【Nhịp tim của bà ta nhanh lắm.】
【Bà ta đang nghĩ có phải người đã phát hiện ra điều gì rồi không.】
【Bà ta đang nghĩ xem có nên ra tay ngay bây giờ luôn không.】
Ta siết c.h.ặ.t góc chăn, toàn bộ cơ bắp trên cơ thể đều căng cứng.
Ta có thể cảm nhận được ánh mắt từ phía sau lưng đang dần trở nên lạnh lẽo và sắc lẹm như d.a.o, treo lơ lửng ngay sau gáy mình.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Ngay khi ta tưởng tỷ ấy sắp sửa ra tay thì tỷ ấy bỗng nhiên khẽ bật cười một tiếng.
“Xem cái trí nhớ của tỷ này, người già rồi nên chuyện gì cũng không nhớ rõ nữa.”
“Vẫn là Liên Nhi có trí nhớ tốt.”
“Muội cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, tỷ đi sắc cho muội chút canh an thần.”
Tỷ ấy đứng dậy, bước đi nhẹ tênh rời khỏi phòng.
Ta nằm im bất động, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng cửa phòng khép lại mới dám thở phào một hơi thật mạnh.
Lưng áo đã sớm bị mồ hôi lạnh thấm đẫm.
Ta vừa thoát được một kiếp nạn.
Nhưng lần sau, e rằng sẽ không còn được may mắn như vậy nữa.
Kẻ giả danh Thẩm Vân Sơ này và Tiêu Cảnh Hanh, bọn họ rốt cuộc là muốn làm cái gì?
Bọn họ tốn bao công sức diễn một vở kịch lớn như vậy, mục tiêu nhất định là đứa trẻ trong bụng ta!
6
Khi kẻ giả danh Thẩm Vân Sơ bưng bát canh đi vào, ta đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh.
Ta thậm chí còn nở một nụ cười cảm kích với tỷ ấy.
“Đa tạ tỷ tỷ.”
Tỷ ấy đưa bát canh cho ta, cười dịu dàng.
“Còn khách sáo với tỷ làm gì nữa.”
Ta đỡ lấy bát canh nhưng không uống ngay.
【Nương thân, trong canh không có thứ gì bẩn cả.】
Bảo bảo nói khẽ.
Trong lòng ta đã hiểu rõ.
Họ tạm thời vẫn chưa muốn động đến ta.
Hay nói cách khác, thời cơ vẫn chưa chín muồi.
Ta vờ như vô ý hỏi: “Tỷ tỷ, cha mẹ chúng ta thân thể vẫn khỏe mạnh chứ? Trước khi rời kinh, tỷ có từng đến gặp họ không?”
Nụ cười trên mặt tỷ ấy không hề thay đổi mảy may.
“Tự nhiên là tốt cả rồi. Cha mẹ đều rất nhớ muội, còn nhờ tỷ mang cho muội món bánh hoa quế mà muội thích ăn nhất đây.”
Tỷ ấy vừa nói vừa lấy từ trong hộp thức ăn mang theo ra một gói bánh được bọc bằng giấy dầu.
Nhìn gói bánh hoa quế kia, lòng ta chìm xuống tận đáy vực.
Ta căn bản không hề thích ăn bánh hoa quế.
Mẫu thân ta biết rõ ta bị dị ứng với hoa quế.
Người đàn bà này ngay cả chuyện cơ bản như vậy cũng không biết.
Ả đối với ta hoàn toàn là một tờ giấy trắng.
Ả chỉ đang mang gương mặt của tỷ tỷ ta để thực hiện một kịch bản đã được định sẵn từ trước mà thôi.
“Đa tạ tỷ tỷ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta nhận lấy bánh hoa quế đặt sang một bên, rồi từng hớp nhỏ một uống canh.
Ta phải sống.
Ta bắt buộc phải sống sót để điều tra ra chân tướng, bảo vệ con của ta.
Từ ngày hôm đó, ta bắt đầu đóng vai một t.h.a.i p.h.ụ “yếu ớt” thực sự.
