* Kiểu chim công đực xòe đuôi khoe khoang trước con c** **
Cố lên, chỉ 10 chương nữa là động phòng rồi
Tết Đoan Ngọ sắp tới, bầu không khí lễ hội trong kinh thành ngày một nồng đượm. Bất kể là bên ngoài dân gian hay trong quân doanh, các đội đua thuyền rồng đều đã sục sôi khí thế, ráo riết tập luyện từ sớm.
Việc luyện tập đua thuyền rồng đương nhiên phải diễn ra trên mặt sông. Mỗi dạo này, đám thiếu niên công tử và khuê các tiểu thư trong kinh thành đều sẽ rủ nhau ra bờ sông đạp thanh, sẵn tiện chiêm ngưỡng trước phong thái của các tuyển thủ đội thuyền rồng. Đội tuyển do các phú thương dân gian nuôi dưỡng tự có một lượng bách tính dõi theo cổ vũ, nhưng thứ mà mọi người háo hức muốn xem nhất vẫn là màn so tài giữa Thượng Tứ Quân, Hoàng Thành Tư và Ngự Tiền Vệ.
Đội thuyền của sáu quân đội đều chiếm giữ một khúc sông riêng, phương thức tập luyện cũng có phần khác biệt. Giữa lúc những nam tử trong quân dáng người cao lớn, tráng kiện đang vung mồ hôi như mưa dưới sông, thì đám công tử ca và khuê tú nhàn nhã lại đứng ngắm nhìn ở hai bên bờ. Các công tử ca thì ngang nhiên ngắm nghía, còn các cô nương người thì thả diều, kẻ thì hái thuốc, dù sao cũng phải tìm một cái cớ nho nhã lịch sự trước đã, rồi mới lén lút đứng vây quanh xem trộm.
Trước kia Ngụy Nhiêu chỉ ở quanh quẩn gần Nhàn trang tự do tự tại, chứ ở trước mặt đám đệ tử thế gia trong kinh thành thì vẫn phải giữ kẽ đoan trang, thế nên nàng chưa bao giờ ra bờ sông xem náo nhiệt như thế này cả. Bây giờ thì đã khác, Lục Trường Ninh hẹn nàng ra ngoài đạp thanh, cưỡi ngựa xem các tuyển thủ huấn luyện, Ngụy Nhiêu liền vui vẻ nhận lời, chỉ có điều nàng đã giao ước trước với Lục Trường Ninh rằng nàng sẽ không đi xem đội thuyền của Thần Võ Quân tập luyện.
Lục Trường Ninh đang cưỡi trên một thớt tuấn mã màu đen, nghe thấy yêu cầu của Ngụy Nhiêu thì nhịn không được bèn hỏi: "Quận chúa, đại ca của muội rốt cuộc đã đắc tội gì với tỷ mà tỷ lại không chào đón huynh ấy đến thế?"
Ánh nắng ban mai tươi sáng, Ngụy Nhiêu đội chiếc mũ có rèm che, vừa thảnh thơi thưởng ngoạn phong cảnh ngoài thành, vừa mỉm cười đáp: "Ngài ấy đắc tội với ta nhiều chỗ lắm, cho nên Trường Ninh cũng đừng nhắc tới ngài ta nữa làm gì."
Lục Trường Ninh cười nói: "Được rồi, không nhắc thì không nhắc. Kỳ thực muội cũng không phải tới để nói đỡ cho đại ca đâu. Hội đua thuyền rồng năm nay đại ca không tham gia, người dẫn đội là nhị ca của muội, có khi hôm nay đại ca còn chẳng thèm tới ấy chứ."
Ngụy Nhiêu nghĩ đến nhị công tử Lục gia là Lục Nhai, năm nay hình như vừa tròn hai mươi mốt tuổi, dự định đầu thu này sẽ cử hành đại hôn.
Hai thớt tuấn mã sóng vai chạy chậm, bọn hộ vệ đi theo bảo vệ ở một khoảng cách khá xa.
Khi đến khúc sông vùng ngoại ô dọc theo bờ, chỉ thấy trên mặt sông, cứ cách một đoạn ngắn lại có vài chiếc thuyền rồng đang dàn trận tập luyện.
