Gả Kim Thoa

Chương 92: Lục Trạc Tặng Lễ



Gió xuân ấm dần, hoa nghênh xuân trong Quận chúa phủ, hoa mai là loài đua nở đầu tiên.

Trong hoa viên của Quận chúa phủ có một hồ nước lớn, giữa hồ đắp một hòn đảo nhỏ. Trước đó, Ngụy Nhiêu đã sai thợ tỉa hoa trồng kín hoa nghênh xuân dọc theo một bên bờ hồ và xung quanh hòn đảo nhỏ. Lúc này, những đóa hoa nghênh xuân màu vàng nhạt đồng loạt bung nở, tựa như hai dải lụa vàng rực rỡ quấn quýt, chiếu rọi vào nhau.

Ngụy Nhiêu mời Chu Huệ Trân và Chu Huệ Châu đến Quận chúa phủ làm khách. Ba chị em ngồi trên một chiếc thuyền nhỏ, vừa nhấm nháp trà thơm vừa thưởng thức phong cảnh hữu tình trên mặt hồ.

"Nhiêu tỷ tỷ, tòa phủ đệ này của tỷ thật là đẹp, muội đều muốn bỏ lại mẫu thân và tổ mẫu để dọn tới đây ở cùng tỷ mất thôi." Chu Huệ Châu chống cằm, hâm mộ ra mặt.

Ngụy Nhiêu mỉm cười trêu: "Tới đi chứ, ta cũng đang thiếu một người bầu bạn đây."

Trong ba chị em, người duy nhất búi tóc phụ nhân chính là Chu Huệ Trân. Nàng ngồi ở một góc hơi xa, nhìn Ngụy Nhiêu và Chu Huệ Châu đang vô ưu vô lo ríu rít bên nhau, rồi lại đảo mắt nhìn một vòng tòa Quận chúa phủ nguy nga, khí phái này. Chu Huệ Trân vừa tận hưởng sự thoải mái, nhàn nhã hiếm hoi của khoảnh khắc này, lại vừa cực kỳ ao ước được như Ngụy Nhiêu. Bất quá, có lẽ vì ở bên cạnh Ngụy Nhiêu khiến nàng cảm thấy nhẹ nhõm, nên Chu Huệ Trân lần này thực sự không nảy sinh lòng ghen ghét.

Đã từng có lúc nàng ngỡ rằng chỉ cần gả vào vọng tộc là có thể đạt được tất cả những gì mình hằng mơ ước. Nhưng đến khi thật sự gả cho Hàn Liêu rồi, Chu Huệ Trân mới bừng tỉnh nhận ra mọi chuyện đúng như lời tổ mẫu từng răn đe, cuộc sống bên trong cánh cửa cao môn đại hộ* vốn chẳng đơn giản như nàng tưởng.

* Cao môn đại hộ: Nhà cao cửa rộng, ý chỉ các gia tộc quyền quý, giàu sang và có địa vị cao trong xã hội.

"Tỷ tỷ, sao trông tỷ cứ rầu rĩ không vui thế, tỷ phu lại bắt nạt tỷ nữa à?"

Nhận ra vẻ u sầu phảng phất trên mặt Chu Huệ Trân, Chu Huệ Châu lo lắng ngồi dịch lại gần.

Ngụy Nhiêu cũng theo đó ngồi xuống bên cạnh Chu Huệ Trân. Có điều nàng không vội vàng mở miệng, dẫu sao nàng cũng từng cùng ngoại tổ mẫu hết lời khuyên can Chu Huệ Trân lúc trước. Vào thời điểm này, nếu nàng mạo muội nói năng không cẩn thận sẽ rất dễ khiến Chu Huệ Trân nảy sinh tâm lý phòng bị, kháng cự, thậm chí hiểu lầm rằng nàng đang thừa nước đục thả câu để lên lớp dạy đời mình một trận.

"Chàng không có bắt nạt ta, bình thường chàng đi sớm về trễ, cơ bản không có mấy khi ở trong phủ." Chu Huệ Trân vội vàng lên tiếng thanh minh cho Hàn Liêu trước.

