Gả Kim Thoa

Chương 90: Lục Lang Tiễn Vợ Cũ



Lục Trạc viết thư hòa ly như thế nào thì liền giải thích với mẫu thân Hạ thị đúng như thế ấy.

Cho nên Hạ thị liền tin tưởng vững chắc rằng Ngụy Nhiêu chỉ là tạm thời trở về nhà ngoại để chịu tang thôi. Chờ đến khi Ngụy Nhiêu mãn tang tổ mẫu, nàng nhất định sẽ trở về, tiếp tục làm con dâu của bà.

Lúc này Anh quốc công phu nhân vẫn còn đang bận rộn tiễn khách, Hạ thị liền dẫn Ngụy Nhiêu đến Xuân Hòa đường, viện tử của bà.

Nha hoàn bưng nước trà lên rồi cung kính lui xuống.

Tiếng người ồn ã truyền đến từ hai viện Triêu Huy đường và Trung Nghĩa đường càng làm tôn lên vẻ u tĩnh, thanh tịnh của nơi này. Hạ thị cười nhẹ nhàng, nhìn Ngụy Nhiêu nói: "Nhiêu Nhiêu mặc bộ đồ này thật là dễ nhìn, nói con là vị Quận chúa chân chính xuất thân từ hoàng gia thì ai ai cũng tin."

Hạ thị vốn xuất thân từ nhà nghèo, bản thân bà gia thế kém nên đối với gia thế của con dâu cũng không có gì để kén chọn. Điều bà hài lòng nhất chính là con người của Ngụy Nhiêu, một là xung hỷ cứu được mạng của con trai bà, hai là nàng vừa có tài có sắc lại có tính tình tốt, ba là Ngụy Nhiêu dáng dấp cao ráo, mảnh mai nhưng vòng nào ra vòng nấy, nhìn một cái liền biết là tướng mệnh vượng phu ích tử.

Bây giờ Ngụy Nhiêu lại được sắc phong làm Quận chúa, nhà ai mà cưới được nàng về làm dâu, đó mới thật là mở mày mở mặt.

Ngụy Nhiêu có thể cảm nhận được sự yêu mến của Hạ thị dành cho mình, thế nhưng phần yêu mến này lại có chút khác biệt so với Anh quốc công phu nhân và Tứ phu nhân. Ánh mắt Hạ thị nhìn nàng lúc này, không hiểu sao lại làm Ngụy Nhiêu nghĩ đến lúc trước khi bà lặng lẽ hỏi thăm tình hình động phòng giữa nàng và Lục Trạc. Sự mong đợi nóng lòng ấy hệt như muốn ngay lập tức nhét nàng vào trong chăn của Lục Trạc vậy.

"Phu nhân quá khen rồi, không biết phu nhân gọi con tới là có chuyện gì cần dặn dò ạ?" Ngụy Nhiêu mỉm cười hỏi.

Hạ thị liền giải thích: "Là Lão phu nhân tìm con đấy, bên kia phu nhân còn đang bận rộn tiễn khách nên bảo ta dẫn con qua đây ngồi chơi một lát trước."

Ngụy Nhiêu đã hiểu, nàng khẽ nâng chén trà lên nhấp một ngụm.

Hạ thị cười nói: "Lão phu nhân khẳng định là muốn cùng con thương lượng xem khi nào thì hạ sính đón dâu đấy."

Ngụy Nhiêu nghe vậy liền bị sặc một cái, vội vàng đặt mạnh chén trà lại lên mặt bàn, nghiêng đầu che mặt ho nhẹ một hồi, ho đến mức khuôn mặt đỏ bừng lên.

Hạ thị thấy vậy lại càng cười hòa ái hơn: "Con nhìn con kìa, ở trước mặt ta mà còn thẹn thùng cái gì chứ? Thủ Thành đều đã giải thích rõ ràng với ta rồi, hai đứa các con chỉ là tạm thời hòa ly thôi, cuối cùng thì vẫn là muốn ở bên nhau mà. Lần trước hôn sự làm có chút vội vàng nên đã để con phải chịu ủy khuất, bây giờ con đã làm Quận chúa rồi, chúng ta nhất định phải tổ chức một hôn lễ thật nở mày nở mặt, mỹ mãn mới được."

