【Nực cười, các người đừng có mà đi! Đứa nào chạy đứa đó làm cháu!】 【...】
Hàm Chương biến sắc: "Sao ngươi lại ở đây?" "Nói nhảm, nương t.ử ta ở đâu, ta đương nhiên ở đó!"
Thường Uyên vừa dứt lời đã lao tới: "Nương t.ử, chuyện bên kia đã giải quyết xong rồi..." Ta không đợi hắn nói hết câu, giơ đao hạ xuống, dứt khoát c.h.ặ.t đứt cái đuôi thối rữa của mình.
Thường Uyên: "!" Hàm Chương: "!!!"
Một tiếng long ngâm nén c.h.ặ.t nỗi đau vang lên, chấn động cả dãy núi. "Xin lỗi nhé, ta không rảnh chơi đùa với các ngươi." Nói xong, ta lao thẳng xuống hố băng bên cạnh.
61
Tiếp theo là thời kỳ ngủ đông. Ta vốn lo lắng cho sự an toàn của mình, nhưng hai gã đó dường như chẳng buồn đ.á.n.h nhau nữa mà cùng nhau... đắp đất chôn ta thật kỹ. Cũng tốt.
Trong cảnh giới của Hàm Chương, ta quả thực đã trải qua một kiếp. Cái đuôi bị hỏng lúc lịch kiếp, nên ta cứ phải nếm trải lại thiên kiếp ấy hàng trăm lần trong mộng mị. Một trăm lần đầu rất khó khăn, nhưng đến lần thứ hai trăm thì ta bắt đầu nhàn nhã. Thậm chí ta còn đứng ở góc độ người ngoài cuộc để quan sát. Ta thấy một con cự giao màu xanh băng đang quẫy đạp, lại thấy một nam t.ử hiên ngang đứng giữa không trung, tay cầm chiến kích thủ hộ. Giống như lần thứ nhất, lần thứ hai hắn lột da, ta cũng cầm kiếm thủ hộ bên cạnh hắn vậy.
62
Ta thậm chí còn thấy lại cảnh "nữ chính" tặng bánh kẹp thịt. Cảnh tượng này trông hơi quen mắt. Lần lột da thứ nhất của Thường Uyên, hắn suýt nữa không qua khỏi. Ta sốt ruột đến mức định dùng kiếm c.h.é.m tan cái xác rắn cũ rích đang kẹt lấy hắn, nhưng lại sợ làm hắn bị thương. Tất nhiên là ta đã nhẫn nhịn được. Giống như việc nhìn hắn rơi xuống vực mà ta vẫn nín nhịn không đưa tay ra tiếp vậy.
Ngay lúc ta tưởng hắn sẽ bị ngạt c.h.ế.t hoặc bị sét đ.á.n.h tan xác, thì rốt cuộc hắn cũng thoát ra được, trần trụi bò từ trong xác rắn ra. Sau đó, ta đưa hắn một cái bánh kẹp thịt. Đó là một sự thử thách. Bởi vì trước lần lột da thứ nhất, hắn vẫn còn nhớ cái thứ bánh đó. Và hắn đã không làm ta thất vọng, mắt sáng rực lên, vừa gặm bánh vừa nói với ta...
"Tuy không giòn rụm như trước, nhưng nương t.ử vẫn còn nhớ là tốt lắm rồi." Lúc đó ta cười rất gượng gạo. Quả nhiên hắn vẫn nhớ, vẫn nhớ bánh kẹp thịt. Chỉ có gánh nặng trong lòng ta là cuối cùng cũng được trút bỏ.
63
Lần này tỉnh lại, ta phát hiện trong lúc ta lịch kiếp, Thường Uyên nhìn "nữ chính" đang trêu đùa Sừng Nhỏ với ánh mắt mê đắm, khóe miệng luôn nở nụ cười. Thế rồi "nữ chính" mang bánh kẹp thịt đến. Ban đầu ánh mắt hắn dán c.h.ặ.t vào cái bánh. Ta thầm nghĩ, bánh kẹp thịt quả là xuất sắc nha, trông giòn thật đấy!
Nhưng ngay sau đó, ánh mắt hắn trở nên hung ác. Hắn lạnh lùng bảo: "Ngươi diễn quá lố rồi." Cô gái kia lập tức tái mét mặt mày.
64
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Có lẽ ta hơi biến thái thật. Nhìn thấy thiên kiếp lại cảm thấy hưởng thụ. Ngủ đông biến thành lúc ta cùng trời đất hô hấp. Ta thậm chí có thể cảm nhận được thế giới bên ngoài, cảm nhận được một luồng thiên kiếp khổng lồ đang giáng xuống ngay cạnh mình. Chắc là lần lột da thứ chín của Thường Uyên. Hắn cũng phạm vào sát giới, thậm chí khiến "nữ chính" bị xóa sổ hoàn toàn. Việc này ảnh hưởng đến hắn rất lâu. Có lẽ vì hắn cố tình tự chuốc lấy thiên kiếp của mình, nên mọi chuyện mới kết thúc như vậy. Hắn không c.h.ế.t, nhưng không biết có bị liệt giống ta không? Thôi kệ, ta có lo cũng chẳng giúp gì được, cứ lo nuôi cái đuôi cho tốt đã.
