Lời nói của anh giống như một viên đá nhỏ ném vào mặt hồ, phá vỡ vẻ ngoài bình tĩnh, khiến trái tim cô gợn sóng.
Thật ra, cô đã quá quen với chuyện này.
Cô đã quen với việc chôn giấu tất cả những bất bình và đau khổ mà mình phải gánh chịu trong lòng, sau một thời gian dài, bản thân cô cảm thấy điều đó không quan trọng.
Nhưng khi có một người đứng trước mặt sẵn sàng lắng nghe mọi bất bình, trăn trở, những con giáp tưởng mình vô cùng cứng cỏi sẽ dễ dàng gục ngã thành bại quân.
Thời Diên mím c.h.ặ.t môi, chịu đựng ch.óp mũi đau nhức, nhất thời không biết nên nói cái gì.
Anh không ép cô, đưa tay xoa đỉnh tóc cô, ngữ khí bình tĩnh nói: “Em lên xe trước đi.”
Bùi Kỵ một mình lái xe đến đây, không cần tài xế. Sau khi rời sân bay sau chuyến bay kéo dài mười tiếng anh đi thẳng đến chỗ cô, trên người vẫn còn lưu mùi.
Anh lái xe chậm chậm, khóe mắt thoáng thấy dáng vẻ quẫn bách của cô, suy nghĩ một chút rồi bẻ lái, rẽ hướng.
Thời Diên sững sờ ngồi ở ghế phụ, không biết rằng chiếc xe đã lái ra khỏi khu đô thị, đi vào một con đường núi vắng vẻ.
Cấu hình và khả năng vận hành của Bugatti Veyron mới lắp ráp có thể gọi là xe đua đỉnh cao.
Bùi Kỵ dùng đầu ngón tay gõ gõ vô lăng, đột nhiên hỏi cô: “Em có muốn chơi trò gì kíc.h thích không?”
Thời Diên hoàn hồn, nhưng không hiểu ý của anh: “Cái gì?
” Thắt lại dây an toàn của em c.h.ặ.t lại.”
Thời Diên giật mình, sau đó cô mới nhận ra trước mắt cô là một con đường núi tối tăm và vắng vẻ, không có một chiếc xe nào.
Đôi mắt đẹp của cô hơi mở to, không thể tin được nhìn anh: “Anh… anh muốn làm như vậy thật sao….”
Bùi Kỵ liếc mắt nhìn cô một cái, khẽ mỉm cười.
“Em sợ sao?”
Cô trầm mặc một lát, sau một khắc, lại chậm rãi lắc đầu.
Một đôi mắt hạnh nhân ôn nhu như nước lặng lẽ nhìn anh, trong ánh mắt mang theo sự tin tưởng cùng với kiên định không nói nên lời.
“Có anh ở đây, em không sợ.”
Anh lại cười.
Chiếc xe chậm rãi dừng lại sau một vạch trắng, Thời Diên nhìn anh tùy ý tháo đồng hồ đeo tay trên cổ tay đặt sang một bên, sau đó chậm rãi xắn cổ tay áo sơ mi đến khuỷu tay, để lộ cánh tay săn chắc và gọn gàng, trên cổ tay anh là những vết sẹo, nhưng nó lại làm tăng thêm một chút hoang dã và mạnh mẽ.
Nhìn qua, Thời Diên đột nhiên nhớ tới một chuyện: “Đợi đã, nơi này có xe chạy qua không anh…”
Anh cúi đầu, không biết đang sửa lỗi thiết bị gì trên xe, vẻ mặt nghiêm túc tập trung, nhưng giọng điệu rất bình thản.
“Không, mọi thứ mà em nhìn thấy ở đây đều là của anh.”
“…”
Được rồi.
Thời Diên không có gì phải lo lắng, lặng lẽ nắm lấy dây an toàn trên người, có chút khẩn trương cô thầm hít một hơi thật sâu.
Giây tiếp theo, hơi thở còn chưa kịp thở ra thì đã nín lại.
Khoảnh khắc tiếng động cơ gầm rú bên tai, cả người Thời Diên bị một lực quá lớn đập vào thành ghế phía sau.
Đây là trải nghiệm và tốc độ mà cô chưa từng có trong đời, nhanh đến mức cô không thể nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài cửa sổ xe, nhịp tim đinh tai nhức óc, như thể giây tiếp theo trái tim sẽ khiêu vũ ra khỏi l.ồ.ng ng.ực.
Cô siết c.h.ặ.t dây an toàn với khuôn mặt tái nhợt, đầu ngón tay bắt đầu trắng bệch, trong đầu suy nghĩ lung tung, cảm xúc vừa rồi còn vây lấy cô dường như đã bị cô bỏ lại rất xa và những dòng suy nghĩ ấy không thể đuổi kịp.
Thời Diên quay đầu nhìn Bùi Kỵ.
Cổ tay áo hắn tùy ý xắn lên, toát ra vẻ tùy ý phó.ng đãng, đôi tay mảnh khảnh rõ ràng đang vững vàng vặn tay lái, hai mắt nhìn thẳng con đường phía trước, thần sắc bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra.
Khóe môi Bùi Kỵ thậm chí còn mang theo một nụ cười nhàn nhạt, đuôi mắt dài hẹp hơi hơi nhếch lên, có lẽ là bởi vì hắn đã quá quen thuộc với những môn thể thao mạo hiểm kíc.h thích tinh thần như này, cảm giác chống đối với thế giới kiêu ngạo không cách nào thuần phục hiện rõ trên người anh, rất giống với lúc anh còn là một thiếu niên đầy sức sống.
Dường như có thể đưa cô đi xuyên qua bóng tối phía trước khiến tâm trạng cô bình phục một cách ch.óng.
Với tốc độ như muốn bay này thì mọi cảm xúc phức tạp đều bị bỏ lại phía sau.
Có vẻ như thực sự không có gì phải sợ cả.
Khi anh bên cạnh cô.
Không biết qua bao lâu, xe chậm rãi giảm tốc độ, dừng ở trên đỉnh núi.
Bùi Kỵ mở cửa xe và đi vòng sang ghế phụ bên kia.
Thời Diên vẫn dùng tay giữ c.h.ặ.t dây an toàn, l.ồ.ng ng.ực kịch liệt phập phồng, ánh mắt còn có chút thẫn thờ, hiển nhiên vẫn chưa khôi phục lại trạng thái bình thường sau một trận thần kinh căng thẳng.
Anh khẽ cong môi, dùng giọng điệu trêu chọc cô nói: “Dọa em sợ rồi à?”
Quả thật vừa rồi Bùi Kỵ cũng không dùng dám tăng tốc độ, thậm chí còn không bằng một phần ba so với lúc trước.
Cô còn ở trong xe, anh phải biết chừng mực.
Nhưng khi cô ngồi trong xe, cảm giác hồi hộp của cuộc đua dường như còn lớn hơn trước rất nhiều.
Đầu óc anh quả thật không bình thường.
Có lẽ là bởi vì anh nghĩ nếu c.h.ế.t ở bên cạnh cô, anh lại cảm thấy vui vẻ.
Bùi Kỵ lại cong môi, cúi xuống nhìn cô với đôi mắt sâu thẳm.
“Đừng sợ, cho dù em c.h.ế.t, anh cũng sẽ c.h.ế.t cùng với em, em sợ gì chứ.”
Anh lại ăn nói xà lơ nữa rồi.
Bắt gặp ánh mắt sâu thẳm đen tối của anh, Thời Diên cuối cùng cũng từ từ tỉnh táo lại, sau khi ý thức được lời anh nói, cô cau mày không vui.
Cô nhìn anh, nghiêm túc nói: “Sau này anh không được phép nhắc đến từ đó nữa, xui xẻo lắm đấy.”
Bùi Kỵ cười nhẹ, sau đó đưa tay nhéo ch.óp mũi cô: “Nhìn ra bên ngoài đi.”
Thời Diên đi theo anh nhìn theo hướng mà anh chỉ.
Là một bầu trời đầy sao.
Không có sự cản trở của những tòa nhà cao tầng trong thành phố, màn đêm đầy sao, giống như những viên kim cương tinh xảo rải rác trên tấm vải lụa nhung đen, ch.ói mắt.
Thời Diên muốn xuống xe để nhìn một chút, nhưng vừa đứng dậy, hai chân cô đột nhiên không còn sức lực, suýt chút nữa ngã xuống đất.
Anh nhanh mắt đỡ lấy cô, cười tủm tỉm nói: “Không có tiền đồ gì cả.”
Thời Diên không thèm tranh cãi với anh, sự chú ý của cô đã tập trung vào phong cảnh trước mặt.
Không có những tòa nhà cao tầng chọc trời che mất, bầu trời đầy sao càng đẹp đẽ và trong trẻo hơn, như thể mình có thể bắt lấy ngay trong tầm tay, đó là một vẻ đẹp khó tả và đáng kinh ngạc.
Nhìn khoảng không rộng lớn có thể chứa đựng mọi thứ trước mặt, nhịp tim vừa rồi còn tăng nhanh do tốc độ, chậm rãi bình tĩnh lại.