Hay buồn ngủ, chán ăn, tâm trạng thất thường.
Ta ngày càng ỷ lại vào kẻ giả danh Thẩm Vân Sơ kia, chuyện gì cũng bắt tỷ ấy phải ở bên cạnh.
Mà ả cũng tận tâm tận lực đóng vai một người tỷ tỷ tốt.
Hai chúng ta lòng mang quỷ t.h.a.i mà diễn kịch, duy trì một sự hòa bình đầy quỷ dị.
Trong khoảng thời gian đó, Tiêu Cảnh Hanh có đến thăm ta vài lần.
Mỗi lần đến, chàng đều sẽ đứng ở bên ngoài hạ thấp giọng nói chuyện với “Thẩm Vân Sơ” vài câu.
Bảo bảo sẽ truyền đạt lại không sót một chữ nào những cuộc đối thoại đó cho ta nghe.
【Vân Nhi, tình hình thế nào rồi?】
【Nàng ta rất ỷ lại vào thiếp, nhưng cũng rất cảnh giác. Lần trước thiếp suýt chút nữa lỡ miệng, đã bị nàng ta thử dò xét rồi.】
【Hành sự cẩn thận, không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào. Thân thể của Thái t.ử không đợi được nữa đâu.】
【Thiếp biết rồi. Chỉ cần nàng ta sinh hạ đứa trẻ này, tất cả mọi chuyện đều sẽ kết thúc.】
Thái t.ử!
Đứa trẻ!
Mọi manh mối cuối cùng đã được xâu chuỗi lại với nhau.
Thái t.ử Tiêu Cảnh Uyên bệnh nặng, e là đã tổn hại đến căn cơ, không thể có con nối dõi được nữa.
Mà giang sơn xã tắc không thể một ngày không có trữ quân.
Thế nên bọn họ mới nhắm vào đứa trẻ trong bụng ta!
Tiêu Cảnh Hanh thứ chàng cần căn bản không phải là đứa con của ta.
Thứ chàng cần là một “Hoàng thái tôn” mang huyết thống hoàng gia để bọn họ có thể dễ dàng khống chế trong tay!
Chàng muốn dùng đứa con của ta để đổi lấy công tòng long vĩ đại, đổi lấy một tương lai quyền khuynh thiên hạ!
Mà ta, người mẹ của đứa trẻ này, một khi đứa trẻ được sinh ra đời thì cũng mất đi giá trị lợi dụng.
Kết cục của ta chỉ có một con đường—c.h.ế.t.
Nghĩ thông suốt mọi chuyện, ta chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát như rơi vào hầm băng.
Thật là độc ác biết bao!
Thật là tàn nhẫn biết bao!
Bọn họ không chỉ cướp đi đứa con của ta, mà còn muốn lấy mạng của ta!
Không được, ta tuyệt đối không thể để bọn họ đạt được ý nguyện!
Ta bắt đầu âm thầm quan sát mọi thứ trong Vương phủ.
Quan sát nét mặt của từng gia nhân, ghi nhớ từng lộ trình tuần tra của hộ vệ.
Năng lực của bảo bảo đã trở thành điểm tựa lớn nhất của ta.
【Nương thân, bà t.ử đưa rau kia, con số trên đầu là năm trăm ngày, gia cảnh nhà bà ấy rất thiếu tiền.】
【Nương thân, tên hộ vệ canh gác ở cổng ngách hoa viên phía sau chỉ còn lại ba mươi ngày, dạo này hắn cứ ho suốt, hình như bị bệnh lao phổi rồi.】
【Nương thân, Ngô ma ma ở viện của bà nội còn hơn một ngàn ngày, bà ấy và bà nội là đồng hương, được tin tưởng nhất.】
Từng luồng thông tin hội tụ lại trong đầu ta thành một tấm mạng khổng lồ.
Ta phải tìm ra một kẽ hở có thể x.é to.ạc tấm mạng này.
Ta cần một trợ thủ.