Thẩm Tiêu khi ấy vẫn chưa quen biết Diệp Hoàn của đất Ngô Hưng, chỉ mới bắt đầu bộc lộ phong thái tướng soái;
Lâm gia ở Mậu Lăng vẫn đang hiển hách, vinh quang chưa suy, A Hoàn cũng chưa lưu lạc đến Ngô Hưng.
Cữu phụ vừa kế thừa tước vị Định Quốc Công đang nơi biên cương chống giặc, chẳng bao lâu nữa sẽ khải hoàn hồi triều.
Thế nhưng ai có thể ngờ—
Bước ngoặt của số mệnh cũng lặng lẽ bắt đầu từ cuộc gặp gỡ ở hội đèn ấy.
Trên đường trở về, giữa đường gặp thích khách chặn g.i.ế.c, chiêu nào cũng chí mạng.
Lúc trọng thương hấp hối, hai người may mắn được một vị tăng nhân vân du ra tay cứu giúp.
Thiếu niên mười bốn tuổi khi ấy vẫn chưa biết—
Vị cao tăng thoát tục trước mắt này sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh cả đời hắn.
Chỉ vì sau này, khi chính tay vạch trần chân tướng vụ ám sát ấy, lòng hắn tuyệt vọng đến cùng cực.
Bảo hắn làm sao tin được, kẻ âm thầm đẩy hắn vào chỗ c.h.ế.t, không phải cường địch triều đình, không phải huynh đệ tương tàn.
Mà lại là người thân chí cốt luôn yêu thương hắn, vị đế vương Đại Nghiệp đang nắm giữ thiên hạ kia.
2
Muốn lấy mạng hắn, chỉ vì thân thế hắn quá đỗi nhơ nhuốc.
Ai có thể ngờ được, hoàng tôn trữ quân được muôn vàn sủng ái, được trời cao ưu ái ấy, lại không phải huyết mạch hoàng thất.
Ẩn dưới vẻ tôn quý của hoàng thất, thứ đang chảy trong người hắn lại là m.á.u của Lâm gia ở Mậu Lăng.
Hắn vốn nên c.h.ế.t đi mới phải!
Nếu ngày đó hắn c.h.ế.t đi thì tốt biết bao…
Trên con đường xa xôi đến phong địa Kim Lăng.
Thiếu niên u uất sa sút ấy đã nguyền rủa bản thân không biết bao nhiêu lần.
Đúng vậy.
C.h.ế.t đi là xong hết mọi chuyện.
Chứ không phải may mắn giữ lại được mạng sống, khiến tổ phụ vốn mê tín tiên đạo kia sinh lòng thương hại.
Hắn đã sống sót.
Nhưng Lâm gia ở Mậu Lăng lại bị hủy diệt sạch sẽ.
Mẫu phi uống rượu độc tạ tội, muội muội A Hoàn mất tích không rõ tung tích, cả Lâm gia không ai có kết cục tốt đẹp…
Mọi tội nghiệt đều do hắn mang đến.
Chứ không phải như hiện tại, chỉ có thể sống lay lắt.
Ở phong địa Kim Lăng, một mình gánh chịu tội nghiệt cũ từ năm Chiêu Hóa thứ hai mươi.
Không được đặt chân vào kinh thành nửa bước, cũng chưa từng có lấy một ngày yên ổn.
Tổ phụ hắn, Đại Nghiệp Định Tông.
Cả đời theo đuổi trường sinh thiên đạo, tính toán lòng người, mưu tính mọi việc.
Thế nhưng ông ta nào ngờ được, chính mình đang luyện đan tu tiên trong điện Thừa An, cuối cùng lại bị một trận đại hỏa của Lục gia thiêu sống.
Sau đó, là Tuyên Tông Bùi Thước đăng cơ.
Bùi Thước là con của một thị thiếp bên cạnh Thái t.ử phi, cũng là huynh trưởng yêu thương hắn nhất.
Vẫn nhớ năm Cảnh Dương đầu tiên, cung yến náo nhiệt, đèn đuốc huy hoàng.
Huynh trưởng đã ngà ngà men say, nói rất nhiều điều.
Huynh ấy nói: mình sẽ làm một vị hoàng đế tốt, chỉnh đốn triều cục, vực dậy giang sơn tan nát;
Huynh ấy nói: sẽ thi hành tân chính, đem lại thái bình cho thiên hạ, để bách tính không còn lo cơm áo.
