Giấc Mộng Cố Triều Vĩnh Huy

Chương 17



Vậy thì bói nhân duyên đi.

 

Lão hòa thượng chỉ cười mà không nói.

 

Không hỏi sinh thần bát tự, cũng chẳng hỏi hắn đem lòng với ai.

 

Chỉ mang vẻ thương xót, chậm rãi nói:

 

“Trong lòng có ý muốn che chở, nhưng mệnh lại không thể bên nhau; duyên vướng hai đời, khó được dài lâu về sau…”

 

Hai đời?

 

Hắn nhíu mày cười lạnh, chỉ cho rằng lão hòa thượng cố làm ra vẻ huyền bí.

 

Đời người ngắn ngủi, làm gì có chuyện sống lại hai kiếp?

 

Huống hồ, nếu thật sự có thể nhớ rõ chuyện tiền trần, sao lại không cầu được viên mãn ở kiếp sau.

 

Khi ấy năm tháng còn bình yên, chưa nổi sóng gió.

 

Thiếu niên áo gấm, dòng dõi thiên gia, khí phách ngút trời.

 

Hắn từng cho rằng số mệnh nằm trong tay mình, chỉ cần muốn là có thể xoay chuyển càn khôn, giữ c.h.ặ.t yêu hận ly hợp trong lòng bàn tay.

 

Nào ngờ thế sự vô thường, tạo hóa khó trái.

 

Muôn vàn cảnh ngộ nơi nhân gian, từ trước đến nay chưa từng do con người quyết định…

 

Vậy thì trước khi kết thúc, hãy làm thêm vài việc cuối cùng thôi!

 

Lại bảo vệ mẹ con nàng và thiên hạ lê dân lần cuối cùng vậy!

 

Năm Vĩnh Huy thứ năm, đế vương thân chinh.

 

Thế nhưng lại chia hai mươi vạn đại quân ra nghênh chiến khắp nơi.

 

Một đường tiến về phía bắc, lao tới tiền tuyến Bắc cảnh, liên thủ với cựu bộ của Thẩm gia, t.ử thủ phòng tuyến biên cương.

 

Một đường tiến về phía tây, trấn áp phiên vương cát cứ, giữ c.h.ặ.t các cửa ải hiểm yếu để ngăn thế phản loạn lan rộng.

 

Chỉ còn ba nghìn thân vệ trung thành đi theo hắn bày trận ở hẻm núi hiểm trở Quan Mã Đạo, dụ địch vào sâu bên trong.

 

Cửa hang hiểm trở, rừng sâu âm u.

 

Hắn quá hiểu nơi ấy đáng sợ thế nào, một khi rơi vào, sẽ không còn đường sống.

 

Hiện giờ, các thế gia phản loạn đều vì muốn lấy đầu hắn mà tới, muốn đoạt ngọc tỷ truyền quốc mà tới.

 

Lấy ít địch nhiều, chắc chắn thất bại.

 

Nhưng hắn vốn chưa từng nghĩ sẽ sống mà quay về.

 

Đại Nghiệp lập triều ba trăm năm.

 

Bùi thị nắm giữ giang sơn mười đời, nhận mệnh trời mà cai trị, nhưng cũng mang đầy tội nghiệt.

 

Đến hôm nay, cũng nên quét sạch môn phiệt, thanh trừ tích tệ, trả lại cho lê dân thiên hạ một thời thịnh thế thực sự thanh minh rồi.

 

Hắn đã tính xong con đường cho bản thân, cũng tính xong đường lui cho thiên hạ bách tính…

 

Trước khi xuất chinh.

 

Hắn đem ngọc tỷ truyền quốc tượng trưng cho quyền lực giao cho A Hoàn.

 

“Đi đi! Tới Đôn Châu Bắc cảnh, tìm tên tiểu t.ử hỗn láo Thẩm Tiêu kia…”

 

Giữa lúc quốc nạn, ai nấy đều mang lòng riêng.

 

Chỉ có thiếu niên Thẩm gia bị biếm tới Tây Thục ấy lại triệu tập cựu bộ năm xưa, tập hợp thành quân đội, đã lao tới tiền tuyến Đôn Châu, liều c.h.ế.t c.h.é.m g.i.ế.c, thề giữ non sông.

 

Hắn không tin số mệnh!

 

Nhớ năm xưa, lão hòa thượng hiền từ nọ ngồi trên chiếu cỏ trong miếu, tùy tay gieo một quẻ.

 

Tên công t.ử Thẩm gia phong lưu bất kham kia cười đến mức gần như không đứng thẳng nổi.