Nỗi niềm khao khát muốn tâm sự bỗng lên nảy l.ên đỉnh điểm vào lúc này
Cô đột nhiên nhẹ nhàng nói: “Bùi Kỵ, tối nay em đã gặp cô giáo.”
Bùi Kỵ nghiêng đầu nhìn cô, yên lặng nhìn cô và không nói tiếng nào
Biết rằng anh đang lắng nghe câu tiếp theo cô nói, Thời Diên chậm rãi mở miệng: “Lúc đầu, em đã hứa với cô ấy rằng em sẽ tiếp tục khiêu vũ và không phụ lòng mong đợi của cô ấy. Em sẽ quay trở lại với nhiều giải thưởng, đứng trên một sân khấu lớn hơn.”
“Nhưng em lại nuốt lời.”
“ Em nói dối với cô ấy rằng em không muốn khiêu vũ múa nữa, em muốn đóng phim để kiếm tiền, tất cả mọi người đều tin điều đó. Bọn họ đều nghĩ em vì tiền mà từ bỏ ước mơ của mình.”
Cô nghẹn ngào, giọng nói có chút run run.
“Thật ra không phải như vậy… Không phải em không muốn khiêu vũ nữa, mà là em không thể.”
Nghe đến đây, ánh mắt của anh cứng đờ, mảnh tối đen trong ánh mắt cùng với cảm xúc sắp bùng nổ bị đè nén, trong mắt lộ ra vẻ đau khổ không thể khống chế.
Thời Diên lặng lẽ nhìn chằm chằm vào bầu trời đầy sao trước mặt thất thần
Bầu không khí lâm vào trầm mặc, một hồi lâu anh mới trầm giọng hỏi cô: “Sao em lại bị thương?”
Ánh mắt của cô khẽ lóe lên, rất nhanh liền bị che giấu đi.
“Là do t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn.”
Thời Diên bàng hoàng nhớ lại khoảnh khắc khi cô nằm trên giường bệnh và biết được tin dữ nhất trong cuộc đời của mình
Đó là một khoảnh khắc đen tối nhất trong cuộc đời cô.
Khi đó, Bùi Kỵ đã rất đau khổ vì cô đã rời khỏi Nam Tầm. Bà ngoại nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, bố cô thì đã trở thành bia mộ lạnh lẽo.
Khi cô tỉnh dậy sau t.a.i n.ạ.n xe hơi, Quý Vân Sanh là người duy nhất bên cạnh giường bệnh của cô, khi cô nhìn thấy một số bác sĩ và y tá cầm hồ sơ bệnh án, xem xét một cách nghiêm túc quanh giường, thời điểm đó Thời Diên đã có linh cảm không lành.
Một lần nữa, thứ mà cô rất yêu rất thích lại biết mất.
Kể từ khi bố cô qua đời, Thời Diên đã cho rằng cô đã đủ tâm lý để đối mặt với mọi thứ một cách bình tĩnh.
Cô không thể khiêu vũ được nữa, chấn thương ở chân không còn cho phép cô tập luyện với cường độ như lúc trước.
Muốn làm vũ công, muốn cầm cúp đứng trên sân khấu lớn hơn, tất cả ước mơ một sớm một chiều đều hóa thành bong bóng hư ảo, chỉ cần chọc nhẹ là vỡ tan.
Không ai có thể hiểu được tâm trạng của cô lúc đó.
Trước mặt mọi người, cô chỉ có thể giả vờ thờ ơ.
Vô số đêm khuya thanh vắng chỉ còn lại một mình, cô chỉ dám chui vào trong chăn mà lén lút rơi nước mắt.
Trong thời gian hồi phục, bà nội vì một số lý do phát hiện ra vết thương của cô, tình trạng vừa tốt lên của bà lại trở nên xấu đi.
Kể từ ngày đó, Thời Diên hiểu ra một sự thật.
Mọi người phải chăm sóc bản thân thật tốt và đừng để bản thân bị tổn thương. Vì khi bạn đau, người yêu bạn có thể còn đau hơn bạn.
Vì vậy, vào ngày Bạch Cẩm Trúc đến như đã hứa, Thời Diên không còn cách nào khác nên đã nói dối.
Nếu cô giáo biết cô không còn khiêu vũ được nữa thì cô ấy có lẽ cũng sẽ buồn như bà nội, những người bọn họ sẽ còn buồn hơn cả bản thân cô.
Thay vì nói ra sự thật, thì sẽ tốt hơn nếu để cô giáo cảm thấy rằng chính cô là người không muốn khiêu vũ nữa.
Bạch Cẩm Trúc có thể giận cô vì cô đã chạy theo danh lợi, hoặc trách cô vì ha.m muốn tiền của mà đ.á.n.h mất đi ước mơ ban đầu, Thời Diên sẵn sàng gánh chịu mọi hậu quả chỉ cần cô ấy không vì vết thương của cô mà đau lòng.
Cô không muốn nhìn thấy bất cứ ai yêu thương cô lại đau buồn vì cô.
Vì thế, mọi chuyện bây giờ mới trở nên tồi tệ như vậy.
Tuy nhiên, ngay sau đó một giọng nói trầm ấm vang lên bên cạnh cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.
Bùi Kỵ nhìn cô chăm chú, đột nhiên cười lạnh: “Thời Diên, ai dạy em là phải tự mình gánh chịu, tự mình chịu đựng mọi chuyện đau khổ như vậy hả.”,
Anh gắt gao nhìn cô chằm chằm: “Em nghĩ rằng em tự mình chịu đựng những đau khổ thì những người bên cạnh em sẽ vui vẻ sao, sẽ hạnh phúc sao? Không ai xứng đáng với những gì em phải chịu đựng cả, em hiểu không? “
Thời Diên bất ngờ với sự tức giận đột ngột của anh.
Thấy cô thất thần, cảm xúc phức tạp trong lòng Bùi Kỵ không hiểu sao được giải phóng.
Nhưng nó rất nhanh đã được thay thế bằng một nỗi đau không thể nào kiểm soát.
Dừng một chút, anh đột nhiên khàn giọng nói: “Em có muốn biết tại sao Hứa Tú Vân lại trở nên điên cuồng như vậy không?”
Thời Diên sửng sốt, nhưng cô không ngờ Bùi Kỵ lại đột nhiên nhắc đến cái tên này.
Hứa Tú Vân là mẹ của anh.
Người mẹ ruột vô trách nhiệm đã sinh ra anh như một lời nguyền và khiến anh sống và lớn lên trong hận thù.
“Hồi đó, bà ấy và Bùi Nhạc Lâm ở bên nhau không lâu thì có thai. Năm đó, Bùi Nhạc Lâm nghèo đến mức dùng của hồi môn của bà để đ.á.n.h cược vào một vụ làm ăn không đáng tin cậy, cuối cùng cũng trắng tay. Ông ấy không dám nói với Hứa Tú Vân, cảm thấy rất có lỗi với bà ấy nên không còn mặt mũi quay lại, ông cũng không biết chuyện bà ấy m.a.n.g t.h.a.i nên tìm cớ chia tay với bà, hy vọng bà sẽ tìm được người tốt hơn ông, sống thật tốt. “
“Có người nói với Hứa Tú Vân rằng Bùi Nhạc Lâm có lẽ đã coi thường bà vì ông ta đã kiếm được rất nhiều tiền khi kinh doanh bên ngoài. Bà ấy đã quá ngu ngốc đến mức thực sự tin vào điều đó, cho rằng Bùi Nhạc Lâm đã thay lòng đổi dạ,lừa cả tiền lẫn tình. Làm cho bà ấy mang thai, sau đó bà về quê lại bị người khác khinh bỉ không còn gì, cuối cùng phát điên, sau khi sinh anh ra, tất cả những việc bà ấy làm đều là để trả thù Bùi Nhạc Lâm.”
Trước khi c.h.ế.t, bà ấy cũng không biết mình đã hận nhầm người đàn ông này, thật nực cười.
Bùi Kỵ cười nhẹ, giọng giễu cợt nói: “Bà ấy đã trải qua gần như tất cả mọi chuyện trên đời, vậy mà còn hận sai người.”
Để trả thù người khác, bà tự ngược đãi bản thân, hành hạ đứa con mang 9 tháng mười ngày, nuôi dưỡng nó không khác gì một con ch.ó trong vòng mười năm.
Câu “Đàn ông các người không có cái gì tốt”, mắng anh đến mức chai cả tai.
Hứa Tú Vân cũng đã vô số lần nguyền rủa, nói rằng khi lớn lên anh nhất định sẽ trở thành một người như Bùi Nhạc Lâm, m.á.u lạnh, ích kỷ, tàn nhẫn và vô ơn, anh chính là khắc tinh.
Có lẽ lời nguyền của Hứa Tú Vân đã thành sự thật, anh quả thực không phải người bình thường, hơn nữa anh còn di truyền chứng hoang tưởng và điên cuồng của bà ta.
Nhưng anh sẽ không bao giờ đưa ra lựa chọn ngu ngốc như Hứa Tú Vân. Anh sẽ không bao giờ lựa chọn buông tay, ngay cả khi anh c.h.ế.t.
Sau một hồi lâu im lặng.
