Thời Diên ngẩn ra, nhanh ch.óng đoán được người kia là ai.
Không hiểu sao, tim cô đập loạn cả lên, mất khống chế.
Thời Diên rũ mắt, che khuất đôi mắt sáng ngời, ánh mắt lộ ra chút hoang mang.
Im lặng một lát, cô đặt bánh tart trở lại trên tủ.
Thấy thế, Lạc Thanh Y ý thức được cảm xúc của cô không đúng, đi đến mép giường ngồi xuống, quan tâm hỏi, “Làm sao thế?”
Thời Diên cười cười, “Không có gì.”
Chỉ là đột nhiên cô phát hiện, tất cả mọi chuyện đang đi lệch quỹ đạo đã dự đoán của cô.
Những suy nghĩ trước đây rõ ràng không thể lay chuyển, vậy mà bây giờ càng lúc càng bị d.a.o động.
Cô không thể nuông chiều bản thân ngày càng chìm sâu thế này, tiếp tục hưởng thụ lòng tốt của anh dành cho cô.
Là cô quá yếu đuối, chỉ biết trốn tránh.
Nhận thấy ánh mắt Thời Diên ảm đạm dần, trong lòng Lạc Thanh Y thầm thở dài, chỉ có thể lảng sang chuyện khác, “Đúng rồi, hình như em chưa xem tìm kiếm nóng tối hôm qua.”
Nói rồi, Lạc Thanh Y đưa điện thoại cho cô xem.
Tưởng tượng đến lượt tìm kiếm nòng hôm qua, Lạc Thanh Y liền cảm thấy sảng khoái.
Cuối cùng nhấp vào tìm kiếm nóng là một video mơ hồ không rõ nhưng trang phục đi t.h.ả.m đỏ tối hôm qua của Li Tư vẫn còn rõ ràng, nhìn qua một cái là nhận ra cô ta.
Chất lượng của video thấp, có tiếng ly vỡ vụn cùng với tiếng mắng ch.ói tai của cô ta khi nh.ụ.c m.ạ trợ lí, giống như một người đàn bà đanh đá.
Thật ra Thời Diên đã nghe qua chuyện tính tình Li Tư không tốt.
Cô ta không coi trợ lí của mình là người, đ.á.n.h hay mắng cũng là chuyện thường xảy ra, nhưng mà công ty sau lưng Li Tư xử lý bê bối quá nhanh. Mấy năm trước có lộ chuyện một lần như bây giờ, sau đó không biết sao bị đè xuố.ng, mà Internet lại không có bộ nhớ nên lâu dần cũng thành như không có gì.
Chỉ là phong ba bão táp lần này hình như lớn đến mức không thể ngờ, công ty có ra tay cũng không xóa được.
Nhiệt độ ngày hôm qua cô ta cọ giờ đã biến thành những tiếng mắng dưới Weibo của cô ta.
Giống như có một thế lực nào đó ở phía sau muốn chỉnh đốn cô ta một chút nên tình hình hiện tại mới phát triển đến mức không thể kiểm soát được.
Lạc Thanh Y lòng đầy khoái chí, “Nếu muốn chị nói thì đây là những gì cô ta xứng đáng. Người không tự tìm đường c.h.ế.t sẽ không c.h.ế.t. “
Thật ra Thời Diên không có cảm xúc gì, cô không có ý định bỏ đá xuống giếng nhưng cũng không tốt bụng mà đồng cảm với hạng người như Li Tư.
Cô lại thấy có chỗ sai sai, bình tĩnh hỏi một câu, “Là ai tung video?”
“Nghe nói là một trợ lý cũ của cô ta, không thể chịu nổi việc làm ô sin của Li Tư nên chủ động từ chức, ai ngờ Li Tư là kẻ tiểu nhân, để người đại diện liên lạc trong giới khiến cho người ta không tìm được việc làm, rơi vào đường cùng.”
Một trợ lí nhỏ nhoi cũng có bản lĩnh nâng độ phổ biến của video lên cao vậy sao? Công ty của Li Tư cũng không xóa được?
Thời Diên nhắm mắt, ép mình không nghĩ về nó nữa.
Lạc Thanh Y bỗng nhớ đến một chuyện, “Đúng rồi, còn có chuyện này. Hôm qua hội Chữ Thập Đỏ gọi cho tôi, có người lấy danh nghĩa của cô để quyên tiền cho họ.”
“Lần này quyên bao nhiêu?”
“Vẫn là một nghìn vạn. Đúng hơn là một nghìn lẻ chín vạn, sinh nhật cô.”
Thời Diên kinh ngạc, “Chưa điều tra được người quyên tiền là ai sao?”
Suốt bốn năm, mỗi năm đều có người lấy danh nghĩa của cô để quyên tiền cho hội Chữ Thập Đỏ. Bởi vì là tài khoản nặc danh ở nước ngoài nên rất khó để liên hệ chủ tài khoản.
Lạc Thanh Y lắc đầu, dựa vào suy đoán mà nói, “Có thể là người hâm mộ cuồng nhiệt nào đó chăng?”
Lấy danh nghĩa thần tượng quyên tiền tạo phúc ở giới giải trí có rất nhiều, cũng có người hâm mộ theo đuổi thần tượng một cách thầm lặng, họ có tình yêu không nhỏ và cũng không thiếu tiền.
Nhưng mà như trường hợp của cô thì chắc là đầu tiên.
Thấy Thời Diên còn cau mày, Lạc Thanh Y đành khuyên bảo cô, “Thôi, dù sao cũng là chuyện tốt, đừng rối rắm làm gì.”
Rốt cuộc thì không phải minh tinh nào cũng có thể có một người hâm mộ thực sự vô nhân tính như thế.
Trong lúc nói chuyện, Lạc Thanh Y không khỏi vui sướng khi người gặp họa, “Tôi nói này, nếu chị là Li Tư thì sẽ quyên góp cho đêm từ thiện hôm qua nhiều tiền hơn, có lẽ còn có thể tẩy trắng cho bản thân một chút. Tôi đoán hiện tại cô ta phải tức đến mức cả giày cao gót cũng giẫm đứt.”
Lạc Thanh Y đoán cũng đúng được tám chín phần.
Lúc này, tại công ty Điện Ảnh Hoa Duyệt, có thể dùng câu gà bay ch.ó sủa để hình dung.
Li Tư đeo kính râm và khẩu trang xông thẳng vào văn phòng giám đốc bộ phận PR, cả hành lang đều rung lên vì tiếng giày cao gót giận dữ của cô ta.
Li Tư đẩy cửa, tháo kính đen, đang chuẩn bị hỏi tội giám đốc PR thì thấy trên ghế sô pha còn có thêm một người đàn ông trung niên bụng phệ.
Là Lý Văn Hoa, tổng giám đốc của công ty.
Lời nói đến miệng bị nuốt vào, Li Tư vặn eo nhỏ đi sang, bày ra một gương mặt tươi cười ân cần lấy lòng.
“Tổng giám đốc Lý, tôi không biết ngài cũng đang ở đây…”
Lý Văn Hoa không thèm để tâm đến bộ dáng này của cô ta, đem xấp giấy trong tay quăng lên bàn, tức giận mắng, “Không phải tôi bảo cô ngoan ngoãn ở nhà sao! Bây giờ cô chạy tới công ty, cô sợ bản thân mình chưa đủ nổi tiếng phải không? Hay là video chưa đủ nóng?”
Li Tư hoảng sợ, khí thế kiêu ngạo ban nãy tức khắc đã không còn.
“Ông chủ Lý, tôi…”
Lời giải thích còn chưa nói xong đã bị sự tức giận của Lý Văn Hoa át đi, “Tôi cái gì mà tôi! Có phải cô muốn công ty cũng chôn cùng cô luôn đúng không? “
Cô ta chưa bao giờ thấy Lý Văn Hoa tức giận đến nhường này, bây giờ Li Tư mới ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.
Cô ta lập tức cầu xin, bộ dáng nhu nhược đáng thương: “Ông chủ Lý, chuyện này là tôi sai, tôi ở công ty nhiều năm như thế, xin ngài…”
Lý Văn Hoa giận đến bật cười, “Cô nói tôi nghe xem, cô chọc giận Bùi thị như thế nào? Nói tôi biết, Bùi thị không vừa mắt cô, bảo tôi giúp cô kiểu gì, toàn bộ Bắc thành này ai dám giữ cô!”
Nghe vậy, hai chân Li Tư mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất.
Cô ta nhớ đến vị thư kí đem vòng cổ đến cho Thời Diên trong đêm từ thiện hôm qua.
Quả thật… là Bùi Kỵ.
