Gả Kim Thoa

Chương 78: Mỹ Nhân Trong Lòng



Đến biệt viện, cung nhân đã chuẩn bị sẵn sàng để hầu hạ hai vợ chồng.

Ngụy Nhiêu hồi chiều vừa mới tắm xong, chập tối trời lại mát mẻ nên người không đổ mồ hôi, lúc này nàng chẳng muốn tắm nữa, bởi ngâm mình quá lâu trong nước một ngày cũng không thoải mái cho lắm.

"Ngâm chân thôi vậy." Ngụy Nhiêu nói với cung nhân.

Cung nhân nhìn về phía Lục Trạc, hắn gật đầu, ý bảo mình cũng chỉ cần ngâm chân là được.

Trong lúc cung nhân đi chuẩn bị, trong phòng vẫn còn hai cung nữ đứng chờ sẵn.

Lục Trạc thản nhiên cởi ngoại bào giao cho cung nữ đem treo lên, sau đó đi tới ngồi bên cạnh giường chờ rửa chân.

Ngụy Nhiêu thấy vậy liền ngồi xuống trước bàn trang điểm, để một cung nữ giúp mình chải tóc.

Hai người phối hợp rất nhịp nhàng, vở kịch trước giờ ngủ không hề để lộ một kẽ hở nào.

"Đêm nay nô tỳ sẽ gác ở bên ngoài, Thế tử gia và Thiếu phu nhân hãy nghỉ ngơi sớm ạ."

Sau khi hai vợ chồng rửa chân xong và đã nằm lên giường, tiểu cung nữ buông màn che chắn cẩn thận rồi cung kính thưa.

Ngụy Nhiêu khẽ "ừ" một tiếng.

Tiểu cung nữ tắt đèn rồi lui ra ngoài.

Ngụy Nhiêu đầy vẻ phòng bị nằm trong chăn ở phía trong. Nghe thấy tiếng tiểu cung nữ đóng cửa, nàng đợi một lát nhưng thấy Lục Trạc nằm bên cạnh vẫn bất động, chẳng có ý định ngồi dậy chút nào. Ngụy Nhiêu nhíu mày nói:

"Thế tử định đêm nay nằm chung giường với ta luôn sao?"

Lục Trạc khẽ cười đáp: "Không dám, chỉ là ta tò mò không biết cô nương có thể nhẫn nhịn được bao lâu thôi."

Nói xong, Lục Trạc vén chăn ngồi dậy, rồi nằm xuống sàn gỗ ngay sát mép giường phía bên ngoài.

Đây là kiểu giường có bậc, bên ngoài khung giường còn có một khoảng sàn ngắn, mặt gỗ được lau chùi sạch bóng, rất thích hợp để trải chiếu nằm đất.

Hắn chỉ mang người xuống, còn gối và chăn vẫn để ở trên giường, Ngụy Nhiêu thấy vậy liền ghét bỏ đẩy xuống cho hắn.

"Đa tạ."

Lục Trạc cố ý hiểu sai ý đồ của nàng, hắn ngồi dậy, mỉm cười chỉnh lại gối rồi đắp chăn ngay ngắn. Thực ra khi xông pha trận mạc, hắn đã quen với cảnh màn trời chiếu đất, tiết trời lại đương lúc ấm áp, dù không đắp chăn cũng chẳng sao.

Ngụy Nhiêu không thèm để ý đến hắn, nàng cẩn thận vén kín màn trướng. Trước khi nằm xuống, nhìn bóng người mờ ảo dưới sàn, Ngụy Nhiêu lên tiếng: "Ta tin Thế tử là một người quân tử."

Lục Trạc đáp: "Cô nương yên tâm, trừ phi cô nương tự nguyện, bằng không Lục mỗ tuyệt đối không ép buộc."

Về điểm này thì Ngụy Nhiêu tương đối tin hắn, nhưng dù tin đến mấy, cảnh cô nam quả nữ ở chung một phòng thế này vẫn khiến nàng không thể hoàn toàn gạt bỏ nỗi lo âu.

