Tiểu nhị dắt xe ngựa ra, Ngụy Nhiêu đỡ Lục Trạc lên xe. Thế nhưng Lục Trạc không vào trong thùng xe mà ngồi xuống một bên càng xe dành cho người đánh xe.
Ngụy Nhiêu kinh ngạc nhìn hắn.
Lục Trạc cười nói: "Chân tay ta không tiện, nằm ngủ không yên giấc, nàng vào trong ngủ trước đi."
Việc đánh xe quả thật chỉ cần Lục Trạc vung roi vài cái, không tốn mấy sức lực, chưa kể con ngựa Phi Mặc lại rất nghe lời hắn.
Ngụy Nhiêu không khách sáo nữa, chui vào trong xe.
Lúc này trên phố đã tối đen như mực. Lục Trạc đã mua của bà chủ quán hai ngọn đèn lồng treo ở hai bên xe ngựa. Động tĩnh trên lầu ngày càng ồn ào dữ dội, Lục Trạc mặt không cảm xúc, thúc Phi Mặc xuất phát.
Sau khi xe ngựa rời khỏi thị trấn nhỏ, Ngụy Nhiêu mới lấy bộ nam trang và y phục lót đã giặt sạch ra khỏi bọc hành lý, đem treo ở hai bên cửa sổ xe. Gió thổi suốt một đêm thì sáng mai chắc chắn sẽ khô.
Sập nhỏ trong xe nằm không thoải mái, Ngụy Nhiêu suy nghĩ một lát rồi đặt bọc hành lý xuống dưới gầm sập. Nàng thử nằm xuống, từ đầu gối trở xuống liền duỗi thẳng ra phía cửa xe.
Dáng nằm này thực ra lại là thích hợp nhất, cho dù có ngủ say đến mức nào cũng không lo bị lăn từ trên sập hẹp xuống khi xe ngựa xóc nảy. Khuyết điểm duy nhất là trông không được nhã nhặn cho lắm. Nhưng đêm hôm tối mịt, ngoài Lục Trạc ra thì ai biết được? Mà với Lục Trạc, Ngụy Nhiêu ngay từ đầu đã không hề có ý định đóng vai một khuê tú hiền thục trước mặt hắn, nên tự nhiên cũng chẳng sợ gì.
"Nửa đêm trước ta ngủ, nửa đêm sau đổi lại cho ngài." Ngụy Nhiêu ngáp một cái rồi nói.
Lục Trạc nhìn tà váy của nàng, đáp một tiếng: "Được."
Phi Mặc đi rất vững, xe ngựa chỉ xóc nảy nhẹ nhàng. Ngụy Nhiêu vốn đã kiệt sức nên nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Đêm dài đằng đẵng, Ngụy Nhiêu ngủ say đến mức ngay cả trở mình cũng không một lần, mãi cho đến khi bị Lục Trạc dùng cán roi ngựa chọc nhẹ vào bắp chân mới giật mình tỉnh giấc.
Ngụy Nhiêu bỗng nhiên ngồi bật dậy!
Lục Trạc kịp thời nói vọng vào từ bên ngoài: "Sắp đến Cẩm Thành rồi."
Cẩm Thành?
Ngụy Nhiêu ló đầu ra khỏi cửa xe, lúc này mới phát hiện trời đã tờ mờ sáng. Một tòa thành trì rộng lớn nguy nga đang sừng sững hiện ra phía trước. Trên con đường quan đạo dẫn vào cửa thành đã lác đác vài chiếc xe ngựa và tốp năm tốp ba những tiểu thương gánh hàng rong, tất cả đều đang chờ cửa thành mở là tiến vào.
Hóa ra, nàng vậy mà đã ngủ liền một mạch suốt cả đêm, còn Lục Trạc cũng đã đánh xe ròng rã suốt một đêm sao?
Ngụy Nhiêu khó mà tin nổi, đưa mắt nhìn về phía Lục Trạc.
