Giang Châu Bồ

Chương 10



Gọi tên ta, nương bỗng trở nên nghiêm túc, nhìn thẳng vào ta:“Nương không muốn nghe lời của ai, cũng chẳng quan tâm ai nói gì. Giờ đây, nương chỉ muốn nghe con, con rốt cuộc muốn điều gì?”Ta bỗng nhiên bình tĩnh lại.Chậm rãi bước đến trước mặt Bùi Túc, ta đứng lại.Hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn hắn, hỏi ra vẫn đề đã xoáy trong lòng từ lâu:“Bùi Túc… khi đó, vì sao ngươilại từ hôn?”Cổ họng dâng lên chua xót.Ta rốt cuộc vẫn không buông được hôn thư bị trả lại ấy.Bùi Túc quỳ dưới đất, sắc mặt tái nhợt, đau xót nhìn ta:“Bởi vì ta nghĩ… hôn sự do trưởng bối định đoạt, đối với nàng, đối với ta, đều không công bằng… Bảo muội, khi ấy ta không muốn như vậy.”Ta lạnh lùng nhìn hắn:“Vậy… vì sao bây giờ lại muốn?”Hắn thấp giọng:“Bảo muội, nàng biết mà.”“Ta không biết!”Nước mắt lăn lăn nơi khóe mắt cuối cùng cũng rơi xuống, lòng ta rất đau, bật khóc nói lớn:“Ta không biết vì sao ngươi đến từ hôn, cũng không biết vì sao từ hôn rồi vẫn không rời Giang Châu, càng không biết vì sao ngươi không thích ta mà vẫn đến trêu chọc ta!”Thấy ta khóc, Bùi Túc hoảng hốt, mắt cũng đỏ lên.“Đừng khóc, Bồ muội… đừng khóc được không?”Hắn đưa tay thô ráp lau nước mắt cho ta, nhưng ta lại đẩy mạnh hắn ra.“Buồn thì nói là buồn, vui thì nói là vui. Phụ thân mẫu thân ta luôn nói cho ta biết họ nghĩ gì. Còn ngươi, Bùi Túc… ngươi không giống bất kỳ ai ta từng gặp. Ngươi lúc buồn không nói, lúc vui cũng không nói… ta dường như mãi mãi không biết ngươi đang nghĩ gì.”Qua nước mắt mờ mịt, giọng ta nhỏ dần, tủi thân:“… Thích ngươi mệt lắm, Bùi Túc. Ta nghĩ… ta không muốn thích ngươi nữa.”“Bồ muội…”Bùi Túc ngẩn người nhìn ta, không dám tin, lẩm bẩm:“Ý nàng là… nàng từng thích ta, đúng không?”Lúc này ta mới giật mình nhận ra mình vừa nói gì.Hai má nóng bừng, ta định chối, nhưng chưa kịp mở miệng, đôi tay lớn đã siết ch ặ t eo ta.Ngay sau đó là tiếng khóc nức nở của hắn.“Bồ muội… Bồ muội…”Bùi Túc dựa vào ng ự c ta vừa khóc vừa cười, nước mắt thấm ướt cả vạt áo:“Hóa ra nàng thích ta… hóa ra nàng cũng thích ta!”Hắn ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng nhìn ta, nghẹn ngào:“Bảo muội, nàng không biết ta thích nàng đến mức nào đâu… lần đầu gặp nàng, ta đã thích nàng rồi… nhưng ta không dám nói, ta làm quá nhiều chuyện sai rồi, ta nghĩ nàng chắc chắn ghét ta, nghĩ nàng sẽ không bao giờ thích ta nữa…”“Ở bên nàng, tim ta luôn đau.”“Nàng đối xử tệ với ta, ta đau… nàng đối xử tốt với ta, ta cũng đau.”“Nàng bị thương, tim ta như cũng bị thương, đau đến không chịu nổi.”“Thấy nàng khóc, tim ta như vỡ ra vậy…”“Nhưng đau nhất là mỗi lần nhìn thấy nàng, lại nghĩ rằng nàng sẽ không bao giờ thích ta nữa… ta cứ như đã ch ế t rồi. Dù ch ế t nghìn lần, vạn lần… ta vẫn không thể không thích nàng!”“Bồ muội, nàng đánh ta, mắng ta thế nào cũng được… chỉ xin nàng, đừng không thích ta… được không?”Nước mắt Bùi Túc thấm hết vào vạt áo ta.Ta cúi đầu nhìn, chỉ thấy người trước mặt tiều tụy đáng thương.Tiếng khóc của hắn… cũng khiến tim ta đau quá.Hai tay siết ch ặ t tà váy, ta mím môi, cuối cùng quay mặt đi, cứng lòng nói:“… dù vậy, ta vẫn không thể thích ngươi.”Sắc mặt Bùi Túc lập tức xám xịt, như bị phủ một lớp tử khí.Ta không nhìn hắn, vẫn tiếp tục:“Hôm đó biết ngươi lừa ta, ta đã thề, đời này không bao giờ để ý đến ngươi nữa
