Giấc Mộng Cuồng Si Chưa Tàn Thành Chấp Niệm

Chương 4



Mọi người ngồi ghế ăn uống, không khi linh đình sau khi nghe xong đã hoàn toàn biến mất.

 

Không khí trầm xuống nhanh đến mức mắt thường cũng có thể thấy được.

 

Sự chú ý của mọi người đều tập trung hết trên người Bùi Kỵ, Thời Diên cuối cùng cũng nhịn được những lời sắp nói.

 

Lương Hồng Dật giật mình, cuống quýt nhường vị trí của bản thân, cười nịnh nọt: ” Bùi…ông chủ Bùi, không nghĩ tới như vậy xảo, hôm nay ngài cũng đến đây. ”

 

Những lão làng ngồi trên ghế vẻ mặt vẫn còn khinh thường, nghe được hai từ ông chủ Bùi, người như bị hoá đá.

 

Vài người trao đổi với nhau bằng mắt, hiểu rõ ràng ý trong mắt của đối phương.

 

Làm cho loại người như Lương Hồng Dật phải khom lưng uốn gối như một con ch.ó, chắc chắn chính là người vừa về nước, con nuôi của Bùi gia.

 

Mọi người đều rùng mình, một đám người nháy mắt ăn ý mà mang khuôn mặt tươi cười bắt đầu kính rượu.

 

Bùi Kỵ không khách khí mà ngồi ở vị trí chủ trì, đôi chân dài được ôm gọn bởi quần tây bắt chéo, nhàn tản hệt như đang ở hậu viện nhà mình, nhưng lại tản ra cảm giác áp bức đến mười phần.

 

Từ lúc bước vào đến giờ, anh cũng chưa hề nhìn lấy cô một lần, tựa hồ là chưa từng biết đến nhau.

 

” Chỉ là trùng hợp đi ngang qua, không ngờ lại nhìn thấy người quen. ”

 

Lương Hồng Dật sửng sốt, theo bản năng nhìn thoáng qua Thời Diên đang đứng bên kia, nhất thời nhìn đến cô nhưng không rõ cái ” người quen ” này là ám chỉ ai.

 

Nhưng nếu có thể có mối quan hệ tốt với Bùi Kỵ thì đương nhiên là có lợi mà vô hại.

 

Lương Hồng Dật nghĩ trong lòng như thế, lại nhớ tới việc Bùi Kỵ hút t.h.u.ố.c, vội vội vàng vàng mà lấy từ trong hộp t.h.u.ố.c ra một điếu đưa anh.

 

Thấy Bùi Kỵ thật sự nhận, Lương Hồng Dật lại giúp anh châm lửa.

 

Thời Diên đứng một bên, mày hơi chau lại, không biết rốt cuộc là anh đang làm cái gì.

 

Một chút vệt đỏ chậm chậm cháy lên trên điếu t.h.u.ố.c, làn khói mỏng manh chậm rãi lượn lờ bay lên.

 

Điếu t.h.u.ố.c nhanh ch.óng còn được một nửa, khói bụi treo ở mặt trên lung lay sắp đổ.

 

Tay sườn chính là trang nửa hồ rượu vang đỏ bình gạn rượu, Bùi Kỵ đột nhiên cười, chậm rãi nói ; ” Thật nhìn không ra, sản xuất Lương rất thích uống rượu. ”

 

Nói xong, anh nhẹ nhàng nâng cổ tay.

 

Sau tiếng ” lạch cạch “, chỗ khói t.h.u.ố.c kia rớt hết vào trong rượu, chai rượu vang vị số 6 nháy mắt bị hủy hoàn toàn.

 

Trong lòng Lương Hồng Dật tim đã đập đến mức như đang nhảy hip hop, cảm giác không ổn càng ngày càng rõ.

 

Môi hắn ta hơi run: ” Bùi… ông chủ Bùi. ”

 

Bùi Kỵ cong môi mỏng, đem rượu vang trộn với khói t.h.u.ố.c đưa ra trước mặt hắn ta.

 

Tiếng pha lê thanh thúy vang lên khi chạm nhau, lại như cây b.úa ngàn tấn mạnh bạo đ.á.n.h vào trong lòng mọi người.

 

Mặt của Lương Hồng Dật nháy mắt mất đi huyết sắc, tái nhợt trắng toát như giấy.

 

Thời Diên cả kinh, không ý thức được mà nín thở.

 

Không gian xung quanh tĩnh mịch đến mức tiếng muỗi kêu cũng có thể nghe rõ, Bùi Kỵ nâng mi mắt, giọng nói trầm thấp từ tính, lại khiến cho những người ở đây đều phải ớn lạnh.

 

Anh cười: ” Nếu thích uống rượu như thế, vậy thì uống cái này đi. ”

 

Ngữ khí anh lãnh đạm, khiến người khác không dám xen ngang vào, giống như tiếng của ác ma thì thầm bên tai.

 

Lương Hồng Dật nhìn chằm chằm cái chia trong suốt chứa chất lỏng đã vẩn đục bên trong, cả người không rét mà run, ngẩng đầu lên thì đối diện với đôi mắt đã âm trầm cực điểm.

 

Từ trước đến nay, hắn chưa bao giờ thấy qua ánh mắt đáng sợ như thế này.

 

Quả nhiên, giống như tin đồn đã từng được nghe, là một kẻ tâm tình bất định, là kẻ điên vui buồn bất thường.

 

Uống xong cái này, chắc chắn hắn sẽ năm luôn trong bệnh viện mà nôn ba ngày ba đêm.

 

Nhưng mà hắn làm gì đắc tội Bùi Kỵ?

 

Lương Hồng Dật hai mắt lướt qua một vòng, đột nhiên bừng tỉnh, hắn nhìn đến Thời Diên, nháy mắt như bị sấm đ.á.n.h cho tỉnh.

 

Không phải người ta đồn Thời Diên với Bùi Kỵ có thù oán với nhau sao?

 

Lương Hồng Dật nở nụ cười mà so với khóc còn khó coi hơn: ” Bùi… ông chủ Bùi, cái này… này… ”

 

Tiếng cười của anh từ từ vang lên: ” Thế nào, như thế này không đủ cho sản xuất Lương uống? Vậy thì thêm mấy chai nữa, tôi trả, đừng khách khí.”

 

 

Những người ở đây đều đồng cảm cho Lương Hồng Dật nhưng tuyệt nhiên, không một kẻ nào dám mở miệng cầu xin.

 

Bởi vì căn bản không ai có thể quản được.

 

Trừ phi bọn họ muốn c.h.ế.t chùm với Lương Hồng Dật.

 

Không khí cứ như vậy mà ngưng đọng một cách quỷ dị, mọi người không dám phát ra tiếng gì lớn, sợ không cẩn thận mà tự châm lửa đốt mình.

hằng nguyễn

 

Mà Lương Hồng Dật sắc mặt đã trắng xám như tro, hai tay run run rẩy rẩy, chậm chạp mà cầm lấy chai, tốn công vô ích để kéo dài thời gian.

 

Bùi Kỵ hơi híp mắt, thần sắc tỏ vẻ sắp hết kiên nhẫn.

 

Nếu không phải cô còn đứng ở bên kia thì anh đã sớm đem hết đống rượu này đổ vào mồm của tên rác rưởi kia rồi.

 

Bùi Kỵ thong thả ung dung mà mở cổ tay áo, đứng lên, ngữ khí trầm hạ mà nói.

 

Thanh âm khàn khàn nguy hiểm: ” Cần tôi giúp sao? ”

 

Nghe vậy, Lương Hồng Dật chảy mồ hôi lạnh từng giọt từng giọt, bắp chân không khống chế được mà run run.

 

” Ông chủ Bùi ”

 

Không khí giằng co kịch liệt này bị một giọng nói mềm nhẹ dễ nghe phá tan.

 

Bùi Kỵ bất giác dừng lại mọi động tác.

 

Thời Diên mím môi, rũ mắt: ” Tôi còn có việc, không tiện ở lại ”

 

Nói xong, cô nắm c.h.ặ.t túi, xoay người rời đi.

 

Tất cả mọi người đều kinh ngạc, nhìn biểu tình của Bùi Kỵ vừa từ bạo nộ tăm tối, trong nháy mắt hiện lên vẻ bất ngờ.

 

Như một miệng núi lửa vô cùng nguy hiểm sắp phun trào, lại bị một chút nước trong dễ dàng làm nguội đi.

 

Nhanh đến mức không thể phát hiện, tựa như là ảo giác của bọn họ.

 

Hầu kết Bùi Kỵ khẽ chuyển động, đáy mắt vừa mới tràn ngập cảm giác muốn tàn sát bị áp trở về, ánh mắt lần thứ hai khôi phục vẻ hờ hững.