Ngụy Nhiêu vốn hiểu rất rõ tính cách ngây thơ, đơn thuần của Hạ thị, liền đoán ngay được tám chín phần mười là Lục Trạc không hề nói thật cho bà biết.

Dưới mắt thấy Hạ thị đang vui vẻ như thế, Ngụy Nhiêu cũng không muốn làm hỏng tâm tình của bà, dù sao đợi sau khi nàng rời đi, đến lúc Lục Trạc đính hôn lần nữa, hắn khẳng định sẽ phải tự mình giải thích rõ ràng với Hạ thị thôi.

"Con thấy Trường Ninh muội muội và Vi Vũ muội muội cũng đều đã lớn thành đại cô nương cả rồi, phủ thượng đã tính toán định đoạt hôn sự cho các muội ấy chưa ạ?" Ngụy Nhiêu thông minh chủ động lảng sang chuyện khác.

Hạ thị quả nhiên bị nàng dẫn dắt đi theo, trên mặt lập tức lộ ra vẻ u sầu: "Hôn sự của Trường Ninh thì đã có Nhị thẩm của con và Lão phu nhân quan tâm lo liệu rồi, khẳng định là sẽ gả cho một tấm chồng tốt. Chỉ là Vi Vũ... con bé tuy rằng dáng dấp xinh đẹp, tính tình lại ôn nhu, thế nhưng nhà ngoại của ta chung quy cũng đều là bình dân bách tính, các công tử thế gia ở kinh thành sợ là sẽ không nhìn trúng con bé. Nhưng với dung mạo như thế của nó, nếu tùy tiện gả đi thì ta lại không nỡ lòng nào."

Ngụy Nhiêu hoàn toàn có thể thấu hiểu được sự khó xử này của Hạ thị, bởi vì cữu mẫu, Vương thị khi lo liệu hôn sự cho biểu tỷ Chu Huệ Trân lúc trước cũng mang tâm tư y như vậy.

Danh tiếng của Hạ Vi Vũ còn tốt hơn Chu Huệ Trân, nhưng các phương diện điều kiện khác thì cũng không khác biệt là mấy, dẫu cho có mối quan hệ của Hạ thị chống lưng đi chăng nữa, thì nàng ta chung quy cũng chỉ là biểu cô nương nương nhờ ở Anh quốc công phủ mà thôi.

Ngụy Nhiêu cứ câu được câu không bồi tiếp Hạ thị trò chuyện, từ hôn sự của Hạ Vi Vũ nói đến hôn sự của Nhị công tử Lục Nhai, rồi lại trò chuyện đến cuộc sống mới của Tứ gia và Tứ phu nhân. Từ khi Tứ phu nhân có hỷ, Tứ gia đột nhiên quét sạch vẻ đồi phế trước đó, một lần nữa bắt đầu luyện võ. Hắn vốn là người dùng thương, chỉ cần đem hắn đặt vững trên lưng ngựa, lại đeo thêm chi giả làm bằng gỗ và sắt để giữ thăng bằng, sau khi thuần thục ngự ngựa thì vẫn là một vị tướng quân có chiến lực kinh người, chỉ cần mang theo hai thân vệ đỡ hắn lên xuống ngựa là được.

Tứ gia phấn chấn trở lại, Anh quốc công liền một lần nữa tìm cho hắn một chức vụ trong Thần Võ quân.

"Chờ con cùng Thủ Thành thành thân rồi thì hãy gắng thêm chút sức lực, sinh một đứa con trai, sau này còn có thể cùng Tiểu Lục thúc của nó cùng nhau đi học luyện võ nữa đấy."

Hạ thị đột nhiên lại đem chủ đề kéo trở về.