Nếu nuốt lời… thì sẽ phải làm chó.”Nói đến đây, ta hừ một tiếng, giận dỗi:“… ta mới không muốn làm chó!”Bùi Túc lập tức mừng như đi ê n.Hắn ôm ch ặ t ta hơn, vội vàng cọ cọ lấy lòng:“Ta làm! Ta làm! Chỉ cần Bảo muội chịu để ý ta, ta làm mèo, làm chó, làm gì cũng được!”Ta không nhịn được cong môi:“… nào có ai tranh nhau làm chó chứ?”“Ta! Là ta!”Bùi Túc vui đến mức mắt sáng rực, chứa đầy ý cười:“Từ nay về sau, ta là chó của Bảo muội, chỉ làm chó của một mình nàng thôi! … gâu gâu!”“Túc nhi”Nguyệt a di đau mắt che mặt.Trong đại sảnh, phụ thân và các huynh trưởng của hắn đã xấu hổ lánh xa, nương ta thì xem đến say sưa.Chỉ có phụ thân ta… lại nổi giận.“Đồ hỗn trướng! Tay ngươi đặt ở đâu thế hả?!”“Cái mặt chó của ngươi tránh ra, cách xa con gái ta một chút!”“Còn dám nhìn lung tung nữa thì!”17.Vì Bùi Túc nôn nóng ở rể, liên tục giục nương cùng Nguyệt a di, nên hôn kỳ được định vô cùng vội vàng.Nhưng dẫu gấp đến đâu, ngày lành tháng tốt cũng chỉ có thể rơi vào cuối năm.Đêm dài lắm mộng.Bùi Túc sợ ta đổi ý, nhất quyết ở lại, thế nào cũng không chịu theo Nguyệt a di trở về kinh thành.“Con lớn chẳng nghe lời nữa rồi!”Trước lúc lên đường, Nguyệt a di cảm thán với mẫu thân ta:“May mà ta sớm đoán được… Mật muội à, từ lúc thằng nhóc ấy từ hôn, mấy tháng không chịu về kinh, ta đã biết nó quyết tâm ở rể nhà muội rồi!”Mẫu thân ta ôn tồn cười:“Còn phải nói sao?”Hai người nhìn nhau mỉm cười, trong mắt tràn đầy sự tán thưởng cùng thấu hiểu.Bùi Túc nghe không nổi nữa, đỏ mặt chạy mất.Khi ấy, ta vẫn còn tâm trí trêu chọc hắn.Nhưng càng gần ngày cưới, người vui mừng nhất… lại là Bùi Túc.Rượu mừng đã uống, thiên địa đã bái, hợp cẩn cũng xong, ta ngồi trên giường hỉ đỏ rực, rốt cuộc không còn cười nổi nữa.Bùi Túc căng thẳng vô cùng, hỏi ta làm sao.Ta chu môi, ấm ức nói:“Thành thân rồi… sẽ phải làm nương. Bùi Túc, ta mới mười bảy tuổi thôi! Ta còn chưa muốn làm nương!”“Ta còn tưởng nàng hối hận gả cho ta.”Bùi Túc thở phào, bước đến hôn ta một cái, mặt đỏ bừng, dịu giọng dỗ dành:“Bảo muội đừng lo, ta có cách.”Ta tò mò hỏi:“Cách gì?”Hắn ấp a ấp úng không chịu nói, cuối cùng bị ta truy hỏi đến cùng, đành ghé sát tai ta, lắp bắp:“Chính là… giống như Đại Hồng trước kia với Tiểu Bạch… làm như vậy, như vậy… thì nàng sẽ không phải làm nương…”Trong đầu ta chợt hiện lên một cánh đồng hoa cải vàng rực.Mặt ta lập tức đỏ bừng.“Bùi Túc!”Ta chộp lấy gối hỉ ném thẳng vào hắn, vừa tức giận vừa xấu hổ:“Mang theo con ngựa háo sắc của ngươi, cút đi cho ta!!!”Bùi Túc nghe lời… lăn thật.Chỉ là lăn thẳng lên giường hỉ của ta.Còn dày mặt năn nỉ:“Thử một lần đi mà, Bảo muội, thử một lần thôi…”“Không!”“Bồ muội…”“Bồ muội… Bồ muội…”Dưới chân núi Cô Nương, trên sông Nữ Nhi, trong tiếng tỳ bà réo rắtĐôi vợ chồng trẻ nhà ai, song song đùa nước, uyên ương hí thủy.Chỉ thấy..Hoa chẳng tàn, nhật nguyệt vô tận, trời đất nhân gian, hai lòng một mối.Hoàn toàn văn.