Gả Kim Thoa

Chương 80: Phiền Cô Nương Giúp Ta Thay Bộ Áo Choàng Khác



Ngụy Nhiêu vừa mới ra tay đã liên tục bắn giết bốn người, tên thích khách được phái tới giải quyết nàng cũng không dám khinh suất nữa, hắn cẩn thận từng li từng tí tiến lại gần.

Ngụy Nhiêu không dám mạo hiểm ló đầu ra, nàng dựa vào tiếng bước chân của đối phương để điều chỉnh vị trí, men theo thân cây dịch chuyển từng chút một. Khi Ngụy Nhiêu hơi nghiêng đầu, nàng chưa thấy tên thích khách đang ám sát mình đâu, nhưng lại nhìn thấy tình hình bên phía Lục Trạc. Một tên thích khách đang bao vây Lục Trạc vô tình lộ mình ra ngay trong tầm mắt nàng.

Ngụy Nhiêu tự nhiên là "tặng" cho hắn một mũi tên.

Sáu kẻ bao vây Lục Trạc vốn đã bị hắn hạ một, giờ phút này đột ngột lại đổ thêm một tên nữa, mà mũi tên lại bắn tới từ phía sau lưng. Bốn kẻ còn lại kinh hãi tột độ, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu chúng là hai đồng bọn vừa phái đi chắc chắn đã bị kẻ nào đó xử gọn rồi. Lục Trạc thừa dịp tâm trí chúng đang loạn lạc, một lần nữa b*n r* ba mũi tên cùng lúc.

Trong ba kẻ bị nhắm bắn, hai kẻ đổ rạp, một kẻ kịp thời né được.

Lục Trạc nấp lại sau thân cây, cười nhẹ, cao giọng hỏi Ngụy Nhiêu: "Bên ta chỉ còn lại hai tên thôi, không cần nàng giúp nữa đâu."

Ngụy Nhiêu nghe giọng hắn vẫn trung khí mười phần thì thở phào yên tâm. Ánh mắt nàng chợt lóe lên, rồi dùng giọng điệu dịu dàng hướng về phía Tây mà hét lớn: "Hổ thúc! Nương nương phái người hộ tống ta và Thế tử, người còn không mau ra tay, không sợ ta đến trước mặt Nương nương cáo trạng người sao?"

Ba tên thích khách còn sót lại kinh hãi biến sắc, chẳng lẽ vẫn còn người nấp ở đây?

Ngay giây phút Ngụy Nhiêu vừa hô lên hai chữ "Hổ thúc", Lục Trạc đã lập tức hiểu ý nàng. Thừa lúc đám thích khách đang láo liên nhìn quanh trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Lục Trạc đột ngột đạp mạnh cái xác dưới chân sang một bên để đánh lạc hướng, đồng thời bản thân hắn lao vút ra từ một hướng khác. Người chưa kịp đứng vững, hai mũi tên đã xé gió bay ra, rồi hắn lại nhanh như chớp ẩn mình vào sau một gốc cây khác.

Theo hai tiếng vật nặng ngã xuống đất đầy trầm đục, giữa Ngụy Nhiêu và Lục Trạc lúc này chỉ còn lại duy nhất một tên thích khách.

Hai người đồng thời bước ra khỏi sau thân cây. Tên thích khách còn sót lại thấy tình thế đã mất, liền vứt cung tên, quay đầu chạy trốn.

Lục Trạc đã dùng hết tên, chỉ đang cầm cung để làm bộ, còn Ngụy Nhiêu thì không hề do dự, một tiễn nhắm thẳng vào nhượng chân phải của hắn.

Sau một tiếng thét thảm thiết, tên thích khách ngã lộn nhào xuống đất. Hắn cố gắng bò dậy, loạng choạng vừa mới đứng vững thì một mũi tên khác đã cắm phập vào nhượng chân trái.