Nàng nằm sát mép giường phía trong cùng, mặt hướng về phía Lục Trạc, đôi mắt nhắm nghiền nhưng trong lòng lại rối bời như tơ vò. Gả cho Lục Trạc đương nhiên là có cái lợi, nếu không ngay từ đầu nàng đã chẳng đồng ý xung hỷ. Thế nhưng nàng và Lục Trạc vốn như nước với lửa, bảo nàng phải sinh con đẻ cái với một người nam nhân vốn dĩ chẳng ưa gì mình, Ngụy Nhiêu thực sự không cam lòng.

Ngụy Nhiêu thừa nhận, khi Thái hậu còn sống, nàng gả cho Lục Trạc thì lợi nhiều hơn hại. Mấu chốt nằm ở những chuyện sau khi Thái hậu qua đời, Nguyên Gia Đế sẽ đối xử với mẫu thân ra sao? Các phi tần trong cung và ba vị Vương gia sẽ nhìn nhận mẫu thân và đệ đệ thế nào? Thậm chí đến lúc Nguyên Gia Đế băng hà, tình hình trong cung sẽ biến chuyển đến mức nào nữa?

Chính vì khoảng thời gian đó còn quá dài nên mọi thứ đều tràn đầy biến số.

Những biến số ấy khiến Ngụy Nhiêu đau đầu nhức óc.

Ngụy Nhiêu cắn chặt cổ tay mình, cơn đau dần tăng lên át đi nỗi bực bội trong lòng. Cho đến khi vị ngọt tanh thấm vào đầu lưỡi, Ngụy Nhiêu bỗng nhiên hạ quyết định.

Trước mắt cứ tiếp tục làm phu thê hờ với Lục Trạc đã, đợi khi mẫu thân hồi cung, nàng sẽ tùy tình hình mà thương lượng với bà xem bước tiếp theo nên đi thế nào. Tình hình trong cung rốt cuộc ra sao, mẫu thân chắc chắn rõ hơn nàng. Nếu Nguyên Gia Đế thực sự tiếp tục sủng ái mẫu thân, nếu mẫu thân có đủ nắm chắc để bảo vệ đệ đệ bình an trưởng thành, vậy thì bọn họ cũng chẳng cần phải đạt thành thỏa thuận gì với phủ Anh Quốc công cả.

Đây không phải là chuyện riêng của nàng, đương nhiên phải bàn bạc với người thân, đặc biệt là ngoại tổ mẫu. Bà có thể từ trong cung rút lui êm đẹp, suy tính chắc chắn sẽ chu toàn hơn nàng nhiều.

Khi mạch suy nghĩ đã thông suốt, Ngụy Nhiêu cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm hẳn đi.

"Thế tử đã ngủ chưa?" Nàng nhìn màn trướng, khẽ hỏi.

Đợi một lát, phía dưới truyền đến câu trả lời đầy bất đắc dĩ của Lục Trạc: "Cô nương đặt câu hỏi, nếu ta không đáp thì sợ cô nương có chuyện quan trọng muốn bàn bạc, mà nếu đáp thì lại chứng minh ta vẫn chưa ngủ, liệu cô nương có nghi ngờ ta đang có ý đồ gì khác không?"

Ngụy Nhiêu không nghĩ nhiều như hắn, chỉ nói: "Ta quả thực có chuyện muốn nói với ngài."

Lục Trạc hai tay gối sau đầu, điềm tĩnh đáp: "Ta xin rửa tai lắng nghe."

Ngụy Nhiêu rất bình tĩnh: "Thế tử nói đúng, hôn sự tuyệt đối không phải trò đùa. Nếu chúng ta lập tức hòa ly, trưởng bối hai nhà đều sẽ lo lắng, cho nên ta muốn cùng Thế tử tiếp tục ước hẹn năm năm. Còn chuyện làm phu thê thực sự thì tạm thời hãy gạt sang một bên đi, lòng hai ta đều tự hiểu rõ, 'dưa hái xanh không ngọt'. Tuy nhiên Thế tử cứ yên tâm, giữa chúng ta cũng không có tư thù gì, cho dù sau này duyên nợ có đứt đoạn, ta cũng sẽ không cầu mẫu thân thay mình đòi công đạo, tuyệt đối không trả thù phủ Anh Quốc công, điểm này ta có thể dùng tính mạng để thề."

Lục Trạc im lặng.