Lục Trường Ninh vốn không biết đội tuyển của Thần Võ Quân tập luyện ở khúc sông nào, nàng cũng chẳng vội vã gì, vì hôm nay ra ngoài đạp thanh mới là việc chính, còn xem nhị ca thao luyện chẳng qua chỉ là thuận tiện mà thôi.
"Đội thuyền rồng áo đen phía trước kia có phải là của Phi Ưng Quân không nhỉ?"
Đi dọc bờ sông được một đoạn, nếu như những đội thuyền rồng đi qua trước đó chỉ có thưa thớt vài người vây xem, thì ở đội ngũ phía trước này, hai bên bờ sông đều đã đứng chật ních nam nữ trẻ tuổi, có cả đệ tử nhà giàu lẫn bách tính mặc áo vải thô.
"Nhiều người xem như vậy, khẳng định chính là Phi Ưng Quân không sai vào đâu được. Nhiêu tỷ tỷ, chúng ta cũng qua đó xem thử đi?"
"Đi thôi."
Khoảng cách đến Tết Đoan Ngọ chỉ còn tầm bảy tám ngày, Phi Ưng Quân chuẩn bị cho cả năm đội thuyền cùng nhau thao luyện.
Càng đi lên phía trước thì người càng đông, Ngụy Nhiêu và Lục Trường Ninh đành dừng ngựa ở một góc bờ sông thưa người. Chỉ thấy năm chiếc thuyền rồng xếp thành một hàng ngang, đang tư thế sẵn sàng xuất phát.
Mỗi chiếc thuyền rồng đều có mười ba tuyển thủ, gồm một người đứng thẳng chỉ huy và mười hai người ngồi chèo thuyền.
Ánh mắt Ngụy Nhiêu rất nhanh liền đổ dồn vào một vị quan chỉ huy trong số đó.
Đó là một nam tử tuấn mỹ, mặt đẹp như ngọc, trông cùng lắm cũng chỉ mới hai mươi tuổi. Hắn cũng mặc chiến phục của Phi Ưng Quân giống như những người khác, trên chiếc áo choàng đen có thêu một con chim ưng đang tung cánh bay lượn. Trong số năm vị quan chỉ huy đang đứng thẳng kia, hắn là người trẻ tuổi nhất, dung mạo tuấn lãng nhất, mà khí thế cũng xuất chúng hơn hẳn, mang nét kiêu ngạo, hiên ngang tựa như chính biểu tượng chim ưng của Phi Ưng Quân vậy.
"Đó là tam công tử Lý Úy của Trấn Nam hầu phủ." Lục Trường Ninh giới thiệu cho Ngụy Nhiêu biết. Nàng vốn là cô nương của phủ Anh quốc công, thường xuyên qua lại với ba nhà còn lại trong Thượng Tứ Quân, nên đối với tình hình của Hàn gia ở Long Tương Quân, Thích gia ở Hùng Hổ Quân và Lý gia ở Phi Ưng Quân, nàng gần như đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Ngụy Nhiêu mỉm cười nói: "Trông cũng bảnh bao đấy, không biết bản lĩnh thế nào thôi."
Lục Trường Ninh lập tức tiếp lời: "Muội nghe tổ phụ nói, trong thế hệ tôn bối của Lý gia thì Lý Úy là người có tiền đồ nhất, chỉ là hiện tại xem ra vẫn chưa đủ trầm ổn, còn thiếu chút lịch luyện."
Nàng vừa dứt lời, năm chiếc thuyền rồng đã đồng loạt xuất phát, tranh nhau lao vút về phía khúc sông nơi Ngụy Nhiêu và nàng đang đứng.
Trên mặt sông có chăng một dải gấm đỏ thật dài, tượng trưng cho vạch đích.
Đội thuyền rồng do đích thân Lý Úy chỉ huy tự nhiên là đội có hy vọng đoạt quán quân nhất của Phi Ưng Quân, chẳng mấy chốc đã kéo giãn khoảng cách với bốn đội còn lại.