Ngụy Nhiêu không sao phản bác lại được.

Cũng may, Anh quốc công phu nhân rốt cuộc đã phái người đến mời nàng qua Trung Nghĩa đường.

Hạ thị cười híp mắt tiễn Ngụy Nhiêu ra khỏi Xuân Hòa đường.

"Quận chúa, nhà người ta đều là mẹ chồng nàng dâu nhìn nhau hai đường ghét bỏ, Đại phu nhân đối với người lại cứ như con gái ruột vậy." Bích Đào cười hì hì trêu ghẹo.

Ngụy Nhiêu lườm nàng một cái.

Bích Đào lập tức thu liễm nụ cười, thế nhưng trong lòng nàng vẫn cảm thấy, Quận chúa lần này tới Anh quốc công phủ, đãi ngộ nhận được so với lúc chưa hòa ly chẳng có gì khác biệt. Mấy vị trưởng bối đều không xem Quận chúa là người ngoài, ngay cả Thế tử gia cũng sốt sắng chạy ra tận cửa để nghênh đón Quận chúa nữa kìa.

Đến Trung Nghĩa đường, Anh quốc công phu nhân cho nha hoàn lui ra hết, làm ra một bộ dáng muốn cùng Ngụy Nhiêu mật đàm tư thế.

Cửa phòng đang mở, ánh nắng ban trưa rực rỡ trút vào bên trong, chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Ngụy Nhiêu xinh đẹp tựa như một đóa hoa.

Anh quốc công phu nhân là thật sự không hiểu nổi lúc trước tôn tử của mình làm sao lại có thể chướng mắt một vị mỹ nhân như Ngụy Nhiêu. Cũng may là sau khi Ngụy Nhiêu rời đi, tôn tử cuối cùng cũng đã thông suốt. Sau vài lần bà mối tới cửa dạm hỏi, hắn đã dứt khoát nói với bà rằng hắn không phải Ngụy Nhiêu thì không cưới. Khai thông muộn dẫu sao vẫn tốt hơn là cứ mãi u mê u muội. Vì tôn tử, và cũng vì chính sự yêu mến của bản thân dành cho Ngụy Nhiêu, Anh quốc công phu nhân quyết định sẽ giúp đỡ tôn tử thêm một lần này nữa.

"Nhiêu Nhiêu đã đi bái kiến ngoại tổ mẫu của con chưa? Sức khỏe của bà ấy thế nào rồi?" Anh quốc công phu nhân trước tiên ân cần hỏi thăm thân thể của Thọ An quân.

Ngụy Nhiêu đáp: "Ngoại tổ mẫu rất khỏe ạ, đầu xuân bà còn muốn trồng dưa nữa cơ."

"Bà ấy còn có ruộng dưa sao? Trồng dưa hấu à?"

"Vâng, ngoại tổ mẫu thích ăn dưa hấu, nên chuyên môn khai khẩn một mảnh đất cát, dưa mọc lên vừa xốp vừa ngọt."

"Nghe con nói mà ta cũng thèm nhỏ nước miếng rồi đấy."

"Đợi đến mùa dưa chín, con sẽ đi hái trộm hai quả đem đến hiếu kính người."

Anh quốc công phu nhân không nhịn được cười ha hả. Cái miệng nhỏ này của Ngụy Nhiêu thật sự là biết cách dỗ dành cho các trưởng bối vui vẻ.

Lúc này ở bên trong trắc thất phía tây, Lục Trạc đang tựa lưng vào vách tường. Hắn không hề ghé mắt nhìn lén Ngụy Nhiêu, nhưng trong đầu lại có thể tưởng tượng ra từng cái nhíu mày nụ cười của nàng lúc này. Khi nàng nói chuyện với hắn thì câu nào câu nấy đều có gai, thế nhưng ở trước mặt các vị trưởng bối, nàng lại tựa như một quả ngọt, người ngọt ngào mà cái miệng cũng ngọt ngào, hèn chi các trưởng bối trong nhà ai nấy đều yêu thương nàng đến vậy.