Trong thâm tâm của Chu Huệ Trân, Hàn Liêu đối với nàng tuy chưa đủ quan tâm, săn sóc nhưng cũng không đến mức quá tồi tệ. Ngoại trừ việc không chịu ra mặt thiên vị nàng trước mặt mẹ chồng và đích nữ, ngoại trừ việc không chịu trách phạt nặng nề vị tiểu thiếp đã mạo phạm nàng ra, thì Hàn Liêu cũng chưa từng thực sự ức h**p nàng điều gì. Thêm vào đó, những buổi tối ở bên nhau Hàn Liêu lại vô cùng ôn nhu, lần nào cũng có thể khiến nàng đắm chìm trong cảm giác ngất ngây, hạnh phúc. Mỗi khi nghĩ đến những khoảnh khắc mặn nồng ấy, chút ủy khuất phải chịu vào ban ngày bỗng chẳng còn đáng là bao.

Thế nhưng, cứ đến lượt Hàn Liêu đi sang phòng của các vị tiểu thiếp khác, một mình nàng ôm gối thao thức khó ngủ, vừa nghĩ đến việc Hàn Liêu cũng đang dùng sự ôn nhu y như vậy để đối đãi với người phụ nữ khác, Chu Huệ Trân lại cảm thấy cõi lòng chua xót khôn nguôi.

Mấy ngày nay nàng lại đang tới kỳ nguyệt sự, Hàn Liêu vẫn luôn nghỉ lại ở chỗ của những người khác.

Chu Huệ Trân vốn dĩ cũng vì chuyện này mà âm thầm đau khổ.

Nhưng vì muội muội còn chưa xuất giá, Chu Huệ Trân tuyệt đối không thể đem những chuyện khuê phòng này ra nói cho muội muội nghe.

Đến khi thuyền cập đảo nhỏ, Chu Huệ Châu tung tăng chạy đi thưởng hoa mai, Chu Huệ Trân mới có cơ hội lặng lẽ hướng về phía Ngụy Nhiêu mà thổ lộ hết những nỗi niềm phiền não trong lòng.

Nàng thực sự rất muốn tìm một người để dốc bầu tâm sự. Liễu ma ma ở bên cạnh thì suốt ngày chỉ biết nói với nàng rằng bản tính của Hàn Liêu vốn háo sắc, đợi đến khi nàng lớn tuổi rồi thì Hàn Liêu sẽ càng thêm ghẻ lạnh nàng hơn mà thôi. Chu Huệ Trân lúc này vô cùng khát khao muốn được nghe một góc nhìn khác, một cách nói khác.

"Nhiêu Nhiêu, trước kia muội đã cùng Lục thế tử chung sống như thế nào vậy? Làm sao muội có thể nắm giữ được trái tim của ngài ấy?" Chu Huệ Trân tràn đầy hy vọng Ngụy Nhiêu có thể truyền thụ bí kíp cho mình. Nàng nghĩ nhan sắc của mình và Ngụy Nhiêu cũng không chênh lệch là bao, Ngụy Nhiêu lại có thể khiến cho một người như Lục Trạc phải xuống nước cầu xin nàng tái giá, khẳng định là nàng phải có chiêu số ngự phu vô cùng vi diệu nào đó.

Hàn Liêu rõ ràng chính là một tên sắc quỷ trung niên, Ngụy Nhiêu ước gì vị biểu tỷ này của mình sớm ngày chết tâm mà rời bỏ hắn ta, làm sao nàng có thể tiếp tay hiến kế cho được? Hơn nữa, nàng cũng chẳng có chiêu số nào để mà bày, bởi vì bản thân nàng căn bản chưa từng tốn công tốn sức trói buộc trái tim của Lục Trạc bao giờ.

Nhìn ánh mắt tràn ngập vẻ khao khát học hỏi của Chu Huệ Trân, Ngụy Nhiêu khẽ thở dài một tiếng: "Không phải là muội không muốn giúp biểu tỷ, mà là vì Lục Trạc và Hàn Liêu căn bản không phải là cùng một loại người. Lục Trạc tuổi còn trẻ, trước đây chưa từng đụng qua nữ nhân, đột nhiên cưới được một vị mỹ nhân như chúng ta đây, hắn đương nhiên là sẽ hết mực trân quý. Còn Hàn Liêu thì sao? Muội đoán là hắn ta từ thuở thiếu niên đã bắt đầu chung đụng với đám thông phòng tiểu thiếp rồi, tính đến nay cũng đã gàn hai mươi năm trời. Loại mỹ nhân nào mà hắn chưa từng thấy qua, loại tính cách nào mà hắn chưa từng tiếp xúc? Từ hồn nhiên, thông minh, ôn nhu cho đến mạnh mẽ, sắc sảo... Hậu trạch của hắn ta chẳng khác nào một vườn hoa trăm hồng ngàn tía, biểu tỷ dẫu có đẹp đến mấy thì cũng rất khó để có thể giữ chân và hấp dẫn hắn trong một thời gian dài."

