Gả Kim Thoa

Chương 72: Hoắc Quyết: Nhiêu Nhiêu Giao Cho Thế Tử



"Cô nương, người với Thế tử gia thật sự không thể cứu vãn được nữa sao?"

Mặt trời dần ngả về tây mà Thế tử gia vẫn chưa thấy về. Bích Đào từ bên ngoài bước vào, thấy cô nương nhà mình lại đang loay hoay với bộ tượng gỗ mục đồng trên bàn trang điểm. Nàng bước đến ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh, ánh mắt phức tạp mà hỏi han.

Ngụy Nhiêu đặt chiếc roi mây nhỏ vào tay tượng gỗ bé gái, rồi lại sắp xếp chiếc giỏ tre cho tượng bé trai, lúc này mới liếc nhìn Bích Đào một cái: "Ngay từ đầu đã là giả rồi, ngươi còn trông mong ta với hắn có thể sống với nhau được bao lâu?"

Bích Đào bĩu môi: "Chỉ là thấy cô nương chịu thiệt thòi quá. Mang danh xung hỷ một phen mà chẳng được lợi lộc gì. Trước đây ta cứ nghĩ nếu người và Thế tử gia ở bên nhau lâu hơn chút nữa, ngài ấy sẽ thật lòng yêu thương người. Như vậy cô nương cũng không cần hòa ly, cứ tiếp tục làm Thế tử phu nhân danh chính ngôn thuận, để chẳng ai dám nói ra nói vào nữa."

Ngụy Nhiêu khẽ mỉm cười.

Chuyện tốt đẹp như thế ai mà chẳng từng nghĩ tới. Nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên của Lục Trạc sau khi tỉnh dậy và phát hiện tân nương là nàng, Ngụy Nhiêu đã biết con đường có lợi nhất cho mình đã bị hắn chặn đứng rồi. Càng về sau, những lời nhục mạ của Lục Trạc dành cho nàng ngày một nhiều, Ngụy Nhiêu cũng triệt để từ bỏ ý định làm phu thê thật sự với hắn.

Mỗi lần Lục Trạc sỉ nhục nàng, ý muốn hòa ly trong lòng Ngụy Nhiêu lại càng thêm khẩn thiết. Trước kia vì cân nhắc lợi hại mà nàng thà cắn răng chịu đựng sự thờ ơ lạnh nhạt của hắn, nhưng lần này, Ngụy Nhiêu không muốn làm bản thân phải chịu uất ức thêm nữa.

"Hoa màu còn có lúc mất mùa, làm ăn cũng có khi thua lỗ, ai mà cam đoan mình luôn thuận buồm xuôi gió được? Ta có thiệt thì cũng chỉ thiệt chút thanh danh thôi, nhưng vẫn còn năm vạn lượng sính lễ cầm trong tay mà, bù qua sớt lại vẫn là ta hời." Ngụy Nhiêu lên tiếng an ủi Bích Đào. Dù sao thanh danh của nàng vốn đã chẳng ra gì, có mang tiếng thêm chút nữa cũng chẳng sao. Điều nàng muốn là có thể lựa chọn sống cạnh những người mình yêu quý; còn với những kẻ ghét bỏ nàng, nàng không thay đổi được định kiến của họ thì có thể chủ động tránh xa, mắt không thấy tâm không phiền.

Bích Đào không được phóng khoáng như vậy, chủ yếu là vì nàng có quá nhiều điều không thể nghĩ thông: "Thế tử gia nếu thật sự không thích người một chút nào, vì sao còn tình nguyện mang người đến Cẩm Thành?"

Ngụy Nhiêu thản nhiên: "Bởi vì lúc trước hắn mạo phạm ta, dẫn ta tới Cẩm Thành du sơn ngoạn thủy là cách hắn đền bù lỗi lầm."

Bích Đào lại hỏi: "Vậy còn trên đường đi, tại sao người chạy tới đâu Thế tử gia cũng đều theo tới đó?"

Ngụy Nhiêu: "Hắn sợ ta chạy mất, không cách nào ăn nói với tổ mẫu và ngoại tổ mẫu."

