Gió Ngừng Thổi, Ngọc Uyên Ương Tan

Chương 1: 1



Tạ Lâm An là vị Trạng nguyên lang trẻ tuổi nhất triều ta. Tại yến tiệc Quỳnh Lâm, hắn phong độ ngời ngời, hăm hở cưỡi ngựa dạo khắp phố phường. Các cô nương khắp thành Trường An thi nhau ném túi thơm, khăn tay đón chào hắn nhiệt tình đến mức tưởng như có thể lấy mạng người.

Ta ngồi trong gian phòng trang nhã của trà lầu, nhìn hắn khoác trên mình bộ quan phục đỏ rực, diễu hành đầy phô trương, thu hút vô số ong bướm vây quanh.

"Ca ca tới rồi!"

Muội muội của Tạ gia là Tạ Như An phấn khích kéo ta đến bên bến cửa sổ, rồi nhét vào tay ta một chiếc túi thơm, lém lỉnh nháy mắt nói:

"A Ương tỷ tỷ, tỷ cũng ném một cái đi!"

Ta nhìn người đang đi ngang qua dưới cửa sổ mà chẳng thèm liếc nhìn ta lấy một cái, siết c.h.ặ.t chiếc túi thơm trong tay, cuối trọng vẫn khẽ lắc đầu:

"Về phủ thôi, hôm nay biểu ca khó tránh khỏi việc uống nhiều rượu, chúng ta về nấu sẵn ít canh giải rượu đi."

Ta trở về Tạ phủ nấu canh.

Đúng vậy, hiện tại ta đang sống tại Tạ phủ, nếu nói theo cách của dân gian, có lẽ ta được coi là một nửa nàng dâu nuôi từ bé của Tạ gia.

Hôn ước từ thuở lọt lòng giữa ta và Tạ Lâm An vốn là lời nói đùa lúc uống trà uống rượu của cha mẹ hai bên khi chúng ta còn nhỏ, chẳng ai xem là thật.

Thế nhưng năm ta lên chín tuổi, phụ thân vì thẳng thắn can gián làm phật lòng Bệ hạ, bị đày đến một nơi nhỏ bé ở Lĩnh Nam làm Huyện thừa.

Nơi Lĩnh Nam nhiều chướng khí độc hại, cha mẹ không nỡ để đứa con thơ dại là ta phải theo chịu khổ, bèn đem ta gửi gắm cho Tạ gia.

Tạ đại nhân và phụ thân ta là đồng khoa cùng năm, mẫu thân và Tạ phu nhân lại là tỷ muội thân thiết từ thuở thanh xuân.

Ban đầu ta đến ở với danh phận "Biểu tiểu thư", nhưng Tiết gia và Tạ gia thực chất chẳng có quan hệ m.á.u mủ gì. Vả lại sợ Thánh thượng trách tội, hai nhà dứt khoát biến hôn ước kia thành sự thật.

Bên ngoài đồn rằng hai nhà đã định hôn ước từ nhỏ, giữ cô nương lại Tạ phủ nuôi nấng, đợi ngày khôn lớn sẽ thành thân.

Tạ gia là người phúc hậu, giữ chữ tín, chỉ là làm khổ Tạ Lâm An.

Vì vậy, ta càng cố gắng đối xử tốt với hắn. Từ khi còn nhỏlà ta đã bắt đầu tỉ mỉ chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ cho hắn, chu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc.

Thấm thoắt nay đã bảy năm trôi qua, Tạ đại nhân và phu nhân vô cùng hài lòng về ta, ngay cả tiểu thư Tạ Như An cũng đã coi ta như tẩu tẩu ruột thịt.

Chỉ có Tạ Lâm An, rõ ràng lúc nhỏ còn rất thân thiết với ta, nhưng những năm gần đây lại ngày một lạnh nhạt.

Thái độ thay đổi của hắn quả thực có làm ta đôi chút chạnh lòng, nhưng ta vốn là người nghĩ thoáng.