Lần này, hắn hoàn toàn quỵ xuống, không thể đứng lên được nữa.

Lục Trạc nhìn về phía Ngụy Nhiêu. Giữa rừng cây xanh rì, gương mặt bình tĩnh của nàng toát ra một vẻ trắng lạnh, càng làm đôi mắt nàng đen láy như đá diệu thạch, đôi môi đỏ thắm như thoa đan chu.

Nàng mặc bộ cẩm bào nam trang màu trắng, dù vừa giết nhiều người như vậy nhưng vạt áo lại chẳng vấy một giọt máu nào. Trong phút chốc, Lục Trạc cảm thấy như cả hai đã quay về núi Vân Vụ, nàng vẫn là nàng, một thợ săn khác đột ngột xuất hiện trước mặt hắn.

Điểm khác biệt duy nhất là nàng vẫn xinh đẹp không đổi, còn hắn thì lại chật vật đến cực điểm.

Xác định thích khách không thể chạy thoát, Ngụy Nhiêu mới buông cung xuống, vừa quan sát mười mấy cái xác trên mặt đất vừa đi về phía Lục Trạc. Sau một lượt quan sát, nàng nhận thấy những mũi tên của mình và Lục Trạc đều găm vào chỗ hiểm, đám thích khách này đã chết sạch, tuyệt không có khả năng giả chết.

"Đám thích khách này..."

Ngụy Nhiêu vừa ngẩng đầu nhìn rõ dáng vẻ của Lục Trạc liền kinh ngạc đến mức quên cả nói tiếp. Lục Trạc cũng mặc trường bào sáng màu, nhưng giờ phút này, cánh tay phải và bắp chân trái của hắn đã bị máu nhuộm đỏ một mảng lớn. Hai đoạn mũi tên bị bẻ gãy vẫn còn cắm sừng sững trên người hắn. Hắn hẳn là đã cận chiến giết người, trên cẩm bào vết máu loang lổ. Nếu không phải hắn đang mỉm cười và sắc mặt quá đỗi tuấn mỹ dù trắng bệch, thì dáng vẻ này của Lục Trạc chẳng khác nào một đao phủ vừa bước ra từ biển máu.

"Ta không sao, dìu ta qua đó." Lục Trạc chỉ vào kẻ sống sót duy nhất, ôn tồn nói.

Ngụy Nhiêu nhìn xuống chân trái của hắn, nghiêm túc tiến lại gần.

"Mạo phạm rồi." Lục Trạc nâng cánh tay trái lên, khoác nhẹ lên bờ vai mảnh khảnh của Ngụy Nhiêu để lấy điểm tựa.

Ngụy Nhiêu lúc này đâu còn tâm trí nào mà để ý đến chuyện nam nữ thụ thụ bất thân, nàng phối hợp với tốc độ của Lục Trạc, dìu hắn chậm rãi đi đến trước mặt tên thích khách đã bị phế hai chân. Thế nhưng tên kia đã nằm bất động, đầu ngoẹo sang một bên, chết không nhắm mắt, quanh khóe miệng còn vương lại một vòng bọt mép trắng.

Lục Trạc trầm giọng: "Là tử sĩ. Không hoàn thành được nhiệm vụ chủ nhân giao phó, chúng liền uống độc tự sát để tránh bị bắt sống làm lộ kẻ chủ mưu phía sau."

Ngụy Nhiêu ngước mắt nhìn hắn: "Là Thái hậu phái tới, hay là kẻ thù nào ngài trêu chọc phải?"

Trong lòng nàng vốn đã có suy đoán, nhưng nàng muốn nghe xem Lục Trạc sẽ nói thế nào.

Lục Trạc cười tự giễu: "Nếu chỉ muốn giết nàng, suốt một tháng qua chúng đã có vô số cơ hội động thủ. Lần này, là ta đã liên lụy cô nương rồi."