 

“Lão hòa thượng này nói ta sẽ cướp giang sơn Bùi gia các ngươi…”

 

Khi ấy hắn cũng cho rằng đó chỉ là lời điên rồ, nên mới nổi hứng đi bói nhân duyên.

 

Ai ngờ thế sự xoay vần.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Giữa màn đêm vô tận của năm Vĩnh Huy thứ năm.

 

Người đem giang sơn và lê dân phó thác cho tên hỗn tiểu t.ử kia, lại chính là hắn.

 

Hắn không tin mệnh.

 

Nhưng mọi chuyện của hai đời, đã không cho phép hắn không tin.

 

Ngẩng đầu nhìn khắp nơi.

 

Non sông dưới hoàng hôn đỏ như m.á.u, tiếng c.h.é.m g.i.ế.c trong hẻm núi vang tận trời cao.

 

Thế nhưng hắn lại khẽ cười.

 

Không thắng nổi thiên ý chìm nổi thì đã sao?

 

May mà đời này, non sông có thể bình an, lê dân vẫn còn hy vọng.

 

Nếu nói tiếc nuối của đời này.

 

Có lẽ là hai đời kết tóc phu thê, mà chưa từng cùng nhau uống một chén rượu hợp cẩn.

 

Cũng chưa từng nghe bà mai chúc một câu đầu bạc đến già.

 

May thay năm ấy, từng cùng nàng tới Tây Sơn.

 

Hoa lê đầy trời lả tả bay xuống, phủ trắng mái tóc đen của cả hai người.

 

Coi như một lần là nàng và ta, cùng nhau đi đến bạc đầu…

 

6

 

Năm Vĩnh Huy thứ năm, ngày mười bảy tháng năm.

 

Đế vương dẫn ba nghìn trung vệ t.ử thủ Quan Mã Đạo, đẫm m.á.u c.h.é.m g.i.ế.c.

 

Cuối cùng vì ít không địch nổi nhiều, chỉ còn dẫn theo hơn trăm tàn binh tháo lui vào thung lũng Quan Mã sâu thẳm.

 

Đám phản quân vì muốn lấy thủ cấp đế vương nên đuổi theo vào hiểm địa.

 

Đột nhiên, núi cao sụp đổ, vô số hỏa cầu cuồn cuộn lăn xuống.

 

Lửa dữ tràn khắp núi rừng, phong kín đường lui, thiêu sạch ngàn quân phản loạn, đồng thời cũng táng vị đế vương ấy trong biển lửa.

 

Chiến hỏa lắng xuống, triều đại mới được dựng nên.

 

Người đời cảm niệm Minh Tông lấy thân mình phá cục, hy sinh để bảo vệ chúng sinh, nên dân gian tự phát lập từ đường dựng tượng, năm năm hương khói phụng thờ.

 

Thường có một nữ t.ử áo trắng dẫn theo một bé gái đến tế bái.

 

Nàng luôn đội mũ rèm che mặt, không để lộ dung nhan, chỉ lặng lẽ dâng lên một ngọn trường minh đăng.

 

Người qua đường chỉ cho rằng nàng là khách qua đường bình thường, vì cảm nhớ quân ân mà đến.

 

Trong lúc nhàn đàm, lại nói tới khí tượng của triều đại mới.

 

Nói tân đế cần chính yêu dân, trọng dụng hiền tài, mở ra thời thịnh thế Khang Nguyên.

 

Nói những oan khuất của triều cũ đều lần lượt được minh oan, ngay cả hàn môn sĩ t.ử cũng có cơ hội bước vào triều đình.

 

Lại nói vị đích nữ Lâm gia kia đã từ chối tâm ý của đế vương, một mình tới biên tái, kế thừa chí nguyện của cha ông, trấn thủ non sông.

 

Lời vừa dứt, có người trong bàn không khỏi thở dài:

 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

“Đáng tiếc vị hoàng hậu triều cũ ấy lại mang theo công chúa quyết tuyệt tự thiêu.”

 

“Nếu không phải kết cục như vậy, thì trong thời thái bình thịnh thế hôm nay, nàng ấy cũng có thể an yên sống hết quãng đời còn lại…”

 

Lời còn chưa tan.

 

Người nghe bỗng chấn động trong lòng, nhớ tới bóng dáng mảnh mai trước từ đường khi nãy.

 

Vội quay đầu nhìn lại.

 

Núi vắng lặng im.

 

Chỉ dưới mái từ đường kia, một ngọn đèn trường minh lay động trong gió, như đang nối tiếp đoạn duyên trần thế còn chưa dứt.

 

__Hết__