Thời Diên nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh, sững sờ không nói nên lời.
Cô biết đây là những vết sẹo của anh, là chỗ đau đớn nhất trên cơ thể anh, dù là trước đây hay bây giờ.
Nhưng bây giờ, anh lại chủ động đề cập chuyện này với cô.
“Nếu như khi đó Bùi Nhạc Lâm nên làm chuyện mà một người đàn ông nên làm, quay lại giải thích rõ ràng với bà ấy, thì có lẽ bà ấy cũng sẽ không hành hạ chính mình, đến cuối cùng thì chỉ có thể quỳ gối trước mặt bia mộ của bà ấy và khóc. Cuộc đời quá ngắn, ông ta sẽ luôn sống trong đau khổ mà cơ hội để bù đắp thì chẳng còn nữa.”
Anh lại cười, nhưng giọng điệu rất bình tĩnh: “Hứa Tú Vân lúc đó rất si tình, coi ông ta còn hơn cả sinh mệnh của chính mình, nếu bà ấy nghĩ cho dù ông ấy nghèo đến mức phải ngủ ở hầm cầu, thì bà ta sẽ luôn ở bên cạnh ông ấy ít nhất thì hai người vẫn còn ở bên nhau, thì bà ta cũng sẽ không hận anh ngay cả trước khi c.h.ế.t, bà ấy luôn hận anh đến mức mỗi ngày đều muốn g.i.ế.c anh.”
Lời này vừa dứt, xung quanh cũng trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng gió gào thét, nhưng không thể nào làm tan đi những giọt nước sắp trào ra mắt cô.
Trái tim anh nóng như thiêu đốt, những cảm xúc phức tạp trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết
Cô nhìn khuôn mặt nghiêng của anh, đột nhiên khẽ thì thầm: “Bùi Kỵ…”
Thời Diên không ngốc, cô có thể hiểu tại sao tối nay anh lại chủ động vạch ra vết sẹo của mình.
Đó là để dạy cô dũng cảm.
Mạnh dạn nói ra tất cả, và cố gắng tin rằng người thực sự yêu bạn là sự tồn tại có thể cùng bạn vượt qua bóng tối.
Bản thân Bùi Kỵ cũng không biết.
Thật ra cô đối với sự tồn tại của anh cũng như vậy
Dù trong quá khứ, hiện tại hay tương lai.
Đôi mắt của Thời Diên đột nhiên cảm thấy hơi đau, và cô như bị ma xui quỷ khiến đột nhiên đưa tay ra. Cô túm cổ anh, nhón chân hôn lên khóe môi anh.
Bùi Kỵ giật mình, cụp mắt nhìn cô chằm chằm, đôi mắt đen càng thêm mờ mịt.
Yết hầu của anh khẽ lăn lên lăn xuống, anh khàn giọng hỏi: “Sao đột nhiên em lại chủ động như vậy?” “
“Em đang dỗ dành anh mà…”
Kỳ thật cô có thể cảm nhận được.
Nghe cô kể về vết thương ở chân đã khiến anh còn đau khổ hơn cả chính cô.
Biết rằng cô đã nói dối Bạch Cẩm Trúc tự bản thân mình chịu đựng những đau khổ ấy, anh đã rất tức giận.
Thời Diên dừng lại, và đột nhiên nhướng mi nhìn anh.
Đôi mắt cô trong veo, thanh âm mềm mại mềm mại: “Anh không thích sao?”
Đôi mắt cô trong suốt đến tận đáy, đuôi mắt hơi ửng đỏ, yên lặng nhìn anh.
Quá mê người.
Đôi mắt của Bùi Kỵ tối sầm lại một chút.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, một nụ hôn thậm chí còn nóng bỏng hơn rơi xuống áp đảo cô.
Khác với nụ hôn nhẹ chỉ dừng lại ở khóe môi của cô, anh luôn ở tư thế sẵn sàng phá hủy
Lần này, cô cố ý nghiến răng nghiến lợi, không để anh dễ dàng tiến vào như vậy, muốn nhìn xem nếu không thành công thì bộ dạng anh buồn bực như thế nào.
Ai có thể ngờ rằng, giây tiếp theo, Thời Diên cảm thấy có ai đó nhẹ nhàng nhéo n.g.ự.c cô.
Không kịp chuẩn bị trước, đồng t.ử của cô trong nháy mắt co rút lại, tiếng nức nở vô thức thoát ra giữa môi và răng, trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, môi và lưỡi của anh nhân cơ hội này luồn vào, khiến cho trời đất trước mắt cô quay cuồng.
Chỉ có điều cô đã đ.á.n.h giá thấp anh, anh mưu mô như thế nào rồi.
Chung quanh yên tĩnh đến mức chỉ có tiếng xào xạc của gió thổi qua kẽ lá, tiếng môi lưỡi quyện vào nhau nghe rõ mồn một, khiến người ta mặt đỏ tía tai, không khí trở nên ngưng đọng.
Cô bị hôn đến mức tưởng như dưới chân mình là một vũng nước, chân mềm mũn đứng không vững như đang đạp trên mây, bên tai còn vang lên tiếng th.ở dốc nặng nề của anh.
Bùi Kỵ bế cô lên, tùy tiện lấy chiếc áo vest đặt nó dưới người cô, đặt cô vững vàng trên tảng đá.
Đôi môi anh rời ra trong giây lát, đôi mắt anh dán c.h.ặ.t vào cô. Trong giọng nói khàn khàn, cực kỳ quyến rũ.
“Anh khá thích nơi này, có thể thử ở đây không?”
Lời vừa dứt, anh thậm chí không cho cơ hội từ chối, lòng bàn tay ấm áp đã chui vào trong váy cô.
Anh đã chứng minh bằng hành động của mình rằng anh thích nó đến mức nào.
Lòng bàn tay hơi mát lạnh rơi xuống khớp rõ ràng chậm rãi vu.ốt ve làn da của cô, những nơi bị nơi anh chạm vào run lên như bị nhiễm điện, lưng cô vô thức cong lên, đầu ngón tay túm c.h.ặ.t lấy áo anh tạo thành sắp nếp nhăn,vành tai cô đỏ bừng.
Thời Diên phát ra tiếng kêu đứt quãng:”Bùi Kỵ… không được được…”
Đang ở bên ngoài
Chính xác là trên đỉnh núi.
Anh điên rồi sao?
Anh cười khẽ, tiếng tim đập nhè nhẹ từ l.ồ.ng ng.ực anh truyền vào tai cô rõ ràng.
“Anh đùa đấy.”
Thời Diên không tin lời anh nói.
Cảm xúc dày đặc vừa rồi trong mắt anh không thể nào che giấu được,cô nhìn thấy rõ.
Không cho cô thời gian suy nghĩ, anh lại cúi đầu xuống, môi đã bắt đầu nhấm nháp làn da trắng nõn và mềm mại ở cổ cô, lời nói ph.óng đãng mà thẳng thắn.
“Anh không phải ở đây trêu chọc em, chỉ chạm vào thôi, được không?”
Thanh âm của anh trầm thấp khàn khàn, tràn đầy dụ.c vọng.
Thời Diên thực sự muốn bịt tai lại để không nghe thấy những lời nói bậy của anh mê hoặc nữa.
Cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi, không để tiếng ưm ư phát ra.
Xung quanh vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng quần áo cọ xát vào nhau sột soạt, bầu không khí ái muội mờ ám gần như thiêu đốt cả người cô.
Bùi Kỵ vừa thấy như vậy thì dừng lại, anh liế.m liế.m môi, bế cô gái nhỏ bé sắp tan thành vũng nước lên, nhẹ nhàng đặt lên ghế phụ, sau đó lấy từ trong túi quần ra một hộp t.h.u.ố.c lá.
“Anh đi hút điếu t.h.u.ố.c” Anh nói.
Mặt cô đỏ đến mức sắp khóc: “Cái gì…?”
Thời Diên Thời Diên thật ra muốn nói rằng hút t.h.u.ố.c lá không tốt.
Anh khẽ hé đôi môi mỏng, giọng điệu mang theo chút ngả ngớn không đứng đắn, “Dập lửa.”
Bỗng nhiên cô cô không biết nên nói như thế nào để chặn lại câu nói đó.
Thấy cô không ngăn cản, Bùi Kỵ cong môi đi sang một bên, lấy trong hộp ra một điếu t.h.u.ố.c, dùng bật lửa châm lửa.
Một màu đỏ được đốt lên giữa các ngón tay của anh, làn khói lượn lờ, bao phủ khuôn mặt lạnh lùng thâm thúy, hơi thở dụ.c vọng vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan, đuôi mắt anh hơi nhếch lên, trông yêu nghiệt nhưng rất quyến rũ đẹp c.h.ế.t người.đến mức muốn mạng người.
Thời Diên nhịn không được nhìn lại lần thứ hai.
Mặc dù hút t.h.u.ố.c lá có hại cho sức khỏe nhưng cô phải công nhận… Lúc hút t.h.u.ố.c, anh thực sự rất đẹp trai.
Nhưng tiếc rằng Thời Diên không biết anh đang nghĩ gì vào lúc này.