Chu Huệ Trân nghe xong, trong lòng lại càng thêm sầu muộn, rầu rĩ.

Ngụy Nhiêu tiến sát lại gần bên tai Chu Huệ Trân, khẽ hỏi: "Biểu tỷ, với dung mạo như thế này của tỷ, nếu như tái giá với một người nam nhân trẻ tuổi, đứng đắn đàng hoàng, muội cam đoan tỷ có thể mê hoặc hắn đến mức thần hồn điên đảo, bảo gì nghe nấy cho mà xem."

Vành tai Chu Huệ Trân bỗng chốc nóng bừng lên, nàng lập tức trừng mắt nhìn Ngụy Nhiêu, mắng khẽ: "Nói nhăng nói cuội cái gì thế, ta mới không thèm tái giá."

Ngụy Nhiêu cũng không tiếp tục khuyên nhủ nàng ta nữa, chỉ thở dài một tiếng: "Vậy thì thật là đáng tiếc nha. Tây Đình hầu phủ cửa cao như thế, chắc chắn sẽ không dễ dàng thả tỷ ra ngoài đi lại tự do đâu. Về sau muội chỉ có thể thường xuyên lui tới với một mình Huệ Châu mà thôi."

Chu Huệ Trân cắn chặt môi, vặn hỏi: "Chẳng lẽ bản thân muội liền không muốn tái giá sao? Muội lấy cái gì để cam đoan rằng nhà chồng tiếp theo của muội sẽ dung túng cho muội chạy lung tung khắp nơi?"

Ngụy Nhiêu cười đáp: "Trước khi gả đi, con mắt của muội khẳng định sẽ phải dò xét kỹ lưỡng thái độ của nhà trai chứ ạ. Nếu bọn họ không tiếp nhận được tính cách của muội, muội liền không gả. Biểu tỷ nhìn thử xem, muội đang được sống trong một tòa phủ đệ tốt như thế này, trong tay lại có kim có bạc, tính thế nào thì cũng phải là người ngoài đến cầu xin muội mới đúng. Muội việc gì phải tự làm khổ mình để đi chấp nhận, nhân nhượng người khác?"

Chu Huệ Trân nhất thời không cách nào phản bác được, một lúc lâu sau mới lí nhí đáp lại: "Trên đời này chỉ có một mình muội là có số mệnh tốt như vậy thôi, đâu phải cô nương nào cũng đều có thể được sắc phong làm Quận chúa."

Ngụy Nhiêu nói: "Không phải Quận chúa thì cũng chẳng sao cả, quan trọng là trong tay mình phải có gia sản, có bạc. Chỉ cần nắm giữ được những thứ này thì liền có thể tự mình đương gia làm chủ."

Chu Huệ Trân vẫn không phục: "Thế nếu nhà chồng lại có quyền thế hơn muội thì sao?"

Ngụy Nhiêu thản nhiên: "Vậy thì muội có thể tìm một gia đình không bằng mình, loại gia đình mà không bao giờ dám sa sầm nét mặt với muội ấy."

Chu Huệ Trân bĩu môi: "Gả cao mới là nở mày nở mặt, phong quang vô lượng. Còn gả thấp thì chỉ chuốc lấy sự chê cười của thiên hạ mà thôi."

Ngụy Nhiêu: "Có những sự phong quang vốn chỉ là cái vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài, chứ phần lót bên trong thì lại khổ sở vô cùng. Trái lại, có những người bên ngoài tuy bị chê cười, nhưng khi đóng cửa ở nhà lại có thể làm mưa làm gió, cuộc sống chẳng biết thoải mái đến nhường nào."