Thuyền rồng càng lúc càng tới gần, Lý Úy toàn thân vận nam phục màu đen, tư thế hiên ngang bộc lộ rõ nét. Ống tay áo của hắn được vén cao lên, để lộ hai cánh tay rắn rỏi, cuồn cuộn sức mạnh.
Ngụy Nhiêu nhớ kỹ hội đua thuyền rồng ba năm trước, Lý Úy vốn không hề tham gia.
Khán giả ở hai bên bờ đều đang reo hò, cổ vũ nồng nhiệt cho Lý Úy. Hắn thì vẫn chuyên tâm quan sát biểu hiện của các tuyển thủ trên thuyền, cho đến khi một vệt màu trắng tuyết phối cùng sắc đỏ tươi đột ngột lọt vào tầm mắt. Lý Úy nghiêng đầu nhìn sang, chỉ thấy phía bên kia bờ đang dừng lại hai thớt tuấn mã. Trên lưng con bạch mã trắng như tuyết là một nữ tử diện bộ y phục cưỡi ngựa màu đỏ rực rỡ, gió sông thổi tới từng trận, khẽ vén mở làn mạng che mặt trên chiếc mũ của nàng.
Làn mạng che này vốn mỏng manh, khiến dung nhan của nữ tử bên trong thấp thoáng hiện hiện, làn da trắng như tuyết, bờ môi đỏ mọng, tất nhiên là một tuyệt sắc mỹ nhân rồi.
Mới chỉ cách một lớp mạng che mà đã có thể khiến trái tim hắn rung động đến thế, vậy nếu như hái chiếc mũ kia xuống, lộ ra chân dung thực sự thì sẽ ra sao...
Ngụy Nhiêu thấy hắn chẳng thèm kiêng dè chút nào mà cứ chằm chằm nhìn mình, liền mỉm cười quay sang bảo Lục Trường Ninh: "Chúng ta đi tiếp về phía trước đi."
Lục Trường Ninh thì hung dữ lườm Lý Úy một cái cháy mắt. Cho dù đôi mắt của Lý Úy có đủ độc đáo để phát hiện ra vẻ đẹp của Quận chúa đi chăng nữa, thì Lục Trường Ninh vẫn chưa từng từ bỏ ý định đưa Quận chúa về làm đại tẩu của mình, hành động này của Lý Úy chính là bất kính với đại tẩu tương lai của nàng.
Bạch mã chở mỹ nhân thong thả tiến về phía trước, Lý Úy ngoảnh đầu nhìn theo hút bóng lưng của nàng, mãi đến khi thuyền rồng đã chạm vạch đích, hắn mới giật mình sực tỉnh. Ngay lập tức, hắn sai người chèo thuyền cập bờ, phân phó cho những người khác tiếp tục thao luyện, còn bản thân thì vội vã phi lên ngựa, đuổi theo hướng đi của mỹ nhân. Hắn sợ nếu hôm nay bỏ lỡ mất cơ hội này, về sau biết tìm bóng dáng mỹ nhân ở nơi đâu!
Ngụy Nhiêu và Lục Trường Ninh chỉ cho ngựa chạy chậm rãi, thế nên Lý Úy ra roi thúc ngựa một hồi, rất nhanh đã đuổi kịp hai người.
Hắn thúc ngựa vượt lên trước mặt hai vị cô nương, ban đầu chẳng ai thèm quản hắn, nhưng đến khi hắn quay đầu ngựa định tiếp cận Ngụy Nhiêu, bốn tên thị vệ của phủ Quận chúa liền đồng loạt tiến lên chặn ngay trước mặt hắn.
Lý Úy liền đoán được Ngụy Nhiêu chắc chắn có thân phận không hề tầm thường. Hắn vội vàng lùi lại hai bước, ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa rồi chắp tay hướng về phía Ngụy Nhiêu nói: "Vị cô nương này, tại hạ là Lý Úy, xuất thân từ Trấn Nam hầu phủ. Vừa rồi ở trên mặt sông thao luyện thuyền rồng, tại hạ vô tình trông thấy cô nương cũng đứng xem bên bờ. Chỉ là trận đấu của chúng ta còn chưa phân thắng bại mà cô nương đã rời đi, phải chăng là cảm thấy thuyền rồng của Phi Ưng Quân ta chưa đủ đặc sắc?"
