Gió Cuốn Tàn Tro

Chương 4



 

“Di nương minh giám,” giọng Trữ Nguyệt vẫn bình lặng như cũ, “Áo xiêm trang sức đều là di nương ban cho, Nguyệt Nhi cảm kích.

 

Đồ mợ tặng là vì hoài niệm mẫu thân, trưởng bối ban, không dám từ.”

 

“Hay cho câu trưởng bối ban không dám từ!”

 

Đậu di nương bị thái độ vững vàng như kiềng ba chân này của nàng làm cho nghẹn họng sinh hỏa, nhưng lại không bắt bẻ được lỗi lầm gì rõ ràng, chỉ đành nghiến răng nói, “Xem ra Tây khoảnh viện là quá nhỏ, không giam nổi ngươi nữa rồi.

 

Từ hôm nay trở đi, không có sự cho phép của ta, không được bước ra khỏi cửa viện nửa bước!

 

Hãy lo mà tự kiểm điểm cho ta!”

 

Trữ Nguyệt ngoan ngoãn vâng lời:

 

“Vâng.”

 

Trở về Tây khoảnh viện lạnh lẽo hẻo lánh, Thúy Nhi đóng cửa lại mới dám lộ ra thần sắc lo lắng:

 

“Tiểu thư, người hôm nay…

 

Đậu phu nhân e là càng không dung nạp được người nữa rồi.”

 

Trữ Nguyệt ngồi bên cửa sổ, vén cổ tay lên, nhìn vệt xanh biếc vẫn bóng bẩy dưới ánh sáng mờ tối.

 

“Ả không dung nạp được ta, cũng chẳng phải chuyện ngày một ngày hai.”

 

Giọng Trữ Nguyệt rất nhẹ, ánh mắt lại dần trở nên sắc bén, “Hôm nay mợ ở trước công chúng nhận ta, tặng ta di vật của mẫu thân, chính là đang nói cho tất cả mọi người biết, Trữ Nguyệt ta vẫn còn có mối thân thích Hy gia này.

 

Đậu thị còn muốn lặng lẽ dày vò ta, thậm chí để ta ‘bệnh mất’, thì phải cân nhắc một chút rồi.”

 

“Nhưng mà, Hy gia hiện tại…”

 

Thúy Nhi định nói lại thôi.

 

“Hy gia đúng là không bằng trước kia,” Trữ Nguyệt hạ tay xuống, nhìn ra màn đêm đang buông xuống dày đặc ngoài cửa sổ, “Nhưng cậu vẫn còn ở Quốc T.ử Giám, trong giới thanh lưu, chung quy vẫn còn chút tình xưa nghĩa cũ.

 

Điều quan trọng nhất là sau ngày hôm nay, phụ thân cũng sẽ nhớ ra, đứa con gái này của ông không phải hoàn toàn không có chỗ dựa.

 

Thế là đủ rồi.”

 

Đủ để nàng giành lấy một chút không gian và thời gian để thở dốc.

 

Quả nhiên, từ sau ngày đó, thái độ của Trữ Kiếu đối với Trữ Nguyệt đã có một vài thay đổi nhỏ.

 

Tuy vẫn không mấy thân mật, nhưng thỉnh thoảng cũng hỏi han chuyện ăn ở của nàng, thậm chí còn hỏi đến bài vở, phân phó Đậu di nương rằng nữ tiên sinh nên mời, quy củ nên học, một thứ cũng không thể thiếu.

 

Đậu di nương hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng không dám công khai trái lời, chỉ đành nâng phần lệ của Tây khoảnh viện lên một chút, lại làm bộ làm tịch mời một vị lão phu t.ử cổ hủ đến dạy Trữ Nguyệt đọc sách, thực chất chẳng qua là lấy lệ.

 

Trữ Nguyệt lại học hành vô cùng nghiêm túc.

 

Tứ Thư Ngũ Kinh, Nữ Tắc Nữ Huấn, thậm chí cả những cuốn tạp thư tối nghĩa mà lão phu t.ử mang tới, nàng đều không từ chối cuốn nào, âm thầm ghi nhớ, cẩn thận suy ngẫm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nàng biết mình không có đường lui.

 

Mẫu thân ch/ết oan, gia sản bị chiếm, kẻ thù ngay trước mắt, đang hưởng vinh hoa phú quý do mẫu thân nàng để lại, lại còn muốn dẫm đạp nàng xuống vũng bùn.