Chu Huệ Trân bỗng nhiên kịp phản ứng lại, Ngụy Nhiêu rõ ràng là đang ám chỉ cuộc sống của nàng ta tại Hàn gia trôi qua chẳng hề như ý.

Thẹn quá hóa giận, Chu Huệ Trân bực tức giậm chân bỏ chạy.

Chu Huệ Châu nhìn thấy vậy liền định đuổi theo tỷ tỷ, nhưng Ngụy Nhiêu đã kịp giữ tay nàng lại. Ánh mắt nàng phức tạp nhìn theo bóng lưng của vị biểu tỷ kia, thở dài: "Ta chỉ nói vài câu lời thật lòng mà tỷ ấy đã chịu không nổi rồi. Thế nhưng sự thật rành rành ngay trước mắt, sớm muộn gì tỷ ấy cũng sẽ tự mình nghĩ thông suốt thôi. Cứ một mực nuông chiều, thuận theo ý tỷ ấy mới chính là đang hại tỷ ấy."

Chu Huệ Trân tức giận bỏ đi, mà ở phía bên kia, Hàn Liêu vừa mới từ quân doanh trở về, liền không kịp chờ đợi mà vội vã tìm đến Quận chúa phủ.

Thị vệ ngăn hắn ở ngoài cửa, liền phái người đi vào bên trong thông truyền.

Trong lòng Hàn Liêu ngứa ngáy khó nhịn. Hắn từng được chiêm ngưỡng mỹ mạo của Ngụy Nhiêu, cũng đã nghe danh nàng kiêu căng điêu ngoa. Loại tính cách này kỳ thực lại hợp khẩu vị của hắn nhất, còn cái kiểu thuận tòng, ngoan ngoãn như Chu Huệ Trân ngược lại lâu dần lại chẳng có chút mùi vị gì. Lục Trạc tuổi còn trẻ, không thuần phục nổi loại hồ ly tinh bướng bỉnh như Ngụy Nhiêu, chuyện này liền phải để kẻ lão luyện như hắn ra tay mới được.

Nghĩ đến việc chỉ một lát nữa thôi là có thể nhìn thấy Ngụy Nhiêu, lồng ngực Hàn Liêu lại rạo rực, một trận nóng bừng hơn một trận.

Thế nhưng hắn vạn vạn lần không ngờ tới, Chu Huệ Trân vậy mà không hề đợi hắn tới đón, đã tự mình đi về trước rồi.

"Thế tử phu nhân đã trở về phủ, Quận chúa có lời nhắn rằng sắc trời đã tối, liền không giữ Thế tử gia lại chiêu đãi nữa." Tiểu thái giám truyền lời khách khí nói.

Hàn Liêu ngoài miệng mỉm cười cáo từ, nhưng vừa mới lên ngựa, sắc mặt hắn liền lập tức trầm xuống.

"Ta đã bảo nàng đợi ta tới đón, vì sao nàng lại tự ý về trước rồi?" Vừa trở lại hầu phủ, Hàn Liêu nhìn thấy Chu Huệ Trân liền cất tiếng trách cứ, hoàn toàn không chú ý tới vành mắt đang phiếm hồng của thê tử.

Chu Huệ Trân trong lòng càng phát ra ủy khuất. Nếu như Hàn Liêu thực sự đối xử tốt với nàng, nàng làm sao lại bị biểu muội châm chọc, chế nhạo đến mức này?

"Đón thì đã sao, không đón thì đã sao, chàng hung hăng cái gì chứ?" Chu Huệ Trân hờn dỗi đáp lại.

Ánh mắt Hàn Liêu khẽ biến đổi, hắn tuyệt đối không thể để cho Chu Huệ Trân nhìn ra việc mình đang tơ tưởng, nhớ thương Ngụy Nhiêu.

Những lúc cần dỗ dành mỹ nhân, Hàn Liêu từ trước đến nay vốn là kẻ co được dãn được. Giờ phút này, hắn liền phất tay đuổi Liễu ma ma cùng đám nha hoàn ra ngoài, sau đó ôm chặt Chu Huệ Trân vào lòng, giở ra những chiêu số ong bướm vờn hoa. Chẳng mấy chốc, hắn đã làm cho Chu Huệ Trân thở hổn hển, đầu óc mê muội, cái gì cũng đều chiều theo ý hắn.