 

Anh vừa tới cửa thì có một nhân viên đi đến.

 

Nhân viên thấy không khí quỷ dị, cẩn thận mà mở miệng.

 

” Quấy rầy rồi, bên ngoài có vị tiên sinh họ Quý vừa mới tới. ”

 

Lời còn chưa dứt thì nghe Bang một tiếng, khiến tim mọi người rạo rực như l.ồ.ng xổ số.

 

Ly rượu trong tay Bùi Kỵ vỡ nát.

 

Gương mặt anh không có bất kì biểu cảm nào, phủi sạch mảnh vỡ trên người, rồi đi ra ngoài.

 

Thời Diên đi thang máy xuống hầm để xe, sau đó gửi tin WeChat gọi Tưởng Thanh qua, nói cô ấy lái xe lại đây.

 

Tưởng Thanh trả lời trong mấy giây, nói năm phút nữa đến.

 

Không đợi cho Thời Diên buông điện thoại, WeChat lại hiện tin nhắn.

 

Tưởng Thanh: Đúng rồi chị Diên, chị không gặp Ông chủ Quý sao? Chị Lạc vừa mới gọi điện thoại cho em, nói ông chủ Quý cũng tới đây.

 

Quý Vân Sanh cũng tới?

 

Thới Diên ngẩng đầu nhìn bốn phía theo bản năng, bãi đỗ xe này tối tăm, ở chỗ mà tầm mắt nhìn được, đến một bóng người cũng không thấy.

 

Vô cùng trống trải, lại vô cùng yên tĩnh, tiếng kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy, cảnh tượng âm trầm cứ như quỷ môn quan.

 

Lúc này, ở phía sau bỗng nhiên vang đến tiếng bước chân nặng nề.

 

Trong đầu bắt đầu tự bổ não vài hình ảnh không nên nghĩ đến, Thời Diên sợ tới mức nắm c.h.ặ.t điện thoại, vội vàng quay đầu lại nhìn.

 

Từ trong chỗ tối, một thân ảnh cao lớn bước ra.

 

Đến khi nhìn rõ khuôn mặt người kia, trái tim treo lơ lửng nãy giờ của Thời Diên trùng xuống.

 

Biểu tình nhỏ bé này của cô bị Bùi Kỵ thu hết vào mắt.

 

Anh nhìn chằm chằm cô, giọng điệu châm chọc: ” Người tới là tôi cho nên em mới thất vọng? ”

 

Thời Diên nghẹn lại, không biết lúc này anh lại phát điên cái gì nữa.

 

Nhưng tốt xấu gì anh cũng xuất hiện rồi.

 

Trước kia cũng như thế, mỗi lần mà anh không khắc chế được bản thân muốn nổi điên, chỉ cần cô rời đi, anh chắc chắn sẽ đuổi theo.

 

Lúc nãy ở trên ghế, trong đầu cô là một cuộn chỉ rối ren, muốn ngăn anh lại nhưng không biết dùng cách gì mới được.

 

Cho nên cô chỉ có thể ngựa quen đường cũ. Mà anh, cũng thật sự theo sau.

 

Cũng giống như trước.

 

Thời Diên rũ mắt, che khuất đáy mắt nổi lên những gợn sóng, trạng thái như không có gì mà từ trong túi lấy điện thoại ra.

 

Tiếng cô cực nhẹ, ngữ khí lễ phép, xa xa cách: “Tôi còn có việc, cảm ơn anh (chuyện trong phòng bao). ”

 

Bùi Kỵ cúi đầu nhìn điện thoại màu đen kia, cong khoé miệng lộ ra nụ cười lạnh nhạt.

 

Anh bỗng nhiên tới gần cô, thanh âm trầm đến đáng sợ: ” Muốn phủ sạch quan hệ với tôi như thế sao? Hả? ”

 

Giọng Thời Diên hơi ngập ngừng, đầu quả tim vô cùng đau đớn, giống như bị kim đ.â.m, không kìm được.

 

Sau đó, cô mới chậm rãi nói: ” Bùi Kỵ, tôi với anh bây giờ không là gì của nhau nữa. ”

 

Khi cô nói những lời này, vừa bình tĩnh cũng vừa tàn nhẫn.

 

Cũng tuyệt tình giống như nhiều năm về trước vậy.

 

Trong đầu Bùi Kỵ bỗng xuất hiện lại câu nói mà cô đã nói lúc mấy năm trước.

 

Cũng là ngữ khí thế này, rõ ràng là dịu dàng nhẹ nhàng đến cực điểm, lại khiến cho anh rơi vào vực sâu vạn trượng.

 

Cô hỏi, Bùi Kỵ, anh thật sự cảm thấy tôi thích anh?

 

Đúng thế, từ đầu đến cuối, người ngu là anh, còn cô vẫn luôn tỉnh táo, kiên định muốn phân rõ giới hạn với anh.

 

Rốt cuộc, từng giọt m.á.u, từng khúc xương trong người anh đều dơ bẩn đến cùng cực, làm sao có thể vấy bẩn cô.

 

Cô từng giúp anh thoát khỏi địa ngục, rồi lại đẩy anh vào một địa ngục khác còn sâu hơn.

 

Vết thương đau đến cốt tủy kia lại ẩn ẩn đau, miệng vết thương trên vai rõ ràng đã kết vảy, đã khỏi hẳn, nhưng vẫn đau thấu tâm can anh như cũ.

 

Vì sao chỉ có một mình anh thấy đau kia chứ?

 

Tay rũ bên người nắm càng lúc càng c.h.ặ.t, còn mơ hồ thấy được cả xương trắng.

 

Lông mi Thời Diên run rẩy, như cảm thấy bản thân mình cũng vừa nói ra chuyện quá đả kích người khác.

 

Cô hít sâu một hơi, vừa muốn xoay người, đã bị người phía sau kéo lại.

 

Ngay sau đó, Thời Diên chưa kịp hoàn hồn, cả người đã bị đặt trên xe.

 

Hơi thở của anh, mùi t.h.u.ố.c lá hỗn tạp nhàn nhạt, tất cả đều bao lấy cô.

 

Anh áp thân xuống, hơi thở ấm áp ập vào mặt, bên tai Thời Diên nóng lên, ý muốn quay mặt đi.

 

Giây tiếp theo, ngón tay thon dài lạnh lẽo nắm lấy cằm cô, ép cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng mắt anh.

 

Một đôi mắt phượng xinh đẹp, đuôi mắt hơi hướng lên, trong mắt tràn đầy lệ khí, gương mặt vô cùng tuấn mỹ cùng yêu nghiệt.

 

Ánh mắt anh âm u, nhìn chằm chằm cô, gần như là dữ tợn.

 

Hô hấp của Thời Diên cứng lại, cảm giác nói không nên lời, cảm giác như bị dây leo bắt lấy, từ n.g.ự.c tràn ra toàn thân.

 

Môi anh mấp máy, lạnh giọng hỏi cô: ” Vậy em với Quý Vân Sanh có quan hệ gì? “

 

Mặt anh thâm trầm, trong mắt phảng phất thấy được sóng to gió lớn tích tụ, đuôi mắt phiếm hồng.

 

Như con thú trong l.ồ.ng chạm vào, một con thú bị thương, điên cuồng, bướng bỉnh, mưu toan tìm ở trên người nàng một cái chìa khoá, tìm được một loại giải d.ư.ợ.c duy nhất.

 

Sau đó, anh cong khoé môi, cười lạnh: ” Thời Diên, ai cho em lá gan tìm người khác làm chỗ dựa? ”

 

Cả người Thời Diên chấn động, hình ảnh đã rất lâu không chịu không chế mà xuất hiện trong đầu cô.

 

Cô bị nhốt ở kho hàng tối đen, anh từ ngoài cửa sổ cao đến mức doạ người nhảy vào, đem cô đang run rẩy mà ôm vào trong n.g.ự.c, vụng về nhẹ nhàng cẩn thận mà ôm lấy cô.

 

Ngữ khí của thiếu niên ghét bỏ, ánh mắt lại vô cùng ôn nhu: ” Thời Diên, có tôi ở đây, đừng sợ. ”

 

” Cho dù là cậu ở đâu, tôi chắc chắn sẽ tìm ra, nhớ cho kỹ đó. ”

 

Không gian xung quanh đen tuyền, chỉ có ấm áp từ người anh truyền lại, làm nóng bỏng một khoảng.

 

Anh vuốt đầu cô, giống như dỗ dành con nit, kề sát tai cô, trầm thấp nói:

 

“ Lão t.ử chính là chỗ dựa của cậu. “

 

Nhưng đau đớn thay, bọn họ từ khi bắt đầu chính là sai lầm rồi.

