Sáng hôm sau, Lưu Ý gọi tụi tôi bốn người ngồi lại với nhau.
Hắn cười tươi như hoa, dúi cây bút vào tay tôi:
“Vợ ơi, em ký đi. Anh với lão Thẩm thân lắm, nhắc tới tiền bạc mất tình cảm. Chúng mình là một thể mà, của anh là của em…”
Nghe thì ngọt như rót mật, nhưng tôi cúi xuống nhìn bản hợp đồng vay nợ — hừm, cái trò này cũ rồi.
Tên tôi đã được điền sẵn ở phần “người vay”, chỉ còn chờ tôi điểm chỉ. Thì ra đây mới là “món chính” anh chuẩn bị cho tôi ha.
Tôi cầm bút, từ tốn đảo mắt một vòng — Lưu Ý thì cười giả trân, Thẩm Tuấn thì ánh mắt lấm lét, còn chị Cherry thì lười nhác lướt điện thoại như đang đợi xong việc để về ngủ trưa.
Ồ, tưởng tôi là con ngốc chắc?
Tôi ho nhẹ một tiếng, giả vờ vô tư:
“Em là phụ nữ, mượn tiền đàn ông nghe không thuận tai. Hay là… để chị Cherry đứng tên chủ nợ giúp em nhé? Dù sao cũng là mượn của hai vợ chồng mà, đúng không chị?”
Vừa dứt lời, hai gã đàn ông quay sang nhìn nhau trân trối, Lưu Ý giật giật khoé miệng. Chị Cherry không buồn ngẩng đầu:
“Ký nhanh đi, tôi còn việc.”
Ông chồng gật đầu như gà mổ thóc:
“Được được, cứ theo lời em dâu!”
Nhà cũ rao bán cũng nhanh, chỉ cần giá hợp lý là ra đi ngay. Lúc ký sang tên, Lưu Ý hệt như bắt được vé trúng độc đắc — mắt sáng rực, tay run run, tốc độ ký còn nhanh hơn soạn tin nhắn gạ tình.
Mua nhà cũng nhanh không kém, chuyển khoản phát một, không chần chừ lấy nửa giây. Mọi thứ đang nghiêng hoàn toàn về phía hắn. Từ giờ đi ngoại tình dễ như chơi, tôi thì hứa hẹn sẽ sinh con, còn bố mẹ hắn thì chuẩn bị hưởng lộc.
Chỉ có điều, hắn quên mất một chuyện — tôi là trà xanh đẳng cấp, nhưng là loại trà xanh nho tím không có nhan sắc. Để chó dí tận cửa rồi mà không bật lại thì còn thua con mèo!
Khi mọi chuyện đã đâu vào đấy, Lưu Ý lại “đi công tác”. Tôi cầm theo tờ giấy vay nợ, quay lại gõ cửa nhà chị Cherry.
Cửa vừa mở, ánh mắt chị ta đảo từ trên xuống dưới tôi một lượt:
“Có gì thì phun lẹ đi!”
Tôi không cáu. Dù gì đây cũng là chủ nợ 600 ngàn. Tôi cười tủm tỉm:
“Chị ơi, chồng chị có bồ đấy.”
“Cái gì? Mẹ mày hết trò rồi đúng không? Đừng có nói cái người bên ngoài đó là mày. Tao nói rồi, đi mà soi lại cái mặt mày…”
Tôi bực mình cắt lời — thiệt, ngày nào cũng bắt tôi đi soi gương, nghe riết muốn bỏ luôn cái gương. Chửi cũng phải sáng tạo tí chứ? Tôi đảo mắt, lách người vào nhà:
“Tối nay chồng chị đi công tác đúng không?”
“Làm sao mày biết?”
“Vì chồng tôi cũng vậy.”
“Liên quan quái gì?”
Thấy chưa, con gái nhà giàu đúng là não chậm, tôi nói rõ vậy rồi mà vẫn không nối nổi hai chấm vào nhau.
“Tối nay, nhớ dỗ con ngủ sớm. Tụi mình chắc bận lắm đấy.”
“Mày bị điên à? Nói thẳng đi cho nhanh! Chồng tao cực kỳ đứng đắn, chẳng thèm để mắt mấy con đàn bà rẻ tiền đâu. Đừng ở đó ly gián. Anh ấy còn… dị ứng với phụ nữ!”
Tôi đảo mắt. Trời ạ, bả còn lôi cả mấy câu thoại ngôn tình CEO máu chó vô… Thôi không nói nhiều, tôi rút tờ giấy nợ hôm trước ra.
“Chị còn nhớ cái này không? Tiền vợ chồng tôi vay để mua nhà đó.”
Chị ta liếc một cái, bĩu môi:
“Nhớ chứ. Không có bản lĩnh thì đừng mơ bước vô khu nhà này. Đúng là không biết lượng sức.”