Ngụy Nhiêu cười nhạt nói: "Công tử thân là quan chỉ huy, ấy thế mà giữa lúc tranh tài lại phân tâm nhìn ngó xung quanh, qua loa lấy lệ như vậy, thì làm sao giữ chân chúng ta lại được?"
Gương mặt tuấn lãng của Lý Úy nhất thời đỏ bừng lên. Sau một thoáng xấu hổ, hắn khẩn khoản nói: "Tại hạ biết sai rồi, kính xin cô nương quay lại, xem chúng ta so tài thêm một trận nữa được không?"
Ngụy Nhiêu không đáp lời, còn Lục Trường Ninh thì hừ lạnh một tiếng, vén mạng che mặt lên, trừng mắt nhìn Lý Úy nói: "Thuyền rồng của Phi Ưng Quân có gì đáng xem chứ. Tam công tử vẫn là mau chóng trở về thao luyện đi. Hội đua thuyền rồng lần trước Phi Ưng Quân các người chỉ xếp thứ năm, năm nay do ngươi ra sân, có thể tuyệt đối đừng để rớt xuống hạng chót đấy nhé."
Nàng nhận ra Lý Úy, Lý Úy tự nhiên cũng nhận ra nàng. Nghe vậy, hắn siết chặt dây cương, ánh mắt dán chặt vào Ngụy Nhiêu rồi hỏi: "Nàng cũng là cô nương của Lục gia sao?"
Nếu thực sự là người của Lục gia, thì dù nàng có đẹp tựa thiên tiên đi chăng nữa, Lý Úy hắn cũng khinh miệt không thèm dây dưa thêm làm gì.
Ngụy Nhiêu lắc đầu.
Lý Úy mừng rỡ ra mặt, một lần nữa lên tiếng mời mọc Ngụy Nhiêu.
Ngụy Nhiêu nói: "Đa tạ ý tốt của Tam công tử, chỉ là chúng ta còn phải đi tiếp về phía trước để thưởng thức các đội khác. Anh tư của Phi Ưng Quân, cứ để dành đến ngày hội đua thuyền rồng rồi tha hồ chiêm ngưỡng vậy."
Nàng thúc ngựa tiến lên phía trước, Lý Úy vẫn lưu luyến không rời mà bám theo sát nút: "Xin hỏi cô nương là tiểu thư nhà ai? Biết đâu phủ thượng lại có mối thâm giao với Trấn Nam hầu phủ chúng ta thì sao."
Ngụy Nhiêu không trả lời, Lục Trường Ninh lại càng không muốn nói cho hắn biết.
Thế là Lý Úy cứ mặt dày đi theo mãi.
Đi tiếp một đoạn nữa chính là đội thuyền rồng của Ngự Tiền Vệ. Thích Trọng Khải lúc này đang đứng bên bờ lớn tiếng giáo huấn một tên thị vệ phạm lỗi. Từ đằng xa, vừa nhìn thấy con bạch mã cùng bộ y phục cưỡi ngựa màu đỏ rực rỡ, kiêu kỳ kia, Thích Trọng Khải chẳng cần nghi ngờ gì nữa, liền một cước đá văng gã thị vệ trước mắt, rồi lệnh cho người hầu dắt ngựa tới, tự mình hí hửng nghênh đón Ngụy Nhiêu.
"Quận chúa thật là có nhã hứng, hôm nay cũng tới xem chúng ta thao luyện sao?" Thích Trọng Khải cất giọng nói oang oang như tiếng chuông đồng.
Đến nước này thì Lý Úy rốt cuộc cũng đã biết được thân phận của mỹ nhân. Khắp kinh thành này hiện tại tính ra cũng chỉ có duy nhất một vị Quận chúa mà thôi.
Hóa ra nàng chính là vợ trước của Lục Trạc, là vị Ngụy gia tứ cô nương từng khiến Lục Trạc phải trăm phương ngàn kế lấy lòng, hạ mình cầu xin mà vẫn không được sao?