Nàng vẫn không tin hắn chân thành muốn đón nhận nàng, nên vẫn chọn tiếp tục làm phu thê hờ.

Có điều, có lẽ vì nể tình mẹ con Lệ quý nhân, nàng cũng không nói những lời quá tuyệt tình.

Cẩn thận cân nhắc lại lời nàng nói, Lục Trạc lên tiếng: "Ta đã làm tổn thương cô nương quá nhiều lần, nàng không muốn gả cho ta cũng là lẽ hợp tình hợp lý. Thế nhưng, nếu trong vài năm tới ta có thể chiếm được trái tim nàng, liệu nàng có nguyện ý cùng ta làm phu thê thực sự không?"

Ngụy Nhiêu cười đáp: "Cầu còn không được."

Lục Trạc nghe ra sự châm chọc trong tiếng cười của nàng.

Nhưng sự châm chọc này so với thái độ khinh khỉnh, chẳng thèm đoái hoài mà hắn dành cho nàng lúc mới thành hôn thì chẳng thấm tháp vào đâu cả.

.

Hôm sau, Tiểu Chu thị dẫn theo con gái, con rể và con trai cùng nhau đi dạo khắp hành cung.

Hành cung rộng lớn vô cùng, bốn người đi cả ngày cũng mới chỉ dạo hết vài nơi có phong cảnh đẹp nhất. Đến lúc dùng cơm tối, Tiểu Chu thị hỏi con gái và con rể ngày mai muốn đi đâu chơi, bởi nơi này vừa có thể leo núi, vừa có thể cưỡi ngựa, lại còn có thể chèo thuyền trên hồ.

Lục Trạc mỉm cười nhìn về phía Ngụy Nhiêu: "Tùy Nhiêu Nhiêu quyết định."

Ngụy Nhiêu muốn đến thảo nguyên cưỡi ngựa, nàng vẫn chưa từng được đặt chân tới thảo nguyên bao giờ.

Tiểu Chu thị đương nhiên sẽ thỏa mãn nguyện vọng của con gái, liền sớm dặn cung nhân đi chuẩn bị. Sau khi dùng xong bữa tối, Tiểu Chu thị nắm lấy tay Ngụy Nhiêu rồi nói với Lục Trạc: "Sáng kia các con đã phải đi rồi, hai đêm này hãy để Nhiêu Nhiêu ở lại bầu bạn với ta nhiều một chút."

Ngụy Nhiêu vui mừng nhướn mày, nàng vốn đã có ý định này từ sớm nhưng sợ mẫu thân không đồng ý nên mới không chủ động nói ra, dù sao nàng cũng đã là con gái xuất giá.

Lục Trạc cung kính đáp: "Lẽ ra nên như thế ạ."

Tiểu Chu thị liền một tay dắt con trai, một tay nắm tay con gái cùng lên xe ngựa.

Đêm đó, hai mẹ con Ngụy Nhiêu rúc vào nhau trên chiếc giường lớn, tâm sự hết chuyện này đến chuyện khác, mãi đến gần canh ba sáng mới chìm vào giấc ngủ.

Vừa hửng sáng đã là Tết Đoan Ngọ.

Bữa sáng có bánh chưng, Tiểu Chu thị dặn nhà bếp gói loại bánh chưng nhân táo mà con gái thích ăn hồi nhỏ. Một chiếc bánh chưng chỉ to bằng nắm tay mà bên trong bọc tới chín quả táo, mật táo thấm ra nhuộm những hạt gạo nếp thành một màu đỏ vô cùng xinh đẹp và mời gọi.

Tiểu Chu thị nhìn con gái bằng ánh mắt dịu hiền như nước: "Hồi nhỏ con thích ăn bánh chưng táo nhất, nhưng lại toàn gặm táo rồi bỏ gạo nếp vì chê nếp không đủ ngọt. Lần này nương bảo người ta cho thêm thật nhiều táo, để xem con còn kén ăn nữa không."

Đôi mắt Ngụy Nhiêu bỗng chốc phủ một tầng sương mờ.

Lục Trạc mỉm cười nói: "Nương nương chắc chưa biết, từ khi Nhiêu Nhiêu tập võ thì khẩu vị đã tốt hơn nhiều, một chiếc bánh thế này còn chẳng đủ cho nàng ăn no, sao nàng nỡ để thừa lại cái gì."