Anh đang nghĩ
Lần đầu tiên ở nơi hoang vu, sợ cô sẽ không chịu được.
Nhưng tương lai còn dài.
Khi điếu t.h.u.ố.c được đốt cháy từng chút, một nửa tàn tro rơi xuống, ngọn lửa trong bụng cũng từ từ bị dập tắt.
Thấy đã ổn, Bùi Kỵ dập tắt t.h.u.ố.c quay trở lại xe, người trên ghế phụ trên ghế đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Cô dựa vào lưng ghế, đôi giày cao gót tùy tiện cởi ra một bên. Mái tóc dài xõa trên vai, khuôn mặt dường như chỉ lớn bằng lòng bàn tay. Đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, hơi thở đều đặn.
Trằn trọc cả đêm, cô vô cùng mệt mỏi, chỉ trong chốc lát đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Mãi cho đến khi xe dừng trước cổng biệt thự, Thời Diên mới tỉnh lại.
Bùi Kỵ mở cửa xe, động tác quen thuộc bế cô vào phòng, sau khi đắp chăn cho cô mới đi xuống phòng làm việc ở tầng hai.
Chu Cảnh Lâm đã đợi hơn nữa ngày trong phòng làm việc.
Thư phòng là màu lạnh, không có cây cỏ hoa lá, ba màu đơn giản đen, trắng, xám toát ra khí lạnh khắp nơi.
Chỉ có màu sắc tươi sáng bên cạnh tủ sách là đặc biệt bắt mắt, không hòa hợp với hoàn cảnh xung quanh.
Đó là tấm bảng đứng mà Bùi Kỵ đã lấy được từ bộ phim lần trước, chỉ cần ngẩng đầu từ bàn làm việc là có thể trông thấy nó.
Trên áp phích, người phụ nữ có đôi lông mày đẹp như tranh vẽ và nụ cười ngọt ngào, đã tạo thêm nét dịu dàng cho hoàn cảnh lạnh giá quanh đây.
Sau lưng anh ta bỗng nhiên xuất hiện ánh nhìn lạnh căm.
Chu Cảnh Lâm hình như cảm giác được gì đó, vội vàng thu hồi tầm mắt, cúi đầu không dám nhìn xung quanh.
Quả nhiên, giây tiếp theo vang lên tiếng bước chân của Bùi Kỵ.
Có tiếng sột soạt truyền đến, Chu Cảnh Lâm không hiểu chuyện gì xảy ra, không nhịn được mà trộm nhìn.
Sau đó liền thấy
Tấm áp phích biến mất.
Bị người đàn ông giấu đi rồi.
……Thật quá đáng.
Không phải anh ta chỉ nhìn hơi lâu tấm áp phích của Thời Diên thôi sao?!
Dù sao thì Chu Cảnh Lâm cũng không lý giải nổi sự chiếm hữu gần như bi.ến thái này.
Tuy nhiên anh ta chỉ dám oán trách trong lòng, ngoài mặt thì vẫn duy trì phong thái chuyên nghiệp của một trợ lí, khi Bùi Kỵ quay trở lại bàn làm việc, Chu Cảnh Lâm nhanh ch.óng lấy tài liệu đã mang đến ra đặt trước mặt người đàn ông.
“Ông chủ Bùi, sau Ôn thị đấu giá đất đai, Dự Tinh đã có động thái.Vốn lưu động nội bộ của Dự Tinh không đủ để Quý Vân Sanh lấy ra số tiền lớn như vậy, Quý Vân Sanh chỉ trả một phần trong số đó, sau đó đã vay ngân hàng một khoản tiền lớn. Mọi thứ đang diễn ra theo đúng kế hoạch của chúng ta.”
Bùi Kỵ nhàn nhạt trả lời: “Vậy thì tiếp tục làm những gì trước đây tôi đã nói với cậu.”
“Tôi hiểu rồi.”
Dừng một chút, Chu Cảnh Lâm bổ sung: “Còn nữa, trong bệnh viện ngày hôm đó, y tá có thể đã khiến bà của cô Thời Thời đột nhiên phát bệnh đã xin nghỉ việc, về quê, cũng đổi tất cả thông tin liên lạc. Quý Vân Sanh đã phá hủy thiết bị theo dõi của bệnh viện, hiện tại không có tin tức gì về y tá này Vì vậy về mặt pháp lý, tạm thời không có cách nào chứng minh rằng anh ta đã làm điều đó.”
Nghe vậy, nét mặt của Bùi Kỵ đột nhiên trầm xuống.
Trầm ngâm một lát, anh nói: “Tôi biết rồi, cậu về trước đi.”
“Vâng ông chủ Bùi.”
Chu Cảnh Lâm đáp ứng, xoay người định mở cửa rời đi.
Cửa phòng vừa mở ra, Chu Cảnh Lâm nhìn thấy người đứng ở bên ngoài thì sợ hãi đến nỗi hít thở không thông.
“Thời… Cô Thời?”
Bùi Kỵ cũng sửng sốt một chút, sau đó ngước mắt lên.
Người đáng lẽ đang ngủ trong phòng không biết từ lúc nào đã tỉnh lại, chân trần đứng ngoài cửa, sắc mặt tái nhợt, hiển nhiên là đã nghe được cuộc nói chuyện vừa rồi của bọn họ.
Chu Cảnh Lâm một giây cũng không dám ở lại, sau khi rời đi, căn phòng trong nháy mắt trở nên yên tĩnh.
Im lặng một lúc, Thời Diên nhìn anh, giọng nói nghiêm túc: “Chuyện của bà nội… có liên quan đến Quý Vân Sanh phải không?”
Bùi Kỵ đáp,” Ừ.”
Cả người cô lung lay, không thể tin được thì thầm: “Tại sao anh ấy có thể…”
Khi bà của cô bệnh nặng phải nhập viện, cô cũng bị thương ở chân, nếu không có sự giúp đỡ của Quý Vân Sanh, chỉ dựa vào bản thân, Thời Diên sợ sẽ khó có thể vượt qua giai đoạn đó.
Thế nên Quý Vân Sanh là một trong số ít người mà cô tin tưởng, bởi vì hắn ta đã từng giúp đỡ cô trong lúc khó khăn nhất. Kể từ khi bà nhập viện, hầu hết mọi chuyện đều là Quý Vân Sanh giúp cô cùng chăm sóc bà.
Thời Diên luôn cho rằng hắn ta dịu dàng, cẩn thận và chu đáo, nhưng dưới vỏ bọc nho nhã như thế, anh ta lại vô cùng cực đoan, khiến cho người ta sợ hãi.
Một phút sau, bàn tay lạnh lẽo của cô bị ai đó nắm lấy, nhiệt độ từ trong lòng bàn tay từng li từng tí truyền đến, giống như có một lực lượng lặng lẽ truyền vào, giảm bớt sự bất lực của cô lúc này.
Bùi Kỵ cúi đầu nhìn cô, trầm giọng nói: “Em yên tâm, anh đã cho người theo dõi trong bệnh viện từ lâu rồi, sẽ không bao giờ để bà xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn nữa.”
Ánh mắt Thời Diên hoảng loạn, nói năng có chút lộn xộn: “Là lỗi của em..Nếu không phải tại em, bà sẽ không…”
Bùi Kỵ nặng nề cắt ngang lời cô: “Không được nhận lỗi ở mình.”
Anh đột nhiên giơ tay, ôm cô cô vào trong n.g.ự.c, ngữ khí chậm lại một chút.
“Không liên quan gì đến em,em đó là vấn đề của hắn ta. Hiểu không?”
Sở dĩ Bùi Kỵ không nó cho Thời Diên biết chuyện một là vì cô cũng không thể làm được gì.
Khi đó, toàn bộ ghi chép về việc Thời Diên bị thương nhập viện đều bị Quý Vân Sanh hủy sạch.
Hơn nữa, có anh ở bên, cô không phải lo lắng bất cứ điều gì.
Quý Vân Sanh có thể được như bây giờ là bởi vì anh muốn một đòn tiêu diệt hoàn mỹ, nhất định phải là một kích tất trúng, không cho đối thủ có đường lui.
Im lặng một lát, anh nói: “Chuyện của Quý Vân Sanh cứ giao cho anh.”
Thời Diên ngơ ngác nhìn anh, “Anh muốn làm gì?”
Bùi Kỵ cười nhẹ một tiếng, thản nhiên trả lời: “Chuyện giữa đàn ông, đương nhiên nên dùng biện pháp của đàn ông.”
Tuy rằng nhếch môi, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt, lạnh lùng đến mức khiến người ta run sợ.
Hãy chờ xem.
Anh nhất định sẽ khiến Quý Vân Sanh phải trả giá.
Sáng hôm sau.
Tầng cao nhất của trụ sở chính Công ty Giải trí Dự Tinh, văn phòng giám đốc.
Trước bàn làm việc, trợ lý chần chờ nói: “Ông chủ Quý, khoản tiền dự kiến ba ngày nữa sẽ đến tài khoản, sẽ không làm chậm trễ đấu giá, chỉ là chưa hoàn thành việc chứng minh…”
Quý Vân Sanh nâng mí mắt, “Vậy thì làm như tôi đã nói với cậu trước đó, chào hỏi bên phía Ôn Thị. Làm cho cẩn thận.”
