Giả Học Tra Để Cưa Đổ Học Bá

Chương 1



 

1

 

"Hả?" Khi Lục Tranh thốt ra câu đó, tôi cũng bất giác ngẩn người theo.

 

Nhưng ngay giây tiếp theo tôi đã tươi cười rạng rỡ: "Lục Tranh, cậu vừa nói con của chúng ta..."

 

"Cậu nghe nhầm rồi, tôi nói là con của tôi." Lục Tranh giữ khuôn mặt lạnh tanh phủ nhận, nhưng cậu ấy vẫn oán thầm nhìn tôi.

 

Thực ra tôi chắc chắn là mình không nghe nhầm, bởi vì vành tai của Lục Tranh lúc này đã đỏ ửng lên rồi.

 

Không biết bản thân cậu ấy có cảm nhận được hơi nóng đang tỏa ra hay không nữa.

 

"Lục Tranh, cậu mới bao nhiêu tuổi đâu mà đã nghĩ đến chuyện sinh con đẻ cái rồi."

 

Tôi nheo mắt, chống cằm nhìn cậu ấy: "Vậy mẹ của đứa bé cậu đã nghĩ ra là ai chưa?"

 

Thế là khuôn mặt của cậu học bá này cũng liền dần dần ửng hồng theo.

 

Lục Tranh đập bài thi cuối kỳ xuống trước mặt tôi, rồi lạnh lùng nói:

 

"Không phải muốn hỏi bài sao? Sau khi khai giảng là lên lớp 12 rồi đấy, để tôi xem đến lúc đó cậu thi được vào trường gì."

 

Tôi nhìn những lỗi sai trên bài thi tháng, bên tai bỗng vang lên giọng giảng bài mang theo vẻ "hận sắt không thể rèn thành thép" của Lục Tranh.

 

Nhưng tôi vẫn cứ cười tít mắt nhìn cậu ấy, thỉnh thoảng lại gật đầu tỏ vẻ mình đã hiểu.

 

Bây giờ đang là kỳ nghỉ hè của năm lớp 11.

 

Tôi chuyển đến trường Trung học số 1 Hoa Thành vào học kỳ hai của năm lớp 11.

 

Ngày đầu tiên khai giảng, lãnh đạo nhà trường đã tiến hành trao thưởng cho những học sinh đạt thành tích xuất sắc trong kỳ thi cuối kỳ trước.

 

Lục Tranh với tư cách là người đứng nhất khối đã có phần phát biểu trên bục.

 

Ở bên dưới, tôi nghe thấy giọng nói trong trẻo và điềm tĩnh của thiếu niên vang lên qua chiếc micro.

 

Dưới ánh nắng mặt trời, hình bóng trên bục nhìn không được rõ ràng cho lắm, chỉ có cảm giác là hơi gầy.

 

Và giọng nói thoạt nghe rất êm tai.

 

Tôi được xếp ngồi ở bàn ngay phía trước Lục Tranh.

 

Cô bạn cùng bàn Lâm Tĩnh Nguyệt là một nữ sinh nhã nhặn, trên gương mặt có đeo một cặp kính gọng đen, trên sách giáo khoa thì ghi chú chi chít toàn chữ là chữ, nhìn qua liền biết ngay là một người chăm chỉ hiếu học.

 

Phía sau truyền đến giọng nói của cậu bạn cùng bàn với Lục Tranh: "Lục ca, cậu cũng đỉnh quá đi, đề toán 150 điểm mà cậu làm được hẳn 148 điểm, nếu không phải sơ suất ở vài bước đó thì chẳng phải là điểm tuyệt đối luôn rồi sao?"

 

"Cho tôi xem bài kiểm tra của cậu một chút đi, để tôi mở mang tầm mắt xem bài thi gần đạt điểm tối đa nó trông như thế nào!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô bạn cùng bàn của tôi nghe thấy vậy liền lộ ra vẻ mặt vô cùng ngưỡng mộ.

 

Đến tiết học đầu tiên, giáo viên chủ nhiệm tình cờ lại là giáo viên dạy toán, thầy ấy tự nhiên liền dành sự quan tâm đến đứa học sinh mới chuyển trường là tôi đây.