Ngoài sảnh đường, Anh quốc công phu nhân không hề vòng vo lấp lửng mãi, chỉ trò chuyện phiếm vài câu liền đi thẳng vào chính sự: "Nhiêu Nhiêu à, ta và nương của Thủ Thành đều vô cùng yêu thích con, đều hy vọng con trở về tiếp tục làm dâu của Lục gia chúng ta. Ta tin là con cũng nhìn ra được điều đó. Thế nhưng Thủ Thành đã để con phải chịu rất nhiều ủy khuất, những chuyện này ta cũng đều biết cả. Nếu như Thủ Thành vẫn giữ cái tính ngang bướng như con lừa trước kia, thì những lời tiếp theo này ta tuyệt đối sẽ không mở miệng nói ra đâu. Nhưng Thủ Thành đã từng quỳ xuống cầu xin ta, nó nói trong lòng nó chỉ có một mình con, đời này phi con không cưới. Chính vì vậy, ta mới mặt dày mời con tới đây, muốn hỏi một chút ý tứ của con. Nếu con còn thương cái thân già này, còn muốn tiếp tục làm cháu dâu của ta, thì để Lục gia một lần nữa nhờ bà mối đến quận chúa phủ cầu hôn, có được không con?"

Ngụy Nhiêu cụp mắt, lặng im lắng nghe.

Việc Anh quốc công phu nhân và Hạ thị đều hy vọng nàng trở về, Ngụy Nhiêu tin. Thế nhưng việc Lục Trạc lại chịu quỳ xuống nói hắn ngoài nàng thì không cưới?

Ngụy Nhiêu không tin.

Cho dù Lục Trạc có thật sự quỳ đi chăng nữa, thì có lẽ cũng là do Anh quốc công phu nhân không muốn mang tiếng là kẻ bội bạc nên mới yêu cầu hắn quỳ, và Lục Trạc chỉ xuất phát từ hiếu đạo nên mới cam lòng quỳ xuống trái với lương tâm mà thôi.

Sâu xa hơn nữa, ngay cả khi Lục Trạc thật lòng muốn cưới nàng, nàng cũng sẽ không gả.

"Nếu đổi thành một cô nương khác gả tới, chàng có tò mò về nguyên nhân nàng thủ tiết không?"

"Một cô nương khác, đại khái sẽ không chỉ thủ tiết năm năm."

Ngụy Nhiêu vẫn còn nhớ rõ, sau khi xung hỷ, Lục Trạc vừa mới tỉnh lại. Khi đó hắn quá mức suy nhược, căn bản còn chưa nhìn rõ được gương mặt nàng, nhưng lúc hắn gật đầu hỏi thăm nàng, gương mặt tiều tụy ấy lại rất đỗi ôn nhu, ánh mắt cũng vô cùng ôn hòa. Thế nhưng, ngay khi hắn biết được chân tướng, ngay khi các bậc trưởng bối vừa rời đi, ánh mắt Lục Trạc nhìn nàng liền lập tức trở nên lạnh thấu xương. Phảng phất như nàng, Ngụy Nhiêu, đã dùng thủ đoạn hạ lưu nào đó để chen chân vào, gạt phắt vị vị hôn thê ban đầu của hắn ra để chiếm lấy vị trí này vậy.

Cho nên, dựa vào cái gì mà lúc Lục Trạc không muốn cưới thì có thể đối xử với nàng bằng thái độ châm chọc khiêu khích, còn đến lúc hắn muốn cưới thì nàng liền phải vô cùng cao hứng mà gật đầu đáp ứng chứ?