Dù sao cũng là cây vàng hái ra tiền mấy năm nay cho công ty, Lý Văn Hoa mắng xong rồi thì chỉ hận rèn sắt không thành thép, “Được rồi, lịch trình gần nhất trước mắt hủy hết đi. Qua trận gió này rồi, nếu người ta không nhớ đến cô thì sau này có thể đóng vài vai nhỏ, còn nữ chính gì đó cũng đừng có nghĩ tới.”
Li Tư giật mình, không thể tin được mà nhìn về phía Lý Văn Hoa, “Ông chủ Lý!”
Từ nữ chính thành nhân vật phụ, chuyện này khiến cô ta càng khó chấp nhận hơn việc mình bị g.i.ế.c.
Li Tư còn muốn nói tiếp đã bị Lý Văn Hoa không kiên nhẫn mà cắt ngang, “Được rồi, hôm nay cứ thế đã, cô về trước đi.”
Bị tống cổ ra khỏi cửa công ty, Li Tư mới phản ứng lại.
Hôm qua đập phá đồ đạc, cô ta còn chưa kịp tháo những chiếc móng tay bị gãy, giờ phút này chúng cắm sâu vào trong da thịt, để lại vết hằn sâu hoắm.
Qua hồi lâu, Li Tư đứng tại chỗ, lấy điện thoại ra gọi đến một số.
Rất nhanh đã có người bắt máy, tiếng cô ta khàn khàn, “Này, có rảnh không? Giúp tôi làm chút chuyện.”
Li Tư nói xong, người phía bên kia liền mắng cô ta điên rồi.
Cô ta chậm rãi nở nụ cười, gương mặt xinh đẹp trở nên vặn vẹo tà ác, lộ ra vài phần cuồng loạn điên cuồng.
“Dù sao sớm muộn gì cũng phải kết thúc, ai cũng đừng hòng có kết cục tốt.”
Thời gian ba ngày ngắn ngủi trôi qua nháy mắt.
Ở bệnh viện truyền nước biển hai hôm khiến Thời Diên đã khỏi cảm hoàn toàn.
Hai ngày này, điện thoại cô vẫn luôn nhận được tin nhắn từ Bùi Kỵ gửi đến.
Lần đầu là lúc cô thức dậy thì không thấy anh ở đây nữa.
“Buổi sáng đi công tác, anh đã gọi người đại diện sang rồi.”
Đang giải thích với cô lý do ngày hôm đó anh đi mà không tạm biệt.
Thời Diên nhìn nhưng không nhắn lại.
Cho anh một chút hy vọng, cuối cùng lại khiến anh thất vọng thì chi bằng giờ phút này tàn nhẫn một chút.
Lần thứ hai là buổi sáng hôm cô xuất viện.
Chỉ vỏn vẹn ba chữ.
“Nay xuất viện?”
Trong lòng Thời Diên rối bời, đầu ngón tay gõ chữ trên khung thoại, hết gõ lại xóa, cuối cùng chỉ gửi một chữ.
“Ừ.”
Thái độ của cô đã đủ lạnh nhạt, cô nghĩ hẳn là Bùi Kỵ cũng đã biết.
Tính tình anh kiêu ngạo, cao cao tại thượng như thế, làm sao cho phép bản thân tiếp tục thấp hèn.
Cho nên trong hai ngày tiếp theo, Bùi Kỵ không gửi tin nhắn đến.
Đây rõ ràng là kết quả mà cô mong muốn, vậy mà tại sao cô lại cảm thấy không vui.
Chiều hôm đó.
Phi cơ đến sân bay Lâm Thành đúng giờ, Thời Diên xuống máy bay, sau đó ngồi xe đi thẳng đến nơi tổ chức nghi thức khai máy.
Trong thành phố điện ảnh, dòng người xô đẩy, chen chúc nhau.
Lúc cắt băng, Thời Diên đứng bên cạnh Khâu Duệ, cuối cùng cũng gặp được nam chính trong bộ phim này, Hứa Cẩn Ngôn.
Năm trước, cậu ấy dựa vào một bộ thanh xuân vườn trường mà nổi tiếng trên mạng, nhận được một số giải thưởng và nhanh ch.óng trở thành một diễn viên mới.
Thời Diên đã xem qua bộ mà Hứa Cẩn Ngôn làm diễn viên chính, kỹ thuật diễn quả thật rất xuất sắc, không phải là phái thần tượng, rất có tiềm năng, gần đây cũng vô cùng nổi bật.
Gương mặt thì càng không phải bàn, ngũ quan tinh xảo tuấn tú, lại có thêm một đôi mắt đào hoa trời ban, màu da trắng nõn, dáng người cũng rất chuẩn, có cảm giác giống cún con.
Điều khiến cậu ấy trở nên nổi bật trong đám đông là khí chất xuất chúng.
Dùng từ phổ biến gần đây nhất thì chính là có cảm giác thiếu niên.
Đắm Chìm có đa số cảnh quay là lấy ở trường học, tuổi của nam, nữ chính đều là 17, 18 nên Thời Diên có thể hiểu một phần nguyên nhân vì sao Khâu Duệ lựa chọn Hứa Cẩn Ngôn.
Nghi thức cắt băng kết thúc, Thời Diên thay quần áo xong, đang định đi trước để quay phim thì bị Hứa Cẩn Ngôn cản lại.
Hứa Cẩn Ngôn hình như có chút khẩn trương, gương mặt trắng nõn hơi phiếm hồng, đôi mắt sáng ngời.
“Chào lão sư Thời, tôi là Hứa Cẩn Ngôn.”
Thời Diên cười cười, giọng nói mềm nhẹ dịu dàng, “Chào cậu, không cần gọi tôi là lão sư, cứ kêu Thời Diên là được.”
Thời Diên vẫn mặc trang phục của đoàn phim, váy cotton trắng, kiểu dáng tuy đơn giản nhưng không hiểu sao khi mặc ở trên người cô lại có vài phần khác biệt, đẹp động lòng người.
Cô trang điểm nhẹ nhàng, lông mày thanh mảnh, khi cười rộ lên thì đôi mắt hạnh cong cong như tràn đầy ánh xuân trong trẻo.
Sạch sẽ, sáng ngời và cởi mở.
Không giống những người mà cậu ấy đã gặp qua trong giới này, vẩn đục không chịu nổi.
Hứa Cẩn Ngôn đầu óc mơ hồ, suýt nữa thất thần.
Người đại diện thấy thế thì vội vàng kéo cậu ấy ra, cười cười với Thời Diên, “Lão sư Thời, Cẩn Ngôn tuổi còn nhỏ, ăn nói không được tốt lắm. Cô hẳn là đang vội, bọn tôi không làm chậm trễ việc quay phim của cô nữa. “
Thời Diên không chút để ý mà cười, nói một câu không sao rồi xoay người rời đi.
Nhìn theo bóng dáng rời đi của Thời Diên, người đại diện mới quay đầu, dùng ngữ khí cảnh cáo nói với Hứa Cẩn Ngôn, “Tôi nói cho cậu, đem cái suy nghĩ kia nhanh ch.óng thu lại. Người ta không có để tâm tới cái loại trẻ con như cậu đâu.”
Tuy tâm tư bị nhìn thấu nhưng Hứa Cẩn Ngôn còn thản nhiên cười, “Cô ấy cũng lớn hơn tôi bao nhiêu đâu. 19 với 22, tôi cảm thấy vừa đẹp.”
Người đại diện tức giận, “Cậu có biết không, cô ấy…”
Hứa Cẩn Ngôn cười ngắt lời người đại diện, “Biết, tổng giám đốc Quý của công ty giải trí Dự Tinh. Không phải không công khai sao, cũng không nhất định là thật. “
Người đại diện giận đến cười, “Ai nói cậu chỉ có mỗi Dự Tinh?”
Hứa Cẩn Ngôn nhướng mày, nghe ra ý trong lời anh ta, vẻ mặt nghiêm túc, “Còn có ai?”
“Tóm lại cậu nghĩ cũng đừng nghĩ. Cho cậu thêm vài chục năm nữa, cậu cũng so không lại người ta đâu.”
6 giờ tối, cảnh quay đầu tiên kết thúc êm đẹp.
Buổi tối còn có một bữa liên hoan, đạo diễn Khâu Duệ vài ngày trước đã nói với cô, Thời Diên cũng không nỡ từ chối, thay quần áo của mình rồi ngồi xe chuẩn bị đi.
Vừa mới ra khỏi cửa, mặt Tưởng Thanh đầy lo lắng tới nói cho cô xe đột ngột bị nổ lốp.
Đột nhiên xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Tưởng Thanh vừa đến Lâm Thành, không chuẩn bị kịp, “Chị Thời Diên, bây giờ em tìm cách gọi xe lại đây nhé?”