 

Từ thị giác của Bùi Kỵ, có thể thấy lông mi dài mảnh của côn buông xuống, hơi hơi run rẩy.

 

Sắc mặt cô tái nhợt, rốt cuộc cũng nhẹ giọng mà nói: “ Bùi Kỵ, ân oán của hai chúng ta không liên quan đến người ngoài. “

 

Gân xanh ở my bàn tay Bùi Kỵ nổi lên, không một chút âm thanh nào phát ra chứng tỏ giờ phút này anh đang liều mạng nhẫn nhịn cảm xúc.

 

Sau lúc lâu, anh đột nhiên cười một tiếng, như là đang cười thiên chân của cô.

 

Ngữ khí anh trào phúng, hỏi cô: “ Em thật sự cho rằng Quý Vân Sanh bảo vệ được em? “

 

Dứt lời, Bùi Kỵ cúi người xuống, áp sát tai cô, dùng âm lượng chỉ có hai người nghe thấy.

 

“ Thời Diên, nhớ kỹ. “

 

Chỗ nhiệt khí từ vành tai khiến cô tê dại, Thời Diên tức khắc cứng đờ cả người.

 

Anh mắt thâm thúy của anh từ môi cô chầm chậm dịch chuyển đến mắt.

 

Bùi Kỵ nhìn cô từ trên cao, ánh mắt càng nhìn càng gần ; “Điều em muốn, chỉ anh mới cho được. “

 

Bất luận là trước nay, hay là sau này.

 

Thời Diên cả người run lên, cả trái tim cũng như cảm ứng được mà run theo.

 

Tiếng nói anh trầm đi, giống như là cảnh báo, cũng như là dụ dỗ, từ khớp hàm phát ra mỗi chữ đều dệt thành một cái lưới cực lớn, ý đồ đem cô cùng anh tiến vào cái địa ngục kia, tùy ý mà trầm luân, điên cuồng.

 

Không cho cô chút cơ hội chạy trốn nào.

 

Rõ ràng hai người là người không nên liên quan đến nhau nhất.

 

Nhưng từ đôi mắt của Bùi Kỵ đã cho cô thấy…

 

Anh muốn cùng cô, dây dưa tới c.h.ế.t.

 

Tạc giả có lời muốn nói: “ Tiểu Bùi cũng sẽ không nổi điên, trừ phi cậu ấy nhịn không được.

 

Nhìn đến một bảo bối bình luận. Bùi cẩu về sau lại có thêm một cái tên nữa

 

Bùi điên

 

Rất đáng yêu, tôi thích QAQ

“ Chị Thời Diên… “

 

Một tiếng gọi đã đ.á.n.h tan không khí ngưng đọng này.

 

Tưởng Thanh nhanh ch.óng dừng xe lại, nhìn cảnh trước mắt, cô khiếp sợ mà đứng sững sờ tại chỗ.

 

Lúc ánh đèn thoáng chiếu qua, người đàn ông cao lớn dùng cả người mà bao lấy Thời Diên trong đó, một loại tư thế vô cùng ái muội.

 

Một đen một trắng, hai cái bóng đan chéo lên nhau, giống như trăng rọi xuống bùn, đã sớm không rõ là ta hay ngươi.

 

Sau khi thấy rõ mặt người kia, Tưởng Thanh lập tức hồi tưởng lại, chính là cái người lúc ở buổi tiệc đó.

 

Cô để ý đến Thời Diên đang bị giữ lấy, Tưởng Thanh nóng nảy: “ Chị Thời Diên… Chị không sao chứ! Anh là ai, buông chị ấy ra… “

 

Câu kế tiếp còn chưa kịp nói ra, ánh nhìn lạnh lùng của anh đã nhìn sang, lời chưa kịp nói ra của Tưởng Thanh bị kẹt ở cổ họng.

 

Ánh mắt anh thật sự quá lạnh lẽo khiến người ta cảm thấy sợ hãi.

 

Bùi Kỵ tay chẳng những không buông một phân, ngược lại còn cười một cái.

 

Anh nâng mi mắt, nhìn về phía Tưởng Thanh, ngữ khí nhàn nhạt: “ Cô đang nói chuyện với tôi? “

 

Mặt Tưởng Thanh nháy mắt trắng bệch.

 

Thấy thế, Thời Diên vội vàng trấn an cô: “ Đừng sợ, chị không sao cả. Anh ta sẽ không làm tổn thương chị. “

 

Nghe thấy câu cuối cùng, đồng t.ử Bùi Kỵ co rụt lại.

 

Vừa rồi còn kêu gào áp chế cảm xúc, rốt cuộc cũng bị áp chế về một chút.

 

Nhưng mà Thời Diên cũng không chú ý tới biểu tình biến hóa của anh, cô nâng mi mắt nhìn anh, ắn mắt có vài phần bất đắc dĩ.

 

“ Bùi Kỵ… “

 

Cô vừa mới mở miệng, tay anh đã buông lỏng.

 

Thời Diên còn chưa kịp buông lỏng thì đã nghe thấy thanh âm trầm thấp của Bùi Kỵ.

 

Anh vẫn còn chấp nhất cái vấn đề kia: “ Quan hệ giữa em và Quý Vân Sanh rốt cuộc là như thế nào? “

 

Nghe vậy, mắt cô hơi lóe một chút.

 

Bùi Kỵ bắt lấy một tia biến hóa vô cùng nhỏ bé, tia ủ dột trong mắt bỗng chốc tan biến.

 

Nhưng giây tiếp theo, lời nói của cô như một chậu nước lạnh dội từ trên đầu anh xuống.

 

Thời Diên lẳng lặng nhìn anh: “ Không phải anh đã rõ rồi sao? “

 

Điểm sáng nhỏ cứ như vậy mà bị dập tắt.

 

Có một vài lời nói, chính cô nói ra, luôn so với việc người khác đồn đại còn tàn nhẫn gấp ngàn lần.

 

Bùi Kỵ lui về sau một bước, cười một nụ cười đau khổ mà tự giễu bản thân.

 

Ý cười trong mắt anh lập tức lạnh băng: “ Cũng tốt, chỉ hai ta biết, nhiều người lại không hay. “

 

Lông mi Thời Diên run rẩy, vừa định mở miệng thì anh đã quay người rời đi.

 

Rất nhanh sau đó, một chiếc Bugatti Veyron ngừng ở bên cạnh đã đi, mất dần sau tầm nhìn của Thời Diên.

 

Tưởng Thanh quan sát sắc mặt cô, cẩn thận mở miệng: “ Chị Thời Diên…”

 

Thời Diên giấu đi cái ảm đạm dưới đáy mắt, cười với cô: “ Chị không sao, lên xe đi. “

 

Ngay sau đó, có người gọi cô từ phía sau.

 

“ Thời Diên. “

 

Thời Diên quay đầu lại, thấy Quý Văn Sanh, mới sực nhớ lại lúc ấy Tưởng Thanh đã nhắn WeChat.

 

“ Sao đột nhiên… “ Lời còn chưa nói xong, Thời Diên đã đoán được.

 

Cô bất đắc dĩ cười: “ Thanh Bình nói với anh? “

 

Quý Vân Sanh gật đầu, khuôn mặt thanh tuấn điềm đạm cười: “ Vào xe trước đã “

 

Ngồi trên ghế sau rộng rãi mềm mại của chiếc Bentley, Thời Diên bỗng hậu tri hậu giác mà cảm thấy có chút may mắn.

 

May mắn Bùi Kỵ đã đi, nếu anh cùng Quý Vân Sanh đụng mặt nhau, cô cũng không dám nghĩ sẽ có chuyện gì.

 

Thời Diên đang nghĩ, đã nghe thấy Quý Vân Sanh ôn nhu hỏi: “ Bùi Kỵ tìm em sao? “

 

Cô ngẩn người ra ngay sau đó, không nghĩ đến Quý Vân Sanh sẽ hỏi trực tiếp như vậy.

 

“ Nói thật, anh không nghĩ rằng anh ta sẽ tàn nhẫn với em như vậy.” Quý Vân sanh cười khổ, như có chút bất đắc dĩ: “ Rốt cuộc trước kia có thế nào, em đối với anh ta… “

 

Nói một nửa, anh tự thấy mình nói lỡ, áy náy nói: Xin lỗi, anh không nên nhắc tới. “

 

Thời Diên cong khóe môi: “ Không sao, người xin lỗi là em mới đúng, khiến cho Dự Tiinh gặp nhiều phiền toái như vậy. “

 

Trong xe ánh sáng nhu hòa, Quý Vân Sanh rũ mắt nhìn cô, đồng t.ử bị ánh sáng thành ôn nhu mang theo tia sắc bén.