Thấy hắn dám thừa nhận đám thích khách nhắm vào mình, Ngụy Nhiêu cảm thấy hài lòng, nhưng vẫn khách khí đáp lại: "Kỳ thực là ta liên lụy Thế tử mới đúng. Nếu không phải Thế tử đi cùng ta đến Cẩm Thành, bọn chúng cũng chẳng có cơ hội ra tay."

Toán thích khách này có lẽ đã bám theo nàng và Lục Trạc từ lâu. Bình thường Lục Trạc ra ngoài đều có huynh đệ Triệu Tùng hoặc tám vị Đô đầu theo sát, chỉ có chuyến đi hành cung lần này hắn mới đi riêng lẻ, tạo cơ hội cho bọn chúng. Con đường này là lối duy nhất ra vào hành cung, bọn chúng chắc chắn đã đoán được hành trình của hai người nên mới thiết lập cạm bẫy, thong thả đợi cá cắn câu.

"Ta cam tâm tình nguyện, cô nương không cần tự trách. Có kẻ muốn diệt trừ ta, lần này không tới thì sớm muộn gì chúng cũng tìm cơ hội khác." Lục Trạc cúi đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của Ngụy Nhiêu: "Hôm nay nếu không có cô nương, ta e rằng khó lòng thoát thân toàn vẹn, đa tạ ơn cứu mạng của cô nương."

Ngụy Nhiêu nhìn ra được, Lục Trạc thực lòng cảm ơn nàng.

Nhưng nàng lại chẳng quen với một Lục Trạc khiêm nhường như thế. Nàng mím môi, nhìn đống thi thể dưới đất rồi nói: "Mạng của Thế tử là do ta liều mình cứu về, ta tự nhiên không thể trơ mắt nhìn ngài bị thích khách hại chết. Vả lại, nếu ngài bỏ mạng ở đây, về đến kinh thành ta biết ăn nói thế nào với Quốc công gia và Lão phu nhân?"

Hai người cùng đi chung đường, bất kể ai gặp chuyện, người còn lại cũng không thể gánh nổi trách nhiệm với trưởng bối đôi bên.

"Thương thế của ngài tính sao đây?" Ngụy Nhiêu lảng sang chuyện khác.

Lục Trạc không quá lo lắng cho tính mạng của mình. Hắn nhờ Ngụy Nhiêu dìu đi kiểm tra từng cái xác một. Đối với mỗi thi thể, trước tiên hắn quan sát kỹ khuôn mặt, sau đó cởi bỏ y phục của chúng để xem có mang theo tín vật gì không, hoặc trên cơ thể có vết bớt, vết sẹo đặc biệt nào hay không.

Ngụy Nhiêu kiên nhẫn dìu hắn đi tới đi lui. Mỗi khi Lục Trạc bắt đầu kiểm tra thi thể, nàng lại quay mặt đi chỗ khác.

Lục Trạc thấy vậy liền trêu chọc: "Ta cứ ngỡ cô nương chẳng kiêng dè điều gì chứ."

Ngụy Nhiêu nhìn về phía rừng cây, lạnh lùng đáp: "Ta đúng là chẳng kiêng dè gì, chỉ là lo Thế tử lại nổi hứng thuyết giáo, nên thà không nhìn cho tai được thanh tịnh."

Sau khi kiểm tra xong toàn bộ hai mươi cái xác, dưới sự kiên trì của Lục Trạc, Ngụy Nhiêu dìu hắn đến nghỉ ngơi dưới một gốc cây. Nàng tò mò hỏi: "Có phát hiện được gì không?"

Lục Trạc gật đầu, nhưng lại nói: "Sẽ không nói cho nàng biết đâu, biết càng nhiều càng nguy hiểm."

Ngụy Nhiêu định buông một câu mỉa mai, nhưng nhìn thương thế của hắn, nàng lại nuốt ngược vào trong.

Bất chợt, Lục Trạc huýt sáo một tiếng.