 

Nàng bắt buộc phải nắm lấy tất cả những gì có thể nắm lấy:

 

học thức, tâm tính, cho đến sự nhẫn nại.

 

Ngày tháng ở Tây khoảnh viện vẫn thanh khổ tịch mịch như trước.

 

Sự an ủi duy nhất là mợ Hy phu nhân thỉnh thoảng sẽ phái người lén gửi tới một vài thứ, khi thì mấy cuốn sách mới, khi thì chút bánh trái khó kiếm, hoặc vài xấp vải vóc tầm thường, thư từ đính kèm cũng chỉ là lời hỏi thăm bình thường, chuyện trò vụn vặt, chưa bao giờ nhắc tới chuyện nội trạch Trữ gia.

 

Nhưng Trữ Nguyệt biết, đây là mợ đang bảo cho nàng hay, Hy gia vẫn đang dõi theo nàng, để nàng dù thế nào đi nữa cũng phải sống sót, phải sống cho thật tốt.

 

Thời gian như nước, lặng lẽ chảy trôi.

 

Thấm thoắt vài năm lại trôi qua.

 

Năm Trữ Nguyệt cài trâm cập kê, quan chức của Trữ Kiếu lại chuyển động một chút, thăng nhậm Hộ bộ Lang trung chính ngũ phẩm, thực quyền nắm trong tay, môn hộ Trữ gia dường như càng thêm rạng rỡ.

 

Tiết Linh trổ mã ngày một kiều diễm, có chút tiếng tăm trong giới khuê các Kinh thành, nhà đến dạm ngõ cũng dần nhiều lên, chỉ là Đậu di nương tâm cao khí ngạo, một lòng muốn mưu cầu cho con gái một mối hôn sự cao hơn, những gia đình tầm thường căn bản không lọt nổi vào mắt ả.

 

Còn Trữ Nguyệt, vẫn trầm mặc sống trong Tây khoảnh viện như cũ, dường như bị lãng quên nơi góc khuất.

 

Có điều sự trầm mặc của nàng không còn là vẻ đờ đẫn của cô bé kinh hoàng đau đớn năm xưa nữa, mà là một sự bình lặng nội liễm được lắng đọng qua năm tháng.

 

Lễ cập kê được tổ chức vô cùng loa qua sơ sài, chỉ bày một bàn tiệc nhỏ tại nhà, mời hai vị thân thích ít khi đi lại, Đậu di nương tùy tay rút một cây trâm mạ vàng mà mình đã thải ra cài lên đầu nàng, thế là xong lễ.

 

Trữ Nguyệt bình thản đón nhận tất cả.

 

Sau khi lễ tất, nàng trở về Tây khoảnh viện, đối diện với tấm gương đồng nhỏ, nhìn thiếu nữ trong gương có chân mày ánh mắt thoảng dáng dấp của mẫu thân, khẽ rút cây trâm kia xuống, đặt lên bàn trang điểm.

 

Sau đó, nàng từ dưới gối mò ra chiếc vòng ngọc phỉ thúy năm xưa mợ tặng, chậm rãi l.ồ.ng lại vào cổ tay.

 

Cảm giác mát lạnh, vẫn y nguyên như cũ.

 

Cập kê, có nghĩa là đã trưởng thành.

 

Có những chuyện, cũng nên bắt đầu mưu tính rồi.

 

Mùa thu năm ấy, Trữ Kiếu không biết đi đường lối nào, lại bấu víu được vào đường dây của Cơ Chiêu nghi mới được sủng ái trong cung gần đây.

 

Cơ Chiêu nghi xuất thân không cao, nhưng thánh quyến đang nồng, nghe nói vô cùng được đương kim hoàng thượng ái trọng.

 

Trữ Kiếu liền động tâm tư, muốn đưa con gái vào trong cung, nếu có thể được Cơ Chiêu nghi ghé mắt nhìn, cho dù chỉ làm một nữ quan, thì đối với Trữ gia cũng là trợ lực to lớn.

 

Ông ta tự nhiên là không nỡ để Tiết Linh đến nơi cung đình tàn khốc không thấy khói s/úng nhưng lại càng hiểm ác kia mà chinh chiến.

 

Nhân tuyển, liền rơi xuống đầu Trữ Nguyệt.