Ngụy Nhiêu lập tức phóng một "ánh mắt hình viên đạn" về phía hắn.

Lục Trạc liền ra vẻ hối lỗi, bồi thêm một câu: "Nàng cứ việc chọn táo mà ăn, chỗ gạo nếp còn lại cứ đưa cho ta."

Ngụy Nhiêu nghe vậy liền ngoảnh mặt đi chỗ khác.

Nàng là thật sự thấy ngại, nhưng Tiểu Chu thị lại cảm thấy con gái và con rể đang liếc mắt đưa tình, so với kiểu khách sáo cung kính thì thế này còn ngọt ngào hơn gấp bội.

Sau bữa ăn, cả đoàn người cùng đi thảo nguyên cưỡi ngựa.

Tứ hoàng tử còn nhỏ, Lục Trạc liền đặt cậu bé ngồi trên lưng ngựa của mình, định bụng dẫn đi chạy một vòng.

Ngụy Nhiêu sợ hắn là đại nam nhân chưa từng chăm sóc trẻ nhỏ, vạn nhất làm ngã đệ đệ thì biết tính sao?

Lục Trạc nhìn về phía Tứ hoàng tử.

Cậu bé lại khăng khăng đòi được chạy ngựa.

Ngụy Nhiêu không còn cách nào khác, đành bảo: "Vậy đệ lại đây, để tỷ tỷ dẫn đệ đi." Nàng là chị ruột, chăm sóc đệ đệ chắc chắn sẽ tận tâm hơn cái gã "tỷ phu hờ" kia rồi.

Nhưng ai ngờ Tứ hoàng tử lại tỏ vẻ hoài nghi trình độ cưỡi ngựa của nàng, đôi tay nhỏ xíu cứ nắm chặt lấy tay Lục Trạc không buông.

Ngụy Nhiêu tức đến nghiến răng.

Lục Trạc bật cười đề nghị: "Hay là chúng ta thi một trận đi, từ đây chạy đến bờ sông rồi vòng trở lại, ai về trước thì người đó được dẫn Điện hạ đi cưỡi ngựa."

Ngụy Nhiêu chẳng hề sợ hắn, chỉ yêu cầu cả hai đều phải dùng ngựa của hành cung, nếu không con ngựa đỏ của nàng chắc chắn sẽ thua con Phi Mặc của Lục Trạc.

Lục Trạc đồng ý ngay.

Tiểu Chu thị gọi Tứ hoàng tử lại bên mình, hai mẹ con ngồi trên tấm đệm lót, mỉm cười xem hai người đua ngựa.

Khi cung nhân dắt ngựa đến, Lục Trạc hào phóng mời Ngụy Nhiêu chọn trước.

Ngụy Nhiêu chẳng khách khí chút nào, chọn ngay con tuấn mã trông có vẻ cường tráng hơn.

Vừa nghe Tiểu Chu thị tuyên bố bắt đầu, hai con tuấn mã đã đồng thời lao vút đi.

Ngụy Nhiêu dốc sức xông về phía trước, tà váy trắng bay trong gió tựa như một đóa mây nhẹ lướt dưới bầu trời xanh thẳm.

Lục Trạc duy trì tốc độ sóng vai cùng nàng. Nhìn những lọn tóc mai trên trán nàng bị gió thổi loạn, nhìn đôi gò má trắng nõn vì chạy ngựa mà ửng hồng đầy mê hoặc, Lục Trạc khẽ cười một tiếng, ghé sát lại gần Ngụy Nhiêu nói: "Lúc khác ta sẽ nhường phu nhân, nhưng hôm nay trước mặt Nương nương, nếu ta mà bại dưới tay phu nhân thì còn mặt mũi nào làm con rể của bà nữa?"

Lúc không cần diễn kịch hắn cũng mở miệng một tiếng "phu nhân", ý đồ trêu chọc hiện rõ mồn một trên mặt. Ngụy Nhiêu nổi giận, vung roi quất thẳng về phía chân trái của hắn.