Sống đời ở kiếp với nhau, ngày rộng tháng dài tự khắc sẽ hiểu được lòng nhau, không việc gì phải vội vàng một sớm một chiều.

Canh giải rượu đã sắc hơn một canh giờ mà Tạ Lâm An vẫn chưa về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tạ phu nhân sai người chuẩn bị xe ngựa bảo ta đi đón hắn. Ta hiểu bà là muốn tạo cơ hội cho chúng ta bồi đắp tình cảm, tự nhiên không thể từ chối tấm lòng của người.

Xe ngựa lắc lư hồi lâu rồi cũng đến Phong Hoa Lầu — t.ửu lầu lớn nhất Trường An. Đám tân khoa Tiến sĩ lúc này đã say bí tỉ, nằm lăn lóc thành một đoàn. Ta dẫn theo tiểu sai vất vả lắm mới kéo được Tạ Lâm An ra khỏi đống người đó.

Tửu lượng của Tạ Lâm An thực ra rất bình thường, lúc này ý thức đã mơ màng lắm rồi. Nhưng vừa thấy ta, hắn vẫn vô thức nhíu c.h.ặ.t lông mày, mang theo vài phần bực bội đầy cáu kỉnh, lầm bầm như nói mớ:

"Sao nàng lại đến nữa rồi?"

"..."

Trời đất chứng giám, ta ở Tạ phủ bảy năm, số lần ra ngoài đón hắn đếm trên đầu ngón tay, lần trước e rằng phải lùi lại từ một năm trước rồi.

Cái từ "nữa" này, ta thật sự gánh không nổi đâu nhé.

Trong lòng ta thầm đảo mắt một cái, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vững vẻ đoan trang, chừng mực của một thiên kim tiểu thư, nói:

"Biểu ca uống nhiều rồi, về phủ trước đã."

Tạ Lâm An ở trên xe ngựa nôn đến trời đất quay cuồng. Cũng may ta có chút tầm nhìn xa trông rộng, bảo tỳ nữ A Đông mang theo mấy cái túi, bằng không hôm nay ta hoặc hắn chắc chắn sẽ có một người phải lăn xuống xe.

Nôn xong rồi hắn mới chịu yên vị một chút, tấm lưng tựa vào thành xe, nhưng cái đầu lại dần dần vẹo sang bên vai ta.

Trong cơn mơ màng, hắn còn lẩm bẩm:

"Nàng thơm quá."

"..."

Rượu vào đúng là làm hư người, một Tạ Lâm An vốn thanh cao tự chủ hằng ngày mà lại có thể thốt ra lời lẽ cợt nhả như thế, thật là dọa người ta sợ.

A Đông ngồi ở phía đối diện cười trêu chọc rồi nháy mắt với ta, ta đỏ mặt lườm nàng một cái, nhưng trong lòng lại tự cảnh báo bản thân: tuyệt đối không được nghĩ ngợi lung tung.

Ta vốn thích y d.ư.ợ.c, bình thường chỉ thích tự mình mày mò mấy món canh t.h.u.ố.c bồi bổ cơ thể hoặc là hương liệu an thần.

Hôm nay ra ngoài ta có mang theo chiếc túi thơm có tác dụng an thần, giải rượu, chắc là hắn chỉ cảm thấy mùi hương này dễ chịu mà thôi.

Tạ Lâm An về đến phủ là đặt lưng xuống ngủ ngay, canh giải rượu hoàn toàn không tài nào đổ vào miệng nổi.

Ta cùng gã sai vặt thân cận của hắn là Trúc Hữu chật vật nửa ngày, cuối cùng đành bất lực từ bỏ.

Nhật Nguyệt

Ta lau mồ hôi trên trán, dặn dò: "Ngươi chăm sóc biểu ca cho tốt, say rượu khi thức dậy dễ bị đau đầu lắm, ngày mai ta lại bưng t.h.u.ố.c trị đau đầu qua sau."

Trúc Hữu cũng thở phào một tiếng, đáp:

"Biểu tiểu thư cứ yên tâm."