“Tôi hiểu, ông chủ Quý.”
Người trợ lý đáp, đóng cửa rời đi.
Một lúc sau, điện thoại cố định trên bàn vang lên, Quý Vân Sanh tùy ý cầm lên, nghe được giọng nói của thư ký từ bên trong truyền đến.
“Ông chủ Quý, cô Thời đến.”
Quý Vân Sanh sửng sốt một chút, sau đó nói: “Cho cô ấy cô ấy vào đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Rất nhanh, cửa phòng làm việc từ bên ngoài mở ra, một bóng người mảnh khảnh xinh đẹp bước vào.
Quý Vân Sanh đứng dậy, nở nụ cười dịu dàng trên môi và đi về phía Thời Diên
“Sao hôm nay em đột nhiên tới đây?”
Cô mím môi, đưa văn kiện trong tay cho anh, sau đó ngước mắt nhìn anh.
Thời Diên nhẹ nhàng nói, “Tôi đến đây để chấm dứt hợp đồng.”
Nghe thấy điều này, ánh mắt của Quý Vân Sanh đột nhiên cứng đờ.
“Tôi đã ký rồi, tôi sẽ không lấy một đồng tiền thù lao của {Đắm Chìm}, coi như là bồi thường vi phạm hợp đồng đi.”
Thanh âm mềm mại nhẹ nhàng vang vọng trong văn phòng, mang theo sự kiên định chưa từng có.
Quý Vân Sanh cố gắng duy trì nụ cười ôn hòa trên mặt, làm cho giọng nói không có gì khác thường: “Xảy ra chuyện gì? Tại sao đột nhiên…”
Thấy hắn ta không hề có ý định chủ động thừa nhận, Thời Diên bỗng cảm thấy mệt mỏi.
Ở cùng Quý Quý Vân Sanh nhiều năm như vậy, hóa ra khả năng diễn xuất của hắn ta còn tốt hơn cô.
Cô lặng lẽ nhìn hắn, hỏi với giọng điệu bình tĩnh: “Chuyện lúc trước Li Tư và đoạn video kia có liên quan đến anh không?.”
Giọng nói vang lên, sắc mặt Quý Vân Sanh cứng đờ, nhưng rất nhanh sau đó, hắn ta đã bình tĩnh lại, đi vòng qua bàn làm việc bàn làm việc đến trước mặt cô.
Hắn ta mỉm cười nhìn cô, hỏi: “Sao em lại nghĩ như vậy? Chẳng lẽ có người nói với em một số chuyện không có thật…”
Thời Diên nhẹ nhàng ngắt lời hắn: “Vân Sanh, tôi không ngốc.”
Cô chậm rãi nâng mắt lên: “Chỉ bằng một mình Li Tư, làm sao có thể tìm được một người giống tôi, để video đó lan truyền nhanh đến vậy chỉ trong một giờ?”
” Chỉ là tôi vẫn luôn không muốn tin rằng người đứng sau thực sự là anh.”
Thời Diên lặng lẽ nhìn hắn, đôi mắt vốn sáng ngời của cô giờ lại trở nên mờ mịt, trong mắt chỉ còn sự thất vọng.
Cô hít một hơi thật sâu: “Anh biết rất rõ, bà là điểm mấu chốt của tôi.”
Sắc mặt Sắc mặt Quý Vân Sanh hoàn toàn trở nên lạnh lùng, sự dịu dàng ngày xưa đã không còn, khuôn mặt tuấn mỹ dần dần trở nên vặn vẹo.
“Là Bùi Kỵ nói cho em em hả? Thời Diên, thật ra anh ta và anh là cùng một loại người, sẽ dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích của mình. Nếu anh ta là anh của ngày hôm nay, thủ đoạn của so với anh càng….”
Tiếng “bốp” giòn vang, mặt hắn bị tát lệch sang một bên.
Lòng bàn tay truyền đến một trận đau rát, Thời Diên hít sâu một hơi, giận đến run người.
Cô nhìn hắn ta chằm chằm, nghiến răng nghiến lợi khiển trách từng chữ: “Anh ấy và anh chưa bao giờ là cùng một loại người. Cho dù anh ấy nói ghét tôi ngay từ đầu, nhưng anh ấy cũng sẽ không bao giờ làm tổn thương tôi hoặc những người xung quanh tôi dù chỉ là một chút.”
Câu nói vừa thốt ra, xung quanh rơi vào sự tĩnh lặng như c.h.ế.t.
Quý Vân Sanh cúi đầu, vẻ mặt âm trầm khó có thể nhận ra.
Trầm mặc hồi lâu, Thời Diên nhắm c.h.ặ.t hai mắt, sau đó lại mở ra, cố gắng kiềm chế thanh âm run rẩy.
“Quý Vân Sanh,anh thật là đáng sợ.”
Im lặng một lát, thế nhưng anh ta lại cười, đôi mắt dịu dàng từ trước đến nay lại toát ra sự vặn vẹo điên cuồng, lộ ra vài phần đè nén cuồng loạn.
“Anh vẫn luôn như vậy,” Hắn cười nhìn cô, tiếp tục nói: “Thời Diên, nếu năm đó không có anh, em sẽ không thể trả viện phí cho bà nội, cũng sẽ không có một cuộc sống huy hoàng như bây giờ. Em sẽ bị hủy hoại ở cái bệnh viện nhỏ đó thôi. Anh ở bên cạnh em bốn năm tròn, nhưng em chưa bao giờ nghĩ đến việc ở lại bên cạnh anh. ”
Quý Vân Sanh nhắm c.h.ặ.t mắt, cố che giấu sự yếu đuối và đấu tranh trong mắt, nhưng đột nhiên lại cười.
Hắn như là đang hỏi cô, lại như là đang tự hỏi chính mình: “Anh có thể làm gì đây, anh yêu em, cho nên nhất định phải làm mọi cách để giữ được em.”
Hóa ra hắn ta không cho rằng mình đã sai.
Sau khi nghe những gì Quý Vân Sanh nói, Thời Diên chỉ cảm thấy toàn thân như rơi vào hầm băng.
Im lặng một lúc, cô mới chậm rãi mở miệng: “Đây không gọi là yêu, chỉ là anh không muốn để dụ.c vọng chiếm hữu quấy phá mình.”
“Chuyện anh đã làm với bà, cả đời này tôi cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.”
Nói xong, Thời Diên quay người rời đi, không thèm nhìn biểu cảm của người phía sau cô.
Sau khi ra khỏi cửa Dự Tinh mọi thứ phía sau đã không còn liên quan gì đến cô.
Một hợp đồng giam giữ cô hơn ba năm cũng kết thúc, cô như cởi bỏ được xiềng xích nặng nề nhất trên người, cuối cùng cô cũng đã trả hết, không còn nợ nần ai nữa.
Đối với Thời Diên, đó là một sự nhẹ nhàng chưa từng có.
Thời tiết đã hoàn toàn trở lạnh, cô chậm rãi thở ra một hơi, trước mắt đã trở thành một mảnh sương mù.
Trong cơn gió lạnh buốt, những chiếc lá mùa thu từng lớp bị cuốn bay, lạnh thấu xương, như thể có thứ gì đó đang lặng lẽ tan đi vào giờ phút này.
Đêm đó, xu hướng tìm kiếm mới đã nhanh ch.óng đứng đầu danh sách.
Ngay khi một vài mục xuất hiện, trên mạng đã lập tức dậy sóng.
“Mọi người nên nhớ rằng Thời Diên xuất thân là một nghệ sĩ múa cổ điển, sau đó vì nhà thiếu tiền mà bước vào giới giải trí. Ông chủ của Dự Tinh và cô ta là người quen cũ, vì vậy mới cho một người vừa vào nghề như cô ta nhiều tài nguyên hàng đầu như thế, huấn luyện cô ta, giúp cô ta giải quyết rất nhiều scandal. Không ngờ khi leo lên một tầm cao mới, cô ta chướng mắt chút tiền nhỏ này, quay đầu liền vứt bỏ Dự Tinh, nói chấm dứt hợp đồng là chấm dứt.”
““Thật đúng là người tốt, đồ vô ơn.”
“Tôi nhớ trước đây Thời Diên là học sinh của vũ công Bạch Cẩm trúc phải không? Nghe nói rằng cô ấy là một hạt giống tốt khó gặp?”
“Trả lời người phía trên, đúng rồi đó. Tôi là người trong giới, lúc đó ai trong giới cũng biết Bạch Cẩm Trúc để mắt đến và rất thích cô ấy. Bạch Cẩm Trúc đã dành rất nhiều tâm huyết để huấn luyện cô ấy. Cẩm Trúc còn muốn đưa Thời Diên đến Hoa Kỳ, nhưng Thời Diên đã quay lưng và gia nhập làng giải trí.”
““Không phải chứ? Trên đời thật sự có người vong ân phụ nghĩa như vậy sao???