65
Chẳng biết bao lâu trôi qua. Dưới đáy băng, ta cảm nhận được nhịp thở mạnh mẽ và thanh khiết đầu tiên trong huyết mạch. Ta vẫy đuôi. Cứng cáp và đầy uy lực! Cuối cùng ta cũng được nếm mùi "Thần Long bạt vĩ"! Ta gầm lên một tiếng long ngâm từ đáy nước, phá tan mặt băng lao thẳng lên trời! Gần như cùng lúc đó, dòng chữ trôi qua điên cuồng:
【Ha ha ha! Thành công rồi! Cuối cùng cũng thành công rồi!】 【Lũ nhóc con kia, nói đi chứ! Sao câm nín hết rồi!】 【Lẽ nào...? Á á á bọn họ thế mà——】 【...】
Ta lao v.út lên tầng mây. Ban đầu theo thói quen định bò hình chữ L... Cho đến khi ta cảm nhận được tầng khí lưu mà mình hằng mong đợi bị xé toạc, tiếng nổ siêu thanh vang dội! Ban đầu còn thấy một con Kỳ Lân ở đằng xa, nhưng nó chẳng đuổi kịp tốc độ của ta. Ta cười khinh khỉnh: Run rẩy trước sức mạnh này đi, đồ bán thần! Nhưng chẳng mấy chốc, một con mãng xà khổng lồ đã đuổi sát phía sau. Nghìn năm không gặp, hắn mạnh hơn trước rất nhiều! Dưới ánh mặt trời, lớp vảy của hắn ánh lên vẻ lẫm liệt! Hừ, sớm muộn gì ta cũng sẽ nhanh hơn ngươi! Chúng ta điên cuồng tăng tốc, gần như lao đến tận cùng của chân trời.
66
Tiếp đất, ta vịn vào một gốc cây thở dốc: "Chờ... chờ đã... lần sau... lần sau lại so tài!" Thường Uyên không nhịn được cười: "Được." Hắn nhìn ta chăm chú, hỏi: "Nàng có gì muốn hỏi không?" Ta lắc đầu: "Không." Ta cũng chẳng buồn hỏi về chuyện cô gái kia nữa. Kể từ lúc ta độ kiếp, hắn đứng về phía ta, nghĩa là hắn cũng giống ta, trở thành kẻ bị cả thế giới này truy sát. Đối kháng với "thiết lập" còn khó hơn đối kháng với trời. Nhưng điểm khác biệt là, ta có thể quay về Trạch Hải, hắn cũng có thể đi cùng ta. Hoặc đi bất cứ đâu.
Hắn nắm tay ta, hỏi: "Nàng thật sự không có tình ý gì với con Kỳ Lân kia chứ?" Ta không thể tin nổi: "Ngươi nói nhảm gì vậy? Ta đã dốc hết sức để lo cho bản thân mình rồi cơ mà." Giao long Trạch Hải và thần duệ từ trước tới nay đều đường ai nấy đi. Trong tình cảnh đó, ta lo cho bản thân mình còn chưa xong, lấy đâu ra tâm trí mà yêu đương?
Hắn nghe vậy liền bật cười: "Thôi được, là ta đa nghi." Hắn dắt tay ta cùng đi về phía trước. Đi được một đoạn, ta không nhịn được mà bật cười. Thường Uyên: "?" Ta bảo: "Thần Long bạt vĩ thực sự rất sướng!" Thường Uyên: "... Thế có muốn về Côn Luân không?" Ta đáp: "Không, ta muốn về Trạch Hải." "Vậy ta đi cùng nàng."
【Ây dà, kết thúc như vậy sao, nữ chính không quay lại nữa à.】 【Ha ha ha, đám lầu trên quả nhiên vẫn đang rình xem kìa!】
NGOẠI TRUYỆN
Có một tác giả nọ. Trong truyện của cô ta, nữ chính là một con giao long, nam chính là một bán thần. Cuốn truyện bị khóa vì "sử dụng ngôn từ không chính thống" và "thiết lập sai lệch". Chẳng bao lâu sau, xuất hiện một bản đồng nhân. Trong đó, nữ chính nguyên tác bị xuyên không biến thành nữ phụ độc ác, đồng thời tác giả đồng nhân còn thiết lập Giao tộc Trạch Hải thành loài hung thú đáng bị tiêu diệt. Cô ta dùng hàng tràng dài mô tả sự bẩn thỉu của bùn lầy nơi chúng từng sống. Nguyên tác không mấy người đọc, nhưng bản đồng nhân này lại cực kỳ nổi tiếng vì sự "vả mặt" liên tục. Gần như tất cả độc giả đều xếp hàng để mắng nữ phụ!
Ta sốt ruột, thức trắng đêm để tranh cãi với cư dân mạng. Nhưng rất nhanh ta không còn lo lắng nữa. Bởi vì tác giả đồng nhân kia quá tham lam, ngoài việc thêm vào tính cách háu ăn, cô ta vẫn giữ nguyên mọi thiết lập tốt đẹp của nam chính: chung thủy, thâm tình, quyết đoán. Nhưng cô ta lại quá ngốc. Ngoài việc bôi nhọ Giao tộc Trạch Hải, cô ta vô tình vẫn để lại những phẩm chất tuyệt vời của nữ chính nguyên tác: kiên cường, dũng cảm, mang chủ nghĩa anh hùng, tự tin vô đối. Tác giả đồng nhân hiểu đó là sự ích kỷ, hiếu thắng và bắt nạt nam chính.
Thật nực cười, một cô gái như vậy, dù họ có đi ra từ bùn lầy đi chăng nữa, làm sao họ có thể thua được?
- HOÀN -