Về đến nhà, tôi kể hết lời Trình Duệ nói với Chu Lâm. Hắn giận dữ đập bàn: “Đồ đàn bà vô liêm sỉ, nó muốn lôi anh xuống bùn, ép em tha thứ cho nó đấy mà.”
Hắn nắm chặt tay tôi: “Tâm Tâm, em nhất định đừng mềm lòng.”
Không lâu sau, một đoạn video bất ngờ lan truyền trên mạng, giúp rửa sạch nghi ngờ cho Chu Lâm. Cảnh quay trước cổng xưởng sửa xe – chính là chỗ của Chu Lâm. Trình Duệ ăn mặc lòe loẹt, chủ động ôm eo Chu Lâm thì bị hắn đẩy ra. Trình Duệ ngồi dưới đất khóc lóc, không ngừng nói yêu hắn. Người quay không rõ nội tình, tưởng cặp đôi cãi nhau nên quay lại. Video từng đăng lên mạng nhưng không ai chú ý. Giờ bị đào lại, hình tượng Chu Lâm đảo ngược. Mọi người bừng tỉnh: hóa ra Trình Duệ đơn phương si mê, dùng đủ trò phá hoại tình cảm chị gái. Cũng may anh rể biết phân biệt thật giả.
Chu Lâm xúc động rưng rưng: “Tâm Tâm, anh chưa từng ngừng yêu em, cảm ơn ông trời cho anh cơ hội chứng minh sự trong sạch.”
Tôi gật đầu: “Chỉ cần vợ chồng một lòng, nhất định tìm được con bé về.”
Tôi xem lại đoạn video mấy lần, trong từng khung hình, Chu Lâm luôn nhìn thẳng phía trước, từ đầu đến cuối, hắn là trung tâm câu chuyện.
Tôi rất lo cho sự an toàn của con nên gọi Giản Hạo. Chiếc sim dùng để gọi là tôi mua thông qua trung gian. Giản Hạo vừa nghe giọng tôi liền kích động, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Tôi hỏi tình hình con. Anh nói con bé vẫn ổn, chỉ thỉnh thoảng khóc nhè, không có vấn đề gì lớn. Anh hỏi tôi còn định kéo dài bao lâu. Tôi ngừng một lát: “Sắp rồi, anh chịu khó thêm vài ngày nữa.”
Cúp máy, tôi chợt nghe tiếng động ngoài cửa. Tôi nhẹ bước ra, mở cửa thì thấy cây chổi để cạnh cửa đã đổ. Lòng tôi chợt bất an, nhanh chóng chạy đến phòng sách. Cánh cửa không khóa, chỉ cần đẩy nhẹ là mở ra. Trên giường chăn gối xộc xệch, Chu Lâm đã biến mất.
Tôi lao xuống tầng, chiếc xe trong gara cũng không thấy đâu nữa. Tôi vội bắt taxi, phóng thẳng đến căn nhà nhỏ của Giản Hạo ở núi Hoàng Thảo. Nhà cũ của gia đình anh, khu đó đang giải tỏa, người dân gần hết chuyển đi, vắng vẻ, rất thích hợp để giấu người.
Khi tôi tới, cảnh sát cũng vừa đến. Vài người đang khống chế Giản Hạo dưới đất. Một viên cảnh sát từ trong nhà bước ra, bế theo con bé vẫn mơ màng chưa tỉnh hẳn. Chu Lâm vội đón con, ôm hôn tới tấp: “Ba tìm được con rồi, mình về nhà thôi.”
Giản Hạo hoảng loạn nhìn tôi cầu cứu: “Tâm Tâm, em giải thích giúp anh đi, là em đưa con cho anh giữ, mọi chuyện là hiểu nhầm.”
Tôi nhún vai, ánh mắt lạnh: “Tôi không hiểu anh đang nói gì. Đừng vu khống tôi, tôi sao có thể giao con gái ruột cho một người như anh? Tôi với anh quen thân lắm sao?”
Chu Lâm theo cảnh sát đưa Giản Hạo về đồn, còn tôi thì đưa con đến bệnh viện kiểm tra. Cơ thể con không có vết thương, chỉ hơi hoảng sợ nhẹ, các chỉ số bình thường, thậm chí còn mập lên chút.
Tại đồn, Giản Hạo vẫn khăng khăng nói tôi nhờ anh đưa con đi. Cảnh sát yêu cầu tôi phối hợp điều tra. Tôi đến đồn, phủ nhận hoàn toàn: “Con bé do tôi nuôi lớn từng ngày, tôi thương con thế nào ai cũng biết, sao có thể để anh nhốt nó trong căn nhà tăm tối như vậy? Anh nói năng bậy bạ!”
Nghe vậy, ánh mắt Giản Hạo đầy sửng sốt, không tin nổi. Anh không cam tâm hỏi: “Tâm Tâm, anh yêu em như vậy, tại sao em lại hại anh?”