Mười mấy năm trời ròng rã, mà ngỡ như mới ngày hôm qua.
"Phương Nặc." Phía sau đột nhiên có người gọi tên tôi.
Tôi quay đầu lại, Khương Cạnh đang mặc một chiếc áo măng tô màu đen, đứng ngay sau lưng tôi.
"Nghe nói em sắp kết hôn rồi, chúc mừng nhé." Anh ta bình thản nói.
Kể từ sau chuyện xảy ra trên núi hai năm trước, Khương Cạnh chưa từng xuất hiện trước mặt tôi nữa. Nghe nói anh ta đã ra nước ngoài theo diện trao đổi, hiện tại đã lấy được thẻ xanh ở Mỹ, công ty cũng đã chuyển sang bên đó. Tôi cứ ngỡ anh ta sẽ không bao giờ trở lại nữa.
Có lẽ thời gian thực sự có thể bào mòn mọi thứ, tôi bỗng nhiên nhận ra, nỗi hận thù mà tôi từng ngỡ cả đời này cũng không thể xóa nhòa, vào chính khắc này, đã hoàn toàn tiêu tan sạch sẽ.
Tôi không còn yêu Khương Cạnh nữa, mà cũng chẳng còn hận anh ta nữa rồi.
"Sao lại về nước rồi?" Tôi phát hiện ra, mình đã có thể hoàn toàn bình tĩnh mà đối thoại với anh ta.
Khương Cạnh cười cười: "Nghe nói em sắp kết hôn, nên đặc biệt bay về để mừng phong bì cho em đấy."
Thấy tôi giữ im lặng, anh ta đành bất lực nói tiếp: "Đùa thôi, thực ra là ở trong nước có một dự án cần giải quyết."
Tôi gật đầu. Ở phía xa, những người công nhân xây dựng đang bận rộn làm việc, không khí vô cùng náo nhiệt.
Tôi và Khương Cạnh cứ thế đứng im lặng bên nhau một lát, anh ta đột nhiên lên tiếng: "Phương Nặc, anh vẫn không thể hiểu nổi, tại sao năm đó em lại quyết tuyệt đòi chia tay với anh đến thế."
"Rõ ràng trước đây chúng ta cũng từng cãi nhau vô số lần, em cũng đã tha thứ cho anh vô số lần, tại sao lần đó lại không thể cho anh thêm một cơ hội cuối cùng?"
"Bởi vì tình cảm rồi cũng sẽ bị tiêu hao hết thôi." Tôi nhìn chằm chằm vào tòa nhà đổ nát trước mặt: "Tha thứ cho anh, không có nghĩa là chuyện đó chưa từng xảy ra. Mỗi một lần tha thứ cho anh, tình cảm tôi dành cho anh lại bị mài mòn đi một lớp, cho đến cuối cùng thì biến mất hoàn toàn."
"Nhưng chỉ cần một lần cuối cùng thôi cũng không được sao?" Anh ta siết c.h.ặ.t nắm tay: "Lần này anh thực sự đã hạ quyết tâm sẽ sửa đổi mà."
Tôi bật cười khẽ: "Anh không sửa được đâu, bản tính của anh vốn dĩ là người như vậy rồi. Lúc ở bên tôi thì tơ tưởng đến người khác, đến khi ở bên người khác rồi thì lại nhung nhớ về tôi. Chung quy lại, anh chỉ là thích cái cảm giác không có được mà thôi."
"Không phải đâu, anh…"
"Chẳng quan trọng nữa rồi." Tôi xua tay cắt ngang: "Tạm biệt Khương Cạnh, sau này chúc anh hạnh phúc."
Tòa nhà cũ cuối cùng cũng đổ sập xuống sau một tiếng động lớn, bụi bay mù mịt. Căn phòng trọ ẩm thấp, tối tăm năm nào, giờ đây đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trên đường quay về, tôi đi ngang qua một trường trung học. Ngôi trường cấp ba vừa hay đến giờ tan học chiều, rất nhiều đứa trẻ mặc đồng phục nô đùa, cười nói vui vẻ đi lướt qua tôi.
"Tống Y! Bên này!" Có tiếng ai đó gọi lớn.
Tôi đột ngột dừng bước, hướng ánh mắt về phía tiếng gọi.
Người từng khiến tôi ôm hận đau đớn trong ký ức, giờ đây chỉ là một cô bé mặc bộ đồng phục rộng thùng thình màu xanh lam, tóc buộc đuôi ngựa cao, gương mặt tràn ngập nét ngây thơ và thanh xuân phơi phới của tuổi trẻ.
Cô bé chạy vụt qua bên cạnh tôi, tôi nghiêng người nhường đường.
"Em cảm ơn chị ạ!" Cô bé ngoảnh đầu lại nhìn tôi một cái rồi lễ phép nói.
"Không có gì đâu em." Tôi nhìn theo bóng dáng hoạt bát của cô bé đang chạy về phía bạn bè mình.
Tôi đứng chôn chân ở đó một lúc lâu, trân trân nhìn bóng lưng cô bé khuất dần ở cuối đường.
Tôi mỉm cười, rồi quay người bước đi.
15
Tôi thức tỉnh ngay trong chính hôn lễ của mình.
Vào khoảnh khắc Trình Tranh định đặt lên môi tôi một nụ hôn, bên tai bỗng nhiên vang lên những tiếng kêu thất thanh, gấp gáp: "Nặc Nặc, Nặc Nặc, con tỉnh lại đi!"
Trông thấy bóng dáng Trình Tranh trước mắt ngày một mờ ảo, hôn lễ thịnh soạn, lộng lẫy như đang lao v.út đi xa tầm mắt, tôi hoảng loạn tột cùng, cố dốc hết sức bình sinh để níu giữ tất cả những điều này.
Giây tiếp theo, mí mắt nặng trĩu khó khăn mở ra, bàn tay tôi liền bị một bàn tay khác nắm c.h.ặ.t lấy.
Hiện ra trước mắt tôi là đôi mắt khóc đến sưng húp của mẹ, gương mặt mẹ nửa như muốn cười, nửa lại không cười nổi, nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống.
"Nặc Nặc tỉnh rồi! Bác sĩ ơi, con gái tôi tỉnh lại rồi!"
Bố tôi cũng đứng vây một bên, thần sắc kích động, nước mắt giàn giụa.
Bác sĩ bước lại gần kiểm tra một lượt, sau đó tắc lưỡi cảm thán: "Không ngờ các vị lại thực sự có thể gọi cô ấy thức tỉnh, lát nữa còn phải đi làm kiểm tra tổng thể, nếu không có vấn đề gì lớn thì coi như ổn rồi."
Tôi bàng hoàng mở miệng, giọng nói khô khốc, khản đặc: "Con bị... làm sao thế này?"
Mẹ tôi nghẹn ngào: "Con và Khương Cạnh đi làm thủ tục ly hôn, trên đường đi thì gặp t.a.i n.ạ.n xe, con đã hôn mê suốt một tháng trời rồi. Bác sĩ bảo bố mẹ phải ở bên cạnh gọi con thật nhiều, nói là nếu con không tỉnh lại nữa thì sau này sẽ mãi mãi không tỉnh lại được... May mà ông trời phù hộ!"