Về sau, nhờ may mắn tôi mới gặp được chồng hiện tại, những ngày phiêu bạt mới dần ổn định lại.
Tôi biết Trình Duệ thích chồng tôi vì anh ấy đẹp trai lại có sự nghiệp.
Nhưng lúc tôi mới quen Chu Lâm, anh ấy là một kẻ thất bại, thất thần bệ rạc vì khởi nghiệp thua lỗ.
Nếu hồi đó Trình Duệ gặp anh, chắc chắn sẽ chẳng thèm liếc mắt chứ đừng nói là đồng hành cùng anh gây dựng lại từ đầu.
Con người mà, luôn thích hái quả ngọt từ công sức của người khác.
Chỗ nướng thịt là do Trình Duệ chọn kỹ lưỡng.
Đó là một bãi cát mịn ven sông, hiếm có ở thành phố được núi non bao quanh này.
Là địa điểm check-in đang nổi trên mạng nhưng cơ sở hạ tầng vẫn chưa xây dựng xong.
Kiếp trước, cảnh sát nói với tôi rằng nơi này ít người qua lại, lại không có camera giám sát, việc điều tra gần như không có manh mối.
Cảnh sát còn nói, sở dĩ chỗ này vắng là vì nửa tháng trước, gần đây xảy ra hai vụ án mạng.
Ngay trong bụi cây ven sông, một đôi nam nữ hẹn hò đã bị sát hại.
Xác nam sinh được phát hiện sớm, còn thi thể cô gái phải một tuần sau mới tìm thấy trong căn chòi sau núi.
Trước đó một tuần, một bà lão bán trái cây cũng bị bóp cổ đến chết ngay gần khu vực đó.
Sau khi xảy ra chuyện, chồng tôi – Chu Lâm – cứ trách móc tôi, bảo tôi suốt ngày chỉ biết lo cơm nước con cái, đóng kín bản thân, đến mức tin tức quan trọng vậy cũng không hay biết, còn mắng tôi là loại vô dụng chẳng làm nên trò trống gì.
Sau khi con gái mất tích, Trình Duệ luôn ở bên tôi, không có ai giúp sức thì nó không thể nào làm trót lọt mọi chuyện.
Tôi không biết Chu Lâm có phải là đồng phạm hay không.
Nếu có, đừng trách tôi ra tay không nương tình.
Tôi dẫn theo con gái như đã hẹn.
Cô bé rất thích thả diều, nắm lấy dây diều, chạy tung tăng trên bãi cát mềm, ngây thơ mà rạng rỡ.
Tôi siết chặt nắm tay, thề nhất định phải bảo vệ bằng được hình bóng hồn nhiên này.
Giống hệt kiếp trước, đúng giờ, Trình Duệ nói quên mua nước, bảo tôi ra tiệm nhỏ ven đường mua giúp.
Tôi cười trêu nó: “Lớn chừng này rồi, chuyện cỏn con mà cũng lo không xong, sau này thằng nào mù mới cưới mày về thờ như bà nội.”
Có lẽ là lần đầu nghe tôi móc méo, Trình Duệ rõ ràng ngạc nhiên.
Nhưng lúc này nó sẽ không dám trở mặt với tôi, nếu không con gái tôi mất tích, nó sẽ thành nghi phạm số một.
Nó làm bộ làm tịch nép vào: “Chị ơi, chân em đau, chị đi giúp em một chuyến nha.”
Tôi đứng dậy, phủ cát trên quần rồi dặn dò: “Nhớ canh chừng con bé kỹ vào, trẻ con dễ chạy lung tung lắm đó.”
Trình Duệ tươi cười, nghiêm mặt giơ tay chào kiểu lính: “Tuân lệnh!”
Lúc tôi mua nước về, cả Trình Duệ lẫn con gái đều không thấy đâu.
Chị em thân thiết của tôi – Hà Bảo Cầm – đang ngồi bên vỉ nướng, ăn xiên thịt bò vừa chín.
Cô ấy nhìn tôi cười, giơ tay ra hiệu “OK”.
Chẳng bao lâu, Trình Duệ tất tả chạy tới, mắt ngấn lệ: “Chị ơi, con bé mất rồi!”
Tôi cau mày: “Mất ở đâu?”
Nó lau nước mắt: “Em vừa nướng thịt ở đây, quay đi quay lại đã không thấy nó nữa, em tìm quanh hết rồi, không thấy.”
Hà Bảo Cầm thản nhiên nói: “Mày đang giỡn mặt với chị mày à?”
Trình Duệ sững người, lúc này mới nhận ra là Hà Bảo Cầm, trợn mắt kinh ngạc: “Sao chị lại ở đây?”
Hà Bảo Cầm vẫn điềm tĩnh: “Nay tao được nghỉ bù, Trình Tâm rủ đi nướng nên tao tới. Mà lúc tao đến, rõ ràng thấy mày dắt con bé đi về phía đường cái, giờ còn nói nó mất tích được sao?”
Mặt Trình Duệ lập tức trắng bệch.