 

Tiếng nói của anh không nhanh không chậm, mang theo một ma lực khiến người khác an tâm ; “ Sự tình về tài nguyên em không cần lo, chỉ là vấn đề thời gian thôi. “

 

“ Anh tới là để nói chuyện này với em, em không cần áp lực vì chuyện này, cũng không cần để ý đến lời nói của mấy người ngoài giới đó, em là nghệ sĩ Dự Tinh, dù sao hai ta cũng là bạn tốt, công ty cũng có nghĩa vụ giúp em giải quyết. “

 

Nghe anh nói xong, ch.óp mũi Thời Diên tự nhiên thấy hơi nóng.

 

Áp xuống cảm giác chua xót kia, cô cảm kích nói: “ Cảm ơn anh “

 

“ Nói với anh câu đó để làm gì “ Anh cười cười, lại nghĩ tới chuyện gì: “ Còn có bộ “ Đắm Chìm“ kia, anh vừa mới biết, ngày mai Khâu Duệ sẽ đến Bắc Thành, nhưng công ty hiện tại có việc gấp, muốn anh qua đó một chuyến. “

 

Đột nhiên không kịp dự phòng, Thời Diên nhớ đến câu nói vừa nãy của Bùi Kỵ.

 

Cô nhíu mày, lo lắng rằng Bùi Kỵ xuống tay với công ty Quý Vân Sanh.

 

Do dự một lát, Thời Diên vẫn mở miệng hỏi: “ Việc gấp, có phải có liên quan đến Bùi Kỵ? “

 

Đối diện với tầm mắt cô, Quý Vân Sanh biết căn bản không thể gạt cô.

 

Anh than nhẹ, có hơi bất đắc dĩ mà cười: “ Chỉ là hạng mục có chút vấn đề, cha anh để ý đến hạng mục đó, nên mới vội vàng gọi anh về hỏi chuyện. “

 

Quý V n Sanh nói vô cùng nhẹ nhàng, nhưng nhắc tới Quý phụ, trong lòng cô có chút trùng xuống, mơ hồ đoán đến, tình huống chắc chắn không nhẹ nhàng như Quý Vân Sanh nói.

 

Cô chỉ gặp ông ấy một lần, là bốn năm trước, ở bệnh viện Nam Tầm.

 

Một người hoàn toàn chỉ chú tâm tới lợi ích, không hề có một chút tình thương, trong cuộc đời chỉ có giao dịch, m.á.u chảy trong xương cũng lạnh như băng, đối với con ruột mình cũng không khác nhau là mấy.

 

Thời Diên lo lắng nhìn anh: “ Ông Quý, có phải…”

 

Quý Vân Sanh khẽ nhếch khóe môi, trấn an cô: “ Yên tâm, không có việc gì cả. Ngày mai anh để Lạc Thanh Y đưa em gặp Khâu Duệ một chút. Nhưng tập đoàn Bùi Thị đã đầu tư rất nhiểu vào bộ phim đó. “

 

Thời Diên nghe ra ý tứ trong câu đó.

 

Nói cách khác, cô có thể bắt được bộ phim này, chỉ có xác xuất một phần vạn.

 

Huống hồ, hiện tại thì đạo diễn cũng không có ấn tượng tốt với cô, khó càng thêm khó.

 

Nhưng nếu cô bỏ kịch bản này, Thời Diên cảm thấy rằng điều đó có thể đồng nghĩa với việc từ bỏ cơ hội cuối cùng để giành được vị trí ảnh hậu trước khi cô rời khỏi giới, đồng thời cũng bỏ lỡ một kịch bản được thiết kế riêng cho cô.

 

Cô không cam lòng, bất luận là từ góc độ nào, cô đều không cam lòng.

 

Cho nên cô cũng không dễ dàng mà từ bỏ.

 

Quý Vân Sanh vội vã đi đến sân bay, Thời Diên cũng không có phiền mà đi tiễn anh.

 

Cô về xe với trợ lý của mình, Thời Diên có chút mệt mỏi mà tựa lưng vào ghế nhắm mắt dưỡng thần.

 

Nhưng mà chỉ cần nhắm mắt lại là sẽ thấy bộ dạng ban nãy của Bùi Kỵ.

 

Ngực như bị một khối đá trăm cân ép xuống, ép tới mức cô thở không nổi. Thời Diên mở mắt ra, mở nắp chai nước khoáng.

 

Thấy cô không ngủ, Tưởng Thanh rốt cuộc kiềm chế không được mà hiếu kỳ hỏi: “ Chị Thời Diên … Người đàn ông vừa nãy… Anh ta là ai thế? Ánh mắt thật đáng sợ…”

 

Nhưng hình như, anh ấy nhìn chị Diên không giống bình thường cho lắm.

 

Không có cái loại sắc bén khiến người ta có cảm giác sợ hãi, mà là vô cùng cẩn thận, sự lạnh lùng mà anh thể hiện với cô chỉ là lớp ngụy trang có thể nhìn ra trong nháy mắt.

 

Câu này, Tưởng Thanh không dám nói, đầu vừa nhảy số ra một bộ tình yêu đầy giật gân lãng mạn thì nghe thấy tiếng của Thời Diên vang lên.

 

“Là kẻ thù “.

 

Tưởng Thanh sửng sốt, khó tin mà nhìn cô, cảm thấy hình như bản thân đã nghe nhầm.

 

Mắt Thời Diên ảm đạm, thu hồi khóe môi, không nói chuyện nữa.

 

Bởi vì đối với ai đi nữa, quá khứ giữa cô và Bùi Kỵ, không phải là một hồi ức tốt đẹp gì cho cam.

 

Một câu chuyện đã định từ đầu là bi kịch, bất luận là tiến triển thế nào, cuối cùng cũng chỉ đem lại thống khổ cho nhau.

 

Chi bằng dừng lại đúng lúc.

 

Về đến nhà, Thời Diên đã tắm rửa xong, cô nằm trên giường.

 

Cô lẳng lặng mà nhìn trần nhà, bên tai bỗng nghe thấy những lời lúc nãy ở trên xe, câu hỏi của Tưởng Thanh.

 

” Vì sao chị không giải thích, thật ra giữa chị và Ông chủ Quý đâu phải cái loại quan hệ này? “

 

Bởi vì không cần thiết.

 

Cái cô muốn, là khiến Bùi Kỵ hết hy vọng, không có biện pháp nào tốt hơn cái này cả.

 

Anh ta hận cô như thế, bây giờ hận thêm cũng có làm sao đâu.

 

Cả một đêm, Thời Diên không chợp mắt nổi.

 

Hình ảnh đan chéo chồng chất với nhau trong giấc mơ, lúc Thời Diên nhìn lại bản thân trong gương thì mắt đã có một chút quầng thâm.

 

Cô thở dài một tiếng, dùng kem che đi quầng thâm, trang điểm nhẹ nhàng, sao đó đ.á.n.h thêm chút son màu hoa hồng.

 

Đảm bảo bản thân trong gương không có chút tiều tụy nào thì cô mới an tâm. Lúc này, Thời Diên mới cầm lấy đồ trên bàn mà bước ra cửa.

 

Dựa theo thời gian đã hẹn, Khâu Duệ sẽ đến lúc bốn giờ chiều ở một quán trà để gặp mặt, cho Thời Diên không đến mười phút ngắn ngủi.

 

Trong hành lang bên ngoài phòng riêng của quán trà, Thời Diên tháo kính râm và khẩu trang, để lộ khuôn mặt xinh đẹp trang điểm nhẹ nhàng.

 

Một lát sau,cửa phòng riêng mở ra, một người đàn ông tuổi trung niên đi ra, ngũ quan đoan chính, biểu tình nghiêm túc, từ phía xa đã cho người ta một loại cảm giác bị áp bức.

 

Không hổ là đạo diễn nổi danh.

 

Thời Diên biết người này, hít sâu một hơi, sau đó sửa sang quần áo một chút, bước đến.

 

Cô cười tươi: ” Chào ngài, đạo diễn Khâu, đã quấy rầy ngài rồi, tôi tên Thời Diên, là nghệ sĩ của giải trí Dự Tinh. “

 

Ông không biểu hiện cảm xúc gì, không vì gương mặt tươi cười của Thời Diên mà lộ ra chút biểu cảm gì.: ” Chào cô, Thời tiểu thư. “

 

Thời Diên c.ắ.n môi, như có tiếng trống khích lệ làm tinh thần cô hăng hái thêm, Thời Diên đưa đồ trong tay ra: ” Đạo diễn Khâu, đây là sơ yếu lý lịch của tôi, còn có lý giải và phân tích của tôi về nhân vật. Tôi thật sự rất thích kịch bản này và tin tưởng bản thân có khả năng diễn ra được nhân vật, hy vọng ngài có thể cho tôi cơ hội được thử diễn một lần. “

 

Nói xong, cô cúi đầu, gập người chín mươi độ.