Bích Đào: "... Nhưng hai người đã cãi nhau dữ dội như thế, đều đã nói đến chuyện hòa ly, vì sao Thế tử gia vẫn kiên trì tối nay mở tiệc chiêu đãi Biểu công tử? Tối qua ngài ấy tức giận đến mức áo ngoài cũng chẳng thèm mặc mà đi thẳng ra tiền viện, với thân phận của ngài ấy, tùy tiện tìm một cái cớ là có thể hủy bỏ buổi tiệc tối nay mà."

Ngụy Nhiêu khựng lại một chút, phỏng đoán: "Thiếp mời cho biểu ca là do hắn phát ra, chắc hắn không muốn nuốt lời thôi."

Bích Đào: "Vậy tối nay gặp Biểu công tử, hai người định làm thế nào? Nếu không diễn kịch, Biểu công tử chắc chắn sẽ lo lắng đến chết mất, còn nếu diễn, Thế tử gia liệu có còn cam tâm tình nguyện diễn cùng người không?"

Ngụy Nhiêu thực sự cũng không biết Lục Trạc sẽ giữ thái độ gì.

Nàng không muốn biểu ca phải lo lắng cho mình, cũng không muốn huynh ấy gặng hỏi rốt cuộc nàng và Lục Trạc đã xảy ra chuyện gì. Nàng hoàn toàn có thể hình dung ra một khi chân tướng bị vạch trần, biểu ca sẽ dồn dập đưa ra bao nhiêu câu hỏi chất vấn.

"Thiếu phu nhân, Thế tử gia đã về, xin mời người chuẩn bị trang điểm xong xuôi rồi sang bên đó ạ."

Tiếng của tiểu nha hoàn trong dịch quán truyền vào, Ngụy Nhiêu mỉm cười bảo Bích Đào không cần lo lắng, rồi tự mình đi qua.

Lục Trạc đang đứng ở trong sân, mặc một bộ cẩm bào màu xanh lam. Hắn đang nói chuyện gì đó với Triệu Tùng, thần sắc thanh lãnh, khi phát hiện Ngụy Nhiêu, hắn chỉ nhạt nhẽo liếc nàng một cái rồi thu hồi ánh mắt ngay lập tức.

Đợi Ngụy Nhiêu đi tới gần, Lục Trạc giữ thái độ xa cách: "Lên đường thôi."

Ngụy Nhiêu gọi hắn lại, nói: "Thế tử bận rộn quân vụ, biểu ca của ta cũng chẳng phải quý nhân gì, nếu Thế tử không muốn qua đó xã giao thì cứ nghỉ ngơi sớm đi cũng được."

Nàng định một mình đi, chỉ cần nói quân doanh đột xuất có việc nên Lục Trạc không tới được, như vậy cũng có thể lấp l**m cho qua chuyện.

Lục Trạc vẫn quay lưng về phía nàng, thanh âm lạnh lùng: "Cô nương yên tâm, Lục mỗ không phải hạng người nói lời không giữ lời, chút lễ nghĩa này ta vẫn hiểu."

Hắn đã muốn làm quân tử, Ngụy Nhiêu còn có thể nói gì hơn?

Ra khỏi dịch quán, hai người trước sau lên xe ngựa.

Tửu lâu vẫn là nơi bên bờ sông mà hai biểu huynh muội từng chiêu đãi hai vị phú thương lần trước. Đường đi không xa, xe ngựa rất nhanh đã tới nơi. Bất quá đang tiết tháng Tư đẹp trời, người đi đường qua lại tấp nập, xe ngựa chỉ có thể đỗ lại trong ngõ nhỏ, cần hai người xuống xe đi bộ một đoạn.

Lúc ở trong xe, Lục Trạc luôn nhắm mắt dưỡng thần, nhưng vừa xuống xe, gương mặt hắn đã khôi phục vẻ ôn nhuận như ngọc thường ngày.

Ngụy Nhiêu thực sự rất bội phục hàm dưỡng của hắn. Rõ ràng là thanh cao như thế, vậy mà có thể trong lúc lòng đầy mâu thuẫn vẫn cười được vẻ điềm nhiên như không có việc gì.