Dung mạo mỹ miều của Lệ quý nhân vốn đã sớm truyền tụng khắp kinh thành, nghe nói đó là một tuyệt sắc mỹ nhân quyến rũ vô ngần. Ngụy Nhiêu cũng cực kỳ nổi danh về nhan sắc, mặc dù những lời đồn đại bên ngoài nghe chẳng mấy lọt tai, nào là "tiểu hồ ly tinh", nào là "đóa thược dược lẳng lơ", nhưng Lý Úy cảm thấy đó chẳng qua chỉ là do đám nữ nhân đố kỵ, vì dung mạo không bằng người nên mới cố tình bôi nhọ Ngụy Nhiêu mà thôi. Ngụy Nhiêu có thể khiến một kẻ như Lục Trạc phải nhớ nhung không dứt, tất nhiên nàng phải có mị lực độc đáo của riêng mình.
Lý Úy chẳng những không hề bận tâm chuyện Ngụy Nhiêu từng gả cho người khác, ngược lại trong lòng càng thêm ngứa ngáy, khao khát có được nàng. Một mỹ nhân mà ngay cả Lục Trạc cũng cầu không được, nếu như hắn có thể có được sự ưu ái của Ngụy Nhiêu, chẳng phải sẽ chứng minh được hắn còn bản lĩnh hơn cả Lục Trạc hay sao?
"Hóa ra lại là Quận chúa, tại hạ thật thất kính." Lý Úy vô cùng thành khẩn ôm quyền bồi tội. Bồi tội thì bồi tội, nhưng bước chân hắn lại chẳng có lấy một ý định muốn lui ra.
Thích Trọng Khải lúc này mới phát hiện bên cạnh Quận chúa còn có một cái đuôi bám theo. Hắn trừng to đôi mắt hổ, quát lớn: "Ngươi không lo đi thao luyện Phi Ưng Quân của ngươi đi, chạy theo Quận chúa làm cái gì?"
Lý Úy đương nhiên cũng đã từng nghe qua chuyện Thích Trọng Khải đến phủ cầu hôn Quận chúa nhưng bị cự tuyệt, liền khẽ cười đáp: "Thích huynh chẳng phải cũng vứt bỏ cả Ngự Tiền Vệ sang một bên, hớt hải chạy tới bái kiến Quận chúa đó sao?"
Thích Trọng Khải lập tức hiểu ra vấn đề. Thằng nhóc miệng còn hôi sữa Lý Úy này, vậy mà cũng dám có ý đồ tơ tưởng với Quận chúa sao?
"Ta là ta, ngươi là ngươi! Khôn hồn thì mau cút về đi, bằng không đừng trách ta ra tay không khách khí!"
"Tới đây! Ai sợ ngươi chắc?"
Võ nghệ của Lý Úy vốn rất tinh thông. Mặc dù Thích Trọng Khải có vóc dáng vạm vỡ, to lớn hơn hắn đến hai ba vòng, Lý Úy cũng chẳng hề mảy may sợ hãi.
Thích Trọng Khải liền lập tức nhảy xuống ngựa, định bụng lao vào giáo huấn cho Lý Úy một trận.
Ngụy Nhiêu và Lục Trường Ninh nhìn nhau một cái, rồi đồng thời thúc ngựa lùi ra xa một chút, sau đó mới quay đầu lại xem hai người họ tỉ thí.
Cả hai đều là đệ tử đích truyền của bốn dòng tộc lớn trong Thượng Tứ Quân. Thích Trọng Khải từng thi đỗ Võ trạng nguyên, mà Lý Úy cũng là kẻ có thân thủ bất phàm. Hai người đấu qua đấu lại mười mấy hiệp vẫn bất phân thắng bại, trái lại còn thu hút không ít người hiếu kỳ vây quanh xem náo nhiệt. Chẳng mấy chốc, nguyên nhân khiến hai người họ lao vào ẩu đả cũng được truyền tai nhau ầm ĩ trong đám đông. Hóa ra, tất cả là vì muốn tranh giành sự chú ý và ưu ái của Quận chúa!