Liên hoan bắt đầu lúc 7 giờ, Thời Diên vừa mới tẩy trang xong, lúc ra đã muộn, một số người đã đi trước.
Chờ có xe lại đây, chỉ sợ sẽ trễ rồi.
Lúc đang đứng tại chỗ tìm cách, một chiếc xe bảo mẫu màu đen chậm rãi từ phía sau chạy đến.
Cửa sổ hạ xuống, lộ ra một gương mặt trẻ tuổi đẹp trai.
“Lão sư Thời, có chuyện gì vậy?”
Thấy bên trong là Hứa Cẩn Ngôn, Thời Diên nói đúng sự thật, “Xe tôi gặp chút trục trặc.”
Hứa Cẩn Ngôn “a” một tiếng, sau đó cẩn thận dò hỏi, “Lão sư muốn ngồi xe tôi qua bên đó trước không? Nếu không có thể sẽ đến buổi liên hoa trễ, nghe nói đạo diễn Khâu ghét nhất diễn viên đến muộn.“
Nghe vậy, Thời Diên do dự một lúc, cô lo lắng sẽ có vài tin đồn không hay.
Một lát sau, Thời Diên dịu dàng nói, “Làm phiền cậu quá, tôi chờ xe đến đón là được rồi.”
Hứa Cẩn Ngôn hiểu rõ, sau đó cười cười: “Không có gì đâu lão sư, dù sao trên xe em cũng có một người nữa.”
Dứt lời, một cái đầu khác từ cửa xe lộ ra, nhiệt tình chào hỏi với cô.
“Chào lão sư!”
Là nữ số 3 của đoàn phim, Trần T.ử Di.
Ba người đi nhờ xe, cũng không đến mức đồn ra chuyện gì thái quá. Nếu còn kì kèo nữa, tất cả đều đến muộn mất.
Thời Diên bất đắc dĩ, đành phải lên xe.
“Vậy thì đành làm phiền mọi người rồi.”
Hứa Cẩn Ngôn nhìn cô cười một cái, trên má hiện ra hai lúm đồng tiền, “Như thế này thì có gì mà làm phiền, chỉ là tiện đường thôi.”
Trên đường đi, không khí trên xe cũng không qua gượng gạo.
Hứa Cẩn Ngôn sẽ tìm đề tài nói chuyện phiếm nhưng đa số là Trần T.ử Di đáp lại.
Rất nhanh, xe đã đến dưới lầu địa điểm liên hoan.
Hứa Cẩn Ngôn xuống xe trước, vòng sang bên kia giúp Thời Diên mở cửa xe.
“Cảm ơn.”
Cô dùng ngữ điệu khách khí mà xa cách, Hứa Cẩn Ngôn cười cười, không nói gì.
Mấy người bọn họ cùng vào tiệm cơm, Thời Diên cũng không để ý góc phía sau có một chiếc Lamborghini lẳng lặng dừng ở đó.
Đoàn phim liên hoan trước sau như một đều nhàm chán.
Trên bàn cơm trừ đạo diễn, còn có diễn viên và mấy nhà đầu tư.
Trong trường hợp này thì nữ diễn viên đều không tránh được việc bị chuốc rượu nhưng Thời Diên thì không.
Sau lưng cô là công ty Dự Tinh, rất ít người không dám nể mặt.
Mà nữ số 2 Khâu Minh Yên lại là cháu gái của Khâu Duệ, không ai mù mà dám đi chuốc rượu cô ấy. Cho nên những tổng giám đốc đó hướng đến người không có ai chống lưng là Trần T.ử Di.
Cô gái nhỏ không có lai lịch, vài chén rượu đã say bèn lấy cớ đi vệ sinh mà trốn rượu.
Sau đó, một lão tổng bụng bia cầm ly rượu ra ngoài đi theo cô ấy.
Thời Diên cúi đầu không chú ý xung quanh, toàn bộ sự chú ý đều đổ dồn lên điện thoại.
Trên khung thoại, lịch sử trò chuyện vẫn như cũ, dừng lại ở hai ngày trước.
Thời Diên ánh mắt ảm đạm, vừa định tắt điện thoại thì màn hình bỗng nhiên sáng lên.
Một tin nhắn lập tức được gửi đến.
“Xuống dưới.”
Thời Diên sửng sốt, vài giây sau mới phản ứng lại.
Cô đang ở thành phố bên cạnh, không phải Bắc Thành.
Chẳng lẽ Bùi Kỵ cũng tới?
Thời Diên mím môi, không kịp trả lời anh, liền cầm lấy điện thoại và túi xách, lặng lẽ rời khỏi phòng.
Hứa Cẩn Ngôn ngồi đối diện nhìn theo bóng lưng của cô cho đến khi cửa phòng đóng c.h.ặ.t lại.
Thời Diên vội vàng đi qua hành lang, vừa định quay người xuống lầu, âm thanh từ góc bên cạnh cô vang lên.
Tiếng cô gái nhỏ nhẹ nhưng giọng điệu nức nở, “Tổng giám đốc Lưu, tôi thật sự không thể uống nữa…”
Là tiếng của Trần T.ử Di.
Người đàn ông bám riết không buông, say khướt nói, “Có phải cô không cho tôi mặt mũi hay không?”
Thời Diên dừng lại.
Cô do dự một lúc, sau đó xoay người đi đến chỗ phát ra âm thanh.
Đến chỗ ngoặt quả nhiên là người nãy giờ vẫn luôn chuốc rượu Trần T.ử Di.
Người đàn ông này cầm ly rượu, bộ dạng say xỉn lôi kéo con gái nhà người ta, vẻ mặt đầy kinh tởm.
Hắn ta vừa nói vừa đem ly rượu nhét vào trong tay Trần T.ử Di, “Cô không uống ly này chính là không cho tôi mặt mũi. Cô nghĩ sau này bản thân có thể tiếp tục đi diễn sao?”
Trần T.ử Di nào có trải qua loại trường hợp thế này, vừa kinh hãi vừa sợ sệt, gần như muốn khóc.
Ngay sau đó, có người nắm lấy cánh tay cô gái kéo ra sau, giật lấy ly rượu trong tay cô ấy.
“Ào” một tiếng.
Chất lỏng trong ly bị hắt hết lên mặt tên đàn ông đó, gọn gàng dứt khoát.
Hắn ta đứng ngơ ra, Trần T.ử Di cũng sửng sốt, ngơ ngác nhìn Thời Diên bên cạnh.
Cô cười, lời nói nhẹ nhàng tự nhiên, “Tổng giám đốc Lưu uống nhiều quá rồi, nên tỉnh rượu thôi.”
Trần T.ử Di hoàn hồn, mắt sáng lên như gặp được cứu tinh.
Hắn ta thấp giọng c.h.ử.i thề một câu, rượu lên não, căn bản không nhìn ra được người trước mặt đang là người nào, trực tiếp c.h.ử.i ầm lên, “Con mẹ nó, mày là đứa nào mà dám hắt rượu lên mặt tao?”
Nói rồi, hắn ta giơ tay lên muốn động thủ đ.á.n.h người.
Thời Diên vừa định lùi về sau né tránh nhưng phía sau là Trần T.ử Di, người bị dọa đến choáng váng, đến trốn cũng quên trốn.
Không cảm nhận được đau đớn đã dự tính, giây tiếp theo, tiếng xương khớp lệch vị trí vang lên cùng với tiếng hét đầy đau đớn.
Thời Diên như ý thức được chuyện gì, lập tức mở mắt ra.
Vừa rồi người đàn ông còn kiêu ngạo vô cùng đã bị người khác bóp c.h.ặ.t t.a.y, vẻ mặt vặn vẹo vì đau đớn, miệng luôn mồm kêu đau.
Đằng sau hắn ta là Bùi Kỵ mặt không cảm xúc đứng đó, thân hình cao lớn phẳng phiu.
Đèn rọi đến, ánh đèn khiến khuôn mặt anh lạnh lùng mà thâm thúy, đôi mắt đen nhánh.
Thời Diên đột nhiên không kịp đề phòng mà ngơ ngẩn.
Người đàn ông đau tỉnh, c.h.ử.i thề, “Mẹ nó, cái tên này, dám đ.á.n.h ông đây, mày có tin không tao báo nguy…”
Bùi Kỵ từ trên cao nhìn xuống hắn ta, ánh mắt hờ hững như đang nhìn một thứ đã c.h.ế.t, lời nói không nghe ra cảm xúc gì.
“Tập đoàn Bùi thị, Bùi Kỵ.”
Ông ta chợt sửng sốt, vài giây sau mới phản ứng lại, đồng t.ử chợt co rút.
“Bùi… Bùi… Bùi thị?!!”