 

"Lâm Tĩnh Nguyệt, em chia sẻ bài kiểm tra cho bạn học sinh mới xem cùng với nhé."

 

Thế là tôi cũng nhìn thấy đề thi và tờ giấy làm bài của Lâm Tĩnh Nguyệt, cậu ấy được 108 điểm.

 

Số điểm này trong lớp được coi là ở mức trung bình.

 

Kiến thức nền tảng vốn không có vấn đề gì, nhưng hễ cứ đụng đến những bài tập hơi khó một chút là lối tư duy của cậu ấy lại đi vào ngõ cụt.

 

Độ khó của bài thi ở mức trung bình khá, nhưng độ khó chủ yếu lại nằm ở câu hỏi chốt hạ cuối cùng.

 

Một tiết học không thể chữa hết một đề thi, giáo viên chủ nhiệm đứng trên bục giảng nói:

 

"Câu hỏi lớn cuối cùng, làm được hai ý đầu đã là rất tốt rồi, nhưng ý cuối cùng đối với các em mà nói được coi là vượt quá chương trình học, xác suất xuất hiện trong kỳ thi đại học là rất thấp, cả lớp cũng chỉ có một mình Lục Tranh làm được."

 

Tôi nhìn chằm chằm vào đề bài một lúc lâu, ngòi b.út vẽ ngoằn ngoèo trên tờ giấy nháp như thể đang vẽ bùa chú.

 

Cuối cùng tôi cũng đưa ra được một đáp án, và khi so sánh lại với đáp án tham khảo, tôi liền thấy sảng khoái hẳn.

 

"Lam Thù, cậu đang viết gì thế?"

 

Giọng nói của Lâm Tĩnh Nguyệt chợt vang lên, và ánh mắt của cậu ấy cũng dừng lại trên tờ giấy nháp của tôi.

 

Tôi liền nhanh tay gạch bỏ đáp án đi, rồi nở một nụ cười rạng rỡ với cậu ấy: "Không có gì đâu, tớ học hay bị phân tâm ấy mà."

 

Sau khi tan học, một đám nam sinh liền ùa tới vây quanh chỗ ngồi của Lục Tranh: "Lục ca, câu cuối giải thế nào vậy? Cậu cho tôi xem quá trình giải của cậu một chút đi."

 

Lâm Tĩnh Nguyệt cũng giống như những học sinh khác xung quanh, khẽ liếc nhìn về phía chỗ ngồi của Lục Tranh, chỉ khác là trong mắt cậu ấy chất chứa một nỗi buồn bã, bởi vì vừa nãy cậu ấy vẫn luôn cố gắng tự mình giải bài toán đó.

 

Thế nhưng, vòng vây nam sinh quanh Lục Tranh rõ ràng đều là những người giỏi Toán trong lớp và có mối quan hệ tốt với cậu ấy.

 

Thiếu niên mà, rốt cuộc đều ngưỡng mộ kẻ mạnh, tiếng gọi "Lục ca" này vốn chẳng liên quan gì đến tuổi tác, mà chỉ là một sự công nhận đối với thực lực.

 

2

 

Thế nhưng ở cái tuổi này, việc dám mở lời xin bạn học chỉ giáo đôi khi cũng cần có dũng khí.

 

Giờ ra chơi nhanh ch.óng kết thúc, đến tiết học tiếp theo, tôi lại tiếp tục dùng chung bài kiểm tra với cô bạn cùng bàn mới.

 

Điểm Ngữ văn và tiếng Anh của Lâm Tĩnh Nguyệt luôn nằm trong top đầu của lớp, chữ viết của cậu ấy cũng rất đẹp, đặc biệt là chữ tiếng Anh tròn trịa trông rất đáng yêu.

 

Chỉ là lúc tan học vào buổi chiều hôm đó, tôi thấy cậu ấy vẫn còn đang vật lộn với câu hỏi Toán chốt hạ kia.

 

Tôi đã định mở lời mấy lần, cuối cùng khi khóe mắt liếc thấy cậu bạn ngồi bàn sau vừa dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị ra về, tôi liền quyết định chọn đúng lúc ấy.

 

====================