Ngụy Nhiêu đang xem đến mức say sưa ngon lành, thì đột nhiên trong đám đông xảy ra một trận xôn xao tưng bừng. Đến khi nàng kịp phát giác ra, thì một thớt hắc mã tuấn tú đã tiến đến dừng ngay bên cạnh nàng.
Ngụy Nhiêu liếc nhìn hắn một cái, rồi lại coi như không có chuyện gì mà tiếp tục hướng mắt xem hai người kia đấu võ.
Lục Trạc hôm nay vận một bộ quan bào màu đỏ xích hồng của Thần Võ Quân. Hắn đứng cạnh Ngụy Nhiêu, người nào người nấy đều là sắc áo đỏ rực, trông qua ngược lại rất có tướng phu thê.
Sau khi thu lại ánh mắt từ gương mặt của Ngụy Nhiêu, Lục Trạc khẽ nở một nụ cười ôn nhã, cao giọng hỏi hai kẻ đang triền miên đấu đá với nhau là Thích Trọng Khải và Lý Úy: "Hai vị còn phải mất bao lâu nữa mới phân định được thắng thua đây?"
Thích Trọng Khải vốn quá quen thuộc với hắn, lập tức liền nhận ra giọng nói của Lục Trạc. Hắn vừa phân tâm liếc nhìn sang một cái, liền bị Lý Úy chớp thời cơ túm chặt lấy cánh tay rắn như sắt nguội, định bụng sẽ quật ngã hắn xuống đất. Thế nhưng khi thấy Lục Trạc đã tới, Thích Trọng Khải cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đánh đấm tiếp, bèn lập tức ôm chặt lấy bả vai của Lý Úy, kéo theo đối phương cùng ngã nhào xuống đất.
Nực cười, nếu hắn mà dễ dàng bị Lý Úy đánh bại như thế, thì làm sao gánh vác nổi chức vị Ngự tiền thị vệ cơ chứ?
Hai người lăn lộn trên bãi cỏ nửa vòng, Thích Trọng Khải liền nhảy dựng lên, phủi phủi mông rồi ba chân bốn cẳng chạy mất hút.
Lý Úy lúc này mới nhìn thấy Lục Trạc.
Lục Trạc vẫn thong thả ngồi trên lưng ngựa, từ trên cao nhìn xuống vị thiếu niên đang đứng trên bãi cỏ: "Tam lang nếu muốn tìm người luận bàn võ nghệ, hay là để ta cùng ngươi so vài chiêu xem sao?"
Sắc mặt Lý Úy khẽ biến đổi.
Nhưng đúng vào lúc này, Ngụy Nhiêu khẽ quát lên một tiếng, lập tức quay đầu ngựa rồi thúc ngựa rời đi.
Lý Úy thấy vậy liền cất tiếng cười lớn: "Thôi bỏ đi! Ta cùng Thích huynh luận bàn là vì muốn thể hiện bản lĩnh trước mặt Quận chúa. Bây giờ Quận chúa cũng đã đi rồi, ta dẫu có thắng Lục huynh thì còn có ích lợi gì nữa đâu?"
Nói đoạn, Lý Úy vỗ vỗ phủi sạch bụi đất trên chiếc áo choàng, mang theo thần sắc vui vẻ, đắc ý phi lên lưng ngựa, ung dung cáo từ ra về.
Đám bách tính đứng vây xem xung quanh cũng đều phát ra những tiếng cười rộ đầy thiện ý. Họ cười Lục Trạc cũng muốn thể hiện trước mặt Quận chúa, nào ngờ Quận chúa lại chẳng thèm cho hắn lấy một cơ hội.
Lục Trường Ninh đưa ánh mắt đầy đồng cảm nhìn về phía đại ca của mình.
Thế nhưng Lục Trạc vẫn giữ nguyên phong thái quang phong tễ nguyệt, tiêu sái tựa gió mát trăng thanh, ngược lại càng khiến cho các thiếu nữ có mặt ở đó nhìn đến mức ngơ ngẩn, khó lòng dời mắt.