 

Cô thật sự vô cùng thành ý và tôn kính.

 

Khâu Duệ sửng sốt một lúc, dùng ánh mắt của đạo diễn chuyên nghiệp mà đ.á.n.h giá cô một vòng.

 

Bề ngoài xuất sắc, khí chất cũng thuộc hàng đầu,đứng ở đó cũng khiến người khác chú ý đến,có thể thấy cô ấy xuất thân từ múa cổ điển., thực sự rất phù hợp với nhân vật bên trong cứng rắn bên ngoài yếu mềm của bộ phim.

 

Chỉ tiếc lại quá nóng nảy, chỉ vì cái trước mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Khâu Duệ thở dài trong lòng.

 

Ba giây ngưng đọng, Thời Diên đứng lên, đón nhận ánh mắt từ mọi phía xung quanh.

 

Dáng người tuy yểu điệu, nhưng lại đứng thẳng lưng, cứ như cây trúc không ngã trong gió lạnh.

 

“ Thời tiểu thư, tôi cho rằng, Dự Tinh hẳn đã rõ ràng ý tôi. Tuy tôi ở nước ngoài, nhưng với tình hình trong nước cũng có nghe sơ lược qua. Trước hết, dựa theo vị trí của Thời tiểu thư đây cùng với mức lương đóng phim của cô, đây không phải là gánh nặng của đoàn chúng tôi. Có số tiền này, tôi sẽ dùng để tăng chất lượng bộ phim. “

 

Khâu Duệ lại nói tiếp: “ Tiếp theo, theo tôi biết, sự nghiệp của Thời tiểu thư đang lúc đỉnh cao, tôi cũng từng nghe qua đôi chút. Làm đạo diễn, tôi không hi vọng diễn viên vì muốn thứ gì quá độ, mà quên chức trách bản thân. “

 

“ Cái tôi muốn là diễn viên, không phải minh tinh. Tục ngữ nói “ đạo bất đồng bất tuân vi mưu “, tôi nghĩ, cái mà hai ta tìm không giống nhau. “

 

Lát sao, cô hít sâu một hơi, hai mắt sáng quắc nhìn về phía Khâu Duệ.

 

Cô nở một nụ cười tươi vài phần miễng cưỡng cùng chua xót, nhưng vẫn không cam lòng mà từ bỏ như vậy.

 

“ Khâu đạo diễn, đôi khi đ.á.n.h giá từ người ngoài không đủ để hiểu khái quát về một người. Ngài cũng không biết tôi, vậy tại sao lại đoán tôi không thích hợp cho phim của ngài? “

 

Khâu Duệ thở dài một tiếng, đối với sự cố chấp của cô không cảm thấy phiền, đành phải ý vị thâm tường mà nói: “ Thời tiểu thư, có lẽ cô không biết, tôi đã nghe sơ lược về cô từ sớm. Tôi có một người bạn thân, tên cô ấy là Bạch Cẩm Trúc.”

 

Ông vừa nói xong, sắc mặt Thời Diên trắng bệch ngay lập tức.

 

Ngưng tại đây, Khâu Duệ biết cô đã rõ ý ông.

 

Khâu đạo diễn có chút tiếc mà liếc nhìn Thời Diên một cái, thở dài một tiếng rồi đi khuất.

 

Chỉ để lại Thời Diên đứng một mình tại chỗ, cô gục đầu, vài sợi tóc dài rơi xuống, nhìn không ra biểu tình bây giờ của cô, sống lưng như bị hàng đống thứ vô hình đè nặng xuống, cả người cô bao phủ một loại cảm giác vô lực và suy sụp.

 

Sau thời gian ngẩn ngơ, bên tai Thời Diên lại vang lên giọng nữ ôn hòa nhưng lại nghiêm khắc.

 

Cô nói, Thời Diên, cô thật sự làm lão thất vọng rồi.

 

Cái cảm giác nỗ lực vô cùng nhưng vẫn vô dụng như cũ, rồi đến những ánh mắt âm thanh muôn hình muôn vẻ từ những người ngoại giới đó giống như con d.a.o cùn, từng chút từng chút mà lăng trì Thời Diên.

 

Sẽ nói cho cô rằng, bất luận là qua bao lâu, cô vẫn như cũ, chả làm nên trò trống gì.

 

Thậm chí đối với nhân vật mình thích cũng không có khả năng tranh giành, cũng không có tư cách phản bác.

 

Như con cá mắc cạn bên bờ biển, bị tia nắng đốt cháy, ý muốn giãy giụa xoay người, rồi lại bị sóng biển đ.á.n.h lên bờ cát không thể động đậy, chỉ có thể tuyệt vọng mà hô hấp.

 

 

Lúc Thời Diên ra cổng lớn, bất thình lình bị gió mạnh thổi tới mức run cầm cập.

 

Bên ngoài tối đen, một chiếc xe từ không xa chạy đến, ánh đèn trắng ch.ói lọi chiếu qua, nhất thời khiến cô không thích ứng được mà giơ tay che mắt.

 

Xe dừng lại trước mặt cô, cửa bên ghế phụ mở ra, một người đàn ông trẻ tuổi mặc tây trang được ủi phẳng phiu đi đến trước mặt cô, lễ phép nói

 

“ Chào cô, Thời tiểu thư. “

 

Sau khi Thời Diên đã thích ứng được ánh sáng, cô đặt tay xuống, nhìn người xa lạ trước mặt.

 

Cô cảm thấy người này có chút quen quen, chần chần một lát, cô ngập ngừng hơi: “ Anh là? “

 

Người này mỉm cười nói thân phận mình với cô: “ Tôi là trợ lý của chủ tịch tập đoàn Bùi thị, Chu Cảnh Lâm. Trước đây từng gọi cho cô. “

 

Thời Diên ngẩn ra.

 

Chưa chờ cô phản ứng, Chu Cảnh Lâm đã nói: “ Là ông chủ Bùi gọi tôi đến gặp cô “

 

Thời Diên càng hoang mang thêm.

 

Lúc này, điện thoại Chu Cảnh Lâm đột nhiên đổ chuông.

 

Chu Cảnh Lâm nhìn điện thoại, lại nhìn biểu tình ngơ ngác hoang mang của Thời Diên. sau đó lập hiểu rõ.

 

Anh bắt máy, đưa điện thoại cho cô: “ Là ông chủ Bùi gọi đến. “

 

Thời Diên giật mình cầm lấy điện thoại được đưa tới bên tai, đầu dây bên kia im lặng một hồi, sau đó, âm thanh quen thuộc mỏng manh truyền tới từ điện thoại.

 

“ Tôi nói rồi, Quý Vân Sanh không giúp em được. “

 

Ngữ khí anh như c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt, lại như có một chút ít sung sướng, ác liệt cực điểm.

 

Anh biết, dù cho hôm nay cô gặp được Khâu Duệ cũng chỉ có thể gặp trắc trở.

 

Thời Diên c.ắ.n môi, nhất thời im lặng không nói gì.

 

Đây là việc Bùi Kỵ trả thù cô, thậm chí cô còn nghi ngờ đây chỉ mới là bắt đầu.

 

Nhưng việc xảy ra tiếp theo lại không giống với tưởng tượng của cô.

 

Điện thoại hoàn toàn im lặng không một tiếng động, tiếng gió gào thét từ bên tai Thời Diên, tiếng trầm thấp của Bùi Kỵ bỗng nhiên vang lên.

 

“ Thời Diên, đây là cơ hội cuối cùng của em. “

 

Dứt lời, Thời Diên sửng sốt.

 

Sau khi hiểu được ý tứ câu nói kia, giọng cô như bị đặc lại, ngập ngừng hỏi: “ Anh nói gì? “

 

“ Casting. Muốn đóng nhân vật đó thì đến đây. “

 

Anh chỉ nói một câu như thế, điện thoại cũng chỉ còn lại âm thanh thoáng qua.

 

Cô nắm c.h.ặ.t lấy điện thoại, luồng nhiệt thoe da chạy đến trái tim, xua đuổi đi gió đêm đầy hơi lạnh kia.

 

Thời Diên đột nhiên phát hiện, Bùi Kỵ có lẽ là người hiểu rõ cô nhất trên thế giới này.

 

Anh ta biết phải dùng cái gì làm mồi thì mới có thể khiến cô can tâm tình nguyện mà đi theo anh.

 

Mà từ đầu đến cuối, cô không hề biết Bùi Kỵ muốn gì.

