Gia Thê Cũng Chẳng Phải Dạng Vừa

Chương 2



"Trời định giáng trách nhiệm lớn lao cho người nào, trước hết phải làm khổ tâm chí, nhọc cái gân cốt, bỏ đói cái thân xác..."

Kẻ nào chịu đựng được bấy nhiêu mà vẫn sống sót, chắc chắn phải là thiên chi kiêu nữ.

Ta rốt cuộc cũng nghiệm ra điều đó!

9

Tâm lý ta sụp đổ lần thứ nhất là khi cả tộc chỉ còn lại ta và một vị lão tổ tông nương tựa lẫn nhau.

Thấy thọ nguyên của lão tổ tông cũng sắp tận, nếu lần này vẫn không hóa rồng thành công thì cũng đến lúc vẫn lạc, lão quyết định liều mạng thử một phen cuối cùng.

Trước khi đi, lão tổ tông dặn dò: "Nếu ta không về được, cả đời này con cứ ở dưới đáy nước mà sống."

Ta không cam lòng: "Thế chẳng phải sẽ mục nát ở chốn bùn đen này sao?"

Lão đáp: "Mục nát dưới bùn cũng có cách sống của mục nát dưới bùn."

Đêm đó thê lương vô cùng, cuồng phong bão giật. Con giao già với lớp vảy lạnh lẽo như sắt, thân hình uốn lượn như dãy núi trường thành, dốc hết sức bình sinh đuổi theo những con sóng dữ để vượt vũ môn.

Nhưng lão tổ tông vẫn thất bại.

Hôm sau, ta thấy lão tổ tông bị người ta lột da làm thành mặt trống.

10

Suốt một thời gian dài sau đó, vùng Trạch Hải chỉ còn lại duy nhất một con giao long là ta.

Ta ngồi đếm từng khúc xương trắng của tộc nhân, thầm nghĩ: Ngày trước ai chẳng từng là thiên chi kiêu nữ, ai chẳng từng mang chấp niệm kiên cường, cần mẫn như vậy? Thế mà giờ đây, họ đều đã ra đi cả rồi.

Ta không hiểu, vì sao giao long vùng Trạch Hải lại không có lấy một con đường sống?

Đã không thể sống t.ử tế, vậy thì cùng nhau đi vào chỗ c.h.ế.t đi!

Ta lên kế hoạch tạo ra một trận hồng thủy lớn nhất lịch sử Trạch Hải! Ta muốn vạn dặm ruộng vườn đều biến thành biển nước, châu lục chìm đắm, thương hải tang điền!

Đêm ấy, Trạch Hải đã cuộn lên những cột sóng cao ngất ngưởng...

Thế rồi, một đạo hào quang lấp lánh từ phía Côn Luân trôi dạt đến.

Là Thường Uyên. Chính xác là một "ấu tể" (con non) Thường Uyên mà ta nhặt được.

Giây phút đó ta bật khóc nức nở. Trời xanh có mắt, Lãnh Vân ta- đứa trẻ mồ côi vùng Trạch Hải này - cuối cùng cũng tìm được đường sống rồi.

Ta quyết định từ nay sẽ làm một con giao long tốt.

11

Vì hắn vẫn còn là một đứa trẻ, ta nghiễm nhiên trở thành "mẹ nuôi".

Ta mang hắn về Côn Luân nuôi dưỡng. Hắn rất giống một người — người mà ta ghét nhất. Hắn không ăn ngũ cốc, không uống nước lã, cái gì cũng không chịu dùng.

Ban đầu ta bắt một nữ nhân phàm trần đang có sữa về chăm sóc hắn. Nhưng Thường Uyên lại lén lút thả người ta đi! Đến lúc ta phản ứng lại thì hắn đã đói đến mức thoi thóp!

Ta sực nhớ ra, mình đang đóng vai giao long tốt, phải tích công đức. Thế là ta đành c.ắ.n răng chịu đựng. Ta bế Thường Uyên đi lảng vảng quanh mấy cái giếng làng, quan sát xem lũ phàm nhân nuôi con nhỏ như thế nào.

Đêm đến, ta còn phải dỗ dành hắn, hát mấy bài đồng d.a.o nát bét. Ta vừa ngừng hát là hắn khóc, vừa mở mắt ra là hắn đòi ăn!

Nuôi trẻ con có thể khiến người ta phát điên không? Ta nghĩ là có, dù ta là một con giao long.

Nhưng cứ nghĩ đến việc sau này có thể đắc đạo thành tiên, ta lại bấm bụng nhẫn nhịn!

12

Ta chịu đựng ròng rã một trăm năm.

