Mọi người trên bàn ăn đồng loạt dừng đũa.
“Vừa nãy em nói gì?”
Chồng tôi mặt mày xám xịt, trừng mắt đầy giận dữ.
Tôi chớp chớp mắt vô tội.
“Á? Lẽ nào… không phải của anh? Em hiểu nhầm rồi hả? Nhưng vừa rồi không phải anh bảo Thanh Thanh từng sinh con sao, em tưởng anh đang khẳng định quyền sở hữu nữa cơ.”
Chồng của Thanh Thanh cuối cùng cũng lộ vẻ khó chịu, quay sang nói với chồng tôi.
“Vợ cậu… miệng sao mà độc vậy?”
Lúc đó tôi đang cố moi phần thịt trong con cua, khẽ liếc mắt lên.
“Sao? Muốn một chọi ba hả? Tối nay tôi tặng luôn cái thằng chó này cho hai người ôm nhau ngủ nhé?”
“Đủ rồi đấy! Ăn cơm cũng không ngậm miệng lại được à?”
Hắn tức giận, cái thằng khốn đó nhanh như chớp đã nổi đóa.
“Chùm nho tím chẳng phải cũng không bịt được cái miệng anh đó sao? Sao thế, thèm nho khô hả? Loại nho khô đen như nho Hy Lạp ấy?”
Chưa nói hết câu, chồng tôi đã bật dậy.
“Tôi về trước, các người ăn tiếp đi.”
Sau đó hắn túm lấy tôi kéo đi.
Tôi giãy giụa dữ dội, bởi vì con cua kia tôi vừa mới tách được vỏ, lớp thịt trắng nõn bên trong còn đang mời gọi tôi kìa.
“Muốn đi thì anh đi một mình, tôi chưa đi đâu. Tôi còn muốn hỏi thêm Thanh Thanh về chỗ nho đen với da chó Shar Pei của cô ấy nữa cơ.”
“Giang Dao! Mẹ nó, em bị điên rồi hả? Tôi hỏi lần cuối, em có đi không?”
“Tôi! Không…”
Chữ “không” còn chưa kịp nói xong thì đã bị hắn lôi mạnh dậy.
Xui xẻo thay, khăn trải bàn lại mắc vào đồng hồ của tôi.
Thế là một cú phanh hoành tráng, hất tung cả bàn ăn.
Đĩa, ly rượu, trái cây, súp nóng… tất cả đồng loạt rơi xuống.
Tiếng hét chói tai của con trà xanh kia cũng vang lên cùng lúc.
Tôi chỉ còn biết rụt đầu lại, cổ thụt vào như con rùa.
Không phải lỗi của tôi đâu.
Thật đấy, không phải tôi cố ý.
Quản lý cùng mấy nhân viên phục vụ hoảng hốt chạy tới, cảnh tượng đã hoàn toàn hỗn loạn.
“Có ai bị thương không?”
Quản lý mặt trắng bệch, ánh mắt liên tục đảo qua đám mảnh vỡ dưới đất và chúng tôi.
“Tôi mất con cua rồi, có được tính là tai nạn lao động không?”
Vừa thốt ra câu đó tôi mới thấy mình đúng là quá mặt dày.
“Bịch.”
Thanh Thanh ngất xỉu gọn gàng vào lòng chồng.
“Cô ta chắc chắn là định lừa tiền bồi thường!”
“Thanh Thanh! Thanh Thanh!”
Giọng anh chồng rõ ràng méo hẳn, bấm số gọi cấp cứu điên cuồng.
Tôi liếc trộm một cái, trời ạ, tư thế ngất xỉu của cô ta chuẩn như phim thần tượng, mascara còn chẳng lem.
Cùng là chó cả, sao chồng người ta vẫn còn nguyên bộ, mà nhà tôi giờ chỉ còn một con chó?
Thằng chó đó lồng lộn bước tới, nắm lấy cổ tay tôi.
“Giang Dao, em hài lòng rồi chứ? Sao trước đây tôi không nhận ra em lại ngang ngược thế này?”
Tôi trợn mắt.
“Tôi cũng đâu biết anh có con rơi bên ngoài đâu.”
Một bóng đen vụt qua trước mặt. Chồng của Thanh Thanh bước đến chắn trước mặt tôi.
Mắt đỏ ngầu, trên áo còn dính vết nước nho, nghiến răng nói.
“Chuyện này, chưa xong đâu.”
Tôi lập tức rụt cổ lại, trông như con rùa bị sét đánh.
“Yên tâm đi, loại tai họa như cô ta sống được đến chín mươi chín tuổi… Ái da!”
Còn chưa nói hết câu thì Lưu Ý đã kéo tôi đi thẳng.
Lần này tôi không chống cự.
Vì ánh mắt chồng của Thanh Thanh nhìn tôi cứ như muốn ăn tươi nuốt sống.
Xì.
Anh vẫn nên ăn nho khô nhà mình đi.
Tiếng còi xe cấp cứu vang vọng từ xa đến gần. Tất cả khách trong nhà hàng đều giơ điện thoại quay phim.