Ngụy Nhiêu khẽ mỉm cười, hướng về phía vạt áo Anh quốc công phu nhân hành lễ rồi khéo từ chối: "Ý tốt của Lão phu nhân con xin tâm lĩnh. Có thể được hầu hạ dưới gối người làm cháu dâu một năm, đó là vinh hạnh của Nhiêu Nhiêu. Đời này Nhiêu Nhiêu đều sẽ khắc cốt ghi tâm lòng tốt của người và chư vị phu nhân dành cho con. Chỉ là con mới thăng làm Quận chúa, vừa mới bắt đầu hưởng thụ những ngày tháng tiêu diêu tự tại khi sống một mình ở Quận chúa phủ, thực sự vẫn chưa muốn tính đến chuyện gả chồng quá sớm. Thế tử tuổi tác cũng đã không còn nhỏ nữa, Lão phu nhân tốt nhất là nên mau chóng chọn cho ngài ấy một mối hôn sự khác đi ạ, tuyệt đối đừng vì con mà làm lỡ dở trăm năm."

Nói xong, Ngụy Nhiêu liền đứng dậy rời tiệc, trịnh trọng hướng về phía Anh quốc công phu nhân hành lễ cáo lui: "Lão phu nhân đã tiếp khách suốt nửa ngày trời rồi, Ngụy Nhiêu xin phép không quấy rầy người nghỉ ngơi nữa. Nguyện chúc người luôn bảo trọng thân thể, phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn."

Dứt lời, Ngụy Nhiêu lập tức quay người rời đi.

Nàng dùng thái độ dứt khoát này để nói cho Lão phu nhân biết, nàng không phải đang muốn nghênh còn cự*, mà là thật sự không hề có ý định tái giá với Lục Trạc, Lão phu nhân thật sự không cần phải lãng phí thời gian trên người nàng nữa.

* Nghênh còn cự: Lạt mềm buộc chặt, ngoài miệng thì từ chối đẩy ra nhưng trong lòng lại muốn giữ lấy để tạo giá trị cho bản thân.

Ngụy Nhiêu bước đi rất nhanh, tự có nha hoàn dẫn đường đưa nàng ra cổng.

Anh quốc công phu nhân buồn bã, ngẩn ngơ ngồi tựa trên ghế.

Bà không hề tức giận vì Ngụy Nhiêu đã từ chối, chỉ cảm thấy tiếc hận khôn nguôi cho một đứa cháu dâu tốt như vậy, lại bị gã tôn tử bất tài vô dụng của bà làm cho vụt mất.

"Người ta cũng đi rồi, con còn trốn ở trong đó làm cái gì nữa?" Nghĩ đến kẻ đầu sỏ gây tội, Anh quốc công phu nhân tức giận lườm về phía trắc thất.

Lục Trạc nghe tiếng liền bước ra ngoài.

Anh quốc công phu nhân thấy sắc mặt hắn ngược lại vẫn vô cùng bình tĩnh, phảng phất như việc bị từ chối cũng chẳng tính là gì to tát, bà trực tiếp bị hắn làm cho tức cười: "Hóa ra bấy lâu nay ta bận trước đón sau lo liệu thay con, còn bản thân con thì căn bản chẳng hề coi ra gì hả?"

Lục Trạc bật cười khổ, giải thích: "Người cần gì phải nói móc tôn nhi. Kỳ thực con đã sớm đoán được nàng sẽ không đáp ứng, chỉ là trước khi con chính thức đi tìm nàng bồi tội và đền bù, con nhất định phải xin người ra mặt trước. Như vậy mới để nàng biết được con là người nghiêm túc, là nhận được sự ủng hộ của người và mẫu thân rồi mới tới tìm nàng. Nếu không, con cứ thế mạo muội đi gặp nàng thì có khác gì đám công tử hoàn khố ph*ng đ*ng, suồng sã ngoài kia đâu?"

Lời giải thích này giúp cơn giận của Anh quốc công phu nhân dịu xuống phần nào, nhưng trong lòng vẫn tràn ngập hoài nghi: "Nhiêu Nhiêu kiên quyết như thế, con thật sự có nắm chắc không?"

Lục Trạc cụp mắt, thấp giọng nói: "Con đã làm tổn thương nàng quá sâu, giờ chỉ có thể lấy lòng chân thành ra đối đãi, tận lực đền bù cho nàng mà thôi."