 

Lý trí nói cô biết, tốt nhất hai người nên dừng ở đây.

 

Nhưng tâm lý tĩnh mịch hoang vu của cô bị một thứ không biết tên châm lửa, Thời Diên không tìm ra ngọn nguồn, chỉ có thể quy ra việc cô không can tâm từ bỏ bộ “ Đắm Chìm “.

 

Cô đã không thể phân rõ, phải đưa ra quyết định thế nào, đành đ.â.m lao thì phải theo lao.

 

Gió đêm từ từ thôi, Chu Cảnh lâm đứng ở xe an tĩnh chờ đợi.

 

Rốt cuộc, không biết qua bao lâu, cô chầm chậm ngẩng đầu, trong đêm tối, cặp mắt hạnh sáng lên, tuy ôn nhu nhưng lại kiên định.

 

“ Làm phiền anh, đưa tôi đi gặp anh ấy. “

Đêm đó.

 

Trên con đường núi quanh co, một chiếc Bentley màu đen chạy đều đều.

 

Ban đêm, sương mù buông xuống, trên sườn núi có một biệt thự phát ra thứ ánh sáng duy nhất, lẻ loi đứng trong làn sương mù dày đặc, như thể nó bị thế giới bỏ rơi.

 

Thời Diên ngồi ở ghế sau cau mày nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ, đột nhiên lên tiếng.

 

“Bình thường anh ta sống ở đây?”

 

Chu Cảnh Lâm trả lời: “Không, chỉ thỉnh thoảng ông chủ Bùi mới trở về, hầu hết thời gian là ở công ty hoặc khách sạn.”

 

Biệt thự này xung quanh đều là núi, còn cách xa nội thành ở quá xa, lúc đầu, Chu Cảnh Lâm không hiểu tại sao anh lại mua nhà ở một nơi như vậy.

 

Nhưng sau khi vô tình nhìn thấy tốc độ của Bùi Kỵ trên đường về nhà thì liền hiểu ra.

 

Bởi vì con đường núi dài và quanh co này rất phù hợp để đua xe.

 

Chu Cảnh Lâm không dám nói ra những lời này, thấy Thời Diên không có ý định tiếp tục đặt câu hỏi, nên anh đã thức thời ngậm miệng.

 

Cuối cùng, Bentley từ từ dừng lại ở cửa biệt thự.

 

Cánh cửa của biệt thự đóng hờ, Thời Diên đẩy cửa đi vào.

 

Đi qua huyền quan thì đến phòng khách, cả căn phòng bố trí đơn giản với tông màu lạnh, khắp nơi đều tỏa ra hơi thở lạnh lẽo.

 

 

Không có ai.

 

Trong phòng khách im ắng, chỉ có một cánh cửa dẫn ra bên ngoài.

 

Thời Diên đi qua cánh cửa đó, đi hết con đường nhỏ của khu vườn, một bể bơi xuất hiện trong tầm mắt.

 

Vừa lúc mây mù tản ra, ánh trăng sáng soi xuống mặt bể.

 

Thời Diên ngây ngẩn cả người.

 

Nói là bể bơi cũng không chính xác.

 

Bởi vì nước trong bể bơi đều trong vắt, nhưng trước mắt…

 

Là màu đỏ.

 

Màu đỏ ch.ói mắt làm Thời Diên không khống chế được liên tưởng đến một loại chất lỏng, giống như là biển m.á.u.

 

Trên mặt cô lập tức không còn chút huyết sắc, ngay lúc cô đang hoảng hồn, một bóng người mạnh mẽ nhô lên khỏi mặt nước.

 

“Bang” một tiếng, nước trong bể b.ắ.n tung tóe, mạnh mẽ kéo tinh thần Thời Diên trở lại.

 

Cô ngước mắt lên, thấy một thân hình cao lớn.

 

Anh để trần nửa người trên, đường cong trên lưng hiện lên rõ ràng, màu da trắng bệch như bị bệnh. Trên lưng còn có vài vết sẹo dữ tợn làm tăng thêm chút vẻ đẹp hoang dã.

 

Ánh mắt di chuyển xuống, những giọt nước trượt dọc theo cơ bụng của anh, chảy xuống tuyến nhân ngư, để lại một vệt nước.

 

Có chút… d.ụ.c khí lan tràn.

 

Đi xuống chút nữa, Thời Diên không dám nhìn mà nhanh ch.óng quay mặt đi, làm như không có chuyện gì mà nhìn chằm chằm vào hướng khác.

 

Thực ra không phải là cô chưa từng gặp trường hợp này bao giờ. Trước kia, khi cô quay quảng cáo trên bãi biển, cô cũng thường nhìn thấy. Lúc đó cô đều không có cảm giác gì, có thể nói là tâm lặng như nước.

 

Thậm chí Thời Diên cũng hoài nghi liệu cô có lãnh đạm quá không.

 

Mặc dù hầu hết các diễn viên nam mà cô gặp qua đều có cơ bụng, nhưng có thể thấy được những đường nét này đều là thỉnh thoảng luyện tập mới có, thêm hiệu ứng ánh sáng cùng trang điểm mới có thể tạo được hiệu quả thị giác.

 

Nhưng Bùi Kỵ thì không.

 

Anh không phải là kiểu cường tráng do tập thể d.ụ.c quá độ. Lúc mặc quần áo thì không thấy gì, nhưng khi c.ởi đồ ra thì mới phát hiện, cảm giác mỗi khối cơ trên người anh đều có lực, tác động rất mạnh đến thị giác.

 

Vậy nên…mới khiến người khác như muốn xịt m.á.u mũi khi nhìn vào.

 

Không biết tại sao, mặt của Thời Diên có chút nóng.

 

May mắn ngoài trời không sáng lắm, cô quay đầu đi, cố gắng làm ra biểu tình bình tĩnh, tự nhiên.

 

Tuy nhiên, giây tiếp theo, Bùi Kỵ không chút nể nang mà chọc thủng lớp ngụy trang của cô.

 

Anh nhặt chiếc áo choàng tắm ở bên cạnh, thẳng thừng nói: “Cái gì cũng thấy rồi, còn giả vờ làm gì?”

 

Thời Diên đột nhiên bị nghẹn lại, không nhịn được nhỏ giọng biện minh: “Tôi cũng không phải cố ý.”

 

Anh cười khẽ, như thể cảm thấy cô đang kể một câu chuyện cười.

 

Ngay sau đó, tiếng bước chân ngày càng gần hơn.

 

Thời Diên nhìn chằm chằm vào bên cạnh, giả vờ bình tĩnh: “Anh… Anh mặc quần áo trước đi.”

 

“Em định cả đời nhìn chằm chằm vào bồn cây để nói chuyện à?”

 

 

Lần này, Thời Diên chỉ có thể chậm rãi quay đầu.

 

Thấy Bùi Kỵ đã mặc áo choàng tắm, Thời Diên thở phào nhẹ nhõm.

 

Anh liếc nhìn cô, để lại hai từ: “Đến đây.”

 

Dây thần kinh trong đầu Thời Diên vừa mới thả lỏng nháy mắt lại căng lên.

 

Cô hạ mắt xuống, không nhìn thẳng vào anh nữa: “Tôi đến đây để thử vai diễn.”

 

Chỉ một phản ứng rất nhỏ của cô đã làm động tác của Bùi Kỵ cứng lại.

 

Anh lạnh lùng, quay đi mà không nhìn lại: “Bây giờ em có thể đi rồi.”

 

Thời Diên sửng sốt nhìn bóng lưng anh, tất nhiên là cô nghe hiểu những lời này là trắng trợn uy h.i.ế.p.

 

Sau nửa giây, cô hít một hơi thật sâu và đi theo.

 

Luôn theo anh đến trung tâm của bể bơi, Thời Diên ngửi thấy mùi của một loại rượu mạnh.

 

Cô quay đầu theo mùi hương và nhìn vào nước trong bể bơi, đột nhiên một ý nghĩ khó có thể tưởng tượng xuất hiện trong đầu cô.

 

Cô cau mày, nhìn sườn mặt lạnh nhạt của Bùi Kỵ.

 

Người này quả thật là… không thể nói lý.

 

“Không phải cô đến đây để thử vai sao? Đến đây đi.”

 

Bùi Kỵ nâng mắt nhìn cô, giọng khàn khàn: “Thử đi, diễn đoạn Ninh Ý Tri nhảy xuống biển.”

 

Thời Diên ngẩn ra.

 

Cô nhớ bộ phim mà Bùi Kỵ nói. Ở giữa kịch bản, nhân vật chính Ninh Ý Tri bị bắt phải từ bỏ mộng tưởng, bạn bè xa lánh, lâm vào tuyệt vọng, cố gắng nhảy xuống biển để kết thúc cuộc đời ngắn ngủi.

