Giang Châu Bồ

Chương 3



Lại nghĩ đến chuyện hắn từ hôn, tâm trạng ta lập tức xấu đi, giọng nói cũng trở nên khó chịu:“Tử Kiến ca ca không cần để ý đến hắn.”Ta bĩu môi, mỉa:“Giang Châu quê mùa hẻo lánh, người ta là công tử cao môn kinh thành đến, sao có thể coi trọng tiểu môn tiểu hộ như chúng ta?”“Ta không có!”Bùi Túc nhìn ta chằm chằm, cứng đầu lên tiếng giải thích.Ta nhướng mày, quay mặt đi, hờ hững:“Ai mà biết được?”“Được rồi.”Yên Nhi tỷ nhận ra bầu không khí không ổn, lập tức đứng ra hòa giải:“Đã là khách của Bảo Bồ, vậy mọi người đều là bạn, cùng chơi đi!”Ta hừ nhẹ một tiếng, coi như ngầm đồng ý.Bùi Túc cũng không nói gì thêm.Giới thiệu tên tuổi xong, mọi người bắt đầu câu cá.Ta cười hì hì, đưa tay về phía Tử Kiến ca ca đòi:“Ca ca đã hứa làm cho muội một cần câu đẹp nhất, không được nuốt lời đâu!”Tử Kiến ca ca là người hiền lành, tính tình ôn hòa nhất.Ngày thường, chỉ cần chúng ta có yêu cầu, huynh ấy đều chiều theo. Có huynh ấy trông nom, cha mẹ ai cũng yên tâm.Nghe ta đòi cần câu, Tử Kiến ca ca cũng chẳng tiếc, cười đưa cho ta một cần câu bằng trúc tím:“Ta đã bao giờ lừa muội chưa? Nói làm cho muội cái đẹp nhất, tất nhiên phải giữ lời. Đây này, còn nhờ nương ta khắc lên một con…”“Wow!”Ta vui sướng vô cùng, reo lên:“Muội thích mèo nhất! Ca ca nhớ giúp muội cảm ơn Kiều Vân thẩm thẩm nhé!”Nói rồi đưa tay nhận lấy cần câu.Nhưng đúng lúc đó, một bàn tay lớn bất ngờ từ phía sau vươn ra, cướp lấy cần câu, rồi đưa lại vào tay ta.Biến cố bất ngờ khiến ta và Tử Kiến ca ca đều sững sờ.“Bùi Túc!”Hoàn hồn lại, ta không nhịn được mắng:“Ngươi bị bệnh à?!”Bùi Túc cứng mặt, giọng lạnh lẽo:“…Nam nữ thụ thụ bất thân. Hai người đứng gần quá, không hợp lễ.”“Đây là ca ca của ta!”Ta tức đến bật cười:“…Bùi Túc, Giang Châu chúng ta phong tục cởi mở, không câu nệ nam nữ. Thanh bạch tự ở trong lòng, đừng mang cái lối cổ hủ Lạc Kinh các ngươi đến đây!”Bùi Túc không nói gì, đứng thẳng như thần giữ cửa.Trông hắn chẳng hề cảm thấy mình sai.Thấy ta lại sắp nổi giận, Thiếu Diễn ca ca vội vàng lên tiếng hòa giải:“Phong tục mỗi nơi mỗi khác, Bùi tiểu huynh không quen Giang Châu cũng là bình thường… Bảo Bồ, lại đây, ta giúp muội xỏ dây câu.”Vừa dứt lờiBùi Túc đột nhiên đưa tay giật lấy sợi dây trong tay Thiếu Diễn ca ca, thoăn thoắt xỏ xong vào cần câu.Đưa cần câu lại cho ta, hắn nhỏ giọng:“Ta làm cho ngươi.”“Ngươi!”Ta chỉ vào hắn, nhất thời không biết nói gì cho phải.A Thương lon ton chạy tới, gương mặt tròn như bánh bao nở nụ cười nịnh nọt:“Bảo Bồ tỷ tỷ đừng giận, đừng giận nữa. A Thương đào được rất nhiều giun nhỏ, để đệ giúp tỷ móc mồi, chúng ta mau câu cá đi!”Nể mặt A Thương, ta hừ lạnh một tiếng, rốt cuộc cũng không so đo với hắn nữa.Nhưng Bùi Túc lại là kẻ không biết điều.A Thương vừa mới nói đỡ cho hắn xong, chớp mắt một cái, hắn đã giật luôn cái hộp trong tay người ta, tự mình móc mồi cho ta.A Thương đứng đơ ra, mặt bánh bao ngơ ngác.Hồi lâu sau mới lắp bắp cười gượng:“...Nhanh nhẹn thật đấy.”“Bùi… Túc.”Ta nghiến răng gọi tên hắn, hít sâu một hơi, cuối cùng cũng hiểu ra, người này đúng là khúc gỗ.So đo với hắn, chỉ có mình tức ch ế t.Ta xoay người, định sang chơi cùng Yên Nhi tỷ tỷ bọn họ