Một lát sau, Phi Mặc chậm rãi lách qua những tán cây rậm rạp đi đến bên cạnh Lục Trạc. Nó cúi đầu ngựa, cọ cọ vào đầu hắn đầy quyến luyến.

"Ta không sao." Lục Trạc vỗ vỗ đầu nó, rồi quay sang nói với Ngụy Nhiêu: "Trong túi yên ngựa có sẵn thuốc trị thương, làm phiền cô nương giúp ta rút tiễn cầm máu."

Ngụy Nhiêu từng học qua cách băng bó với sư phụ, chỉ có điều đối tượng thực hành trước đây đều là đám thỏ trong núi Vân Vụ.

"Phía trước có thôn trang, hay là..."

"Việc chúng ta đi hành cung, càng ít người biết càng tốt." Lục Trạc nhắm mắt lại nói.

Ngụy Nhiêu không nói thêm gì nữa. Nàng nhìn vết thương ở chân rồi lại nhìn cánh tay của hắn, rồi đi tới lưng ngựa Phi Mặc lấy đồ.

Hai bên yên ngựa đều có túi, một bên đựng lương khô, bên còn lại đựng thuốc trị thương. Lục Trạc còn chu đáo chuẩn bị một bọc nhỏ, bên trong là hai chiếc áo choàng của hắn.

"Mũi tên không có độc." Ngụy Nhiêu quan sát màu máu ở vết thương của Lục Trạc, vui mừng lên tiếng.

Lục Trạc vẫn nhắm nghiền mắt, giọng nói trầm thấp: "Ngay từ đầu bọn chúng muốn bắt sống nàng, chắc chắn là muốn làm nhục nàng, sau đó sẽ đặt thi thể hai ta cạnh nhau, ngụy trang thành một vụ tai họa nảy sinh vì sắc đẹp của nàng. Nếu mũi tên có độc, người ta sẽ dễ dàng nghi ngờ đến giới thích khách, dù sao sơn phỉ thông thường cũng không chuẩn bị vũ khí tẩm độc."

Ngụy Nhiêu cảm thấy toàn thân lạnh toát. Kẻ thù này của Lục Trạc tâm tư vừa ác độc vừa kín kẽ. Thái hậu dù có hận nàng và mẫu thân đến đâu cũng không đến mức ám toán tính mạng Lục Trạc. Lục Trạc còn sống, Thần Võ quân mới có người kế vị, đó là phúc phần của Hoàng thượng và cả bản triều.

Nàng xé vài dải lụa từ chiếc áo ngoài dính máu của Lục Trạc để làm băng gạc, thắt chặt phía trên vết thương của hắn để cầm máu. Sau khi chuẩn bị xong, nàng nhìn Lục Trạc một cái, rồi ra tay vừa nhanh vừa chuẩn rút phắt đầu mũi tên ra, lập tức dùng băng gạc bịt chặt miệng vết thương.

Đến khi rút mũi tên ở chân, Lục Trạc vẫn không hề r*n r* một tiếng, chỉ có sắc mặt là càng thêm trắng bệch.

May thay, máu cầm lại rất nhanh.

Ngụy Nhiêu lấy thêm một chiếc áo trong sạch sẽ của hắn xé ra, sau khi thoa thuốc xong xuôi thì bắt đầu băng bó. Đây là lần đầu tiên nàng thấy nhiều máu đến thế, mồ hôi vã ra như tắm.

Lục Trạc mở mắt, thấy nàng đang quỳ bên chân mình, một lọn tóc mây rủ xuống, những giọt mồ hôi từ trán lăn dài qua gò má ửng hồng.

"Nếu có lần sau, nàng đừng quản ta, cứ lo chạy lấy thân mình là quan trọng nhất." Lục Trạc khẽ nói.