Lục Trạc vốn định trêu chọc nàng xong sẽ chạy ngay, không ngờ Ngụy Nhiêu lại thực sự động thủ. Thấy roi của nàng quất tới, khóe môi Lục Trạc nhếch lên, chẳng những không tránh né mà còn thúc ngựa rướn tới, liều mình chịu một roi của Ngụy Nhiêu. Cùng lúc đó, cánh tay dài của hắn vươn ra ôm chặt lấy eo nàng, giữa tiếng thét kinh ngạc của Ngụy Nhiêu và tiếng ngựa hí vang, hắn đã bế thốc nàng sang lưng ngựa của mình!

Tiểu Chu thị nhìn đến ngây người.

Tứ hoàng tử thì phấn khích đứng bật dậy, tỷ phu khỏe thật đấy!

Mất đi chủ nhân, con ngựa của Ngụy Nhiêu chạy thêm một đoạn rồi dừng lại thong thả gặm cỏ. Trong khi đó, Ngụy Nhiêu bị một tay Lục Trạc ghì chặt eo nhỏ, theo mỗi nhịp ngựa lao về phía trước, lưng nàng lại va chạm vào lồng ngực vững chãi của hắn. Cằm của Lục Trạc gần như sắp dán sát vào mặt nàng.

"Buông tay!" Ngụy Nhiêu mặt lạnh như băng.

Lục Trạc cười đáp: "Nương nương đang nhìn từ xa đấy, nếu ta ném nàng xuống lúc này, người sẽ nghĩ sao?"

Ngụy Nhiêu nghiến răng.

Lục Trạc khẽ nới lỏng cánh tay, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào hõm eo bên phải của nàng. Đến tận lúc này, hắn mới thực sự cảm nhận được eo của nàng mảnh mai đến nhường nào.

Mỹ nhân trong lòng, Lục Trạc khẽ rủ mắt, lọt vào tầm mắt là gương mặt ửng hồng mịn màng, vành tai nàng ở ngay sát bên, chỉ cần hắn hơi cúi xuống là có thể ngậm lấy.

"Đến bờ sông thì bỏ ta xuống, ngài đi đón Điện hạ đi." Ngụy Nhiêu có thể cảm nhận được hơi thở của hắn đang phả tới, đó là mùi vị của một nam nhân xa lạ, nàng không thích, càng không muốn dán sát vào hắn như vậy.

Lục Trạc ngước mắt, thấy dòng sông trên thảo nguyên lấp lánh như dải lụa bạc đã ở ngay trước mắt, tiếng nước chảy róc rách có thể nghe rõ mồn một.

Hắn không nói gì, đến bờ sông thì ghì cương dừng ngựa, dẫn đầu nhảy xuống rồi đưa tay ra định đỡ Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu định hất tay hắn ra, nhưng lại sợ Lục Trạc thừa cơ làm càn nên đành mặc kệ hắn, tự mình nhảy xuống đất.

Lục Trạc cười cười, bảo nàng đợi một lát rồi giục ngựa quay lại chỗ mẹ con Tiểu Chu thị.

Vừa thấy Tiểu Chu thị, Lục Trạc liền tỏ vẻ hổ thẹn: "Vừa rồi tiểu tế thất lễ, xin Nương nương thứ tội."

Tiểu Chu thị hiếu kỳ hỏi: "Tại sao Nhiêu Nhiêu lại muốn đánh con?"

Lục Trạc cười khổ, liếc nhìn Tứ hoàng tử rồi giải thích: "Nhiêu Nhiêu muốn con nhường nàng ấy, nhưng con không nhường."

Tiểu Chu thị vỗ trán, chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà con gái đã vung roi đánh chồng, cái tính khí này đúng là giống hệt bà.

"Nương nương hãy lại chỗ Nhiêu Nhiêu đi, để con đưa Điện hạ đi dạo quanh đây." Lục Trạc hành lễ.

Tiểu Chu thị liền dặn dò con trai phải ngoan ngoãn nghe lời. Tứ hoàng tử reo hò nhảy phốc vào lòng Lục Trạc, được hắn bế bổng lên cao quá đầu.

Ngụy Nhiêu ngồi bên bờ sông, từ xa vẫn có thể nghe thấy tiếng cười giòn tan của đệ đệ vọng lại.