Bùi Kỵ khóe môi cong lên, gương mặt lạnh lùng sắc bén, “Có cần tôi giúp ông báo nguy?”
Lệ khí trên người anh thật sự khiến người ta sợ hãi, trán hắn ta ứa mồ hôi lạnh, liên tục nói, “Không… không… Tổng giám đốc Bùi… Đây là hiểu lầm…”
Ngay sau đó, Bùi Kỵ thong thả ung dung rút ra một cái danh thiếp, khom lưng đặt trên đất, đầu ngón tay khẽ động.
Một động tác đơn giản, lại khiến người xem kinh hồn bạt vía.
Anh cong môi, giọng khàn khàn, “Nhớ gọi cuộc điện thoại này, tiếp ông đến cuối cùng.”
Nói xong, Bùi Kỵ đứng lên, ánh mắt nhìn đến người cách đó không xa.
Anh híp mắt, mặt mày nặng nề, lộ ra chút nguy hiểm.
Thời Diên bất giác nín thở, ngơ ngẩn nhìn anh.
Ngay sau đó liền nghe thấy anh thấp giọng nói, “Lại đây.”
Trực giác nói với Thời Diên.
“Bùi Kỵ nhất định sẽ tức giận.”
Bùi Kỵ đanh mặt, thực sự đáng sợ.
Đằng sau Thời Diên, Trần T.ử Di nhìn cảnh này run rẩy.
So với lão tổng đáng khinh đang nằm trên mặt đất kia, cô ấy càng sợ người đàn ông trước mặt hơn.
Rõ ràng, có một gương mặt đẹp như yêu nghiệt, nhưng lại không chớp mắt mà suýt chút nữa vặn gãy tay người khác.
Nhận thấy Trần T.ử Di bị dọa sợ, Thời Diên quay sang nhỏ giọng an ủi cô ấy: “Không sao đâu, đừng sợ. Có muốn tôi đưa cô về trước không?”
Trần T.ử Di nhanh ch.óng xua tay: “Không cần đâu chị Thời Diên, em tự trở về được”
Nói đùa gì vậy, nếu thật sự để Thời Diên đưa cô trở về.
Người đàn ông đối diện kia chắc chắn sẽ trực tiếp dùng ánh mắt g.i.ế.c cô được không!!!
Thấy Trần T.ử Di từ chối, Thời Diên cũng không miễn cưỡng, còn muốn nói gì đó, nhưng cổ tay lại bị một lực kéo đi.
Ngón tay thon dài của anh nắm c.h.ặ.t cổ tay cô, đường hàm sắc bén, lạnh lùng, thấy rõ người đàn ông này hiện tại đang không vui vẻ.
Thời Diên tự biết mình đuối lý nên không giãy dụa, tùy ý anh kéo mình đến thang máy.
Nếu không phải Bùi Kỵ đến kịp, cô thực sự sẽ bị tên khốn đó tát một cái.
Có vẻ như mỗi lần cô gặp nguy hiểm, anh luôn có thể đến kịp lúc.
Từ lúc cô bị Hứa T.ử Úc bắt cóc.
Sau đó là vòng cổ có giá trị xa xỉ.
Còn có hôm nay.
Một loại cảm xúc khó mà gọi tên cuồn cuộn trong trái tim, trướng đau, khiến cô họng cô nghẹn đắng.
Thời Diên mím môi, thấy anh không nói một lời mà khuôn mặt tuấn tú vẫn một mực lạnh băng. Cô hơi do dự, vẫn là chủ động mở miệng thăm dò: “Anh đến khi nào?”
“Đinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra.
Bùi Kỵ mặt không biểu tình kéo cô vào thang máy, lạnh lùng nói.
“Hai giờ hai mươi sáu phút trước.”
Không có ai tiếp tục đi vào thang máy, cánh cửa dần đóng lại, ảnh ngược của hai trên kính, một cao một thấp.
Anh mấp máy môi, giọng điệu lạnh nhạt: “Bắt đầu từ khi em cùng tiểu bạch kiểm kia xuống xe.”
Tiểu bạch kiểm?
Thời Diên ngẩn người, lúc sau mới phản ứng được người mà anh nói chính là Hứa Cẩn Ngôn.
Nghe anh nói đã đợi ở bên dưới hơn hai tiếng, trái tim của Thời Diên đột nhiên cảm thấy mềm mại hơn một chút.
Nhưng, không đợi cô có cơ hội nói chuyện, người đàn ông kia đột nhiên quay lại, siết c.h.ặ.t cổ tay cô, nhẹ nhàng đè cô lên tường của thang máy.
Trên vách tường trơn bóng phản chiếu hình ảnh hai thân hình đang gần sát nhau, thân ảnh cao lớn của anh gần như bao phủ toàn bộ người cô.
Không khí bị đè ép gần như không có kẽ hở, ban đầu dư thừa oxy đột nhiên trở nên thiếu thốn.
Thời Diên cũng ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt trên cơ thể anh, trộn lẫn với hơi thở lãnh đạm, rất dễ ngửi.
Anh gần sát tai cô, hạ giọng hỏi: “Đối với người khác quan tâm như vậy, tới tôi thì đến tin nhắn cũng không trả lời?”
Hơi thở nóng bỏng lướt qua tai, Thời Diên thậm chí có thể nghe thấy tiếng vang rất nhỏ phát ra từ l.ồ.ng n.gực anh.
Rõ ràng giọng điệu như muốn g.i.ế.c người, nhưng không hiểu sao Thời Diên lại nghe ra được trong có một tia ai oán.
Cô ngẩng đầu lên, va vào đôi mắt đen của anh.
Đôi mắt anh vẫn thâm trầm như cũ, nhưng lại có thêm chút tơ m.á.u, như đã vài ngày không có nghỉ ngơi tốt.
Trái tim cô nhảy lên, ra vẻ đạm nhiên mà hỏi, “Cho nên vừa rồi anh vẫn luôn chờ ở dưới lầu?”
Bùi Kỵ không trả lời, cau mày, hiển nhiên không muốn thừa nhận.
Thời Diên nhìn anh lúng túng, giọng điệu còn có chút ai oán, đột nhiên cô nghĩ đến một trích dẫn kinh điển.
Lại không phải tôi bảo bạn đến đây chờ.
Nghĩ vậy, khoé miệng Thời Diên không nhịn được cong lên.
Thấy rằng cô có thể cười, Bùi Kỵ nheo mắt, nhìn chằm chằm vào mắt cô.
Thời Diên không hề sợ hãi mà nhìn lại anh.
Hai người đọ mắt trong chốc lát, cuối cùng Bùi Kỵ vẫn là chịu thua trước.
Giọng anh mất mát lại có chút không thể nề hà.
“Thời Diên, em có lương tâm không?”
Bùi Kỵ cảm thấy mình điên rồi.
Bỏ công ty còn bao nhiêu việc, lái xe bốn giờ lại như kẻ ngốc đợi dưới lầu gần ba tiếng đồng hồ, chỉ để có thể nhìn thấy cô.
Cô thì tốt rồi, đi ăn với người đàn ông khác đến vui vẻ.
Đồ vô lương tâm.
Ánh mắt anh trầm xuống, tầm mắt chậm chạp mà dừng trên đôi môi đỏ đầy đặn của cô.
Đôi mắt anh ta giống như mang theo dòng điện lưu, Thời Diên ngẩn ra, ngay sau đó đã hiểu được ý đồ giấu dưới đáy mắt anh, nhưng quên di chuyển, chỉ có thể ngơ ngác sững sờ đứng ở đó.
Một giây trước khi môi anh hạ xuống.
Đinh.
Trùng hợp lúc này, cửa thang máy từ từ mở ra là bãi đậu xe.
Thời Diên chợt hoàn hồn, khuôn mặt đỏ bừng lan đến tận mang tai.
Hành động bị gián đoạn, Bùi Kỵ đành phải thả cô ra trước, giữa mi tâm đều lộ ra vẻ cáu kỉnh, d.ụ.c cầu bất mãn mà bước ra ngoài.
Thời Diên lặng lẽ đi phía sau anh, ma xui quỷ khiến mà mở miệng hỏi: “Vậy anh ăn tối chưa?”
Bùi Kỵ mở cửa phụ ra, nhàn nhạt liếc cô một cái: “Em nói xem?”
Lại bắt đầu âm dương quái khí.
“Cái đó…….”
“Lên xe, đi ăn tối.”
Bùi Kỵ đưa cô đến một nhà hàng phương Tây.
Nhà này nằm ở trung tâm thành phố, là một toà nhà 30 tầng. Từ cửa kính, có thể dễ dàng thấy được toàn bộ cảnh đêm của thành phố, cực kỳ lãng mạn.