Ngụy Nhiêu vừa thắt nút băng gạc vừa đáp: "Sẽ không có lần sau đâu. Trở về kinh thành rồi, ta sẽ không bao giờ theo ngài đi xa nữa."

Lục Trạc bật cười. Phải rồi, có kẻ có thể điều động hai mươi tử sĩ tới giết hắn, Ngụy Nhiêu sao có thể mạo hiểm như vậy lần nữa?

"Lại phải phiền cô nương giúp ta thay bộ áo choàng khác, bộ này quá gây chú ý."

Ngụy Nhiêu ngước nhìn, Lục Trạc giải thích: "Chỉ thay lớp áo ngoài thôi, ta có mang theo một chiếc màu sẫm."

Ngụy Nhiêu mím môi. Lục Trạc lúc này đầy máu, tay chân lại không thể cử động mạnh, chỉ có thể nhờ cậy vào nàng. Nàng dìu Lục Trạc đứng tựa vào thân cây để thuận tiện thay đồ.

Lục Trạc nhìn thân cây ngay sát trước mắt, không hề có ý định thừa cơ chiếm tiện nghi của nàng. Hai vết thương trên người đang nhắc nhở hắn về sự chủ quan của chính mình. Cũng may là Ngụy Nhiêu biết võ, tiễn pháp lại cao siêu, nếu không lúc hắn bị thích khách vây khốn, một cô nương yếu mềm như nàng phải đối mặt với hai tên sát thủ thì chuyện gì sẽ xảy ra?

Cả chính hắn nữa, nếu hắn chết, tổ phụ, mẫu thân và người thân sẽ đau lòng đến nhường nào?

Lục Trạc siết chặt bàn tay đang chống lên thân cây.

Ngụy Nhiêu thắt lại đai lưng cho hắn, thấy thần sắc hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào thân cây như đang suy nghĩ gì đó nên không quấy rầy.

Lục Trạc hoàn hồn, thấy Ngụy Nhiêu đang thu dọn những cái xác thích khách đã được hắn phủ tạm lớp bào đen lên.

"Nàng làm gì vậy?"

Ngụy Nhiêu vừa kéo xác vừa nói: "Bên kia có cái hố, ta đem chôn bọn chúng xuống, tránh để bọn trẻ ở thôn gần đây chạy tới trông thấy đống xác chết mà sợ hãi."

Lục Trạc im lặng một lát rồi hỏi: "Nàng không sợ sao?"

Giết người và đi săn là hai việc khác nhau một trời một vực.

Ngụy Nhiêu không trả lời. Chỉ cần nghĩ đến việc những kẻ này đến để giết mình, mà hiện tại nàng vẫn còn sống, thì chẳng có gì đáng sợ cả.

Lục Trạc không giúp được gì bằng tay chân, liền vỗ vỗ Phi Mặc. Chú ngựa hiểu ý, đi tới dùng răng ngoạm vào ống chân một cái xác, kéo vào hố nhỏ mà Ngụy Nhiêu đã chọn.

Ngụy Nhiêu kéo một cái, Phi Mặc kéo hai cái.

Cuối cùng cũng xong việc, mồ hôi nàng rơi như mưa, vạt áo ướt đẫm dán chặt vào ngực, phập phồng theo từng nhịp th* d*c.

Lục Trạc không nhìn nhiều, cũng không tiện nhắc nhở, vì nhắc nhở nghĩa là hắn đã chú ý tới, chỉ tổ khiến nàng thêm tức giận.

"Nghỉ ngơi nửa canh giờ rồi hãy xuất phát." Lục Trạc ngồi dưới bóng cây nói, thương thế của hắn chưa thể vận động ngay.

Nghe vậy, Ngụy Nhiêu liền nằm vật ra đồng cỏ, nhìn lên vòm lá mà th* d*c từng hồi, gương mặt đỏ bừng vì kiệt sức.

Lục Trạc liếc nhìn một cái rồi lập tức quay đi chỗ khác.