Liễu ma ma đứng ở bên ngoài, nghe động tĩnh ái muội truyền ra từ bên trong, cũng chỉ biết thở dài chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

.

Ngụy Nhiêu cùng Chu Huệ Châu ở lại Quận chúa phủ chơi thêm vài ngày, sau đó liền cùng nhau đi đến Nhàn trang, chuẩn bị ở lại trang trại một thời gian rồi mới trở lại kinh thành.

Lần này tới Nhàn trang, Ngụy Nhiêu ngạc nhiên phát hiện bên cạnh ngoại tổ mẫu bỗng nhiên xuất hiện thêm một chú chó có hai màu lông đen trắng đan xen. Thân hình chú chó này khá thon dài, quanh vùng mắt, tai và phần lông dọc sống lưng đen nhánh, bóng bẩy, những chỗ còn lại thì lại tuyết trắng tinh khôi. Đây là một giống chó mà Ngụy Nhiêu chưa từng nhìn thấy qua ở kinh thành bao giờ.

"Ngoại tổ mẫu, chú chó này ở đâu ra thế ạ?" Ngụy Nhiêu hiếu kỳ lên tiếng.

Thọ An quân mỉm cười, quay sang bảo chú chó kia: " Kim Tử, đi lấy cho biểu cô nương cái đệm ngồi nào."

Chú chó tên gọi là Kim Tử lập tức vẫy đuôi chạy vào sảnh đường, rồi lách vào căn phòng bên, rất nhanh sau đó đã ngậm ra một chiếc đệm ngồi, đặt trước mặt Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu và Chu Huệ Châu kinh ngạc đến ngây người.

Thọ An quân lại liên tiếp sai bảo Kim Tử làm thêm vài việc nữa, con chó này cứ như một đứa trẻ sáu bảy tuổi vậy, cái gì cũng đều nghe hiểu, mệnh lệnh nào cũng có thể hoàn thành một cách chuẩn xác không sai một ly.

Ngụy Nhiêu và Chu Huệ Châu nhìn nhau một cái, rồi không hẹn mà cùng chạy ào đến trước mặt Thọ An quân. Đứa bóp vai, đứa đấm lưng, thi nhau nịnh nọt hòng đòi Thọ An quân nhường lại chú Kim Tử cho mình.

Thọ An quân híp mắt cười hiền hậu: "Hai đứa các con không cần phải cầu xin vô ích đâu. Chú chó này là người ta tặng cho ta, ta rất thích nên tính giữ lại tự mình nuôi dưỡng."

Chu Huệ Châu tò mò: "Ai tặng thế ạ? Để muội cũng đi tìm người đó xin một con!"

Thọ An quân đưa mắt nhìn về phía Ngụy Nhiêu, cười nói: "Là Thế tử gia của Anh quốc công phủ tặng đấy, ta cũng không rõ trong tay ngài ta liệu còn có con nào nữa không."

Chu Huệ Châu ngơ ngác: "Dạ?"

Nàng quay phắt đầu lại nhìn Ngụy Nhiêu.

Sắc mặt Ngụy Nhiêu lúc này đừng nói là có bao nhiêu đặc sắc. Chủ yếu là nàng không thể ngờ nổi Lục Trạc vậy mà vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, thậm chí còn mặt dày chạy tới tận đây để lấy lòng ngoại tổ mẫu của nàng. Mà ngoại tổ mẫu cũng thật là, thế mà lại chịu nhận đồ của hắn!

"Ngoại tổ mẫu, người có ý gì đây ạ?" Ngụy Nhiêu không thèm nhìn Kim Tử nữa, chu môi ngồi xuống bên cạnh Thọ An quân, oán hờn hỏi.

Thọ An quân thản nhiên đáp: "Ta thì có ý gì được chứ? Hai đứa các con chẳng qua chỉ là nhân duyên đã đứt, chứ đâu có trở mặt thành thù. Hôm đó Thế tử lên núi săn bắn, đi ngang qua Nhàn trang khát nước nên ghé vào xin ngụm nước uống. Ta mời ngài ấy uống trà, ngài ta liền tặng ta chú Kim Tử này. Có qua có lại, chẳng phải là chuyện hết sức bình thường sao?"

