Giấc Mơ Của Hoàng Hậu

Chương 4



Nhưng ta không buồn, thậm chí còn cảm thấy hả hê.



Bởi vì ta biết, họ sẽ gặp phải hổ trong lúc săn đuổi.



Và trong lúc nguy hiểm, Dung Tần đã đẩy Lý Hạ ra, chính nàng ta lại bị thương nhẹ.



Cứ như tất cả những câu chuyện nhàm chán kia, người đẹp cứu anh hùng, tình cảm của hai người càng thêm nồng nhiệt, Dung Tần cũng vì thế mà trở thành Dung Phi.



Ngươi hỏi ta tại sao đến giờ này vẫn chưa hành động à?



Đương nhiên là bởi vì ta đã phát hiện ra một điều thú vị hơn.



"Mẫu hậu, tại sao năm nay cuộc săn mùa thu phụ hoàng lại không đưa chúng ta đi cùng vậy?"



"Chẳng lẽ Triệt Nhi muốn xuất cung chơi đùa sao?"



Ta cười và vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của cậu bé.



Chẳng mấy chốc, Triệt Nhi suy nghĩ một lát rồi từ từ gật đầu.



Trong ký ức không nhiều của cậu bé, mỗi năm mùa săn, cả gia đình ba người họ đều cùng nhau đi.



Phụ hoàng sẽ bắt cho cậu một chú thỏ nhỏ xinh xắn làm quà, mẫu hậu cũng sẽ ôm cậu đến sờ sờ bờm của con ngựa lớn.



Không khí bên ngoài cung điện rất trong lành, bầu trời cũng rất xanh.



Chỉ có điều năm nay, cậu vô tình nghe được từ miệng người hầu rằng phụ hoàng chỉ đưa một phi tần mới đi cùng, còn có chuyện mẫu hậu sắp thất sủng.



Cậu cảm thấy hơi oan ức, thậm chí còn tức giận, như thể đã bị phản bội.



Thực ra, điều cậu mong đợi không phải là mùa săn, mà là nhớ nhung những khoảnh khắc bên cạnh phụ hoàng.



Trước kia, phụ hoàng bận rộn với cuộc chiến giành ngôi vị, không có nhiều thời gian để ở bên cạnh cậu bé.



Đến khi phụ hoàng lên ngôi, cơ hội gặp gỡ càng trở nên hiếm hoi.



Chẳng mấy chốc, Triệt Nhi lắc đầu, thậm chí cậu còn mơ hồ không nhớ rõ khuôn mặt của phụ hoàng.



"Mẫu hậu muốn hỏi Triệt Nhi một câu. Nếu một ngày nào đó, mẫu hậu muốn dẫn Triệt Nhi rời khỏi cung điện, chúng ta muốn đi đâu thì đi, không bao giờ phải bị giam cầm trong cung này nữa, Triệt Nhi có muốn không?"



Ta cúi xuống, nhìn vào mắt Triệt Nhi và nghiêm túc hỏi.



"Vậy phụ hoàng có đi cùng chúng ta không?"



"Không, bởi vì lần này ông ấy không đưa chúng ta đi, nên lần sau chúng ta cũng không đưa ông ấy. Nhưng nếu thời cơ thích hợp, Triệt Nhi vẫn có thể quay lại thăm ông ấy."



Triệt Nhi cúi đầu suy nghĩ một cách nghiêm túc, đúng lúc định gật đầu thì ta đã ngăn cậu lại.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Không cần vội vàng trả lời mẫu hậu ngay bây giờ, Triệt Nhi cần phải suy nghĩ thật kỹ.”

 

“Nếu rời khỏi cung, Triệt Nhi sẽ không còn là Thái t.ử nữa, tương lai cũng sẽ không như bây giờ, có rất nhiều người hầu hạ, kính cẩn ngưỡng mộ, muốn ngồi lên vị trí của phụ hoàng, trở thành chủ nhân của quốc gia này cũng sẽ càng thêm khó khăn.”



