Gả Vào Hầu Phủ Làm Kế Thất, Ta Nắm Vận Mệnh Trong Tay

Chương 3



 

“Phu nhân, đại tiểu thư cũng thật là…”

 

“Tiểu Ngư, cẩn lời giữ miệng.”

 

Hoắc Minh Nguyệt là đích trưởng nữ, là con đầu lòng của Hoắc Tri Diên.

 

Nếu ta chọc giận nàng, chẳng phải là muốn tìm đường c.h.ế.t?

 

Ta chưa bao giờ nghĩ, nếu ta và Hoắc Minh Nguyệt có xung đột, Hoắc Tri Diên sẽ nghiêng về phía ta.

 

Hắn chỉ biết ra tay — đ.á.n.h ta, nhốt ta, bỏ ta, thậm chí là… g.i.ế.c ta.

 

Tự biết thân phận, ta vẫn còn chút tỉnh táo.

 

Nhưng ta cũng không thể để mọi việc cứ trôi qua như chưa từng xảy ra.

 

Vì vậy, ta cố ý dụi mắt đỏ lên, làm sưng vù hai mắt, rồi nhờ Tiểu Ngư đi chuyển lời — thân thể ta không được khỏe.

 

Hoắc Tri Diên ngồi xuống mép giường, khẽ thở dài:

 

“Minh Nguyệt còn nhỏ, không hiểu chuyện. Nàng chớ nên so đo với nó.”

 

“Chúng ta thành thân cũng gần một tháng rồi, nàng cứ buồn bực mãi trong phủ, chi bằng ra ngoài đi dạo chút, giải khuây.”

 

“Hoặc có thể mời tỷ muội, bằng hữu đến phủ làm khách.”

 

Lời hắn nói đến mức này, mà ta cũng đã nhận không ít lợi lộc, nếu còn ra vẻ giận dỗi thì quả là không hợp lẽ.

 

Ta tự mình véo mạnh một cái, đau đến chảy nước mắt.

 

Ta ngẩng đầu, dùng đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn, giọng khẽ khàng:

 

“Hầu gia, thiếp có chút nhớ đường tỷ… có thể đến phủ nàng dùng bữa một bữa hay không?”

 

Ngày đến nhà đường tỷ là do chính Hoắc Tri Diên định.

 

Hắn nói vừa hay có việc cần ra ngoài, lúc trở về sẽ tiện đường đón ta về Hầu phủ.

 

Khi viết thiếp bái phỏng gửi tới đường tỷ, ta cố tình không viết thêm lời nào.

 

Đợi đến khi Hoắc Tri Diên đích thân xuất hiện, dù chỉ là đơn giản tới đón ta hồi phủ, thì ngày tháng của đường tỷ ở nhà chồng cũng sẽ dễ sống hơn phần nào.

 

Người ngoài sẽ nghĩ:

“Muội muội của nàng là Hầu phu nhân, quan hệ lại thân thiết, mà Hầu gia có vẻ cũng rất nể mặt…”

 

Dù ta thật sự sống tốt, hay chỉ là vẽ vời cho có, chỉ cần mang lại chút lợi ích cho đường tỷ, như vậy là đủ rồi.

 

Ba ngày sau khi về nhà mẹ đẻ, ta chuẩn bị lên đường đến phủ đường tỷ, tất nhiên lễ vật không thể thiếu.

 

Hoắc Tri Diên sai quản gia chuẩn bị một phần, còn ta thì tự mình vào kho chọn lựa:

 

Vài thước gấm, đủ để đường tỷ và Nữu Nữu may hai bộ y phục. Một thỏi vàng nho nhỏ, có thể đúc thành vòng tay cho Nữu Nữu — khi còn nhỏ đeo thì đẹp, sau này có thể nấu lại, đúc thứ khác.

 

Phần trà mà Hoắc Tri Diên ban cho ta, nghe nói là do Hoàng thượng đích thân ban thưởng. Hắn đưa ta nửa cân, ta định chia ra hai lạng để tặng đường tỷ dùng thử.

 

Đường tỷ hồi âm trong thư rằng sẽ quét dọn sạch sẽ, nghênh đón tiếp đón, khiến ta không khỏi bật cười.