“Lầu trên, đạo đức của cô bị ch.ó ăn rồi ư? Muốn làm ngành gì không phải bản thân tư lựa chọn sao? Cô có tư cách gì đứng đó để chỉ trích cô ấy?
“Cạn lời. Trước khi học nghệ thì học đức đi.”
“Nhìn xem, fans lại bắt đầu tẩy trắng.”
“ Múa cổ điển là truyền lại nha, minh tinh cũng không thiếu cô.”
“Tôi cảm thấy giáo viên của cô ta t.h.ả.m quá đi, cô ta đã lãng phí rất nhiều thời gian như vậy, kết quả cuối cùng bản thân cũng không cưỡng lại cám dỗ. Tôi đoán là giáo viên của cô ta đã rất hối hận vì đã nhìn nhầm người. Thật sự rất ghê tởm.”
Trước màn hình, khóe môi của Ôn Thư Oánh sung sướng mà cong lên.
“Thư Oánh?”
“Đang xem cái gì mà mải mê như vậy?”
Thấy Bạch Cẩm Trúc nhìn sang, Ôn Thư Oánh vội vàng đặt điện thoại sang một bên, cười với Bạch Cẩm Trúc như không có chuyện gì xảy ra: “Không có gì đâu cô.”
Ôn Thư Oánh nhớ đến gì lại nhẹ giọng hỏi: “Đúng rồi, vé máy bay của cô là trưa mai đúng không? Cô không định ở lại mấy ngày sao ạ?”
Bạch Cẩm Trúc gật đầu, mỉm cười trả lời: “Ừm, vé đã được đặt trước, lần sau có cơ hội thì cô lại về Trung Quốc, để xem chồng cô có thời gian hay không thôi.”
Ôn Thư Oánh đành nói:
“Vậy ngày mai em đưa cô ra sân bay.”
“Được.”
Sau khi cùng Ôn Thư Oánh chào tạm biệt, Bạch Cẩm Trúc trở về nhà, vừa mới vào phòng khách biệt thự, bà liền nhìn thấy chiếc hộp trên bàn.
“Chị Trần, trên bàn là cái gì?”
Bạch Cẩm Trúc vừa mở hộp vừa hỏi.
Khi mở nó ra, bà thấy bên trong là ngải cứu.
Nó trông khác với những thứ được bán ở các hiệu t.h.u.ố.c, khi mở hộp ra, một mùi thơm thảo mộc nồng nặc phả vào mặt, không có bao bì, trông giống như một loại đơn t.h.u.ố.c dân gian nào đó.
Bên dưới còn có đè một tờ giấy, chữ viết trên giấy trắng rất đẹp, ngay ngắn, trên đó viết cách sử dụng và thời gian sử dụng, thậm chí còn liệt kê thành phần của các vị t.h.u.ố.c bằng chữ viết tay, đầy cả một trang, còn có các loại thảo mộc dễ dị ứng cũng được được đ.á.n.h dấu bằng b.út đỏ.
Không phải là món quà đắt tiền nhưng chỗ nào cũng bộc lộ thành ý của người tặng.
hằng nguyễn
Bạch Cẩm Trúc bị chấn thương ở eo, đây là bệnh cũ tích tụ nhiều năm, chỉ có một số ít người biết về nó.
Bảo mẫu Trần lúc này mới đi tới, cười đáp: “Thưa bà, buổi chiều có người đưa tới. Là một cô gái rất trẻ và xinh đẹp. Tôi nói nói bà đã ra ngoài, thì cô ấy liền đặt đồ xuống rồi đi, cũng chưa nói tên của mình.”
Nghe thấy vậy, vẻ mặt của Bạch Cẩm Trúc đông cứng lại.
Thấy bà ngẩn người, bảo mẫu Trần lo lắng hỏi: “Thưa bà, có chuyện gì sao?”
Bạch Cẩm Trúc định thần lại, chậm rãi lắc đầu.
“Không có gì.”
Bà cầm chiếc hộp trở lại phòng ngủ, nhìn chằm chằm hồi lâu.
Thật lâu sau, dường như bà khẽ thở dài.
Cùng lúc đó, xe bảo mẫu chạy trong đêm.
Vừa mới hoàn thành một cảnh đêm, Thời Diên mệt mỏi dựa vào trên ghế, nhắm mắt lại, ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Lạc Thanh Y ở một bên vẫn cầm điện thoại di động gõ chữ.
Tin tức về việc chấm dứt hợp đồng Dự Tinh là do Dự Tinh đã tuôn ra trong quá trình quay phim vào ban đêm.
Lạc Thanh Y không biết Thời Diên đã nói gì với Quý Vân Sanh, nhưng xét từ tình hình hiện tại, dùng bốn từ cá c.h.ế.t lưới rách hình dung cũng không quá.
Đánh giá về hiệu quả và tốc độ của những tài khoản này, hẳn lần này là Quý Vân Sanh quyết tâm hủy hoại Thời Diên.
Bây giờ trên mạng nói nhiều nhất, ngoại trừ việc chấm dứt hợp đồng, là chuyện Thời Diêntừ bỏ vũ đạo và tuyệt giao với Bạch Cẩm Trúc, đủ loại bình luận nổi lên không ngớt, có mắng Thời Diên là sói mắt trắng chỉ biết tiền, cũng có nói giúp Thời Diên, nhưng tóm lại vẫn là lời ác ý chiếm đa số.
Đột nhiên, một thông báo mới hiện lên.
Lạc Thanh Y nhấp vào bài đăng trên blog, con ngươi của cô ấy đột nhiên co lại, nhanh ch.óng đ.á.n.h bên cạnh người bên cạnh.
“Thời Diên… Mau dậy đi.”
“Là cô giáo của cô đích thân giúp cô làm rõ!”
Lạc Thanh Y đặt màn hình điện thoại trước mặt cô,cơn buồn ngủ của Thời Diên hoàn toàn tiêu tan, thay vào đó là những cảm xúc không thể nói nên lời đan xen phức tạp, khiến nước mắt cô trào ra.
Bạch Cẩm Trúc V: “Mối quan hệ cô trò chưa bao giờ tệ như các bạn nghĩ, xin hãy ngừng lan truyền những lời nhận xét vô căn cứ. Quyền lựa chọn trong cuộc sống là của chính bạn, dù đúng hay sai. Học trò cưng của tôi, em ấy muốn làm gì, không muốn làm gì, miễn em ấy thích là được. Đời người là một bữa tiệc, may mắn được ở bên em ấy một đoạn đường. Dù cho trong lòng có tiếc nuối, tôi cũng chúc cho con đường phía trước của em ấy bằng phẳng, tương lai tươi sáng.”
Lúc về nhà thì trời đã khuya.
Thời Diên lấy tất cả các giải thưởng và danh hiệu đã được cất trong tủ ra, cẩn thận lau sạch sẽ bụi trên chúng.
Cô rót thêm cho mình một ít rượu vang đỏ, ngồi trên tấm t.h.ả.m trong phòng khách, lặng lẽ nhìn phong cảnh bên ngoài khung cửa sổ kính sát đất.
Trăng sao thưa thớt, mây mù tán đi, trên bầu trời treo vầng trăng rằm có thể nhìn thấy rõ ràng, ánh sáng mơ hồ dịu nhẹ chiếu vào trong phòng, phản chiếu lên giải thưởng, tỏa sáng rực rỡ.
Rượu cũng không thể hoàn toàn làm tê liệt dây thần kinh, ngược lại làm cảm xúc càng thêm u sầu hơn.
Thời Diên nhìn chằm chằm vào những chiếc cúp đó một lúc lâu, sau đó đột nhiên lấy điện thoại di động ra bấm số của Bùi Kỵ.
Sau vài hồi chuông, điện thoại đã được kết nối.
Cô bấm gọi video, đường quai hàm sắc nét của người đàn ông là thứ đầu tiên cô nhìn thấy trên màn hình.
Lúc này, Bùi Kỵ vừa ra khỏi phòng họp, nhanh ch.óng trở lại văn phòng lấy điện thoại, rũ mắt nhìn vào điện thoại.
Trong điện thoại, mặt cô đỏ bừng, hốc mắt cũng đỏ, có chút mờ mịt, giống như một con thỏ đáng thương.
Anh đóng cửa phòng làm việc, vừa đi vừa hỏi cô: “Sao còn chưa ngủ?”
Bùi Kỵ vừa hỏi câu này, không biết chọc vào đâu, người đối diện đột nhiên òa khóc.
Đột nhiên không kịp phòng bị làm anh có chút ngạc nhiên, sau đó mới phản ứng lại.
Lại say rồi này.
Giọng anh tươi cười: “Sao em lại khóc hả?”
Nếu so sánh với việc Thời Diên gặp chuyện gì cũng chỉ che đậy cảm xúc bằng nụ cười, thì anh càng muốn nhìn thấy cô trút bầu tâm sự trước mặt anh như bây giờ.
Bởi vì đây là biểu hiện của sự tin tưởng và dựa dẫm vào một người.
Trong điện thoại, cô khóc không ra hơi, nói đứt quãng: “Cô giáo.. cô giáo, cô ấy giúp em giải thích… Cô ấy còn nói em vẫn là học sinh của cô…”
Lời nói không mạch lạc nhưng Bùi Kỵ vẫn hiểu.