Anh quốc công phu nhân lại có chút không đành lòng nhìn bộ dạng cô đơn, sầu muộn này của đứa cháu trai. Bà khẽ xoa xoa trán, dứt khoát ra vế chốt hạ: "Nhị đệ, Tam đệ của con tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, lại còn có cả Trường Ninh và Vi Vũ nữa. Hai năm nay ta sẽ tập trung thao cầm* lo liệu hôn sự cho đám trẻ đó. Con là lão đại, tuổi cũng lớn rồi, chuyện bên phía Nhiêu Nhiêu thì tự đi mà giải quyết. Bất quá, ta cũng nói trước mất lòng trước được lòng sau, ta nhiều nhất chỉ dung túng cho con giày vò đến năm hai mươi lăm tuổi thôi. Đến lúc đó nếu Nhiêu Nhiêu vẫn không chịu tha thứ, thì con lo mà kịp thời đi cưới người khác đi. Nương của con ngóng trông cháu trai cháu gái đến mức sắp đỏ cả mắt rồi đấy."

* Thao cầm: Gánh vác, lo liệu, quán xuyến mọi việc từ đầu đến cuối.

Lục Trạc năm nay hai mươi ba, khoảng cách đến năm hai mươi lăm tuổi còn có ròng rã hai năm trời.

Hai năm nhìn thì có vẻ không ngắn, thế nhưng nhìn lại hai năm đã qua, hắn xem như đã đắc tội với Ngụy Nhiêu trên mọi phương diện một lượt rồi.

"Tổ mẫu còn có việc gì cần dặn dò nữa không ạ?"

"Con còn muốn làm cái gì?"

"Con đi đưa tiễn nàng."

"... Đi đi."

Khi Lục Trạc cưỡi hắc mã Phi Mặc đuổi theo, xe ngựa của Ngụy Nhiêu vẫn chưa kịp rẽ ra khỏi con ngõ nơi Anh quốc công phủ tọa lạc.

Tiếng vó ngựa cộc cộc vang lên giữa con phố đã vãn hết tân khách nghe vô cùng rõ ràng. Ngụy Nhiêu đang tò mò không biết là ai, liền nghe thấy Bích Đào ngồi ở dưới mành xe nói vọng vào: "Quận chúa, Thế tử gia đuổi theo tới rồi kìa!"

Ngụy Nhiêu nhướng mày. Chờ đến khi tiếng vó ngựa kia xác thực đã song song ngay sát cửa sổ xe, nàng mới nghiêm mặt đẩy màn che ra.

Lục Trạc ngồi trên lưng ngựa, diện một chiếc cẩm bào màu đỏ thẫm*, giữa nét ôn nhuận tuấn mỹ lại tăng thêm vài phần phong lưu phóng khoáng.

Vừa nhìn thấy Ngụy Nhiêu, hắn liền ấm giọng giải thích: "Ta hộ tống Quận chúa hồi phủ."

Ngụy Nhiêu lạnh lùng đáp: "Không cần, Thế tử xin mời quay về."

Lục Trạc nói: "Quận chúa không muốn nhìn thấy ta sao? Vậy ta đi ở phía sau xe là được."

Hắn nhẹ nhàng kéo nhẹ dây cương, Phi Mặc quả nhiên chuyển hướng, chuyển sang đi theo phía sau xe ngựa.

"Quận chúa, hay là để em bảo thị vệ đuổi Thế tử đi nhé?" Bích Đào nháy mắt ra hiệu hỏi.

Ngụy Nhiêu hỏi lại: "Hắn đi ở phía trước hay phía sau thị vệ?"

Bích Đào ngó đầu nhìn ra sau, có chút thất vọng đáp: "Dạ, ở phía sau ạ."

Đi theo sau cả hàng ngũ thị vệ thì không tính là quấy nhiễu xa giá của Quận chúa, nàng tự nhiên chẳng có lý do gì để đuổi người.