Cuối cùng, huynh ấy nhìn hắn, nhẹ giọng hỏi:
“Đệ cũng đã mười tám tuổi rồi, nên thành thân thôi; cháu gái của Lục Hữu Vi… đệ có động lòng với nàng ấy không?”
Hắn sững người trong giây lát.
Lúc ấy mới biết, sau bốn năm xa cách quay lại Nghiệp Đô, cuộc gặp gỡ giữa hắn và cô nương có đôi mắt cong cong nơi cung yến kia là do huynh trưởng cố ý sắp đặt.
“Sau này nếu đệ muốn trở về Kim Lăng, thì cứ làm một vương gia phú quý nhàn tản.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nếu muốn ở lại Nghiệp Đô, thì vào triều tham chính, cùng huynh trưởng bảo vệ giang sơn này.”
Huynh trưởng vỗ nhẹ lên vai hắn.
Lực tay trầm ổn, mang theo cảm giác an tâm vô cùng:
“Tóm lại,
“Tổ phụ đã qua đời, những chính lệnh từng trói buộc đệ từ nay đều tan thành mây khói…”
Cảnh tượng ngày hôm ấy, cả đời này Đại Nghiệp đế vương Bùi Tuân không nỡ quên đi.
Bảo hắn làm sao nỡ quên đây?
Tổ phụ mà hắn kính yêu từ nhỏ lại ra tay muốn g.i.ế.c hắn;
Mẫu phi nuôi hắn khôn lớn thì từng bước tính toán, lợi dụng hắn để báo thù.
Thâm cung trăm trượng, lòng người hiểm ác.
Nhưng huynh trưởng lại nói, có huynh ấy ở đây…
Hóa ra, kẻ mang trên mình huyết tội, quanh năm cô độc bước trong bóng tối, cũng có thể nhìn thấy một tia sáng.
Liệu có thể buông bỏ quá khứ không?
Liệu có thể có một khởi đầu hoàn toàn mới không?
Hắn đã từng đầy lòng mong đợi.
Thế nhưng những tháng ngày tốt đẹp như vậy, cuối cùng vẫn không thể đến được.
3
Hoàng huynh c.h.ế.t rồi.
C.h.ế.t dưới tay người Lục gia ở Nam Dương.
Người thân duy nhất còn lại trên đời của hắn, A Hoàn mà hắn vượt ngàn dặm mới tìm về được, cũng bị Lục Hữu Vi từng bước ép đến tuyệt vọng, cuối cùng uống độc tự vẫn…
Người thân đều mất, non sông tan nát.
Bảo hắn làm sao không hận đây!
Nhưng phải hận ai?
Hận Lục Hữu Vi quyền khuynh thiên hạ, nhưng thê t.ử của hắn lại từng chịu nhục dưới tay tổ phụ.
Hận cô nương ấy vui vẻ nhập cung, nhưng chính hắn cũng từng mong hai người có một kết cục tốt đẹp.
Đêm tân hôn của đế hậu.
Hắn nhìn A Hoàn đã lạnh cứng từ lâu, bật cười thê lương.
Báo ứng… đây chính là báo ứng.
Nghiệp chướng gây ra bao nhiêu, cuối cùng đều phải trả lại từng chút một.
Kết cục tổ phụ c.h.ế.t cháy trong biển lửa.
Với hắn — người đã mất đi tất cả người thân — chẳng phải cũng là một lời sấm ứng nghiệm hay sao.
Mối huyết nợ này.
Ngay từ đầu… vốn là hoàng thất Bùi thị mắc nợ Lục Tuế Hòa.
Bởi vì mắc nợ.
Cho nên dù kết tóc thành phu thê, hai người lại chẳng biết phải đối diện nhau thế nào, yêu nhau ra sao…
Năm năm thành hôn.
Giữa nàng và hắn, đâu phải chưa từng có những khoảnh khắc ấm áp.
Hắn vẫn nhớ năm ấy, trong Tàng Thư Các phủ đầy hoa lê như tuyết.
Trong cuộc “tình cờ gặp gỡ” mà hắn đã phí hết tâm tư tạo ra, hắn giả vờ hờ hững đưa cho nàng cây trâm phượng do chính tay mình khắc.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Cô nương vui vẻ ấy cũng từng kiên định kéo lấy tay áo hắn.
Nàng nói: mình là thê t.ử của hắn.
Không phải hoàng hậu của Lục gia, cũng không phải hoàng hậu của Đại Nghiệp.
Mà là người vợ muốn cùng hắn sống c.h.ế.t giữa cục diện sơn hà rối ren này.