Gió Ngừng Thổi, Ngọc Uyên Ương Tan

Chương 9



Hắn chỉ là không muốn chịu sự sắp đặt của phụ thân, nhưng hắn chưa từng nghĩ sẽ để Tiết Ương đi.

Hai năm Tiết Ương rời đi, sau khi say rượu hắn không còn chén canh ngọt giải rượu, lúc thức khuya đọc sách không còn món điểm tâm đêm ấm lòng, khi sinh bệnh cũng chẳng còn những món canh t.h.u.ố.c hợp khẩu vị.

Hóa ra nàng từ lâu đã len lỏi vào cuộc sống của hắn, không chỗ nào không có, đến mức không có nàng, ngày tháng bỗng trở nên vô vị, nhạt nhẽo vô cùng.

Hắn cuối cùng cũng chịu thừa nhận, đây chính là thích, hắn đã thích nàng từ sớm rồi.

Nàng dùng bảy năm để khiến hắn yêu nàng, nhưng hắn lại mất tới hai năm mới nhận rõ lòng mình, đáng tiếc dường như mọi chuyện đã quá muộn màng.

Bởi vì tại yến tiệc tẩy trần, hắn đã nhìn thấy Bạc Nhung. Chiếc ngọc bội uyên ương đeo bên hông vị thiếu niên tướng quân kia quen thuộc đến mức khiến người ta phải giật mình kinh hãi.

Hắn ôm chút tâm lý may rủi tiến lên hỏi thăm, Bạc Nhung nhướng mày nhìn hắn:

Nhật Nguyệt

"Ngươi chính là Tạ Lâm An?"

Hai nam t.ử đối mắt một lát, không nói một lời nào nhưng đều từ trong mắt đối phương nhận được thông tin mình muốn, sau đó địch ý liền lộ ra không chút che giấu.

Yến tiệc tẩy trần hôm nay những người khác thực ra không uống quá nhiều, người uống nhiều nhất chỉ có hắn và Bạc Ký An, bọn họ là cố tình đấu rượu với nhau.

Tửu lượng của Bạc Ký An thực ra tốt hơn hắn, lúc hắn ra ngoài viện nôn mửa, Bạc Ký An cũng chỉ mới hơi đỏ mặt mà thôi.

Thế nhưng Tiết Ương vừa đi tới, cái tên vừa rồi còn gào thét đòi uống gục thêm ba Tạ Lâm An nữa, chớp mắt một cái đã mềm nhũn bò rạp ra bàn, ôm lấy cánh tay nàng lầm bầm nhất quyết không chịu buông tay.

Tạ Lâm An một ngụm m.á.u nghẹn ứ nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, thế mà Tiết Ương lại rất thích cái chiêu này, nàng hoàn toàn tin tưởng vào diễn xuất vụng về của hắn, đau lòng đến c.h.ế.t đi được.

Nàng đi nấu canh giải rượu, bát canh giải rượu vốn từng chỉ thuộc về một mình hắn, nay lại được dâng vào tay người khác.

Chiếc ngọc bội uyên ương từng chỉ thuộc về một mình hắn, nay lại treo bên hông người khác.

Cô nương từng chu đáo với hắn từng chân tơ kẽ tóc, giờ đây trong lòng trong mắt đều là một nam t.ử khác.

Đã bao nhiêu lần bóng dáng nàng đi vào giấc mộng của hắn, để rồi khi tỉnh lại chỉ còn nỗi bàng hoàng vô tận.

Hắn sợ hãi cái cảm giác bàng hoàng này đến cực điểm, nhưng chỉ có lần này, hắn ước ao biết mấy đây cũng chỉ là một giấc mơ. Khi tỉnh lại, nàng chỉ là đi du ngoạn chưa về, chứ không phải đã đem lòng thích một người khác.

Tiết Ương, cầu xin nàng, đừng tàn nhẫn như thế.



Dạo gần đây tần suất ta gặp Tạ Lâm An có chút cao. Tối qua vừa mới gặp ở yến tiệc tẩy trần, hôm nay chẳng qua là đến Như Ý Trai mua món bánh quế hoa mà ta thích nhất, vậy mà cũng đụng mặt hắn ngay tại chỗ.

Ta lịch sự chào hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Thật khéo quá Tạ đại nhân, ngươi cũng đến mua điểm tâm của Như Ý Trai sao?"

Hắn xách bọc điểm tâm trong tay, thấp giọng đáp một tiếng "Ừm".

Ta ngưỡng mộ nhìn cái bọc giấy dầu trong tay hắn một cái, mùi hương tỏa ra dường như chính là bánh quế hoa, ta nhớ trước đây hắn rõ ràng không thích hoa quế mà.

Có điều đây không phải chuyện ta nên bận tâm, ta dời ánh mắt khỏi bọc điểm tâm, nhìn hắn nói:

"Phải rồi, vừa vặn có việc hôm qua quên nói với ngươi, tờ hôn thư định ước của chúng ta hình như còn ở quý phủ, khi nào thuận tiện để ta qua lấy lại?"

Hắn đột ngột ngẩng đầu nhìn ta một cái, vành mắt dường như dâng lên vệt đỏ mỏng manh:

"Nhất định phải lấy đi sao?"

Ta bất đắc dĩ đáp: "Thực ra ta cũng thấy không cần thiết, nhưng chàng ấy cứ luôn cảm thấy không yên tâm."

Ánh mắt của Tạ Lâm An lại càng trở nên kỳ lạ hơn, nhen nhóm vài phần đáng thương cùng ủy khuất, ta phản ứng lại liền vội vàng giải thích:

"Chàng ấy không phải nghi ngờ nhân phẩm của ngươi đâu nha, chỉ là... chỉ là có chút ghen tuông trẻ con thôi, chung quy chúng ta đã hủy hôn rồi, vẫn nên lấy về thì tốt hơn."

Hắn lại chăm chú nhìn ta một lát, rồi cúi đầu né tránh ánh mắt của ta:

"Ta không rõ lắm, có lẽ là ở chỗ mẫu thân chăng."

Hắn vốn dĩ đã không hài lòng với mối hôn sự này, không rõ hôn thư để ở đâu cũng là chuyện bình thường.

Ta gật đầu:

"Được rồi, vậy hôm khác ta lại đi tìm thúc mẫu lấy sau."

Nói xong ta liền chuyên tâm xếp hàng, hàng dài trước mắt khiến người ta sốt ruột, không biết đến lượt ta thì còn bánh quế hoa không nữa.

Trong lúc suy nghĩ, Tạ Lâm An đã nhét bọc bánh quế hoa trong tay vào tay ta:

"Đừng xếp hàng nữa, bọc này cho nàng."

Ta ngẩn ra:

"Như vậy không tốt lắm đâu?"

Hắn vào tầm này đã mua được rồi, định nhiên là phải đến xếp hàng từ sáng sớm, nghĩ đến hắn chắc cũng thích lắm, ta sao có thể đoạt thứ người khác yêu thích chứ:

"Vậy ngươi ăn cái gì?"

"Ta... không cần nữa."