Trước khi vào Thời Diên còn rối rắm sợ có người nhận ra, nhưng sau khi vào, cô nhận ra là mình lo lắng nhiều rồi.
Cô nhìn xung quanh, hỏi anh, “Tại sao ở đây lại không có khách?”
Bùi Kỵ đặt phần bò bít tết đến trước mặt cô, không cảm xúc nói: “Tôi bao hết chỗ này rồi.”
Thời Diên luôn cảm thấy hôm nay Bùi Kỵ có chút sai sai.
Giống như… trở nên săn sóc?
Tính tình dường như cũng có chút thu liễm.
Như là bị cái gì kích thí.ch.
Hơn nữa bây giờ bọn họ… thật giống như đang hẹn hò.
Tất nhiên, Bùi Kỵ không biết Thời Diên đang nghĩ gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trong đầu anh bây giờ toàn là lời nói của Giang Ngộ Bạch lúc trước.
Giang Ngộ Bạch giữ cầm gậy bida, không chút lưu tình mà cười nhạo: “Cô ấy không trả lời tin nhắn của cậu? Vậy thì có thể có lý do gì, cậu chọc người ta giận chỗ nào rồi.”
“Tôi muốn nói, cậu nên thay đổi tính xấu của mình đi. Có cô gái nào không thích được ôn nhu săn sóc. Cậu quản cô ấy quá c.h.ặ.t, nữ nhân không thích dụ.c vọng chiếm hữu mạnh.
Bùi Kỵ cau mày, mặt mày đầy vẻ cáu kỉnh: “Ngoại trừ điều này?”
Giang Ngộ Bạch trả lời: “Hẹn hò đi. Cô ấy thích cái gì, cậu liền cho cô ấy. Quan trọng nhất là dụng tâm, cậu hiểu không?”
Bùi Kỵ xác thực không biết cái gì gọi là dụng tâm, cái gì gọi là yêu một người.
Nhưng anh biết Thời Diên thích gì.
Ăn bữa tối này xem như là hài hòa.
Khi hai người đi ra khỏi nhà hàng, khi Thời Diên nghĩ Bùi Kỵ sẽ đưa cô trở về, anh lại nhấn nút thang máy lên.
Thời Diên khó hiểu hỏi: “Đi lên làm gì vậy?”
“Lát nữa em sẽ biết.”
Câu nói giấu đầu lòi đuôi của Bùi Kỵ đã hoàn toàn gợi lên sự tò mò của Thời Diên.
Chẳng mấy chốc, thang máy đã đến tầng trên cùng, lúc này Thời Diên mới phát hiện tầng cao nhất của tòa nhà này là một cái sân bay.
Trong đêm, vài chùm ánh sáng chiếu xuống, một chiếc trực thăng đang dừng ở đó.
Cô tức khắc sửng sốt, khó có thể tin được mà mở to mắt.
Khi Thời Diên ngây người, Bùi Kỵ đã kiểm tra một vòng xung quanh trực thăng, sau khi xác nhận không có vấn đề gì mới nói với cô: “Đi lên đi.”
Thời Diên chớp mắt, không phản ứng, ngẩn ngơ hỏi, “Anh lái sao?”
Anh nhướng mày: “Nếu không thì sao?”
Thời Diên hé miệng th.ở dốc, ngốc lăng mãi không nói một chữ.
Thân thể lại phản ứng trước đại não một bước đã đi lên ngồi.
Thời Diên nhìn anh thành thạo mà đeo dây an toàn, mang theo tai nghe và các thiết bị khác.
Tới bây giờ cô vẫn không thể tin rằng Bùi Kỵ sẽ lái máy bay.
Cho đến khi cánh quạt trực thăng từ từ tăng tốc, cơn gió thổi làm rối loạn mái tóc đen trước trán anh. Bùi Kỵ cúi đầu, biểu tình chuyên chú mà kiểm tra lần cuối trước khi cất cánh.
Mặt của anh rất đẹp, Thời Diên vẫn luôn biết.
Đặc biệt là thời điểm này, lệ khí trước kia đều tiêu tan hết, càng nhiều hơn là rạng rỡ cùng tùy tiện, vô cùng loá mắt.
Thời Diên tự nhiên cảm thấy tim đập có chút nhanh.
Chú ý tới cô vẫn chưa nói lời nào, Bùi Kỵ ngẩng lên, thấy vẻ mặt cô còn chưa hoàn hồn, quá đáng yêu.
Anh cong môi, giọng điệu hài hước “Làm sao? Sợ?”
Thời Diên chợt lấy lại tinh thần, nhanh ch.óng trả lời: “Không có.”
Đây là lần đầu tiên cô ngồi trực thăng, quả thật có chút khẩn trương, nhưng nhiều hơn vẫn là phấn khích.
Bùi Kỵ ừ một tiếng, giơ tay lên nhẹ nhàng xoa tóc cô, đáy mắt nhiễm vài phần ý cười.
Anh dựa sát, nói: “Yên tâm, xảy ra vấn đề tôi chịu.”
Cảm ơn anh, tôi đã được an ủi.
Ngồi trực thăng nhìn cảnh đêm của thành phố mang lại cảm giác rất khác khi ngồi trên máy bay.
Những vật nhìn thấy khi ngồi trên máy bay đều cách rất xa, làm người ta nhìn không được rõ ràng.
Ở độ cao này của trực thăng được Bùi Kỵ điều khiển, cô có thể nhìn thấy rõ ngọn đèn dưới chân cô, điều này rất thú vị, từng ngọn đèn đều giống như từng mảnh sao trời rơi rụng.
Lòng bàn tay của Thời Diên ướt đẫm mồ hôi, tim cũng đập ngày càng nhanh hơn.
Cô không nhịn được quay đầu nhìn Bùi Kỵ.
“Nhìn bên ngoài.”
Bùm một tiếng.
Pháo hoa lớn nở rộ trên nền trời thành phố, gần như chiếu sáng cả nửa bầu trời đêm.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy pháo hoa ở khoảng cách gần như vậy.
Nó giống như nở ra trước mắt cô.
Nó chấn động hơn tất cả các khung cảnh mà cô từng xem.
Nhưng mà hôm nay cũng không phải ngày hội gì mà, tại sao lại có pháo hoa?
Không đợi cô nghĩ ra câu trả lời, giọng nói của Bùi Kỵ đột nhiên vang lên bên cạnh cô.
Giọng nói thấp trộn lẫn trong tiếng pháo hoa điếc tai, nhưng Thời Diên vẫn nghe tiếng.
“Ước đi.”
Thời Diên ngẩn ngơ quay đầu, lại rơi vào đôi mắt thâm thúy của anh.
Pháo hoa bên ngoài cửa sổ phản chiếu trong mắt anh, nhìn đến hô hấp cô cứng lại.
Khoé môi anh gợi lên, “Không phải em nói càng gần pháo hoa, thì điều ước sẽ dễ thành hiện thực hơn mà.”
Dứt lời, Thời Diên tức khắc ngẩn ra.
Ký ức đầy bụi bặm bỗng nhiên bị gợi lên, cô nhớ đến Tết âm lịch năm ấy.
Tối đó các thành phố gần Nam Tầm cũng b.ắ.n pháo hoa. Khoảng cách có hơi xa, pháo hoa xem được cũng không rõ ràng.
Cô đứng trong sân để ước nguyện, khi mở mắt ra lại không nhịn được thở dài.
Bùi Kỵ nghiêng đầu nhìn cô, nhướng mày: “Như thế nào? Khó coi?”
“Không, em chỉ nghĩ cách pháo hoa xa quá, điều ước có phải sẽ không linh nghiệm hay không?
Dứt lời, một chiếc bật lửa tiên nữ bổng được đưa tới.
Thiếu niên cầm chiếc tiên nữ bông, dùng giọng điệu dỗ dành trẻ con nói: “Này, dùng cái này.”
Thời Diên vừa bực mình vừa buồn cười: “Hai cái này làm sao có thể giống nhau.”
“Vậy làm sao bây giờ?” Bùi Kỵ nhướng mày, nghiêm túc nghĩ về nó, lại hỏi: “Lần sau sẽ đưa em lên bầu trời xem?”
Thời Diên nhíu mày nhìn anh: “Bùi Kỵ, hôm nay là năm mới, không được phép nói điều không may mắn.”
Thiếu niên lại mỉm cười, mặt mày tinh xảo được chiếc bật lửa tiên nữ chiếu sáng, đáy mắt dường như ẩn giấu ánh sáng.
Như giờ phút này.
Hóa ra khi đó không phải anh nói điều không may mắn.
Mà là hứa hẹn.