Vì để xã giao với biểu ca, Lục Trạc đã cười thì Ngụy Nhiêu tự nhiên cũng cười theo, có điều nàng đeo mạng che mặt, nàng có cười hay không người ngoài cũng chẳng nhìn ra được.

Gió sông thổi nhẹ nhàng sảng khoái, nhưng lại lạnh hơn ban ngày rất nhiều.

Ngụy Nhiêu mặc một chiếc áo màu xanh liễu, dưới mặc váy dài nền trắng thêu hoa hải đường. Gió sông lướt qua, tà váy trắng tuyết lay động trong dư quang của Lục Trạc, tựa như một con hồ điệp trắng sắp sửa cưỡi gió bay đi. Gió sông cũng chẳng buông tha lớp mạng che mặt của nàng, khiến dải lụa mỏng dán sát vào gương mặt, in rõ sống mũi cao thẳng cùng dáng môi đầy đặn quyến rũ.

Rõ ràng đẹp đẽ như thế, rõ ràng là đích nữ của Thừa An bá phủ, rõ ràng cũng có thể làm một đệ nhất mỹ nhân, đệ nhất tài nữ khiến người người tán thưởng, vậy mà nàng cứ muốn đi vào vết xe đổ của Thọ An quân và Lệ quý nhân, càng bị người đời chỉ trích nàng lại càng muốn ngang tàng, càng muốn khiến danh tiếng của mình tồi tệ thêm. Tổ mẫu yêu thương nàng như vậy, nếu biết những gì nàng làm mấy ngày qua, e là cũng sẽ đồng ý chuyện hòa ly, có lẽ sẽ thất vọng, có lẽ sẽ có vài phần tiếc nuối.

Nhưng không hợp chính là không hợp. Tâm của nàng quá sức phóng khoáng, Anh quốc công phủ không chứa nổi nàng, mà nàng cũng chẳng hề có ý định ở lại. Bởi phàm là những gì nàng thực lòng muốn, nàng nhất định sẽ biết cách thu mình lại.

Tửu lâu đã ở ngay trước mắt. Ngụy Nhiêu ngẩng đầu lên, nhìn thấy biểu ca đang đứng bên cửa sổ, cúi đầu mỉm cười với bọn họ.

Đôi mắt Ngụy Nhiêu cong lên thành hình bán nguyệt, gương mặt thân thuộc của người thân khiến tâm trạng nàng vui vẻ hẳn lên.

Lục Trạc lặng lẽ bước theo sau nàng, hai người một trước một sau đi lên tầng hai.

Phía trước cửa nhã gian, người hầu của Hoắc Quyết vừa thấy họ đã cung kính đẩy cửa ra, đợi hai người vào trong rồi mới từ tốn khép lại từ bên ngoài.

"Biểu ca đến lâu chưa?" Ngụy Nhiêu tháo mạng che mặt, mỉm cười hỏi.

Hoắc Quyết cười đáp: "Ta cũng vừa mới đến thôi. Thế tử bận rộn quân vụ như thế mà vẫn dành thời gian tới gặp ta, Hoắc mỗ thật lấy làm vinh hạnh."

Hắn hướng về phía Lục Trạc hành lễ, Lục Trạc mỉm cười né tránh: "Đều là người một nhà cả, biểu công tử không cần đa lễ."

Ba người ngồi xuống, sau khi gọi món xong xuôi thì bắt đầu hàn huyên.

Lục Trạc vốn dĩ khéo léo trong việc đối đãi, Hoắc Quyết khi xã giao cũng vô cùng tinh tế. Hai người lúc thì bàn chuyện thương trường, lúc lại đàm đạo việc trưng binh quân vụ, cứ thế thao thao bất tuyệt khiến Ngụy Nhiêu chẳng thể chen vào lời nào, hoàn toàn trở thành một thính giả đúng nghĩa.

