹ, rất khó để nhận ra đó là một sinh vật sống.

Lục Trạc lặng lẽ tiến sát lại bên cạnh Ngụy Nhiêu.

Tầm nhìn của nàng có hạn, nàng hạ thấp giọng hỏi: "Là heo rừng sao?"

Nếu là một con heo rừng lông đen đang quay lưng về phía họ để ủi đất thì hình dáng cái mông nhìn từ xa quả thực rất giống thế này.

Lục Trạc lắc đầu, hắn ghé sát tai nàng, hơi thở như phả lên vành tai: "Là gấu đen."

Đôi mắt Ngụy Nhiêu lập tức sáng rực lên. Trên núi Vân Vụ trước đây, nàng chưa bao giờ chạm trán với gấu.

Lục Trạc ước lượng khoảng cách, tầm khoảng năm trăm bước, cũng may là đủ xa nên hắn và Ngụy Nhiêu mới chưa làm kinh động đến nó.

"Thị lực của gấu có hạn, nhưng tai và mũi lại rất nhạy bén, nó có thể đánh hơi thấy mùi ở cách xa cả dặm. Nó chưa phát hiện ra chúng ta là vì chúng ta đang ở phía cuối gió, nhưng nếu chúng ta lén lút tiếp cận trong vòng ba trăm bước, nó vẫn có thể nghe thấy tiếng động."

Ngụy Nhiêu thầm giật mình. Với tiễn pháp của nàng, phải áp sát trong vòng trăm bước mới có nắm chắc bắn trúng tử huyệt của nó, còn ở khoảng cách ba trăm bước, dù lực cánh tay của Lục Trạc có mạnh đến đâu e rằng cũng khó mà thành công.

"Gấu chạy có nhanh không?" Ngụy Nhiêu kiễng chân quan sát khối đen to lù lù như đống đất kia, thầm nghĩ dáng vẻ ấy chắc không giỏi chạy nhảy cho lắm.

"Nhanh hơn ta."

Ngụy Nhiêu không thể tin nổi, nàng ngửa đầu ra sau đầy vẻ kinh ngạc.

Lục Trạc nhìn sâu vào đôi mắt nàng, thản nhiên nói: "Người không thể nhìn bề ngoài, vật cũng thế."

Giống như nàng vậy, thoạt nhìn thì hệt như một tiểu hồ ly tinh quyến rũ, nhưng thực chất đêm nào cũng canh phòng cẩn mật, chốt cửa cài then để đề phòng hắn như phòng cướp.

Ngụy Nhiêu không hề hay biết những suy nghĩ đang nhảy múa trong đầu Lục Trạc, toàn bộ sự chú ý của nàng đều dồn vào con gấu đen trông có vẻ đần độn nhưng nghe nói lại chạy rất nhanh kia. Dù có bình tĩnh và giỏi chạy đến đâu, thì làm sao mới săn được nó?

"Nếu cô muốn săn, có thể nấp trên cây, ta sẽ đi dẫn nó tới đây." Lục Trạc khẽ thì thầm bên tai nàng.

Hắn vừa dứt lời, con gấu đen kia đột nhiên có chuyển động lớn. Nó lù lù đứng dậy, ban nãy nó ngồi bệt dưới đất, giờ đây khi tứ chi chạm đất, thân hình nó đồ sộ đến mức bốn con heo rừng cộng lại chắc cũng không bằng. Điều đó đã đủ khiến Ngụy Nhiêu kinh hãi, nào ngờ con gấu ấy còn đứng thẳng bằng hai chân sau, tựa mình vào thân cây bên cạnh, bắt đầu thực hiện những động tác vụng về để gãi ngứa.

Sức nặng của con gấu khiến cái cây đại thụ bị nó cọ vào cũng phải rung chuyển bần bật.

Ngụy Nhiêu không sợ heo rừng, gặp một hai con sói hoang đơn độc nàng cũng chẳng ngại, nhưng đối diện với "vật khổng lồ" này, nàng hoàn toàn không có tự tin.

Còn Lục Trạc thì sao? Chính miệng hắn nói gấu chạy nhanh hơn hắn, vạn nhất hắn đi dẫn gấu mà chưa kịp chạy đến điểm mai phục đã bị nó vồ trúng thì phải làm sao?

Ngụy Nhiêu tuy nhìn Lục Trạc không thuận mắt, nhưng cũng chưa hận đến mức muốn lấy mạng hắn.

"Bỏ đi, chúng ta qua bên kia..."

Nàng còn chưa kịp dứt lời, Lục Trạc đã đột nhiên siết chặt lấy eo nàng, ôm lấy nàng nhảy vọt lên cành của một cây đại thụ gần đó.

Ngụy Nhiêu không kịp chuẩn bị gì, bất ngờ bị đặt lên một cành cây không mấy vững chãi, nàng theo bản năng ôm chặt lấy eo hắn để giữ thăng bằng.

Lục Trạc một tay giữ lấy nàng, một tay bám vào thân cây chính, nhìn cô nương đang rúc vào lòng mình. Khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức cực hạn, hắn có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm và sự mềm mại từ cơ thể nàng chạm vào mình, khiến cả người hắn bỗng chốc cứng đờ.

Cũng may, sau khi đã đứng vững, Ngụy Nhiêu lập tức buông hắn ra, tự mình vịn vào thân cây.

"Cô hãy nhắm chuẩn thời cơ, ta đi dẫn gấu."

Sợ nàng sẽ nổi giận vì hành động đường đột vừa rồi, Lục Trạc nhanh chóng nhảy xuống khỏi cành cây, lặng lẽ và thận trọng tiến về phía con gấu đen.