Lục Trạc vẫn nhìn thẳng về phía trước, mỉm cười nhạt nói: "Sắp đến nơi rồi, đoạn đường còn lại cứ để ta đánh xe tiếp đi, đỡ cho nàng lại phải thay về nam trang."
Vừa nhắc đến nam trang, Ngụy Nhiêu vội vàng nhìn ra chỗ treo bộ nam bào và y phục lót bên ngoài cửa sổ xe. Nhìn quanh quất cả hai bên đều không thấy đâu, đến khi đưa mắt quét một lượt trong xe, nàng mới phát hiện cả hai bộ y phục đã được Lục Trạc thu lại từ lúc nào, xếp gọn gàng ngay bên trong cửa xe. Nghĩ lại thì chắc là hắn sợ y phục treo bên ngoài sẽ bị những hành khách, thương buôn từ xa nhìn thấy.
Ngụy Nhiêu vô cùng ảo não, sao nàng lại có thể ngủ say đến mức đó cơ chứ?
Cất bộ nam trang đã khô ráo vào lại bọc hành lý, Ngụy Nhiêu ngồi sát bên trong cửa xe, hỏi Lục Trạc: "Vết thương của ngài thế nào rồi?"
Lục Trạc đáp: "Vẫn ổn, ta đã thay thuốc rồi, chỉ là hơi đói bụng. Sau khi vào cửa thành chắc sẽ có chợ sớm, nàng có muốn ăn chút gì không?"
Bụng của Ngụy Nhiêu lập tức biểu tình, kêu lên hai tiếng.
Có thể không đói sao được? Chưa nói đến việc hai người phải đi một quãng đường dài đằng đẵng thế này, riêng trận chiến trong rừng cây lúc trước đã vắt kiệt gần như toàn bộ sức lực của nàng. Vốn dĩ tối qua định bụng sẽ ăn một bữa no nê ở quán trọ, kết quả chưa ăn được mấy miếng thì phòng bên cạnh đã truyền đến những lời lẽ dơ dáng bẩn thỉu.
Qua một đêm, bụng Ngụy Nhiêu đã xẹp lép từ lâu.
Đến khi xe ngựa đi tới trước cửa thành thì cửa cũng vừa mở.
Xếp hàng một lát, Lục Trạc xuất trình lệnh bài, binh lính canh thành lập tức cho xe của bọn họ đi qua.
Ngụy Nhiêu trốn sau bức rèm xe, nhìn thấy bên đường có một hàng bán bánh bao. Bánh bao trong xửng hấp tỏa khói nghi ngút, cái nào cái nấy to như cái bát lớn, nàng liền bảo Lục Trạc mua hai cái.
Lục Trạc dừng xe. Hắn vẫn ngồi yên trên càng xe không nhúc nhích, ném một mảnh bạc vụn cho chủ quán, gọi bốn cái bánh bao. Ăn bánh bao chắc chắn không đủ no, nhưng trước mắt cứ lót dạ cái đã, chờ lát nữa về đến dịch quán sẽ ăn mì nước sau.
Chủ quán niềm nở cười tươi, đưa qua bốn cái bánh bao lớn.
Lục Trạc nhận lấy, nhét một bọc giấy dầu vào trong cửa xe.
Ngụy Nhiêu đón lấy rồi ăn ngay, cũng chẳng màng bánh bao có đang nóng bỏng miệng hay không.
Trở lại dịch quán, bọn người Triệu Tùng, Triệu Bách và Bích Đào đều đã lo lắng suốt một đêm, bởi hai vị chủ tử từng dặn dò là chậm nhất tối qua sẽ về tới.
Lục Trạc đánh xe ngựa thẳng đến trước biệt viện nơi họ ở. Không đợi Triệu Tùng kịp đón rước, hắn đã lấy chân phải làm trụ đáp xuống đất, nhảy khỏi xe ngựa.