Ngực của Thời Diên bỗng như bị thứ gì đó va chạm, trái tim không chịu khống chế, càng lúc càng kịch liệt, nóng đến phát đau.
Cô đột nhiên nhớ một đoạn phim mà cô đã xem.
“Ngay khoảnh khắc anh nói những lời này.
Giây phút đó.
Tôi đột nhiên rất muốn cùng anh cao chạy xa bay.
Từ Nam đến Bắc.”
Sáng hôm sau, trong phòng trang điểm của đoàn phim.
“Cô Thời, cô xem lớp trang điểm này có cần sửa chỗ nào không?”
“Cô Thời?”
Thấy người trong gương không trả lời, chuyên viên trang điểm lại gọi một tiếng, lúc này Thời Diên mới phục hồi tinh thần.
Cô xin lỗi mà cười một tiếng, “Khá tốt, cứ như vậy đi. Cảm ơn.”
“Được rồi, tôi ra ngoài trước.”
Chuyên viên trang điểm đã dọn dẹp vật dụng chuẩn bị rời đi, Tưởng Thanh cũng vừa lúc đi vào.
“Chị Diên, em phát hiện ngày hôm nay chị vẫn luôn thất thần”
Động tác cầm kịch bản của cô cứng lại, điềm nhiên hỏi: “Có sao?”
“Có nha.” Tưởng Thanh vừa nói, lại đột nhiên nhớ điều gì đó, hào hứng nói: “Đúng rồi chị Diên, chị có thấy pháo hoa tối qua không?”
Thời Diên không nhìn lên,mặt không biến sắc, vẫn bình tĩnh xem kịch bản: “Có thấy.”
Tưởng Thanh vẻ mặt hồi tưởng, nhịn không được thầm nói: “Hôm qua cũng không phải là ngày lễ gì, có khi nào giống tiểu thuyết viết không, lão đại vì tiểu kiều thê mà đốt pháo hoa?”
Đồng t.ử của Thời Diên mở to trong nháy mắt, một cảm giác chột dạ khó hiểu dâng lên.
“Cả ngày em xem cái quái gì vậy…”
Tưởng Thanh chớp mắt, ngửi ra một tia không thích hợp.
“Chị Diên, sao mặt chị lại đỏ vậy?”
Thời Diên giả vờ bình tĩnh nhìn gương: “Chắc là trong phòng nóng quá.”
Tưởng Thanh bán tín bán nghi mà đứng dậy: “Vậy em sẽ đi giảm độ điều hoà một chút.”
25 độ, này cũng không nóng quá mà.
Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, Tưởng Thanh đi ra mở cửa, thấy Trần T.ử Di cầm hai ly cà phê đứng ngoài cửa.
Cô ấy liền nở nụ cười: “Tôi tới đưa cà phê cho chị Thời Diên.”
“Mời vào.”
Có lẽ bởi vì tối qua đã uống quá nhiều rượu, khí sắc Trần T.ử Di nhìn không tốt lắm, nhưng trên mặt vẫn treo lên một nụ cười tươi như cũ.
Cô ấy ngồi xuống, tươi cười có chút câu nệ: “Chị Thời Diên… Hôm nay em đến là muốn cảm ơn chị, đêm qua, cảm ơn chị đã giúp em.”
Thời Diên mỉm cười, giọng mềm mại: “Không sao đâu, việc nhỏ thôi. Hắn lại đến tìm em gây phiền toái sao?”
Trần T.ử Di nhanh ch.óng xua tay: “Không có.”
Ngày hôm qua, ông chủ Lưu kia chật vật bất kham mà bị đưa đến bệnh viện, có người hỏi ai làm, mà hắn ta đến cái tên cũng không dám tiết lộ.
Đủ để thấy được người đàn ông tối qua đến đón Thời Diên, bối cảnh thật sự có bao nhiêu đáng sợ.
Trần T.ử Di cầm cốc cà phê, đầu ngón tay vô tình siết c.h.ặ.t thành ly, lông mày cũng nhăn lại, cho thấy lúc này cô đang rất rối rắm bất an.
Thời Diên thấy cô muốn nói lại thôi, liền nhẹ nhàng hỏi: “Còn chuyện gì sao?”
Trần T.ử Di rối rắm một hồi vẫn quyết định nói ra.
“Là như thế này chị Thời Diên… Chiều hôm qua ở phim trường, em nghe thấy có một nhân viên công tác gọi điện thoại, khi đó hình như còn nhắc tới tên của chị nữa.”
“Hành vi của anh ta rất kỳ lạ, có chút giống với paparazzi, nhưng lại mang theo một cái thẻ công tác. Em không thấy rõ mặt hắn. Lúc sau em muốn tìm người nhưng lại không thấy.”
Kỳ thật chiều hôm qua lúc phát hiện chuyện này, Trần T.ử Di cũng không định nói ra.
Mặc dù cô vào ngành không lâu, nhưng đạo lý bo bo giữ mình vẫn hiểu, xen vào chuyện của người khác đối với bản thân luôn có chỗ không tốt, rốt cuộc thì nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện.
Giống như tối qua vậy, Thời Diên rõ ràng có thể giả bộ không nghe thấy mà trực tiếp đi qua, nhưng cô vẫn đến giúp cô ấy.
Sau khi tiến vào cái vòng này, Trần T.ử Di đã bắt đầu quen với sự thờ ơ của những người xung quanh. Đáng sợ nhất chính là cô dường như đang dần trở thành một người như vậy.
Nhưng Thời Diên khác với những người đó.
Trần T.ử Di đã từng nghe rất nhiều tin đồn về Thời Diên, cái gì cũng có, có người nói rằng cô truy danh trục lợi, được ông chủ của Dự Tinh bao nuôi, không biết liêm sỉ.
Rõ ràng cô đã nhận rất nhiều ác ý từ thế giới bên ngoài, nhưng vẫn rất nhẹ nhàng với thế giới này.
Những người như vậy nên được nâng niu trong tay.
Trần T.ử Di tâm tình phức tạp, chỉ có thể nhắc nhở một câu: “Chị Thời Diên, mặc dù có thể là em nghĩ nhiều, nhưng chú ý một chút vẫn tốt hơn.”
Thời Diên ngước lên, đôi mắt cong cong, nói: “Được, chị hiểu rồi. Cảm ơn em.”
Trần T.ử Di đã nói tất cả những gì nên nói, vì vậy đứng dậy chuẩn bị cáo từ: “Không có gì, vậy chị Thời Diên, em đi đóng phim trước.”
Thời Diên trên mặt mỉm cười, trong lòng lại có chút loạn: “Đi thôi, đóng phim cố lên nhé.”
Những lời của Trần T.ử Di khiến cả buổi trưa Thời Diên có chút bồn chồn không yên.
Có những chuyện mà Hứa T.ử Úc làm trước đây, Thời Diên bây giờ cực kỳ mẫn cảm với những điều này.
Nhân lúc nghỉ ngơi, cô kêu Tưởng Thanh để ý tình hình của phim trường một chút, lại do dự không biết có nên nói với Lạc Thanh Y một tiếng hay không.
Thời Diên cúi đầu mở điện thoại, một thân hình cao lớn đứng trước mặt, che đi ánh sáng.
Thời Diên nhìn lên, thấy Hứa Cẩn Ngôn đứng trước mặt mình, cầm một ly trà sữa.
Trên người hắn mặc chính là áo sơ mi trắng của đoàn phim, ngũ quan trong sáng tuấn tú, sạch sẽ mang hơi thở thiếu niên.
Thấy cô nhìn lên, hắn liền tươi cười: “Cô Thời, bây giờ đang bận sao?”
Thời Diên thắc mắc: “Có gì không?”
Hắn đưa trà sữa trong tay qua, giọng nói ôn hoà: “Tôi nói trợ lý mua trà sữa cho mọi người, ly này ít đường, cho cô.”
Hắn đã duỗi tay đưa qua, Thời Diên cũng phải tiếp, lịch sự cười nói: “Cảm ơn cậu.”
Cứ nghĩ rằng Hứa Cẩn Ngôn đưa trà sữa xong sẽ đi, ai ngờ hắn đem ghế dựa đến ngồi bên cạnh cô.
Hứa Cẩn Ngôn nhướn mày, vô cùng tự nhiên mà hỏi: “Cô Thời đang đợi tin nhắn của ai sao? Từ buổi liên hoan tối qua liền thấy cô luôn xem điện thoại.”
Thời Diên cười một cái, ngũ khí đạm mạc mà xa cách: “Có sao? Có lẽ cậu nhìn nhầm rồi.”
Nói xong, Thời Diên liền cúi đầu, tiếp tục xem kịch bản, không có ý tiếp tục nói chuyện phiếm với hắn.