"Phải rồi, mấy ngày trước Thế tử bận việc trưng binh bên ngoài, Nhiêu Nhiêu ở nhà buồn chán nên có cầu xin ta dẫn muội ấy đi dạo. Ta nhất thời mềm lòng nên đã đồng ý, nhưng ta cũng đã nghiêm khắc khuyên bảo muội ấy, sau này không được làm những việc tổn hại đến thân phận Thế tử phu nhân như thế nữa. Nhiêu Nhiêu cũng đã hứa với ta rồi, chỉ là vẫn mong Thế tử hãy để mắt tới muội ấy kỹ hơn một chút, đừng lại nuông chiều để muội ấy hồ đồ như vậy."

Hoắc Quyết rót đầy một chén rượu, nhìn Lục Trạc nói: "Ta thân là huynh trưởng mà lại dung túng muội ấy một lần, đáng phải tự phạt ba chén."

Mặc dù Lục Trạc có ý ngăn cản, nhưng Hoắc Quyết vẫn dứt khoát uống liền ba ly lớn.

"Biểu công tử khách khí quá, tính tình của Nhiêu Nhiêu ta tự nhiên hiểu rõ. Có biểu công tử để mắt đến nàng, ta cũng thấy rất yên tâm." Lục Trạc tự rót cho mình một ly, nâng chén kính lại Hoắc Quyết.

Ngụy Nhiêu vẫn luôn cúi đầu dùng bữa, lắng nghe hai người họ qua lại.

Hoắc Quyết bỗng nhiên bật cười, nhìn Ngụy Nhiêu nói: "Đôi khi ta cũng muốn ước thúc Nhiêu Nhiêu, nhưng ta là huynh trưởng, lại ít khi gặp mặt muội ấy nên rất sợ nói lời nào nặng nề sẽ làm muội ấy khóc. Bất quá sang năm gặp lại thì không cần lo nữa rồi, ta không tiện lên tiếng thì tự khắc sẽ có biểu tẩu của muội làm thay ta."

Ngụy Nhiêu đang gặm miếng sườn xào chua ngọt thì giật mình đến mức đánh rơi cả xương xuống đĩa, kinh ngạc ngẩng đầu: "Biểu ca sắp thành thân sao?"

Hoắc Quyết mỉm cười gật đầu.

Ngụy Nhiêu lập tức hỏi dồn dập một hồi, nào là sính lễ đã đi đến bước nào rồi, nào là biểu tẩu tương lai là thiên kim nhà ai.

Hoắc Quyết rất kiên nhẫn trả lời từng câu một. Khi nhắc đến vị hôn thê, ánh mắt huynh ấy tràn đầy vẻ dịu dàng, hiển nhiên là vô cùng hài lòng với mối hôn sự này.

Bản thân Ngụy Nhiêu đối với việc lấy chồng đã chẳng còn mong cầu gì, nhưng lại thực lòng vui mừng khi thấy biểu ca tìm được ý trung nhân.

Lục Trạc thu hết sự ngạc nhiên vui sướng của nàng vào mắt, cũng nhìn thấu sự quang minh lỗi lạc của Hoắc Quyết. Khi nâng chén một lần nữa, thứ rượu cay nồng ấy dường như chẳng còn chút mùi vị gì.

Hồi còn ở kinh thành, hắn từng hoài nghi tình cảm giữa hai biểu huynh muội Ngụy Nhiêu và Hoắc Quyết.

Đến khi tới Cẩm Thành, nghe tin hai người họ như hình với bóng suốt nhiều ngày, sự nghi hoặc ấy lại một lần nữa trỗi dậy.

Nhưng giờ đây, nhìn hai người họ đang hào hứng bàn chuyện hôn sự của Hoắc Quyết, Ngụy Nhiêu vui vẻ chúc phúc như thế, nào có nửa điểm ái mộ tư tình?

Yến tiệc tan, ba người trước sau rời khỏi tửu lâu.

Xe ngựa của Hoắc Quyết đỗ ở một hướng khác, sắp đến lúc phải chia tay, Hoắc Quyết mới nhìn Lục Trạc nói: "Thế tử, Nhiêu Nhiêu tuổi tác tuy nhỏ nhưng đã từng trải qua sinh tử. Nếu không nhờ tập võ, muội ấy có lẽ đã không còn, hoặc giả chỉ có thể nằm liệt trên giường bệnh. Cũng chính vì tập võ mà tính cách muội ấy khác hẳn những khuê tú thông thường, kính mong Thế tử nhìn vào tâm tính thuần hậu của muội ấy mà bao dung nhiều hơn."