Thường Uyên hắn... một... phân... cũng... không... lớn... thêm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta nhẩm tính, với chu kỳ trưởng thành này, chờ đến khi hắn giúp ta thành tiên thì thọ nguyên của ta chắc cũng cạn kiệt! Tâm lý ta lại sụp đổ lần nữa, ta quyết định không thèm diễn nữa.

Là một con giao long lớn lên từ bùn lầy, đời này có mấy lần được gặp bán thần đây? Ta định thịt luôn cái gã bán thần này, dẫn dụ thiên phạt giáng xuống, cùng lắm bị sét đ.á.n.h c.h.ế.t, hoặc không thì hóa ma luôn cho rồi. Cần gì phải cầu trường sinh cùng trời đất nữa?

Thế là, dưới gốc đào, ta ngồi mài d.a.o sèn sẹt.

Thường Uyên ngồi xổm bên cạnh, hỏi: "A Vân, nàng đang làm gì ngon cho ta ăn đấy?"

Ta đáp: "Làm bánh kẹp thịt."

Thường Uyên: "Có lớp vỏ giòn rụm không?"

Ta: "Ừ, giòn rụm luôn."

Ta cười thầm, bánh kẹp thịt cái gì chứ, ta sắp tiễn ngươi đi bán muối rồi. Gã bán thần trẻ con này thật là dễ lừa.

Thế rồi đột nhiên trời đất biến sắc. Theo đúng nghĩa đen luôn.

Thường Uyên biến hình! Biến thành một con đại xà to lớn như dãy núi...

Ta: "..."

Rồi hắn lại biến thành một nam t.ử cao tám thước, thân hình cường tráng xích khỏa (trần trụi).

Con d.a.o trong tay ta "keng" một tiếng rơi xuống đất.

Hắn áy náy nhìn ta: "Nàng là ai? À phải rồi, ta vừa trải qua lần lột da thứ nhất, lại quên mất một số chuyện cũ."

Giây phút ấy, ta quay mặt đi, lén lau nước mắt. Hắn cuống quýt tưởng ta buồn, liền bảo: "Đừng buồn mà..."

Ta vứt con d.a.o, kích động ôm chầm lấy hắn: "Không buồn, ta đang vui đến phát điên đây!"

Hóa ra hắn không phải là con non! Mà là vừa trải qua lần lột da đầu tiên! Tạ ơn trời đất, đời ta lại thấy ánh sáng rồi! Ta có thể tiếp tục làm một con giao long tốt!

Hắn nhìn ta ngẩn ngơ: "À, thì ra nàng là nương t.ử của ta."

Hửm? Cũng được thôi.

13

Lúc còn nhỏ Thường Uyên rất dễ bịp, bảo gì cũng nghe. Nhưng giờ hắn đã thành niên rồi.

Hắn bị mất trí nhớ, nhận nhầm ta là nương t.ử, và tin sái cổ rằng chúng ta vẫn luôn sống cuộc đời "phu thê" mặn nồng trong căn nhà tranh dưới gốc đào già Côn Luân. Thế là, khói bếp bắt đầu bay lên. Ta bị ép phải làm bánh kẹp thịt. Loại giòn rụm ấy.

Thời gian đó, trong vùng lưu truyền lời đồn về một con quỷ chuyên đi rình rập chuyện mây mưa của nam nữ.

Con quỷ đó chính là ta! Ta phải đi rình để học xem phu thê phàm trần "làm chuyện ấy" như thế nào để còn về diễn cho giống!

Có lần ta còn bị Thường Uyên bắt quả tang khi hắn nghe thấy tiếng cầu nguyện của phàm nhân đòi hắn đi "diệt quỷ"!

Hắn xách ta về, bảo: "Nương t.ử, đừng như vậy, người ta nhát gan lắm, sẽ thấy xấu hổ..."

Ta nhổ vào, vạn vật trên đời có gì mà phải xấu hổ. Ta ghét nhất lũ phàm nhân.

14

Thường Uyên là hộ vệ của linh mạch Côn Luân.

Yêu tinh trong núi cầu hắn cho tu hành ổn định. Phàm nhân cầu hắn cho mưa thuận gió hòa, nhà cửa bình an, thăng quan tiến chức, cưới được thê t.ử xinh đẹp, gả được phu quân hiền lành, sinh được quý t.ử, thậm chí cả những tâm nguyện đen tối như trù ẻo kẻ thù c.h.ế.t sớm.

Ta thật sự rất ghét bọn họ. Nhưng Thường Uyên đối đãi với tiên hay phàm đều như nhau, hết mực từ bi.

Thời gian đó, ta gần như bị hắn hóa giải sát khí! Ta thậm chí đã bắt đầu nảy sinh lòng thương xót đối với phàm nhân! Trời ạ, Lãnh Vân ta mà lại trở nên từ bi hỉ xả sao?

15

Nào ngờ lần này ta lại "thi trượt" hóa rồng thêm lần nữa!