 

Chuyện ta sắp xuất môn, trong Hầu phủ lập tức nổi lên vài cơn sóng nhỏ.

 

Trước tiên là trong bếp: có di nương vì tranh giành thức ăn và nước nóng mà cãi vã, đám nha hoàn suýt nữa động thủ đ.á.n.h nhau. Sau khi Hoắc Tri Diên hay tin, nha hoàn bị phạt roi, di nương bị giam lỏng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“…”

 

Tiểu Ngư đi xem thi hành hình phạt, lúc trở về mãi mới cất lời:

 

“Đánh rất nặng… m.á.u me be bét…”

 

Ta chỉ nhàn nhạt đáp:

 

“Cho nên, chúng ta nhất định phải cẩn trọng lời nói việc làm.”

 

Không tranh, không đoạt, lại càng không được hại người — bởi trong phủ này, không việc gì qua được mắt Hoắc Tri Diên.

 

Tiểu Ngư gật đầu lia lịa, không dám thở mạnh.

 

Sắp gặp được đường tỷ, tâm tình ta vô cùng tốt.

 

Trên giường, Hoắc Tri Diên có bao nhiêu thủ đoạn, ta đều thuận theo, chỉ cầu hắn hài lòng.

 

Ta và hắn là vợ chồng, nhưng cũng chẳng khác gì kỹ nữ thanh lâu và khách làng chơi.

 

Mỗi lần ân ái xong, hắn đều thưởng cho ta vài món — bạc, trang sức, hoặc mấy vật linh tinh.

 

Lúc cao hứng, hắn ôm lấy ta, ánh mắt mơ màng, như đang chìm trong ký ức xa xôi nào đó. Đôi khi nửa đêm tỉnh giấc, hắn lại khẽ gọi cái tên "Hy Hy"…

 

Nói hắn si tình, thì hậu viện có bao nhiêu nữ nhân?

Nói hắn vô tình, thì lại cứ mãi vấn vương chẳng quên.

 

Ngày xuất môn, trời quang mây tạnh, nắng nhẹ gió hòa.

 

Hoắc Tri Diên ra ngoài làm việc từ sớm, ta dẫn theo Tiểu Ngư, hai nha hoàn biết võ, một bà t.ử cùng bốn gã hộ vệ, cùng nhau đến phủ đường tỷ.

 

Vừa thấy ta, đường tỷ liền mỉm cười rạng rỡ, đuôi mắt cong cong.

 

Nữu Nữu nhào tới, giọng non nớt gọi:

 

“Di mẫu! Di mẫu!”

 

Mẹ chồng và đại tẩu của đường tỷ lần này không còn mang gương mặt lạnh nhạt như trước, chỉ mỉm cười không ngớt, không ngừng khen ngợi.

 

“Từ lúc nhận được thiếp bái phỏng của muội, bọn họ như biến thành người khác vậy. Không giục ta sinh con trai nữa, cũng không nhắc chuyện nạp thiếp cho tỷ phu muội. Còn tỷ phu muội thì…” — đường tỷ khẽ cười.

 

“Thôi đừng nhắc tới hắn nữa. Vấn Quân, muội sống ở Hầu phủ thế nào?”

 

“Cũng tạm ổn.”

 

Đường tỷ nhìn ta chăm chú, nắm lấy tay ta, dịu dàng nói:

 

“Thấy sắc mặt muội tốt, vậy là không nói dối rồi.”

 

“Muội sống tốt, tỷ cũng yên tâm. Cảm ơn muội.”

 

“Giữa tỷ muội chúng ta, sao phải nói những lời khách sáo đó.”

 

Ta đem hết những việc đã làm, từng việc một nói với đường tỷ.

 

Nàng xuất giá sớm hơn ta, lại thông tuệ giỏi giang. Hiện tại, người ta có thể tin cậy, cũng chỉ còn nàng.

 

“Vẫn muốn mua trang viện sao? Hay là mua tiểu viện thôi, không ở thì cho thuê, quét tước sạch sẽ, giao cho một lão nô trông nom cũng được.”

 

“Cứ mua trang viện đi, vừa có thể ở, vừa có thể trồng trọt, dự phòng lâu dài.”