Ngụy Nhiêu cũng lười suy nghĩ xem Lục Trạc đang muốn giở trò quỷ gì, liền hạ rèm xe xuống, mặc kệ cho hắn đi theo.

Lúc này, những người có tiền có thời gian rảnh rỗi thì đều đang nghỉ trưa, còn tầng lớp bình dân bách tính thì ai việc nấy vẫn đang bận rộn. Thế là chẳng mấy chốc, trên phố đã có người tinh mắt nhận ra, vị Lục thế tử Lục Trạc của Anh quốc công phủ, người sở hữu dung mạo tuấn mỹ đến mức ai nhìn một lần cũng sẽ nhớ mãi không quên, vậy mà lại chịu hạ mình đi sau những thị vệ bình thường, bám sát theo một chiếc xe ngựa. Mà huy hiệu, biểu tượng trên chiếc xe ngựa kia, lại chính là của Hiếu Nhân quận chúa mới được sắc phong, cũng chính là vị thê tử cũ vừa mới hòa ly của Thế tử gia?

Chuyện này là thế nào nữa đây?

Thấy ngày thường Lục Trạc luôn mang gương mặt ôn nhuận, bách tính liền lớn mật cất tiếng hỏi: "Thế tử gia, ngài đi theo xe ngựa của Quận chúa làm cái gì thế?"

Lục Trạc mỉm cười đáp: "Hộ tống Quận chúa hồi phủ."

Sau một hồi bàn tán xôn xao, có người liền lên tiếng ồn ào trêu chọc: "Nơi đây là trong hoàng thành, dưới chân thiên tử, Quận chúa lại có thị vệ tùy tùng bên người, đâu cần đến Thế tử gia phải hộ tống chứ? Ngài sốt sắng bám theo sát sạt như vậy, có phải là muốn cùng Quận chúa gương vỡ lại lành không hả?"

Lục Trạc đưa mắt nhìn về chiếc xe ngựa phía trước, cũng không hề phủ nhận: "Lục mỗ quả thật có ý này, song còn phải xem Quận chúa có chịu thành toàn cho hay không."

Lời này vừa thốt ra, các thiếu nữ trẻ tuổi cùng các nàng dâu nhỏ bên đường lập tức nhìn về phía cỗ xe ngựa bằng ánh mắt ngưỡng mộ, ghen tị đến phát điên.

Càng có nhiều nam nhân và phụ nhân lớn tiếng ồn ào hỏi vọng vào trong xe, muốn biết liệu Quận chúa có đồng ý với Thế tử gia hay không.

Ngụy Nhiêu vốn không muốn để ý tới, thế nhưng nếu nàng cứ im lặng không làm gì, người ngoài e là sẽ nghĩ nàng đang thầm vui mừng hớn hở trong lòng mất!

Lật tung chiếc tủ nhỏ trong xe ngựa, Ngụy Nhiêu tóm lấy một chiếc chén trà, thò tay ra ngoài cửa sổ xe. Nhắm thẳng vào Lục Trạc lúc này đang ngẩng đầu nhìn qua, nàng dùng hết sức bình sinh ném mạnh về phía hắn!

Nàng nhắm rất chuẩn, chén trà lao thẳng vào mặt Lục Trạc. Lục Trạc khẽ cười một tiếng, giơ tay ra bắt gọn lấy, thuận thế nhét luôn chiếc chén trà vào trong lồng ngực.

Giữa đám bách tính lập tức bùng nổ một trận cười vang: "Đó có tính là tín vật định tình mà Quận chúa tặng cho Thế tử không thế?"

Ngụy Nhiêu chỉ chăm chú nhìn Lục Trạc. Thấy hắn vẫn ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, ánh mắt nhìn nàng đong đầy ý cười, Ngụy Nhiêu nghiến răng, giật phắt rèm xe xuống rồi ngồi trở lại vào trong.

Coi như nàng đã nhìn lầm Lục Trạc rồi, người này một khi da mặt đã dày lên thì đến cả lợn rừng cũng chẳng bằng!