Ngụy Nhiêu cắn cắn môi, nàng mới không tin ngoại tổ mẫu không nhìn ra dụng ý thực sự của Lục Trạc.

Chu Huệ Châu bèn gục đầu lên lưng Ngụy Nhiêu, cười hì hì trêu chọc: "Nhiêu tỷ tỷ là đang sợ tổ mẫu nhận chú chó ngoan của Thế tử rồi sẽ đem tỷ ra làm vật trao đổi có đúng không? Cái đó thì Nhiêu tỷ tỷ lo hão rồi. Kim Tử cho dù có tốt đến mấy thì làm sao quan trọng bằng tỷ được chứ? Đừng nói là Thế tử chỉ tặng có một con chó, dẫu cho huynh ấy có đem cả núi bạc đến đây thì cũng chẳng đổi được Nhiêu tỷ tỷ nhà ta đâu nha!"

"Muội ngứa da rồi đúng không?" Ngụy Nhiêu lập tức đứng phắt dậy đuổi đánh Chu Huệ Châu. Mãi cho đến khi rượt đuổi làm cho Chu Huệ Châu chạy trốn mất tăm, Ngụy Nhiêu mới thở hắt ra một hơi, phụng phịu trở lại ngồi cạnh Thọ An quân.

"Kim Tử, dâng trà cho Biểu cô nương nào." Thọ An quân cất tiếng phân phó.

Ngụy Nhiêu quay sang nhìn Kim Tử.

Con chó này thật sự biết dùng miệng ngậm lấy đĩa lót của tách trà, bước đi vững vàng từng bước tiến đến trước mặt nàng, đôi mắt to đen nhánh, sáng ngời khẽ ngước lên nhìn.

Ngụy Nhiêu lần này quả thực tâm phục khẩu phục!

"Một chú chó thông minh đến nhường này, con có nỡ đem trả lại thì ta cũng chẳng nỡ đâu." Thọ An quân gọi Kim Tử lại gần, vừa v**t v* đầu nó vừa nói.

Ngụy Nhiêu cứng họng không lời nào để nói. Lục Trạc quả thực quá lợi hại, ngay cả loại chó khôn ngoan sắp thành tinh thế này mà hắn cũng có thể tìm ra được.

"Hắn chỉ đưa chó cho người thôi sao, không nói thêm gì khác ạ?" Ngụy Nhiêu buồn bực, thấp giọng hỏi.

Thọ An quân nhìn nàng, hỏi ngược lại: "Tại sao lại phải nói chuyện khác? Nhiêu Nhiêu cảm thấy hắn có thể sẽ nói với ta điều gì đây?"

Ngụy Nhiêu hậm hực: "... Con không thèm nói chuyện với người nữa, con thu dọn đồ đạc trở về kinh thành đây!"

Thọ An quân trêu chọc cháu ngoại đã đủ, lúc này mới giữ chặt lấy tay Ngụy Nhiêu, ấn nàng ngồi trở lại ghế. Nhìn gương mặt Ngụy Nhiêu lúc này chẳng biết là đang đỏ bừng lên vì tức hay vì nguyên cớ nào khác, Thọ An quân khẽ véo nhẹ vào đôi má ửng hồng ấy, cười nói: "Thế tử có nói với ta, trước kia là do hắn mắt mù vụng về, về sau hắn đã biết sai rồi. Hắn nói mình không thể buông bỏ được con, hy vọng ta có thể ở trước mặt con nói đỡ cho hắn vài câu tốt đẹp."

Ngụy Nhiêu trừng mắt nhìn qua: "Vậy người đáp ứng hắn rồi sao?"

Thọ An quân bật cười: "Chuyện đó sao có thể chứ. Đây là chuyện riêng của hai đứa các con, ta chỉ nhận quà thôi, còn những việc khác tuyệt đối không can thiệp vào."

Ngụy Nhiêu vội la lên: "Nhưng người nhận quà của hắn, chẳng phải chính là đang ngầm đồng ý cho hắn tiếp tục dây dưa, bám đuôi con hay sao?"

Thọ An quân thản nhiên: "Cho dù ta có không nhận quà thì hắn vẫn cứ mặt dày bám theo con thôi. Đằng nào hắn cũng nhất quyết dây dưa với cháu ngoại của ta, vậy tội gì ta không nhận của hắn một chú chó cơ chứ?"

