Giang Nam Khép Cửa

Chương 2



“Nếu ngươi còn gọi ta một tiếng Vương phi,” Giang Tri Ngư cúi đầu nhìn nàng, trong mắt chẳng còn bất cứ cảm xúc nào, “Vậy thì đi làm đi.”

 

Xuân Tuyết nhìn ánh mắt không thể lay chuyển của nàng, biết khuyên can cũng chẳng còn tác dụng, đành c.ắ.n môi, run rẩy nắm c.h.ặ.t gói t.h.u.ố.c, lảo đảo lui ra ngoài.

 

Trong sân chỉ còn lại một mình Giang Tri Ngư, đứng đối diện chậu lửa đã gần tàn, hơi nóng của than hắt lên, như muốn sưởi ấm gương mặt nhợt nhạt của nàng.

 

Đúng lúc ấy, cửa viện vang lên mấy tiếng gõ khẽ.

 

Người tới không phải Tiêu Nguyên Hành, cũng không phải Xuân Tuyết, mà là Thôi ma ma – tâm phúc thân cận nhất bên cạnh Thái hậu trong cung.

 

Thôi ma ma cho hạ nhân lui hết ra ngoài, khom người hành lễ với Giang Tri Ngư, đè thấp giọng nói: “Vương phi, Thái hậu nương nương đã suy nghĩ một đêm, ngài ấy… đã thuận theo lời thỉnh cầu trước đó của người.”

 

Đầu ngón tay Giang Tri Ngư khẽ run lên, nàng ngước mắt lên.

 

Thôi ma ma nói tiếp: “Chỉ là, Thái hậu nương nương vẫn muốn cho Nhiếp chính vương một cơ hội, cũng là cho bản thân người một đường lui nếu ngày sau hối hận. Vì vậy, thánh chỉ hòa ly sẽ được ban bố vào cuối tháng. Người vẫn còn chừng bảy ngày, có thể… suy nghĩ cho thật thấu đáo.”

 

“Dù sao, những gì người cầu xin trong tờ thỉnh nguyện kia không chỉ là một đạo hòa ly, mà còn muốn Nhiếp chính vương đời đời kiếp kiếp không được bước chân vào đất Giang Nam… Giang cô nương, kim khẩu ngọc ngôn, thánh chỉ một khi đã ban thì khó lòng vãn hồi. Nếu người hối hận, bất kỳ lúc nào cũng có thể tiến cung tìm Thái hậu để rút lại.”

 

Thôi ma ma nói xong lại hành lễ, rồi âm thầm cáo lui như lúc bà đến.

 

Sân viện lại trở về tĩnh lặng. Giang Tri Ngư từ tốn bước đến bên đống tro tàn nguội lạnh, ngồi xổm xuống, dùng ngón tay khẽ gạt đám tro đen vẫn còn vương chút hơi ấm.

 

“Ta sẽ không hối hận.” Nàng khẽ nói với khoảng sân vắng bóng người, mà cũng như đang tự nói với lòng mình, “Tiêu Nguyên Hành, vĩnh viễn không bao giờ gặp lại, đó là kết cục mà ta đã chọn cho ta và chàng.”

 

Cho dù, ta từng yêu chàng đến vậy.

 

Cho dù, chàng cũng giấu giếm tất cả mọi người, để lén lút yêu ta.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Giang Tri Ngư vốn là đích nữ của Trấn Bắc tướng quân.

 

Cha nàng từng hứa với mẹ nàng một đời một kiếp một đôi người, nhưng sau đó, mẹ nàng vẫn phát hiện ông lén nuôi một ngoại thất dịu dàng biết dỗ dành bên ngoài. Mẹ nàng tính tình cương liệt, không khóc không nháo, chỉ điềm tĩnh đưa ra hưu thư, mang theo nàng mới năm tuổi, không quay đầu lại mà rời khỏi kinh thành, đến Giang Nam.

 

Giang Nam rất đẹp, mưa bụi mờ ảo, cầu nhỏ nước chảy. Mẹ nàng dựa vào tài thêu thùa xuất chúng để nuôi nấng nàng thành một tiểu cô nương hoạt bát, lanh lợi, tinh quái. Nàng giống như một nhánh dây leo vươn mình rực rỡ dưới ánh mặt trời, tự do và vui vẻ.