“Nhưng mẫu hậu có thể đảm bảo, cuộc sống ngoài cung sẽ tự do và hạnh phúc hơn bây giờ, chúng ta có thể đi khắp các ngọn núi lớn, làm bất cứ điều gì chúng ta muốn.”



“Nhưng cuối cùng, đây là cuộc sống của Triệt Nhi, vì vậy mẫu hậu hoàn toàn tôn trọng ý kiến của con, Triệt Nhi cũng cần phải suy nghĩ thật kỹ trước khi quyết định..."



Triệt Nhi có vẻ suy tư, gật đầu, và lúc này, Mẫn Mẫn từ bên ngoài cung trở về, còn cầm theo một gói bánh ngọt nhỏ.



"Đây là những thứ mà Chu lão tướng quân đặc biệt mang đến cho hoàng hậu và Thái t.ử, mua từ Tường Vân Các, có bánh hoa quế và rượu mơ, còn nóng hổi đấy ạ."



Ta không khỏi ngạc nhiên, những thứ này đều là món ăn yêu thích của ta, không ngờ người cha to lớn và thô kệch của ta gần đây lại trở nên chu đáo như vậy.



Ta và Triệt Nhi cùng nhau chụm đầu ăn sạch mọi thứ, sau đó lại phình bụng nằm dài trên ghế tắm nắng.



Bỗng nhiên ta cảm thấy, giá như con hổ có thể nuốt chửng Lý Hạ trong một cái chớp mắt thì tốt biết mấy.



Nhưng rõ ràng là điều đó không thể.



Mọi chuyện quả nhiên diễn ra như trong giấc mơ, Dung Tần bảo vệ được Lý Hạ và khi trở về đã được phong phi.



Ngày hôm sau trở về cung, nàng ta đã đến chào hỏi ta, và ta cũng lần đầu tiên thấy rõ khuôn mặt của nàng ta ngoài đời thực.



Đôi mắt to tròn ướt át, gương mặt tròn trịa, thân hình mảnh mai uyển chuyển, ta nhìn mà thấy thương, chẳng trách Lý Hạ sao có thể sa ngã vào vòng tay dịu dàng của nàng ta.



Nhưng chỉ có mình ta biết, bông hoa nhỏ trắng tinh khôi đang đượm sương này, thực chất lại chứa đầy độc tố.



Ta nở nụ cười đoan trang, mời nàng ta ngồi xuống, nhưng công chúa Thanh Nghi bên cạnh thì không lịch sự như vậy, nàng ta nhìn ả từ đầu đến chân với vẻ mặt không mấy thiện cảm và châm biếm nói.



"Nghe nói gần đây hoàng huynh bị một thứ đồ chơi không đáng để lên bàn mê mẩn, hóa ra là ngươi à."



Từ ngày được gả vào hoàng cung, ta và Thanh Nghi đã thân nhau như tỷ muội ruột, không lạ gì khi công chúa muốn giúp ta xả giận.



Nhưng dù giận dữ thế nào, cũng không thể rơi vào bẫy của người ta.



"Thanh Nghi, Dung Phi là người được hoàng thượng thân phong, lại có công cứu giá, không được bất kính."



Ta quát nhẹ một tiếng, Thanh Nghi có vẻ hơi oan ức nhìn ta, lè lưỡi một cái.



"Thần thiếp mới đến kinh thành, không biết gì về luật lệ, mong hoàng hậu nương nương và công chúa thông cảm."

 

Dung phi vừa dứt lời, liền cầm chén trà đứng dậy định tiến đến Thanh Nghi để nhận lỗi, nhưng do sơ ý, nước trà nóng hổi lại đổ ập xuống người Thanh Nghi.



À, màn cung đấu vụng về này quả thật không thể nào nhìn nổi.



"Con tiện nhân này!"