Anh mở xấp tài liệu chưa được ký tên trong tay, rất kiên nhẫn hỏi cô: “Sau đó thì sao?”
Thời Diên hít hít cái mũi, nói tiếp: “Em vẫn luôn cho rằng… Cô rất giận em, nhưng không phải……Cô giáo đã đặt rất nhiều kì vọng vào em. Nhưng em đã làm cô thất vọng…. Em còn lừa cô, làm cô tổn thương.”
Vừa nói, mặt cô rũ xuống, giọng nói nghẹn ngào: “Buổi chiều em đã em đến nhà cô giáo, muốn tự mình đưa cho cô ấy miếng dán ngải cứu, nhưng lại sợ cô không muốn gặp em, vì vậy em đã bỏ chạy…”
Nửa đêm, trong văn phòng yên tĩnh, chỉ có giọng nói mềm mại của cô phát ra từ điện thoại, tăng thêm một chút ấm áp và bình yên cho màn đêm tĩnh lặng.
Bùi Kỵ một bên liên tục ký các tài liệu, một bên nghe cô nói luyên huyên trên điện thoại.
“Bùi Kỵ… Anh cảm thấy cô giáo không giận em nữa đúng không?”
Anh trầm giọng đáp: “Ừm, không giận.”
Thời Diên cong môi, buồn bực nói: “Anh nói dối…”
Anh đột nhiên cười một tiếng, “Anh không lừa em.”
“Nếu em không tin thì tự mình đi hỏi, chẳng phải sẽ biết sao?”
Vẻ mặt cô hơi trầm xuống, giống như đang chậm rãi suy nghĩ.
Bùi Kỵ dừng lại một chút, sau đó từ từ nói: “Bất cứ lúc nào cũng đừng để mọi chuyện trong lòng. Muốn biết gì thì hỏi, muốn làm gì thì làm.”
“Có chuyện gì thì anh chịu trách nhiệm. Hiểu chưa?”
Anh vừa dứt lời, ch.óp mũi cô cô lại đau xót, hoảng loạn loạn mà cụp mắt xuống.
Thời Diên biết rằng anh vẫn luôn có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ và cảm xúc trong cô.
Anh có thể nhìn thấy sự rụt rè và do dự của cô.
Vẫn luôn động viên cô.
Có anh ở bên, cô thực sự không phải sợ bất cứ điều gì.
Im lặng một lúc, Thời Diên đột nhiên nói: “Em múa cho anh xem được không?”
Hỏi xong câu này, không đợi anh trả lời, cô đặt điện thoại di động lên chân ghế sô pha, đứng dậy đi tới phía trước camera.
Cô mặc một chiếc váy ngủ ren dài tay màu trắng, chỉ lộ ra bắp chân trắng nõn tinh tế, bước chân trần xuống sàn bật công tắc của chiếc máy quay đĩa bên cạnh.
Sau đó, một giai điệu nhẹ nhàng chậm rãi phát ra.
Cô bắt đầu múa theo điệu nhạc.
Đèn trong phòng không bật, ánh trăng trắng mờ ảo từ cửa sổ chiếu vào, phản chiếu trên người cô, mang theo cảm giác hư ảo không chân thực.
Vòng eo của cô cực kỳ mềm mại, mỗi một động tác đều có thể biểu diễn một vẻ đẹp khó tả, nhìn mềm mại không xương nhưng lại tràn đầy sự dẻo dai mạnh mẽ.
Đôi lông mày thanh tú như tranh vẽ và đôi mắt dịu dàng động lòng người, mỗi cái nhíu mày, mỗi một nụ cười đều mê người, dưới men say m.ô.n.g lung, phong thái của cô càng quyến rũ hơn thường ngày.
Bạch Cẩm Trúc đã từng nói một điều mà Bùi Kỵ luôn nhớ rõ.
Bà ấy nói rằng Thời Diên được sinh ra là để múa.
Sau khi múa xong, hơi thở của cô có chút không đều,hơi dồn dập vì thế mà n.g.ự.c phập phồng lên xuống, độ cong đầy đặn.
Thời Diên cúi xuống nhấc điện thoại, ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm người trên màn hình.
Mặt cô đỏ hơn trước,giọng điệu mong chờ giọng hỏi đầy mong chờ, “Đẹp hay không?”
Yết hầu của Bùi Kỵ chậm rãi trượt xuống, tầm mắt anh chưa từng rời khỏi cô: “ Rất đẹp”
Nói xong, cô cô híp mắt cười.
Dừng một chút, Thời Diên chớp mắt, đột nhiên hỏi: ” Ôn Thư Oánh hay em?
Bùi Kỵ nửa giây cũng không cần suy nghĩ liền đáp: “Em”
Thời Diên mím c.h.ặ.t môi, dường như không hài lòng với câu trả lời, cô lại ihỏi: “Đẹp như thế nào?”
Sau khi cân nhắc một lúc, lông mày lạnh lùng của người đàn ông lộ ra một chút bất lực và nuông chiều.
Anh nghiêm túc trả lời: “Giống như tiên nữ trên trời vậy.”
Cuối cùng cũng nghe được câu trả lời thỏa đáng, cô lại mỉm cười như trẻ con.
Không biết có phải bởi vì suy nghĩ của người say rượu có khuynh hướng hồi tưởng lại hay không mà Thời Diên đột nhiên nhớ tới rất nhiều chuyện ở quá khứ.
Cô bắt đầu nghiêm túc lên án: “Anh có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không, anh đã nhặt được cái quạt của em, còn không muốn trả lại cho em.”
“Anh còn nói em hát tuồng.”
“Còn có…”
Thấy cô vẫn còn có thể tiếp tục lôi chuyện cũ ra nói, Bùi Kỵ xoa mày, có chút bất đắc dĩ.
Anh dịu giọng xuống, thấp giọng dỗ dành: “Anh sai rồi, được chứ?”
Lúc này, Chu Cảnh Lâm vừa cùng lãnh đạo cấp cao của công ty gõ cửa tiến vào, liền nghe thấy câu nhận lỗi như sét đ.á.n.h ngang tai này.
Chu Cảnh Lâm tựa hồ đã quen, nhưng mấy người điều hành cấp cao phía sau đột nhiên gặp phải cảnh tượng kinh khủng này, sợ hãi run lên, tài liệu trong tay “bịch” một tiếng rơi xuống đất.
Nghe thấy âm thanh, Bùi Kỵ nhướng mi,lạnh lùng liếc nhìn.
Ngửi được một tia nguy hiểm, Chu Cảnh Lâm vội vàng kéo ông ta ra ngoài, đóng cửa lại.
Nhìn cánh cửa đóng c.h.ặ.t, môi của giám đốc điều hành cấp cao run rẩy: “Trợ lí Chu, ngày mai tôi sẽ không bị đuổi việc chứ.
Ông ta chỉ mới thấy cảnh Bùi Kỵ ở trong phòng họp mắng người.
Tuy rằng cũng nghe người khác nói rằng bên trong ông chủ Bùi của bọn họ thật ra chính là thê nô, nhưng ông ta vẫn không tin.
Cho đến khi nhìn thấy cảnh tượng hôm nay
Chu Cảnh Lâm sờ sờ mũi, thành thật nói: “Cái này khó nói.”
Khuôn mặt của người điều hành cấp cao trong nháy mắt cứng đờ như bê tông.
Chu Cảnh Lâm đành phải vỗ vai an ủi: “Không sao, sau này quen dần là được.”
“ ….”
Còn có lần sau nữa sao
Trong văn phòng, điện thoại vẫn chưa cúp.
“Bùi Kỵ ngày mốt là sinh nhật anh.”
Nghe vậy, Bùi Kỵ hơi giật mình, ậm ừ nói.
Trên thực tế, ngay cả bản thân anh cũng không nhớ.
Giọng cô nhẹ nhàng mềm mại: “Năm nay em cùng anh đón sinh nhật, chúng ta tổ chức ở nhà nhé?”
Đột nhiên không kịp phòng bị mà nghe hai chữ ở nhà này, trái tim anh đột nhiên run lên.
Bùi Kỵ nhắm mắt lại, che giấu cảm xúc lung tung trong mắt, nhìn người trên màn hình, khóe môi khẽ cong lên.
Cô có vẻ đã thấm mệt, trên tay vẫn cầm điện thoại, chưa đợi được câu trả lời của anh, cô đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Nghe thấy tiếng thở nhẹ nhàng và đều đều từ điện thoại, anh không hề cúp máy, đôi mắt sâu thẳm yên lặng dán vào màn hình, hết lần này đến lần khác phác họa các đường nét trên khuôn mặt cô, như thể vĩnh viễn cũng nhìn không đủ.
Thật lâu sau, giọng nói trầm khàn của anh đột nhiên vang lên trong phòng làm việc.
Anh nói, được.
Ngày hôm sau, Thời Diên ngủ đến chiều mới mới từ từ tỉnh lại.
Cô xoa xoa thái dương đau nhức, ký ức tối hôm qua cuối cùng cũng từng chút một hiện về, đứt quãng, không thể ghép lại thành hình ảnh hoàn chỉnh.