 

Cho đến ngày cập kê, làm lễ xong thấy chán, nàng lén trốn ra ngoài, chèo thuyền nhỏ vào sâu trong đầm sen hái đài sen. Sau đó, nàng nhìn thấy cảnh tượng ấy – mấy tên lưu manh vô lại đang vây quanh một ca kỹ bán hát, buông lời thô bỉ, động chân động tay.

 

Giang Tri Ngư từ nhỏ được mẹ dạy dỗ mang chút khí khái hiệp nghĩa, thấy vậy chẳng cần suy nghĩ liền muốn xông tới. Nhưng đúng lúc đó, một bóng người mặc áo đen từ trên trời giáng xuống. Nàng thậm chí không nhìn rõ người nọ ra tay thế nào, chỉ nghe vài tiếng bịch bịch cùng tiếng la hét t.h.ả.m thiết, mấy tên côn đồ đã ngã gục ra đất, kêu la bò không dậy nổi.

 

Người nọ quay lưng về phía nàng, dáng người cao ngất như cây tùng, chỉ một bóng lưng thôi đã toát lên vẻ thanh quý và sắc bén khó tả. Hắn đỡ ca kỹ đang run rẩy sợ hãi dậy, thấp giọng hỏi han vài câu, rồi lấy từ trong n.g.ự.c ra chút bạc đưa cho nàng ta, giọng trầm thấp dễ nghe: “Cầm lấy đi, sau này cẩn thận một chút.”

 

Ca kỹ ngàn ân vạn tạ rồi rời đi. Người nọ lúc này mới xoay người lại.

 

Giang Tri Ngư vĩnh viễn nhớ rõ khoảnh khắc ấy. Ánh ban mai xuyên qua tán lá sen, chiếu sáng một gương mặt tuấn mỹ tột cùng. Khí độ của nam nhân này hoàn toàn lạc lõng với vùng sông nước Giang Nam, nhưng ngay lập tức đã cướp đi toàn bộ tâm trí của thiếu nữ.

 

Sau này nàng mới biết, hắn là Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã Tiêu Nguyên Hành, đến Giang Nam đốc thúc việc muối. Vô số quý nữ kinh thành ái mộ hắn, nhưng hắn vẫn chưa thú thê.

 

Nhưng nàng mặc kệ. Giang Tri Ngư nàng đã thích, thì sẽ theo đuổi. Nàng không quan tâm đến sự rụt rè của nữ nhi, ngày nào cũng tìm cách tình cờ gặp hắn, tặng bánh ngọt tự làm, kể cho hắn nghe những chuyện thú vị ở Giang Nam, hỏi hắn kinh thành trông như thế nào. Ban đầu hắn rất lạnh nhạt, thậm chí thiếu kiên nhẫn, nhưng nàng giống như một ngọn lửa không thể dập tắt, cố chấp bùng cháy.

 

Sau này, hắn phải về kinh, nàng đuổi theo đến tận bến tàu, nhìn hắn lên thuyền, trong lòng trống rỗng một mảng lớn. Về nhà, nàng nói với mẹ rằng nàng muốn đến kinh thành. Mẹ nàng lặng im rất lâu, cuối cùng thở dài, đồng ý với nàng.

 

Mà nàng vừa tới kinh thành không lâu, cha nàng biết được tâm tư của con gái, có lẽ vì áy náy, lại dùng chiến công hiển hách để cầu xin Hoàng thượng một đạo thánh chỉ ban hôn – ban hôn Giang Tri Ngư cho Nhiếp chính vương Tiêu Nguyên Hành.

 

Nàng vui mừng hớn hở gả đi. Cho dù đêm tân hôn, sau khi hắn vén khăn voan lên, chỉ lạnh nhạt nói một câu “Nghỉ ngơi sớm đi” rồi sang thư phòng. Cho dù sau năm năm thành thân, hắn đối với nàng luôn nhạt nhẽo, lạnh nhạt xa cách.