Ngụy Nhiêu vừa vặn ló người ra, thấy cảnh này thì nhướng mày. Sợ Lục Trạc cậy mạnh, nàng lên tiếng phân phó Triệu Tùng: "Trên chân Thế tử có vết thương, ngươi đỡ Thế tử vào trong đi."
Triệu Tùng và Triệu Bách nghe vậy mặt mũi cắt không còn giọt máu, không nói hai lời liền chạy tới, người bên trái kẻ bên phải dìu Lục Trạc vào nhà.
"Cô nương, người không sao chứ?" Bích Đào lo âu tiến đến đỡ chủ tử.
Ngụy Nhiêu nhảy xuống xe, thấp giọng nói: "Ta không sao. Bọc hành lý của ta và Thế tử đều ở bên trong, ngươi mang vào đi. Ngoài ra bảo nhà bếp chuẩn bị nước tắm, điểm tâm cũng mau chóng dọn lên, còn có..."
Nàng chưa kịp nói hết câu thì Triệu Bách đã chạy trở ra, hành lễ với nàng rồi nhìn con ngựa Phi Mặc, nói: "Thiếu phu nhân, Thế tử bảo nô tài chăm sóc Phi Mặc."
Ngụy Nhiêu gật đầu, quả thực nên như vậy. Phi Mặc đã đi suốt một ngày một đêm, Lục Trạc không xót thì nàng cũng thấy xót.
Chờ Triệu Bách đi rồi, Bích Đào ôm hai bọc hành lý, nhỏ giọng hỏi: "Cô nương vừa rồi còn có điều gì phân phó ạ?"
Ngụy Nhiêu mỉm cười nói: "Ta và Thế tử hòa hảo rồi, chuyện trước kia cứ coi như chưa từng xảy ra đi."
.
Mùng bảy tháng năm. Đây là ngày cuối cùng đoàn người Ngụy Nhiêu và Lục Trạc lưu lại dịch quán Cẩm Thành.
Sáng sớm, hai vợ chồng từ bên ngoài trở về, cùng nhau dùng bữa xong liền tách ra. Lục Trạc xuống hậu viện ngủ bù nghỉ ngơi, còn Ngụy Nhiêu ở lại tiền viện để tiếp đón các quan viên địa phương đến mở tiệc tiễn chân hai người.
Đến giữa trưa, Lục Trạc tỉnh dậy. Chạng vạng tối hôm đó, hắn còn phải đưa Ngụy Nhiêu đến phủ Tri phủ để dự tiệc tiễn biệt.
Thân là quan viên triều đình, những cuộc xã giao thế này là không thể tránh khỏi, dù cho trên người hắn vẫn đang mang thương tích.
Lục Trạc không thể tiết lộ chuyện mình bị thích khách ám sát, vì vậy hắn chẳng có lý do gì để khước từ lòng tốt của Tri phủ đại nhân.
Đương nhiên, đây mới chỉ là suy nghĩ của một mình Lục Trạc.
Ngụy Nhiêu vừa nghe hắn nói muốn đến phủ Tri phủ dự tiệc liền bật cười. Nàng nhìn chằm chằm vào chân trái của Lục Trạc, nói: "Chân của ngài bây giờ căn bản không thể dùng lực. Nếu thực sự đến đó, ngài muốn không lộ sơ hở thì chỉ có thể đi đứng như người bình thường, lỡ như vết thương nứt ra thì tính sao? Đừng nói đây chỉ là vết thương nhỏ, ngài quên năm ngoái vì sao mình phải nằm liệt giường không dậy nổi rồi à? Bây giờ đang là mùa hè nóng nực, vết thương lại càng dễ mưng mủ nhiễm trùng. Nếu ngài mà thành kẻ thọt, Lão phu nhân sẽ nghĩ thế nào?"
Lục Trạc ngồi trên chiếc ghế bành đối diện, nghe nàng chất vấn liên thanh như súng liên thanh, vừa hung dữ lại vừa xinh đẹp. Thế nhưng trong lời nói ấy lại tràn đầy sự quan tâm dành cho hắn, khiến hắn bỗng cảm thấy vết thương trên chân chẳng còn chút đau đớn nào, chỉ là..."Nếu không đi, biết dùng cớ gì đây? Lúc trước ta đã nhận lời ông ấy rồi."