"Ai mượn huynh nói dông dài mấy chuyện này?" Ngụy Nhiêu thẹn quá hóa giận đẩy Hoắc Quyết một cái, rồi quay đầu chạy thẳng ra phía bờ sông.

Lục Trạc đưa mắt nhìn theo bóng lưng nàng.

Hoắc Quyết mỉm cười, thấp giọng nói: "Ngoại tổ mẫu từng nói, Nhiêu Nhiêu là kiểu người ưa ngọt không ưa lạt. Người ngoài càng nghị luận, muội ấy càng chẳng thèm quan tâm, thậm chí còn làm ngược lại cho bõ ghét. Nhưng nếu ai đó đối xử tốt với muội ấy một chút, muội ấy nhất định sẽ đem cả tâm can ra báo đáp. Đừng nhìn muội ấy vẻ mặt ghét bỏ ta lắm lời, kỳ thực chắc chắn là đang cảm động vì có ca ca quan tâm mà âm thầm khóc nhè đấy."

Lục Trạc nhìn Hoắc Quyết, nhất thời không biết nên đáp lời thế nào.

Hoắc Quyết chắp tay hướng hắn: "Thời gian không còn sớm, ta xin cáo từ trước."

Dứt lời, Hoắc Quyết cười xoay người, mang theo người hầu từng bước hòa vào dòng người đông đúc.

Lục Trạc quay đầu tìm Ngụy Nhiêu, nhưng bên bờ sông đã chẳng thấy bóng dáng nàng đâu. Hắn nhíu mày, đưa mắt quét qua một lượt mới thấy nàng chẳng biết từ lúc nào đã chạy tới trước sạp bánh nướng nhỏ ven đường, đang đứng mua bánh.

Gió sông thổi tung lớp mạng che mặt, lộ ra một góc nghiêng kiều diễm như hoa.

Đó là một gương mặt rất dễ bị người đời chỉ trích là "hồ ly tinh", nhưng lúc này đây, Lục Trạc lại chợt nhớ tới con nhím mà nàng săn được trong rừng.

Khi không có kẻ trêu chọc, con nhím thong dong tự tại kiếm ăn vui đùa. Nhưng chỉ cần có kẻ địch tới gần, nó sẽ lập tức cuộn tròn lại, giấu đi phần mềm mại nhất và phô ra lớp gai sắc nhọn trên lưng.

Hoắc Quyết dành cho nàng sự quan tâm thương xót, nên nàng đối đãi bằng sự mềm mỏng. Còn hắn đã nhiều lần mạo phạm nàng, nên thứ hắn nhận lại từ Ngụy Nhiêu toàn là gai góc.

.

"Công tử, trước đó phu nhân bàn với ngài việc tới Tống gia cầu thân, không phải ngài đã từ chối rồi sao?"

Ở phía bên kia, người hầu của Hoắc Quyết nhớ lại cuộc trò chuyện vừa nghe được trong nhã gian, thắc mắc hỏi.

Hoắc Quyết cười nói: "Khi đó suy nghĩ chưa thấu đáo, giờ cảm thấy Tống cô nương rất tốt, về tới nơi ta sẽ nhờ người sang cầu hôn."

Người hầu hớn hở: "Phu nhân chắc chắn sẽ mừng đến phát điên mất."

Hoắc Quyết chỉ cười không nói.

Trước đây mẫu thân từng hy vọng huynh cưới biểu muội nhà họ Chu, nhưng huynh và ngoại tổ mẫu đều thấy không hợp. Sau khi trở về Thái Nguyên, mẫu thân bắt đầu tìm hiểu các tiểu thư trong vùng cho huynh, trong đó Tống cô nương là người mẫu thân ưng ý nhất.

Tống cô nương quả thực rất tốt, hắn cũng sẽ đối xử thật tốt với nàng ấy.