Sau khi nghe xong, sắc mặt Lý Hạ đột nhiên thay đổi, hắn dẫn theo mọi người bao vây lấy Tiêu Phòng điện.
Ta đang sơn móng tay, màu đỏ tươi rực rỡ làm cho làn da của ta trở nên sáng hơn vài phần, Lý Hạ xông vào như một con ch.ó điên, với vẻ mặt như muốn truy vấn tội lỗi.
"Thân thể của hoàng thượng có đỡ hơn không? Mấy ngày trước, thiếp đã đến trước điện vài lần để thăm hỏi, nhưng đều không gặp được hoàng thượng.”
“Bây giờ thấy hoàng thượng có tinh thần như vậy, thiếp cũng yên lòng rồi."
Ta đứng dậy như thể không có chuyện gì, nở một nụ cười dịu dàng.
"Bây giờ cung điện đang tiến hành kiểm tra chuyện bùa chú, chỉ còn lại Tiêu Phòng điện chưa được lục soát.”
“Vì giang sơn xã tắc, lần này có lẽ sẽ làm phiền đến hoàng hậu rồi."
Lý Hạ nhìn ta với vẻ mặt cười không cười, vẫy tay ra lệnh cho người lục soát.
Trong vòng một phút, cung điện như bị người ta cướp phá, bên trong lẫn bên ngoài đều hỗn loạn, nhưng vẫn không tìm thấy gì.
Ta lạnh lùng đứng một bên, thưởng thức trò hề này, Dung Phi càng lúc càng hoảng loạn, cho đến khi một người hầu bên cạnh lặng lẽ ra hiệu cho nàng ta.
"Hoàng thượng, bây giờ chỉ còn lại cái hộp gỗ trên bàn phía Tây chưa được lục soát..."
Dung Phi với vẻ mặt như đã nắm chắc phần thắng, đứng dậy muốn tự tay mở ra.
"A Lang."
Ta nhìn vào mắt Lý Hạ, đôi mắt đẫm lệ.
"Bệ hạ biết rồi đấy, đó là vật kỷ niệm của nương thần thiếp, chúng ta đừng làm phiền đến bà ấy, được không?"
Đây là lần cuối cùng ta gọi hắn là A Lang, cũng là cơ hội cuối cùng ta dành cho hắn.
Chỉ cần hắn đồng ý, ta có thể tha thứ cho những đau đớn và phản bội mà hắn mang lại,
Từ đây chia tay, không còn nợ nần gì nhau nữa.
Lý Hạ nhắm mắt lại, trên mặt tỏ rõ rất khó xử.
"Mật Nhi, chỉ còn lại cái hộp này là chưa được kiểm tra... Chúng ta mở ra xem thế nào, để chặn miệng thiên hạ, nhạc mẫu cũng sẽ hiểu mà..."
Và thế là ta đành nhìn Dung Phi mở cái hộp đó, đổ tung tất cả kỷ vật của mẹ ta ra ngoài.
Một chiếc vòng ngọc lục bảo lăn lóc trên đất, vỡ thành nhiều mảnh.
Trong đầu ta hiện lên hình ảnh lúc mới thành thân, Lý Hạ cố ý thay một bộ quần áo mới, cùng ta đi thăm mộ nương, còn quỳ trước mộ phần thề sẽ chăm sóc ta suốt đời.
Còn nhớ trên đường về sau khi cúng bái, ta không đi nổi nữa, hắn cười hì hì cúi xuống đỡ ta.
Ta dựa vào vai hắn, nghe tiếng tim đập mạnh của hắn, thực sự tin rằng chúng ta có thể yêu thương nhau đến trọn đời.
Nhưng chỉ vài năm ngắn ngủi, mọi thứ đều đã thay đổi.
"Có tìm thấy gì không?"
Ta kiềm chế cơn giận, giọng nói lạnh như băng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Làm sao có thể không có, rõ ràng ta..."
Vẻ mặt Dung Phi không thể tin được, suýt nữa đã lỡ lời.
"Mật Nhi, trẫm cũng nghe nói là trước đây đã tìm thấy những tờ giấy phép bị đốt thành tro trong điện của nàng, nên mới nảy sinh nghi ngờ."
"Tháng trước là ngày giỗ của nương. Bệ hạ không khỏe, thiếp không thể rời khỏi cung, chẳng lẽ cúng bái nương mình trong cung cũng là tội lỗi sao?"
Ta đứng thẳng lưng, từng chữ từng chữ truy vấn, ánh mắt nóng rưch khiến Lý Hạ không thể ngẩng đầu lên được.
"Trẫm đã nói không phải hoàng hậu mà, sao hoàng hậu có thể hại trẫm được?”
“Dung Phi, ngươi làm việc cẩu thả, còn làm hỏng vòng tay của hoàng hậu, trẫm phạt ngươi một năm lương bổng, còn không mau quỳ xuống xin lỗi hoàng hậu?"
Lý Hạ đứng dậy, đưa Dung Phi vào sau lưng mình, tỏ ra sợ ta làm hại nàng ta.
Đúng vậy, ta là con gái của đại tướng quân, từ nhỏ đã giỏi cưỡi ngựa và b.ắ.n cung, võ công không kém người thường.
Khi còn trẻ ta đã từng rất ngang ngạnh, những kẻ đã phạm tội với ta không biết đã "ch.ế.t" bao nhiêu lần.
Nhưng, cuộc sống dài lâu trong cung điện này đã mài mòn ta, đeo lên ta chiếc mặt nạ đoan trang và giữ gìn lễ nghi.
Khiến bây giờ, ngay cả khi đối mặt với kẻ thù của mình, ta không còn quyền lực để tát nàng ta một cái, chỉ có thể nói một cách hiền thục rằng tất cả tùy thuộc vào quyết định của hoàng thượng.
Cuộc sống nhàm chán và tẻ nhạt này, đã đến lúc phải kết thúc rồi.
Ta nhìn theo bóng lưng của mọi người ra đi, lặng lẽ lấy ra chiếc hộp gỗ thật sự từ trong phòng bí mật.
Trong đó, một bức tượng nhỏ chằng chịt kim bạc, trên người có viết ngày tháng năm sinh của Lý Hạ, miệng nứt ra cười nhạo ta. ta ngồi trong căn phòng tối tăm quyết tâm.
Hãy thử một chút hận thù của ta đi.
Là hận thù của một người thê t.ử, bị tru tâm đến ch.ế.t.
Là hận thù của một người mẹ mất đi đứa con yêu dấu.
Là hận thù của một đứa con đã phải chứng kiến cảnh tượng gia đình mình bị diệt vong.
Từng chút... từng chút.
Ta sẽ trả lại tất cả.
Chuyện bùa chú không có kết quả, nhưng thân thể Lý Hạ lại từ đó mà khỏe mạnh trở lại, dần dần cũng không ai nhắc tới nữa.
Có lẽ là sau khi nhận ra đã làm tổn thương ta, những ngày gần đây Lý Hạ liên tục sai người mang đến cung của ta vô số vàng bạc châu báu.
Thậm chí cả chiếc vòng tay bị vỡ cũng được hắn chọn lựa một đôi tương tự từ kho báu, nhưng ta vẫn từ chối gặp mặt hắn hết lần này đến lần khác.
Bởi vì ta đang đếm ngày, chờ đợi một cơ hội.
Ngày mười sáu tháng mười, ngày trăng tròn.
Ta cố ý thay một bộ trang phục giản dị, b.úi một kiểu tóc đơn giản, phấn son nhẹ nhàng, mang theo một hộp thức ăn đến phòng đọc sách của hoàng đế.