Ngụy Nhiêu đáp: "Thì cứ bảo tối qua say rượu, lúc xuống ngựa không cẩn thận nên bị trẹo chân."
Sắc mặt Lục Trạc hơi biến đổi. Hắn đường đường là một võ tướng, cái cớ này chẳng phải có chút mất mặt sao?
Ngụy Nhiêu vừa nhìn liền thấu tâm tư của hắn: "Một chút thể diện quan trọng, hay là cái chân của ngài quan trọng? Thế tử đừng quên, nếu ngài mang thương tích về kinh, Lão phu nhân nhất định sẽ tìm ta để truy hỏi nguyên do đấy."
Lục Trạc bất đắc dĩ, đành gọi Triệu Tùng vào, bảo Triệu Tùng đi đến phủ Tri phủ một chuyến.
Triệu Tùng nhận lệnh với gương mặt nghiêm nghị, nhưng vừa bước ra khỏi sảnh đường, khóe miệng gã đã toe toét nụ cười. Mặc dù giọng điệu của Thiếu phu nhân nghe có vẻ dữ dằn, thế nhưng lại vô cùng có trọng lượng. Thế tử gia nhà gã vốn là người quật cường, thích sĩ diện như vậy mà cuối cùng lại chịu nghe lời Thiếu phu nhân. Nghĩ lại cảnh hai vị chủ tử ngó lơ nhau trước khi đi, Triệu Tùng thầm đoán, chắc mấy ngày qua Thế tử gia đã phải khép nép, hạ mình lấy lòng Thiếu phu nhân biết bao nhiêu thì mới đổi lại được sự quan tâm ngày hôm nay của nàng.
Tri phủ đại nhân vừa nghe tin Lục Trạc bị trẹo chân liền vội vàng dẫn theo một nhóm quan viên đến dịch quán thăm hỏi. Lục Trạc ngồi trên ghế, mỉm cười tiếp chuyện ứng phó cho qua chuyện.
Sáng sớm hôm sau, đoàn người chính thức lên đường.
Lục Trạc và Ngụy Nhiêu ngồi chung trong xe ngựa. Ở phía ngoài cửa thành, họ hội quân với hơn tám trăm tân binh do tám vị Đô đầu của Thần Võ quân thống lĩnh.
Vết thương của Lục Trạc mỗi ngày đều phải thay thuốc ba lần.
Ngụy Nhiêu chỉ mới giúp hắn thay thuốc một lần duy nhất vào lúc rút mũi tên ra. Khi đó, phần y phục xung quanh vết thương của hắn đều đã bị cắt bỏ, những chỗ khác không cần phải lộ ra. Bây giờ hắn muốn thay thuốc thì không thể cứ cắt rách một bộ y phục đang lành lặn được. Vết thương ở đùi thì còn thuận tiện, chỉ cần xắn ống quần lên là xong, nhưng vết thương trên vai lại đòi hỏi phải lột nửa bên tay áo xuống.
Bởi vậy, mỗi khi hắn chuẩn bị thay thuốc, Ngụy Nhiêu đều chủ động quay lưng đi chỗ khác.
Nếu là lúc đi, người thưa thớt, Ngụy Nhiêu hẳn sẽ xuống xe cưỡi ngựa chạy một lát. Thế nhưng lúc này phía sau lại có gần ngàn tân binh đi theo, nghĩ đến thỏa hiệp giữa mình và Lục Trạc, Ngụy Nhiêu liền an phận ở lại trong xe, tránh việc bị đám tân binh kia nhìn ngó, bàn tán từ đầu đến chân, làm tổn hại đến thể diện phó tướng Thần Võ quân của Lục Trạc.
"Sao nàng không xuống cưỡi ngựa nữa?"