 

Nhưng bây giờ làm gì có biển cho cô nhảy.

 

Bùi Kỵ giơ cằm lên, ý bảo có bể bơi phía sau, cong môi nói: “Cô cứ tự nhiên.”

 

 

Thời Diên cúi đầu, nhìn chiếc váy trắng trên người khẽ nhíu mày.

 

Cô không đi bơi, thậm chí còn có chút sợ nước.

 

Trên đường đi, cô đã đoán rằng Bùi Kỵ sẽ gây khó dễ với cô nhưng tình hình hiện tại tốt hơn tưởng tượng của cô nhiều.

 

Chẳng mấy chốc, lông mày của cô lại dãn ra, bình tĩnh mà nhìn anh: “Được rồi.”

 

Nụ cười của Bùi Kỵ cứng đờ trong nháy mắt..

 

Cô dường như luôn như thế này.

 

Bất kể anh làm gì, nói gì cũng đều không thể khiến cô trở nên đau khổ.

 

Mà anh nói muốn trả thù cô, cô cũng sẽ bình tĩnh chấp nhận, sau đó vạch rõ giới hạn với anh.

 

Đúng vậy, cô không có ý định chọc giận anh, thuận theo chỉ là để thoát khỏi quan hệ với kẻ điên này thôi.

 

Ánh mắt anh trầm xuống một chút, dưới đáy mắt tích tụ lệ khí dày đặc, tầm mắt gắt gao nhìn người đứng cách đó không xa.

 

Đây là một đoạn phim không có thoại, chỉ kiểm tra sự bùng nổ cảm xúc và sức cuốn hút của diễn viên.

 

Thời Diên từ từ nhắm mắt và hít một hơi thật sâu.

 

Chỉ vài giây sau, khi cô mở mắt ra, trong đó không có sự dịu dàng và bình thản hàng ngày, mà là sự mất tinh thần, sự tuyệt vọng che trời lấp biển, thậm chí một giọt nước mắt cũng không thể rơi.

 

Bị bắt phải từ bỏ đam mê cả đời của mình, bị cả thế giới bài xích cùng hiểu lầm.

 

Cô đã bước vào thế giới của Ninh Ý Tri.

 

Đây có lẽ là lý do cô chọn thử vai nhân vật này. Khi xem kịch bản, Thời Diên thậm chí còn cảm thấy rằng cô chính là Ninh Ý Tri.

 

Bởi vì cô đã trải qua những sự việc tương tự, mới có thể cộng hưởng cùng với nhân vật, là có thể gặp nhưng không thể cầu.

 

Cô từ từ từng bước một bước đến bên cạnh bể bơi.

 

Mặt trăng ẩn mình trong những đám mây, hồ bơi màu đỏ sẫm, giống như một biển m.á.u sâu không thấy đáy.

 

Huyết hải thâm thù, là câu thành ngữ phù hợp nhất với hai người họ.

 

Thời Diên đang đắm chìm trong cảm xúc của chính mình, hoàn toàn không biết người phía sau đã đứng dậy đi về phía cô.

 

Khi chỉ cách mặt nước một bước, cô máy móc mà dang hai tay ra, nhắm mắt lại.

 

Đột nhiên, phía sau có một lực kéo lấy cánh tay cô.

 

Thời Diên kinh ngạc mà mở mắt ra, cô còn chưa kịp phản ứng, đột nhiên trời đất quay cuồng, rơi vào một l.ồ.ng ng.ực nóng bỏng.

 

Anh ôm lấy cô và cùng rơi vào vực thẳm phía sau.

 

Ngay lúc rơi xuống nước, Thời Diên quên nín thở, nuốt một ngụm nước lớn vào khí quản.

 

Cảm giác nghẹt thở như t.h.ả.m họa chỉ chưa đầy một giây, ngay sau đó cô được người nâng lên khỏi mặt nước.

 

Sự sống và cái c.h.ế.t lúc này dường như chỉ là một cái chớp mắt.

 

Trước mắt cô đều là bọt nước, Thời Diên hoàn toàn dựa vào bản năng sinh tồn mà bám c.h.ặ.t lấy khúc gỗ duy nhất bên người.

 

Nước lạnh băng nhưng cơ thể anh lại rất nóng.

 

Da thịt tiếp xúc, hơi ấm dần chuyển lên người cô.

 

Cô mãnh liệt ho khan vài tiếng, đem nước nghẹn trong khí quản ho ra mới có thể thuận lợi hô hấp một lần nữa.

 

Sau phút chốc ngắn ngủi choáng váng vì thiếu oxy, mái tóc tán loạn của cô bị người vuốt ra sau tai.

 

Giọng nói trầm thấp bên tai vừa hư ảo vừa chân thật, vang vọng trong thế giới của cô.

 

Anh cúi đầu xuống, hơi thở ấm áp phả trên cổ cô, giọng anh trầm thấp như muốn nghẹn: “Làm sao tôi có thể để em c.h.ế.t một mình.”

 

Ninh Ý Tri có thể sẽ một mình c.h.ế.t ở giữa làn nước biển lạnh băng cô tịch.

 

Nhưng Thời Diên thì sẽ không bao giờ.

 

Anh sẽ c.h.ế.t cùng cô.

 

Bùi Kỵ cầm chiếc khăn tắm bọc cô lại, ôm cô vào phòng, đặt lên giường.

 

Từ góc nhìn của Thời Diên, cô có thể nhìn thấy mái tóc đen ướt đẫm trước trán, tùy ý rủ xuống che khuất đi đôi mắt đẹp kia.

 

Lông mi của anh rất dài, dường như còn có bọt nước trên đó.

 

Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống, không cảm xúc nói.

 

“Đi tắm.”

 

Hai mắt của Thời Diên ngay lập tức mở to, hai tay bất giác mà nắm c.h.ặ.t khăn tắm trên người.

 

Bùi Kỵ chú ý tới động tác của cô, ánh mắt di chuyển đến mái tóc ướt trên vai cô, cười nhạt một tiếng nói: “Em muốn cả đêm ngồi ngốc thế này?”

 

 

Thời Diên c.ắ.n môi, rũ mắt xuống không nói chuyện.

 

Cô mới bị sặc nước, ho đến chật vật, giờ phút này mái tóc ướt dầm dề tán loạn trên vai khiến khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn thường ngày càng thêm tái nhợt, như thể cô đang bị bắt nạt, yếu đuối không thể phản kháng.

 

Thấy vậy, Bùi Kỵ cau mày, một tia hoảng loạn khó có thể nhận ra lóe lên trong mắt anh.

 

Yết hầu anh lăn lộn, giọng điệu vẫn lạnh băng.

 

“Ngày mai Chu Cảnh Lâm sẽ gửi cho cô thời gian và địa điểm của buổi thử vai.”

 

Dứt lời, lông mi của Thời Diên run lên, cô ngước nhìn anh mang theo vẻ không thể tin được.

 

Đôi mắt cô vẫn rõ ràng như vậy, Bùi Kỵ bị cô nhìn chằm chằm có chút mất tự nhiên.

 

Giọng nói của anh vẫn lạnh nhạt, “Tôi chỉ cho em cơ hội tham gia thử vai, không có nghĩa nhân vật này nhất định thuộc về em.”

 

Thời Diên vẫn không chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào anh, đôi mắt tràn đầy vẻ khó hiểu.

 

Bùi Kỵ khẽ ho một tiếng rồi nói, “Quyết định cuối cùng là của Khâu Duệ, ông ấy là lão già cổ hủ, tôi không muốn bởi vì sự cố chấp của ông ấy đối với diễn viên làm ảnh hưởng đến lợi nhuận của bộ phim, em hiểu không?”

 

Cô dường như hiểu, lại như không hiểu.

 

Không để cô có được vai diễn đó, mới được xem như là trả thù cô chứ.

 

Nhưng anh lại cố tình nói với cô rằng cô có thể đi đến buổi thử vai chính thức, và nếu cô thành công lấy được vai diễn đó thì cũng không có liên quan gì đến anh.

 

Hơn nữa, anh dường như tin rằng nếu cô tham gia, chắc chắn sẽ kiếm được rất nhiều tiền.

 

Giống như là một sự khẳng định cùng tín nhiệm được ngụy trang.

 

Thời Diên đã ngơ ngẩn, cô cảm thấy rằng tâm trí cô giờ đây rất lộn xộn, không biết liệu có phải do vừa mới sặc nước không, giọng cô bỗng nhiên hơi khàn.

 

Cô rất nhỏ giọng nói: “Cảm ơn anh.”

 

Thấy cô cuối cùng cũng nói, trái tim của Bùi Kỵ bỗng thả lỏng.