Ngụy Nhiêu xem như đã nghe rõ ràng rồi. Ngoại tổ mẫu rõ ràng là có cảm tình với Lục Trạc, đối với việc Lục Trạc đeo bám nàng, bà hoàn toàn là vui vẻ đứng ngoài xem kịch vui.

"Hắn thì có cái gì tốt chứ? Ngay cả việc nương của con tái giá hắn còn xem thường, lại còn suốt ngày mở miệng ra là ghét bỏ con không tuân thủ quy củ. Chẳng qua là vì hắn có gia thế tốt, nên người mới thiên vị hắn đúng không?" Ngụy Nhiêu không cam lòng khi thấy ngoại tổ mẫu của mình lại dễ dàng bị Lục Trạc lôi kéo về cùng một chiến tuyến như vậy.

Thọ An quân khẽ híp mắt: "Hắn xem thường chuyện nương con tái giá từ bao giờ?"

Ngụy Nhiêu hừ một tiếng: "Chính là cái lần trước khi con tới đây đó. Mẫu thân của hắn thủ tiết, nên hắn liền cho rằng nương của con tái giá là không tuân thủ phụ đạo. Về sau đi đến hành cung, phát hiện Hoàng thượng vẫn hết mực sủng ái nương của con, hắn mới đổi giọng muốn cùng con làm một đôi phu thê thật sự."

Thọ An quân thong thả đung đưa chiếc ghế tựa mây, liền minh bạch vì sao đứa cháu ngoại này lại căm tức Lục Trạc đến thế.

Thế nhưng, suy nghĩ của con người ta ai rồi cũng sẽ có lúc thay đổi. Nếu như Lục Trạc thực sự xem thường ngoại tôn nữ, xem thường phong cách hành sự của gia đình bọn họ, hắn đã chẳng chủ động đưa ngoại tôn nữ đến hành cung làm gì. Anh quốc công phủ đời đời đều được đế vương nể trọng, Lục Trạc căn bản không cần thiết phải vì chút hư danh lợi ích mà tự làm khổ mình đi lấy lòng bất kỳ kẻ nào.

"Nói như vậy, chính là vì nương của con có cơ hội phục sủng, và vì con đã được phong làm Quận chúa, cho nên Lục Trạc mới muốn vãn hồi khúc mắc với con sao? Kỳ thực trong lòng hắn căn bản chẳng hề thích con?" Thọ An quân bỗng nhiên sầm mặt xuống, bàn tay đang v**t v* đầu Kim Tử cũng dừng lại, giọng điệu càng lúc càng trở nên phẫn nộ, "Thật không ngờ tới nha, đường đường là Anh quốc công Thế tử, một nam nhi nhiệt huyết bảo vệ quốc gia, vậy mà lại là một kẻ nịnh bợ tiểu nhân xu nịnh!"

Ngụy Nhiêu vô cùng kinh ngạc trước cơn lôi đình đột ngột này của ngoại tổ mẫu, nhưng ngay sau đó, trong lòng nàng chợt dâng lên một cảm giác chột dạ, chênh vênh.

Những lúc cãi nhau với Lục Trạc, nàng đúng là đã từng nghĩ như vậy, cũng từng dùng những lời lẽ cay nghiệt đó để châm chọc hắn. Thế nhưng ở tận sâu trong thâm tâm, nàng tự biết rõ Lục Trạc hoàn toàn không phải là loại người hám danh trục lợi như thế.

Nàng chẳng qua là, nhìn không thuận mắt cái dáng vẻ thanh cao tự phụ của hắn trước kia, nàng chẳng qua là, nuốt không trôi cục tức năm xưa mà thôi.

"Nhiêu Nhiêu đừng lo lắng, lần tới nếu hắn còn dám mò đến đây, ta sẽ đem Kim Tử này trả lại cho hắn. Về sau cũng tuyệt đối không cho phép hắn bước nửa bước qua cánh cổng nhà chúng ta nữa." Thọ An quân lại bồi thêm một câu chắc nịch.

Ngụy Nhiêu nghe vậy, liền vô thức buột miệng đáp: "Vâng, như vậy là tốt nhất ạ."