Lần đầu tiên Hứa Cẩn Ngôn bị ăn bơ, sửng sốt một chút, rất nhanh lại cười rộ lên.
Không ai nhận ra ở góc của phim trường, một camera điện thoại nhắm vào họ, chính xác mà chụp hình ảnh hai người ngồi cùng nhau.
Đang lúc Hứa Cẩn Ngôn muốn tiếp tục nói chuyện, cửa phim trường bỗng truyền đến một mảnh xôn xao.
Thời Diên còn chưa nhìn lên, liền cảm thấy một ánh mắt lạnh băng dừng trên người mình.
Lạnh như sắp kết thành băng vậy.
Thời Diên ngước mắt lên, quả nhiên thấy Bùi Kỵ.
Người đàn ông một thân tây trang đen, thân hình cao lớn, chân dài vai rộng, ở trong đám người đặc biệt bắt mắt.
Dáng vẻ thâm trầm sắc bén, liếc mắt một cái càng có cảm giác áp bách.
Hứa Cẩn Ngôn tự nhiên đọc được vài phần địch ý từ cái nhìn đó, bị kinh sợ đến mức đứng bật lên theo bản năng.
Bên này, Khâu Duệ mỉm cười, biết rõ còn cố hỏi: “Con người bận rộn như cậu hôm nay lại có thời gian tới cái đoàn phim nhỏ này của chúng tôi. Tới thăm ban ai vậy?”
Bùi Kỵ thu hồi ánh mắt, ngồi xuống bên cạnh anh ta, thờ ơ nói: “Trùng hợp đi ngang qua nên tới xem một chút.”
Khâu Duệ đã bao tuổi, làm sao có thể không nhìn thấu chút tâm tư này.
Anh ta cũng không vạch trần, cố ý cười nói: “Vậy cậu đến vừa đúng lúc, đợi lát nữa có cảnh nam nữ chính lần đầu tiên diễn với nhau.”
“Đến đây, chúng tôi đã chuẩn bị bắt đầu.”
Chẳng mấy chốc, Thời Diên đã bị gọi tới bên cạnh đạo diễn.
Khâu Duệ bắt đầu nói cho cô cách diễn, mà Bùi Kỵ lại ngang nhiên ngồi ở đó, đôi chân dài tùy ý vắt chéo lên nhau, trên khuôn mặt tuấn tú cũng không có chút biểu tình gì.
Giống như thật sự chỉ là nhà đầu tư tới giám sát.
Cảnh này là lần đầu tiên mà nam nữ chính gặp nhau.
Ninh Ý Tri theo thường luyện tập khiêu vũ xong, vừa ra khỏi phòng tập, liền thấy Trần Tư Nhiên người mà y ngày nào cũng lấy lý do vô tình gặp nhau.
Trước mặt Bùi Kỵ diễn cảnh tình cảm, Thời Diên lần đầu tiên sinh ra một cảm giác không được tự nhiên khó gọi tên.
Hơn nữa suốt quá trình đóng phim, Thời Diên rõ ràng cảm giác được ánh mắt của Bùi Kỵ đều dừng trên người cô.
Khi Hứa Cẩn Ngôn đến gần cô một chút, chuẩn bị vươn ra lấy lá cây vô tình rơi trên tóc cô xuống, ánh mắt kia bỗng trầm xuống.
Thời Diên có thể đứng vững dưới áp lực này, nhưng Hứa Cẩn Ngôn rõ ràng là không thể.
Động tác của hắn ngừng lại một giây, lại bị Khâu Duệ dứt khoát mà hô lên.
Hứa Cẩn Ngôn cười một chút xin lỗi: “Xin lỗi đạo diễn Khâu. Mới nãy tôi không tìm được trạng thái tốt, làm lại một lần nữa đi.”
Thực ra đâu phải là hắn chưa vào trạng thái, rõ ràng là do khí tràng của người đàn ông ngồi kia làm người ta sợ hãi.
Hắn nào còn dám đưa tay tới chỗ Thời Diên.
Hứa Cẩn Ngôn hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại trạng thái, buộc mình phải phớt lờ ánh mắt lạnh băng kia.
Cuối cùng, một cảnh diễn gian nan cũng kết thúc.
Sắc mặt Khâu Duệ không tốt lắm, hiển nhiên không vừa lòng trạng thái hôm nay của Hứa Cẩn Ngôn, vừa định mở miệng gọi hắn tới, ngoài cửa lại truyền đến một trận xôn xao.
Một người đàn ông có khuôn mặt đẹp trai, khí chất thanh nhuận chậm rãi đi tới, khiến các nhân viên trong đoàn phim sôi nổi tới nhìn.
Thời Diên ngẩn ra, không nghĩ tới người đến sẽ là Quý Vân Sanh.
Cô nhanh ch.óng đi tới, dưa quang theo bản năng liếc nhìn Bùi Kỵ một cái, thấy người đàn ông mặt vô biểu tình, thế nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác khẩn trương khó giải thích.
Giọng nói Thời Diên có chút gấp: “Vân Sanh? Sao anh lại tới đây?”
Quý Vân Sanh nhìn cô mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng: “Tới thăm ban em, muốn cho em một bất ngờ nên không nói.”
Bất ngờ, đây đâu phải là bất ngờ, rõ ràng là kinh hách.
Quý Vân Sanh quay sang mỉm cười chào hỏi Khâu Duệ, mới nhìn về phía Bùi Kỵ ngồi.
Anh lãnh đạm cười một cái, “Không ngờ ông chủ Bùi cũng ở đây.”
Bùi Kỵ cuối cùng cũng nâng mí mắt lên, chậm rãi nâng khoé môi, ngữ khí không chút cảm xúc: “Tôi cũng không nghĩ rằng người bận rộn như ông chủ Quý đây cũng sẽ xuất hiện ở nơi này.”
Quý Vân Sanh vẫn mỉm cười như cũ, không nhanh không chậm mà nói, “Ông chủ Bùi nói đùa. Mỗi lần Diên Diên đóng phim tôi đều sẽ dành thời gian đến thăm ban.”
Bùi Kỵ ngữ khí lạnh nhạt: “Ồ, vậy sao?”
Anh ngước mắt lên, khóe môi vương chút ý cười, chậm rãi nói: “Ông chủ Quý quả nhiên săn sóc.”
Hai người cứ vậy lẳng lặng nhìn nhau, không ai tiếp tục nói gì.
Trong nhất thời, cả trường quay lặng ngắt như tờ, ánh mắt mọi người không hẹn mà cùng tập trung vào ba người họ.
Rõ ràng là hai người đàn ông đều đang cười, nhưng lại có cảm giác như sóng ngầm kích động, giương cung bạt kiếm khó giải thích, đáng sợ tới mức ai cũng không dám thở mạnh.
Tình cảnh nghẹt thở này, giống như cơn bão giông trước mưa nguồn.
Thời Diên cũng sắp hít thở không thông. Trong mắt Bùi Kỵ ngậm ý cười so với ngày thường âm trầm quả thực giống một quả b.o.m hẹn giờ.
Không biết khi nào, có lẽ giây tiếp theo sẽ nổ mạnh. Làm cho mọi người kinh hồn táng đảm.
Quá nguy hiểm.
Lúc này, Quý Vân Sanh mở miệng trước, phá vỡ bầu không khí an tĩnh quỷ dị.
Anh vẫy gọi và ra hiệu cho trợ lý mang đồ vật vào.
“Đạo diễn Khâu, tôi gọi người mang chút trà chiều tới, hôm nay mọi người đã làm việc vất vả rồi.”
Khâu Duệ có chút thụ sủng nhược kinh, mau ch.óng gọi người đến tiếp: “A, ông chủ Quý khách sáo quá.”
Về mặt đối nhân xử thế, Quý Vân Sanh vẫn luôn rất xuất sắc.
Toàn bộ phim trường tiến vào thời gian nghỉ ngắn, Khâu Duệ cũng nhanh ch.óng rời khỏi khu vực áp suất thấp này, cùng uống trà chiều với mọi người.
Về phía màn hình bên này, chỉ còn lại ba người.
Quý Vân Sanh lại mở miệng cười, hỏi: “Hôm nay đã quay hết chưa?”
“Còn một cảnh nữa.”
Quý Vân Sanh lại hỏi: “Buổi tối có thời gian không? Lâu rồi chúng ta chưa ăn cùng nhau.”
Thời Diên mím môi, do dự trả lời: “Hmm … Buổi tối chắc là không bận gì.”
Dư quang, người đàn ông ngồi kia nhìn điện thoại, mặt nghiêng nhìn không thấy chút cảm xúc, lãnh ngạnh rõ ràng.