 

Giọng anh bất giác dịu dàng hơn: “Đi tắm đi.”

 

Thời Diên c.ắ.n môi, nhỏ giọng nói: “Tôi sẽ gọi người đón.”

 

Nghe vậy, tia dịu dàng dưới đáy mắt Bùi Kỵ biến mất, khôi phục lại vẻ sắc lạnh thường ngày.

 

“Được, nếu em muốn họ nửa đường xe hủy người vong.”

 

 

Thời Diên kinh ngạc mở to mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, mới hiểu ý anh là gì.

 

Chỉ một lát sau, bên ngoài đã dày đặc sương mù, con đường núi này rất khó đi và còn nguy hiểm hơn khi đi trong sương mù. Nhưng cô muốn đi ngay bây giờ thì phải làm sao?

 

Thời Diên nhíu mày, đầu ngón tay vô thức siết chiếc khăn tắm trên cơ thể.

 

Bây giờ cả người cô đều ẩm ướt, thực sự không thể để như vậy cả đêm được.

 

Nhưng tắm trong nhà của Bùi Kỵ, có vẻ… không thích hợp lắm.

 

Mặt của Thời Diên bỗng nhiên hơi nóng, thanh âm yếu ớt nói: “Nhưng tôi không có quần áo để thay…”

 

“Trong tủ.”

 

Sau khi ném lại câu này, Bùi Kỵ liền xoay người rời đi.

 

Bởi vì anh biết nếu anh còn ở lại đây sẽ khiến Thời Diên rối rắm cả buổi tối.

 

Quả nhiên, ngay khi Bùi Kỵ nâng chân rời đi, Thời Diên liền thở phào nhẹ nhõm.

 

Cô chậm rãi bước đến tủ quần áo, mở ra. Bên trong đều là áo sơ mi đen, trắng cùng tây trang quý giá. Ngoài ra còn có vài chiếc áo phông đen và áo len treo bên cạnh, kiểu dáng đơn giản, là phong cách mà trước đây anh thường mặc.

 

Không có quần áo của phụ nữ.

 

Thời Diên đứng trước tủ quần áo một lúc, vẫn lấy một chiếc hoodie lớn trùm đầu màu đen.

 

Sau khi tắm, cô mặc chiếc áo hoodie kia, cả người đều là hơi thở của Bùi Kỵ.

 

Làm cho khuôn mặt của Thời Diên vô thức nóng lên.

 

Cô lấy điện thoại di động ra khỏi túi, đầu tiên gửi WeChat cho Tưởng Thanh, để cô ấy đến đón cô vào sáng mai.

 

Sau khi nhận được câu trả lời OK từ Tưởng Thanh, Thời Diên vừa mới thả lỏng, điện thoại đột nhiên vang lên thông báo có người gọi đến.

 

Ba chữ lớn dễ thấy nhấp nháy trên màn hình.

 

Quý Vân Sanh.

 

Con ngươi Thời Diên co lại, vô thức nhìn về phía cửa.

 

Bùi Kỵ không đến, hẳn là đang tắm trong phòng khách.

 

Cô thở phào nhẹ nhõm, lại không biết tại sao có chút cảm giác chột dạ.

 

Có lẽ là vì cô lừa Bùi Kỵ, nói rằng cô cùng Quý Vân Sanh là loại quan hệ này.

 

Quý Vân Sanh cũng không nghĩ là cô sẽ có nhiều tiếp xúc với Bùi Kỵ.

 

Mà hiện tại, cô đang ở trong nhà của Bùi Kỵ.

 

Thời Diên thở dài trong lòng, nhấc điện thoại lên.

 

Cô hạ giọng nói: “Có gì không Vân Sanh?”

 

Giọng nói ôn hòa nhẹ nhàng của Quý Vân Sanh từ đầu dây bên kia truyền đến: “Không có gì, anh mới kết thúc chuyến công tác nên gọi điện hỏi em hai ngày này thế nào. Còn có bộ phim điện ảnh “Đắm Chìm” kia…”

 

Thời Diên che micro, nhẹ giọng cắt lời hắn: “Ngày mai có lẽ em sẽ đi thử vai.”

 

Ở đầu bên kia, Quý Vân Sanh ngẩn ra, “Là đạo diễn Khâu cho em đi sao?”

 

Thời Diên chần chừ trả lời, Quý Vân Sanh nghe ra lời cô nói không thích hợp nên biết ý mà không hỏi nữa, chỉ nói: “Sáng mai anh đi máy bay đến Bắc Thành, buổi chiều hẳn là có thể đến buổi thử vai.”

 

Nghe vậy, Thời Diên hơi ngạc nhiên: “Ngày mai anh đã trở lại rồi sao?”

 

Sân bay gió lạnh gào thét, Quý Vân Sanh một bên rảo bước về phía máy bay tư nhân đang đậu, một bên dịu dàng trả lời Thời Diên: “Ừ, công việc giải quyết xong rồi, hiện tại anh đang ở sân bay.”

 

Quý Vân Sanh nghe ra cô cố tình hạ thấp giọng nên do dự hỏi: “Thời Diên, bây giờ em đang ở nhà sao?”

 

Thời Diên nghẹn lại, nhanh ch.óng suy nghĩ câu trả lời nên không chú ý đến tiếng bước chân phía sau.

 

“Ừm… Em…”

 

Cô chưa kịp nói xong, điện thoại di động cầm trong tay cô đột nhiên bị cướp đi.

 

Giọng nói lạnh lùng quen thuộc vang lên ở phía sau, Thời Diên cả kinh, khắp người đều toát ra mồ hôi lạnh.

 

Bùi Kỵ cười lạnh một tiếng nói với người đầu dây bên kia, “Cô ấy đang bận, nghe không hiểu à?”

 

Nói xong câu này, anh không chờ người kia trả lời, trực tiếp cúp máy.

 

Thời Diên hoảng loạn xoay người, lại không cẩn thận vấp vào chân giường, mất trọng tâm, cả người cô đều ngã về phía trước.

 

Bùi Kỵ phản ứng nhanh ch.óng, nhẹ nhàng ôm lấy cô.

 

Thời Diên không kịp phản ứng mà ngã vào l.ồ.ng ng.ực anh, cánh mũi nhanh ch.óng tràn ngập mùi hương sữa tắm thanh mát dễ ngửi.

 

Mặt cô đỏ bừng đứng vững lại, giơ tay muốn cướp: “Anh trả lại điện thoại cho tôi…”

 

Bùi Kỵ ném điện thoại lên giường, tiến lên một bước gần cô hơn.

 

Anh cong môi cười lạnh, trong mắt đều là sự nguy hiểm, “Thời Diên, ai cho em can đảm ở trong nhà của tôi nghe điện thoại của người đàn ông khác? Là Quý Vân Sanh?”

 

Thời Diên chột dạ mà lùi lại một bước, lại vô tình ngã ngồi trên giường.

 

Bùi Kỵ cúi xuống, hai tay chống bên người cô, dễ như trở bàn tay giam cô lại.

 

Hơi thở thuộc về anh bủa vây xung quanh cô, Thời Diên vô thức nín thở, không thể không lui về sau, cố gắng làm cho mình trông có vẻ bình tĩnh.

 

Bùi Kỵ vừa tắm xong, áo tắm lỏng lẻo treo trên cơ thể anh, từ góc nhìn của cô có thể thấy được giọt nước từ xương quai xanh lăn xuống theo đường cong trên cơ thể anh, để lại một vệt nước nhỏ.

 

Ánh mắt đen láy gắt gao khoá trên người cô, bên trong đều là ảnh ngược của cô. Cảm xúc cuồn cuộn dưới đáy mắt, cuối cùng vẫn bị ép xuống.

 

Chóp mũi chạm ch.óp mũi, anh cứ vậy mà nhìn chằm chằm cô, ban đầu là điên cuồng, bướng bỉnh, đến cuối cùng là không nề hà. Bên trong giống như rơi vào cơn lốc xoáy sâu không thấy đáy, có thể dễ dàng khiến người ta c.h.ế.t chìm trong đó.

 

Thời Diên hô hấp lỡ một nhịp.

 

Hầu kết anh lên xuống, giọng nói trầm khàn, “Tính nhẫn nại của tôi là có hạn.”

 

Thời Diên không nghĩ anh sẽ nói như vậy, cô ngẩn ngơ giương mắt nhìn, lại vô tình rơi vào tầm mắt Bùi Kỵ.

 

Ánh mắt anh nặng nề mà nhìn cô, ngữ khí cường ngạnh lại có chút không thể nề hà.

 

“Cho nên, nghe tôi mà cách xa hắn một chút, được chứ?”