Nghĩ bụng lần này hắn chắc chẳng có cớ gì xen vào nữa, ai ngờ, Bùi Túc lại y hệt con ngựa bướng của hắn, thô lỗ ngang ngược.Bất kể ta đi tìm ai, hắn cũng chen ngang, ép người khác phải tránh ra xa.Lần nữa bị hắn kéo rời khỏi bên cạnh Cảnh Dương, ta không nhịn nổi nữa, quay lại quát:“Bùi Túc! Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?!”Hắn không đáp, chỉ dùng đôi mắt ươn ướt nhìn ta.Lúc này lại ngoan ngoãn đến lạ, giống như người bắt nạt hắn… là ta vậy.Trong lòng ta bỗng dâng lên một chút tủi thân.Dựa vào cái gì chứ?Người đòi từ hôn là hắn, đâu phải ta, vậy mà giờ lại dùng ánh mắt đó nhìn ta?!Thù mới hận cũ dồn lên, ta nhìn hắn, buột miệng nói thẳng:“Ngươi đi đi, Bùi Túc! Rời khỏi Giang Châu, về kinh thành của ngươi đi! Nhà ta miếu nhỏ, không chứa nổi đại Phật như ngươi!”Ta quay mặt đi, giọng bực bội:“Dù sao ngươi cũng nói sẽ lập tức hồi kinh… chuyện giữa chúng ta sớm đã không còn giá trị, còn ở lại đây làm gì?”Nghe vậy, toàn thân Bùi Túc khẽ run.Đôi mắt đỏ hoe chằm chằm nhìn ta, càng không nói nên lời.Tiếng cãi vã khiến mọi người đều kéo tới.Thanh Hà tỷ nắm tay ta, dịu giọng dỗ dành:“Đừng cãi nữa, đi chơi phải vui vẻ chứ, được không?”Không muốn làm mọi người mất hứng, ta không nhắc lại nữa.Chỉ hừ mạnh một tiếng, khó chịu liếc Bùi Túc một cái.Chỉ một ánh mắt ấy.Bùi Túc như bị đả kích cực lớn, đột nhiên quay người bỏ đi.Rồi như phát đ iê n leo lên hồng mã, chạy mất dạng.“Ơ?”Liên Bảo Nhi sững lại:“...Hắn không sợ lạc đường sao?”“Đường ở miệng, không biết thì hỏi người khác. Còn tự ý chạy lung tung, lạc cũng đáng đời!”Ta bực bội nhìn theo bóng lưng hắn, cầm cần câu quay về chỗ mình:“Hắn là kiểu người như thế đấy, khó chiều vô cùng. Mọi người đừng để ý đến hắn, chúng ta chơi của chúng ta!”“Thật sự không sao chứ?”“Không sao! Hừ, nếu có chuyện… cũng là hắn tự chuốc lấy!”Bận rộn cả một buổi chiều, ai nấy đều thu hoạch đầy tay.Chạng vạng, liễu rủ đầu cành.Chia tay bằng hữu, ta cưỡi ngựa thong thả về nhà.Đi ngang qua cửa Đông, thấy hàng xóm tụm năm tụm ba bàn tán, ta tò mò, không nhịn được ghé tai nghe.“Ê, nghe chưa? Chiều nay có một thiếu niên cưỡi hồng mã xông vào võ đài nhà sư phụ, suýt nữa lật tung cả võ quán!”“Sao không nghe! Ta còn đứng xem nữa kìa! Hắn ta tay không đánh nhau, vậy mà không hề lép vế, mấy người lên đài đều bị đánh xuống hết!”“Không phải chứ? Còn trẻ vậy mà lợi hại vậy sao?”“Chứ còn gì nữa! Nhìn là biết người luyện võ!”“Nhưng ta nghe nói hắn cũng bị thương?”“Ừ, nhưng không phải bị người khác đánh, mà lúc rời đi thần trí không tỉnh táo, tự trượt chân ngã…”Nghe đến đây, tim ta khẽ giật.Thiếu niên cưỡi hồng mã…chẳng lẽ là Bùi Túc?Một dự cảm chẳng lành dâng lên.Và dự cảm ấy đã thành sự thật ngay khi ta bước qua cửa hoa rủ về nhà.Trong đại sảnh, Bùi Túc quần áo tả tơi, đáng thương ngồi trên ghế, cánh tay phải buộc nẹp gỗ treo trước ng ự c.Chỉ mới nửa buổi không gặp, hắn đã biến mình thành bộ dạng ấy, toàn thân ngoài khuôn mặt còn nhìn được, chẳng khác gì kẻ ăn xin ngoài đường.Nương ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa.Cha đang ân cần xoa vai bóp chân cho nương, nhìn cũng không dám nhìn ta.Chỉ cần liếc qua, ta đã biết, mình tiêu rồi.Quả nhiên.Nương nhìn ta nghiêm nghị, hỏi:“Bảo Bồ, rốt cuộc chuyện này là sao?”Ta còn chưa kịp trả lờiBùi Túc đã lên tiếng trước.“Mật a di…”Đôi mắt hắn đỏ như thỏ.Ngoài miệng nói với nương, ánh mắt lại ấm ức nhìn ta:“Không phải lỗi nàng, không phải lỗi nàng… Người thích Bảo Bồ muội muội nhiều như vậy, nàng đâu có tâm trí mà để ý đến vãn bối…”?Miệng nói không trách, nhưng câu nào cũng đầy oán khí.Nghe cái kiểu đổ ngược trắng trợn ấy, ta đúng là trăm miệng khó cãi.Không phải chứ…Người kiểu gì vậy?!