Ngay sau đó, Quý Vân Sanh nói, “Vậy được, em đi trước đi, anh ở đây đợi em.”
“Được.”
Thời Diên hơi do dự, nhưng vẫn đến phòng thay đồ để thay quần áo.
Cảnh cuối cùng còn lại hôm nay là cảnh của một mình Thời Diên, vẫn là được bố trí quay ở studio.
Không có Hứa Cẩn Ngôn kéo chân sau, một lần liền qua.
Có Bùi Kỵ và Quý Vân Sanh ở đây cùng một lúc, Thời Diên chỉ muốn nhanh ch.óng kết thúc.
“Cạch!”
Tiếng vỗ tay vang lên trong phim trường, Thời Diên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, cô thấy Bùi Kỵ không biết đứng dậy khi nào, đứng sau camera cách cô không xa.
Cô sửng sốt, cũng trong giây này, cô thấy thần sắc Bùi Kỵ biến đổi.
Trên đỉnh đầu bỗng truyền đến tiếng vang lớn, Thời Diên theo bản năng nhìn lên.
Một tấm ván gỗ dùng để trang trí đang lung lay sắp đổ, giây tiếp theo sẽ đổ sập vào người cô.
Biến cố tới quá đột ngột, trái tim Thời Diên co thắt lại, giờ phản ứng đã quá muộn. Đồng t.ử phản chiếu ảnh ngược của tấm gỗ đang rơi xuống.
Ngay sau đó, một thân ảnh vội vã nhào về phía cô.
Cảnh sắc trước mắt nhanh ch.óng thay đổi, được một hơi thở quen thuộc bao bọc lấy, bảo vệ cô dưới thân.
“Ầm, ầm....”
Thời Diên chỉ nghe thấy một tiếng vang lớn gần trong gang tấc, còn có tiếng th.ở dốc trầm thấp.
Hai giây sau, đại não Thời Diên cuối cùng phản ứng lại, mùi m.á.u tươi nhàn nhạt bay vào khoang mũi.
Cô hoàn toàn hoảng loạn, giọng cô run rẩy: “Bùi Kỵ…”
Từng giọt m.á.u chảy dọc theo cánh tay anh, rơi trên mặt đất.
Bùi Kỵ thậm chí không nhìn đến, như thể anh không quan tâm đến vết thương của mình.
Anh nhíu mày, ánh mắt luôn hờ hững lạnh nhạt, nay hiếm thấy mà lộ ra một loại cảm xúc mang tên hoảng loạn.
“Có sao không?”
Thời Diên ngồi dậy, lo lắng xem xét vết thương của anh: “Tôi không sao… vết thương của anh thế nào?”
“Chấn thương nhỏ thôi.”
Lúc này, các nhân viên công tác cũng chạy tới, nháy mắt đã vây xung quanh.
Quý Vân Sanh xông tới trước tiên, vẻ mặt nôn nóng: “Thời Diên có sao không?”
Tưởng Thanh cũng vội vã chạy tới, vẻ mặt như sắp khóc.
Ánh mắt Thời Diên vẫn luôn dừng ở cánh tay bị thương của Bùi Kỵ.
Trên ván gỗ có đóng đinh sắt, bộ vest trên người anh đã bị cắt qua, m.á.u tươi làm ướt áo sơ mi, vết thương nhìn không rõ lắm nhưng chắc chắn là bị thương không nhẹ.
Trái tim của Thời Diên gần như không thể co bóp được nữa.
Nhận thấy ánh mắt của cô, Bùi Kỵ vô thức giấu tay ra sau, vẻ mặt không có gì khác thường.
Anh nói với Tưởng Thanh, “Tay cô ấy bị thương, mau mang cô ấy đi băng bó đi.”
“Chị Diên, chúng ta đến phòng nghỉ trước, em giúp chị xử lý vết thương.”
Thời Diên ngẩn ra, lúc này mới nhìn xuống.
Lòng bàn tay cô chỉ bị xước da một chút mà thôi, so với vết thương của anh thì chẳng có gì đáng kể cả.
Cổ họng cô nghẹn lại, đang muốn nói gì đó, lại bị Quý Vân Sanh xen vào.
“Thời Diên, chúng ta đi xử lý vết thương trước được không?”
Chẳng mấy chốc, nhân viên công tác đã mang hòm t.h.u.ố.c đến bên cạnh Bùi Kỵ, chuẩn bị xử lý vết thương cho anh.
Dây thần kinh căng c.h.ặ.t của Thời Diên cuối cùng cũng thả lỏng một chút.
Tưởng Thanh thấy vậy liền nhanh ch.óng kéo cô đến phòng nghỉ để xử lý vết thương.
Rất nhanh đã bôi xong t.h.u.ố.c, Thời Diên nhìn quanh một vòng, nhưng không nhìn thấy những người khác.
Cô quay đầu, giữ một nhân viên công tác lại, hỏi: “Bùi Kỵ đâu?”
“Ông chủ Bùi vừa rời đi, chắc là đến bãi đậu xe.”
Thời Diên nhăn mày, đôi mắt lộ vẻ lo lắng: “Anh ta không bôi t.h.u.ố.c? Cứ như vậy đi luôn?”
Hiếm thấy cảm xúc của Thời Diên lộ rõ như vậy, nhân viên công tác rất cẩn thận mà trả lời: “Hình như là… không…”
Do dự một lát, Thời Diên nhấc chân đi về phía bãi đỗ xe.
Mới bước một bước, phía âu đã vang lên giọng nói của Quý Vân Sanh.
“Thời Diên.”
Thời Diên buộc phải dừng bước,,quay lại.
Quý Vân Sanh nhìn phía sau cô, giọng nói nhẹ nhàng: “Em muốn đi đâu?”
Thời Diên siết c.h.ặ.t môi, im lặng một lúc sau mới nói, “Vân Sanh, hẹn ăn tối, có thể đổi sang ngày khác không?”
Quý Vân Sanh sửng sốt, sau đó mới hiểu ra.
Nụ cười trên môi nhạt đi, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như cũ: “Em đi tìm ông chủ Bùi đúng không?”
Thời Diên thở dài: “Ừm …. với tính tình của anh ấy, chỉ sợ rằng ngay cả vết thương cũng sẽ không xử lý.”
Ánh mắt của Quý Vân Sanh tối đi, rũ mắt cười đáp: “Vậy được. Em đi trước đi.”
Thời Diên vẻ mặt áy náy nói câu thật xin lỗi, rồi quay lại tiếp tục đi đến bãi đậu xe.
Cô không chú ý đến phía sau ánh mắt của Quý Vân Sanh ngày càng tối, bước chân càng lúc càng nhanh, cuối cùng biến thành chạy.
Rốt cuộc cũng nhìn thấy thân ảnh quen thuộc bên cạnh xe, Thời Diên chậm rãi dừng lại.
Cô nhẹ nhàng nói: “Đây là cách anh xử lý vết thương?”
Động tác quấn băng lên cánh tay của Bùi Kỵ hơi dừng lại.
hằng nguyễn
Anh mím c.h.ặ.t môi, không ngước lên nhìn cô, giọng lạnh lùng: “Em đi ăn với hắn đi, không cần quan tâm đến tôi.”
Dứt lời, anh dùng cánh tay còn nguyên vẹn kia tiếp tục quấn băng vải, mặc dù động tác thành thục, nhưng lại khiến người ta cảm thấy đau lòng.
Thời Diên hít một hơi vội vàng nói: “Thực sự không cần quan tâm? Vậy tôi đi đây.”
Dứt lời, cô xoay người giả bộ sẽ thật sự rời đi.
Giây tiếp theo, cổ tay đã bị người phía sau kéo lại.
Anh dùng cánh tay còn lành lặn kéo lại, Thời Diên đứng không vững, ngã vào n.g.ự.c anh.
Bùi Kỵ nheo mắt có chút buồn bã: “Em thật sự muốn đi?”
Thời Diên nhìn anh, mắt hạnh mở to, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh.
Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng lại nói ra những lời thật nhẫn tâm.
“Không phải anh nói không cần tôi quan tâm sao?”
Bùi Kỵ bị cô chọc tức đến cười, nhìn chằm chằm vào cô cười nhạo hoi: “Có phải cố tình chọc tức tôi không? Hửm?”
“Tôi không có.”
Bùi Kỵ không tin lời cô nói, đột nhiên cúi đầu xuống, c.ắ.n nhẹ trên chiếc d.ái tai nhỏ của cô.
Thời Diên tức khắc cứng đờ, cả người run rẩy giống như có dòng điện chạy qua.
Đáy mắt Bùi Kỵ vương chút ý cười.
Hầu kết anh trượt trượt, thì thầm bên tai cô: “Không có lương tâm”.