Thấy nàng chịu đựng buồn chán suốt bốn ngày liền, Lục Trạc lấy làm lạ hỏi. Bốn ngày trước trời nắng gắt, nàng có lẽ sợ rám nắng, nhưng hôm nay trời lại râm mát suốt, gió thổi lồng lộng.
Có phải vì không có con ngựa đỏ của nàng không?
"Nàng có thể cưỡi Phi Mặc."
Ngụy Nhiêu uể oải tựa vào góc xe, nhắm mắt lại nói: "Đông tân binh như vậy, Thế tử không ngại phu nhân của ngài xuất đầu lộ diện sao?"
Lục Trạc không ngờ nàng lại vì lý do này.
Và điều khiến Lục Trạc sau đó mới chợt nhận ra là, hình như hắn thực sự không ngại, nhưng mạng che mặt thì vẫn phải đeo. Đám tân binh kia đứa nào đứa nấy đều đang tuổi trẻ khí thịnh, huyết khí phương cương, có những gã trai xuất thân từ nông gia có khi đến một mỹ nhân bình thường còn chưa từng được thấy. Nếu để bọn họ nhìn thấy Ngụy Nhiêu, Lục Trạc có thể chặn được ánh mắt hay miệng lưỡi của họ, nhưng lại chẳng thể quản được tâm tư, thậm chí là những giấc mộng của bọn họ.
"Hôm nay thời tiết đẹp, nếu nàng muốn cưỡi, ta có thể chạy cùng nàng một lát." Lục Trạc nhìn gương mặt trắng nõn nà, mịn màng của nàng, hướng về phía cửa xe nói.
Hàng mi của Ngụy Nhiêu khẽ động, nàng khẽ mở mắt ra một chút, đập vào mắt chính là gương mặt tuấn tú, ôn hòa của Lục Trạc.
Tên gia hỏa này đột nhiên thay đổi thái độ tốt như vậy, là vì nàng đã cứu mạng hắn, hay vì hắn vẫn luôn muốn lấy lòng nàng để làm một đôi phu thê thực sự? Như vậy thì hắn sẽ không cần lo nàng đến trước mặt mẫu thân cáo trạng, cũng chẳng cần lo mẫu thân đến chỗ Nguyên Gia Đế thổi gió bên gối nữa?
Ngụy Nhiêu lại chẳng dám làm phu thê thực sự với Lục Trạc.
Lúc trước nàng gả vào Lục gia là muốn mượn uy danh của phủ Anh Quốc Công để khiến Thái hậu kiêng dè. Nhưng giờ đây Ngụy Nhiêu đã biết, uy danh của phủ Anh Quốc Công cũng chẳng đến mức vạn năng, ngoài kia vẫn có kẻ đang âm thầm trăm phương ngàn kế muốn lấy mạng Lục Trạc đấy thôi. Lần ám sát này thất bại, biết đâu lúc nào đó sẽ có lần thứ hai, nếu Lục Trạc thua sút vận may một chút, không chừng còn mất mạng trước cả Thái hậu nương nương ấy chứ.
"Thôi bỏ đi, xem chừng sắp mưa rồi."
Ngụy Nhiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, lựa chọn tiếp tục ngủ gật.
Nàng nói xong không bao lâu, quả nhiên trời đổ mưa. Hạt mưa từ nhỏ chuyển sang lớn dần, lốp bốp đánh vào cửa sổ xe.
Xe ngựa tăng tốc, các tân binh chạy điên cuồng trong màn mưa để tìm nơi trú ẩn.
Bên ngoài hỗn loạn thành một đoàn, vậy mà tâm trí của Lục Trạc lúc này lại đặt hết vào trong thùng xe nhỏ hẹp này, dừng trên bàn tay nhỏ nhắn, thon thả của Ngụy Nhiêu đang vịn vào thành xe.
Phải làm thế nào thì nàng mới chịu tin tưởng hắn, chấp nhận hắn đây?