“Đinh“
Điện thoại bên gối đột nhiên vang lên.
Thời Diên thở phào nhẹ nhõm, mở màn hình ra, thấy tin nhắn của Bùi Kỵ.
Khi cô nhấp mở ra, thế nhưng lại là thông tin chuyến bay.
Cô giật mình, vừa định hỏi là gì thì lại có một tin nhắn mới hiện lên.
“Bây giờ đi vẫn còn kịp.”
Đầu ngón tay cô chạm nhẹ vào màn hình, cô hỏi: “Đây là gì?”
“Thông tin chuyến bay của Bạch Cẩm Trúc.”
Thấy rõ ràng những chữ này, Thời Diên sửng sốt, đầu óc còn có chút hỗn loạn vừa nãy tỉnh táo ngay lập tức.
Trước khi cô có thể hoàn toàn phản ứng, anh đã gửi lại tin nhắn rất nhanh.
“Đi đi. Cô giáo đang đợi em.”
Đặt điện thoại xuống, Thời Diên lấy tốc độ nhanh nhất có thể trong đời tắm rửa sạch sẽ rồi đi xuống lầu, gọi một chiếc taxi bên đường để ra sân bay.
Trong khoảng thời gian này, các con đường đã tắc nghẽn đoạn đường đến sân bay thậm chí còn kẹt hơn.
Dòng xe cộ di chuyển chậm chạp trên đường, chuyến bay lúc sáu giờ tối, giờ đã năm giờ mười lăm, sẽ có thể tới không kịp.
Thời Diên ngồi ghế sau gấp như đứng trên đống lửa, cách sân bay chỉ một cột đèn giao thông, cô trả tiền rồi dứt khoát mở cửa xuống xe.
Cô chạy càng lúc càng nhanh, gió lạnh gào thét đập vào mặt, đau như d.a.o cắt, tiếng gió ù ù bên tai.
Khi cô đến sân bay đã hơn sáu giờ.
Thời Diên tìm bàn thông tin, đưa thông tin chuyến bay cho nhân viên xem, nhưng chỉ nhận được câu trả lời xin lỗi.
“Xin lỗi cô, chuyến bay này đã cất cánh rồi.”
Vừa mới nhanh ch.óng chạy đến, hô hấp còn chưa ổn định lại, l.ồ.ng ng/ực kịch liệt phập phồng, hốc mắt lại không tự chủ được mà đỏ lên.
Cô vẫn đến… đến trễ rồi.
Ánh mắt Diên từng chút một mờ đi, đúng lúc này, cô đột nhiên nghe được sau lưng truyền đến giọng nói quen thuộc.
“Thời Diên.”
Cô sững người, theo âm thanh quay đầu lại nhìn.
Nhìn thấy Bạch Cẩm Trúc đứng ở phía sau mình cách đó không xa, Thời Diên sửng sốt một chút, xác nhận mình không có nhìn lầm.
Cô ngơ ngác nhìn Bạch Cẩm Trúc: “Cô giáo…Cô vẫn chưa đi…”
Bạch Cẩm Trúc khẽ cười.
Cảm giác Bạch Cẩm Trúc không xa cách như trong bữa tiệc tối hôm đó, Thời Diên mới nhớ tới mục đích.
Cô hít sâu một hơi, đầu ngón tay c/ắm vào da thịt trong lòng bàn tay, cuối cùng lấy hết can đảm nói: “Cô giáo.. Thật xin lỗi, ngay từ đầu em không nên lừa cô, không phải em không thích, trước giờ em đều không nghĩ khiêu vũ là một công việc khó khăn..là bởi vì em không thể khiêu vũ nữa.”
Giọng cô khàn khàn: “Em gặp t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn khi ở Nam Tầm, mắt cá chân của em bị thương. Bác sĩ nói rằng sau này em sẽ không thể chịu nổi luyện tập ở cường độ cao nữa…”
Bạc cẩm Trúc lập tức sửng sốt.
“Em nói cái gì? Bị thương?”
Thời Diên không khỏi nức nở, tiếp tục chậm rãi nói: “Cô vì em mà bỏ ra bao tâm huyết như vậy, nhưng cuối cùng…em lại.”
Bạch Cẩm Trúc đột nhiên hiểu ra.
Ngay sau đó, đôi mắt bà cũng ươn ướt, khẽ vỗ lưng Thời Diên, trong lòng tự trách, áy náy, càng thêm xót xa.
“Đứa nhỏ ngốc.”
“Cho dù có chuyện gì xảy ra, cô cũng là cô giáo của em, làm sao cô cô có thể trách em được. Dù sau này có chuyện gì xảy ra nữa, em cũng không được phép gánh chịu một mình, có biết hay chưa?”
Trước mặt là cái ôm là cái ôm quen thuộc, ấm áp, nghe những lời này, tất cả cảm xúc tích tụ trong lòng bao nhiêu năm giờ phút này đều tuôn ra, Thời Diên khóc không thành tiếng như một đứa trẻ.”
Bạch Cẩm Trúc đau lòng đến mức không thể nói nên lời, vì vậy bà chỉ có thể vuốt nhẹ lưng cô.
Trên thực tế, bà cũng từng nghĩ, Thời Diên từ bỏ vũ đạo, có lẽ là có nguyên nhân.
Nhưng bà không muốn tin rằng sự thật sẽ là điều cuối cùng bà muốn nhìn thấy.
Khi đó, Thời Diên chỉ là một đứa trẻ mười tám, mười chín tuổi.
Gia đình tan nát, lại bị buộc phải từ bỏ ước mơ mà bản thân đã nỗ lực vun đắp bao nhiêu năm, hẳn cô đau đớn biết bao.
Bạch Cẩm Trúc không dám nghĩ về điều đó.
Bà lấy khăn giấy từ trong túi ra, nhẹ nhàng lau nước trên khóe mắt Thời Diên.
Lúc này, Thời Diên đột nhiên nhớ tới cái gì, vội vàng hỏi: “Đúng rồi, cô giáo, chuyến bay của cô…”
Bạch cẩm Trúc nhẹ nhàng cười: “Đã có người giúp cô đổi rồi.”
Thời Diên ngẩn ra, ngơ ngác nhìn bà.
Giọng nói của Bạch Cẩm Trúc rất dịu dàng: “Thật ra, Bùi Kỵ vừa mới đến gặp cô”
Một giờ trước.
Phòng chờ VIP.
Thấy đã gần đến giờ, Bạch Cẩm Trúc chuẩn bị xách túi đứng dậy đi đến cửa lên máy bay.
Lúc này, cửa phòng chờ từ bên ngoài mở ra, một bóng người cao lớn thẳng tắp bước nhanh vào.
Nhìn rõ ràng khuôn mặt của người đó, Bạch Cẩm Trúc tỏ vẻ kinh ngạc, không ngờ Bùi Kỵ sẽ xuất hiện ở chổ này.
Bà biết Bùi Kỵ Kể từ năm năm trước, lúc ở Nam Tầm, anh vẫn là một thiếu niên u ám kiêu ngạo, như thể anh khinh thường mọi thứ xung quanh mình, ngoại trừ Thời Diên.
Khi đó, mỗi buổi tối Thời Diên đến luyện vũ đạo, anh đều chờ ở bên ngoài, sau khi kết thúc sẽ đón cô về.
Dù mưa hay gió, không bao giờ vắng mặt.
Bạch Cẩm Trúc vẫn nhớ như in một đêm trời mưa, bà nhìn đôi trai gái đi cạnh nhau dưới mưa, chàng trai vẻ mặt lạnh lùng nhưng nhất quyết nghiêng gần hết ô về phía Thời Diên.
Lại lần nữa nghe thấy tên của Bùi Kỵ là từ miệng chồng bà.
Trần Tuấn Minh thường hết lời khen ngợi sau mỗi bữa tiệc, nói rằng Bùi Kỵ là một thiên tài kinh doanh khó gặp, có thủ đoạn, cực kỳ kiêu ngạo và không bao giờ cúi đầu trước bất kỳ ai.
Nhìn thấy Bùi Kỵ ở đây, Bạch Cẩm Trúc hơi ngạc nhiên.
Bùi Kỵ trầm giọng nói: “Xin lỗi, không biết có thể chiếm chút thời gian của cô không.”
“Tôi có mấy câu muốn nói với cô về Thời Diên.
Anh dừng một chút, sau đó chậm rãi nói: “Chuyện xảy ra cách đây vài năm, em ấy có những mối bận tâm của riêng mình, cô rất quan trọng với em ấy, cho nên em ấy mới bất đắc dĩ giấu diếm một ít việc.:
Bạch Cẩm Trúc ngẫm nghĩ lời nói của anh, tựa hồ đoán được cái gì: “Ý của cậu là…”
Giọng nói của anh rõ ràng, ngữ khí trịnh trọng mà lễ phép: “Cô có thể ở chỗ này chờ em ấy được không ạ? Có một số việc, em ấy muốn đích thân giải thích rõ ràng với cô, chỉ cần chờ một chút thôi ạ.”
Dứt lời, Bùi Kỵ cong lưng, cúi đầu thật sâu trước bà.